Chương 100: Tiếng Gầm Vô Pháp
Sức mạnh hủy diệt đạt đến đỉnh điểm. Vuốt thần thoại khổng lồ, to bằng cả một lục địa, đã xuyên qua lỗ hổng không gian, sẵn sàng giáng xuống Đại Việt Lục. Âm thanh rít lên do sự ma sát giữa vuốt và không khí đã đủ để nghiền nát tinh thần mọi sinh linh.
Hải Long nằm co ro trong kén đá, cảm nhận được uy áp kinh hoàng đó. Máu từ vết thương hắn không ngừng rỉ ra. Hắn nhắm chặt mắt, chờ đợi sự tận thế.
Ngay khoảnh khắc chiếc vuốt sắp giáng xuống, một tiếng nói uy nghi vang vọng khắp Đại Việt Lục, xuyên qua mọi chiều không gian và thời gian.
“Bạch Khiển! Ngươi dám sao!”
Giọng nói ấy không mang theo linh lực hay tà khí, mà là quy tắc nguyên thủy của vũ trụ. Nó không phải là một lời đe dọa, mà là một phán quyết, một sự cấm đoán không thể chối cãi.
Cả chiếc vuốt thần thoại lập tức khựng lại. Vuốt của quái thú run rẩy dữ dội, như thể đang bị một sức mạnh không thể chống cự áp chế. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chiếc vuốt khổng lồ đó rút lui một cách nhanh chóng, lùi về phía lỗ hổng không gian. Lỗ hổng không gian lớn, bị tạo ra bởi Huyết Hoàng Kim của Bạch Hạo Thần, nhanh chóng biến mất, trả lại bầu trời hỗn loạn nhưng không còn nguy hiểm trực tiếp.
Uy áp từ giọng nói vô pháp ấy quá khủng khiếp. Hải Long, ngay cả khi được bảo vệ bởi kén đá, cũng không chịu đựng nổi. Hắn ngất ngay tại chỗ, rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi hắn ngất đi, Lệnh Bài Khai Thiên trong tay hắn cũng tắt hẳn ánh sáng, chìm vào bóng tối. Điều kỳ lạ hơn, dấu ấn pha lê mờ nhạt trên cánh tay hắn tàn dư của sự cứu giúp từ cô gái bí ẩn, cũng biến mất hoàn toàn. Nguồn năng lượng tinh khiết bảo vệ hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Xa xa, Khuyết Vũ Long, dù đang bị thương nặng, vẫn kịp thời ổn định lại. Hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt đầy sự kinh ngạc xen lẫn giận dữ.
“Khốn kiếp! Giọng nói đó… không thể nào! Bạch Hạo Thần đã làm gì thế?” Khuyết Vũ Long rít lên.
“Hạo Thần, ngươi dám phá luật! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho sự liều lĩnh này!” Khuyết Vũ Long gầm lên, nhưng hắn không dám hành động. Sự kiện vừa xảy ra đã thay đổi toàn bộ cuộc chơi.
Trong khi đó, ở một nơi an toàn hơn, Bạch Hạo Thần đang được Lâm Thanh và Minh Nguyệt chăm sóc. Hắn ta nằm dựa vào đá, mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.
“Ta không còn lựa chọn nào khác, Lâm Thanh,” Bạch Hạo Thần ho ra một tiếng, chất lỏng trong cổ họng không phải máu, mà là một chút lửa vàng nhạt. “Giọt Huyết Hoàng Kim đó… là nguồn sức mạnh không thể bị áp chế bởi quy tắc thông thường. Ta đã biết trước sự can thiệp này sẽ xảy ra, nhưng ta phải ngăn Khuyết Vũ Long độc chiếm sức mạnh Hư Vô. Ta đã phá vỡ quy tắc để cân bằng lại ván cờ này.”
Minh Nguyệt quỳ bên cạnh, La Bàn Tinh Quỹ trong tay nàng rung lên liên tục. “Đại nhân, ngài đã phải trả giá bằng nửa sinh mệnh. Hơn nữa, việc này sẽ khiến kẻ bề trên chú ý. Chúng ta phải hành động cẩn thận hơn bao giờ hết.”
“Ta biết,” Bạch Hạo Thần nói. “Nhưng bây giờ, ta đã có lợi thế. Thánh Long Hư Vô không còn bị đe dọa. Hắn ta sẽ làm điều phải làm.”
Đúng như Bạch Hạo Thần dự đoán, Thánh Long Hư Vô, con rồng ánh sáng bị tha hóa, không còn vật cản hay sự phân tâm nào. Nó gầm lên một tiếng dài, quay đầu lại, lao thẳng vào nguồn Hắc Ám Nguyên Thủy vừa được giải phóng từ Cột Sáng Phía Nam.
Cuộc chiến giữa Sức Mạnh Thanh Khiết Biến Chất và Sức Mạnh Hắc Ám Cổ Xưa diễn ra nhanh chóng và dứt khoát.
Thánh Long Hư Vô dùng toàn bộ ánh sáng hủy diệt của mình, không ngừng phun ra luồng hơi thở trắng xóa làm tan rã bóng tối. Hắc Ám Nguyên Thủy là một khối sức mạnh vô hình, cố gắng nuốt chửng và làm ô uế ánh sáng. Nhưng vì không có chủ nhân kiểm soát, Hắc Ám Nguyên Thủy dần dần bị ánh sáng của Thánh Long Hư Vô tinh lọc và phân rã.
Sau một hồi dằng co, Hắc Ám Nguyên Thủy bị thu hẹp lại, rồi hoàn toàn tan biến. Thánh Long Hư Vô đã hoàn thành nhiệm vụ thanh trừ nguồn tà khí nguyên thủy.
Thánh Long Hư Vô gầm lên một tiếng cuối cùng, tiếng gầm mang theo sự mệt mỏi và tĩnh lặng, rồi phân rã thành vô số tinh thể ánh sáng nhỏ li ti, bay lượn khắp bầu trời. Đó là sự trở lại trạng thái cân bằng của linh khí thuần khiết.
Bạch Hạo Thần thở phào nhẹ nhõm. “Đã xong. Linh khí đã được thanh lọc. Bây giờ, đến lượt chúng ta.”
Hắn ta nhìn hai thuộc hạ trung thành: “Lâm Thanh, Minh Nguyệt, ta muốn hai ngươi thực hiện một nhiệm vụ tối mật. Sự kiện vừa rồi đã tạo ra một dị biến mới, một lần nữa. Các Dị Bảo Phụ sẽ lại dịch chuyển và ẩn mình. Ta cần hai ngươi đi khảo sát và tìm kiếm Lệnh Bài Khai Thiên.”
“Nhưng Khuyết Vũ Long…” Lâm Thanh lo lắng.
“Hắn ta bị thương nặng hơn ta. Ta biết hắn sẽ có kế hoạch. Nhưng các ngươi phải đi trước một bước. Minh Nguyệt, ngươi dùng khả năng phù văn để tìm kiếm các khe hở không gian nơi dị bảo mới xuất hiện. Lâm Thanh, ngươi dùng sức mạnh để đoạt lấy chúng. Hãy nhớ, cân bằng là trên hết.”
Cùng lúc đó, Khuyết Vũ Long, được thuộc hạ thân tín là Huyền Mạc và Âm Lưu đưa về một căn cứ bí mật, đang được điều trị. Vết thương của hắn nghiêm trọng hơn nhiều so với Bạch Hạo Thần.
“Chủ Thượng, ngài không sao chứ?” Huyền Mạc lo lắng hỏi.
Khuyết Vũ Long nhổ ra một ngụm máu đen. “Ta chưa chết được! Hạo Thần dám phá vỡ luật! Hắn đã phải trả giá, và ta sẽ khiến hắn phải trả giá thêm nữa!”
Hắn nhìn Âm Lưu: “Âm Lưu, ta muốn ngươi đi làm một việc.”
“Chủ Thượng cứ việc phân phó,” Âm Lưu đáp, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Hạo Thần chắc chắn sẽ cử người đi tìm kiếm dị bảo mới. Nhưng chúng ta không cần tìm kiếm. Chúng ta sẽ đi tìm cái tên mà rơi xuống vực.”
Huyền Mạc kinh ngạc: “Thái Đức? Tại sao lại là hắn?”
“Hắn đã bị nhốt dưới vực sâu, nơi có phong ấn cổ xưa mà ta chưa kịp phá. Thái Đức đã thuần hóa Linh Hồn Tinh Thể và sống sót ở đó. Điều đó chứng tỏ, hắn ta đã thích nghi với thứ linh khí ở vực sâu. Ta muốn ngươi bắt sống hắn . Hắn chính là chìa khóa để ta kiểm soát nguồn Hắc Ám Nguyên Thủy khác mà ta đã phát hiện ra.”
“Thuộc hạ đã rõ,” Âm Lưu cúi đầu, bóng hắn hòa vào bóng tối. Kế hoạch của Khuyết Vũ Long không chỉ là tranh đoạt, mà là xâm nhập và tha hóa tận gốc rễ phe đối lập.
Trong khi các thế lực tranh giành, ở một góc khuất nào đó của Đại Việt Lục, trên một mảng đất đá lơ lửng được bao phủ bởi màn sương nhẹ, Đồng Hoàng Hoàng đế cuối cùng của Đại Việt đang nằm tĩnh lặng.
Hắn nằm trên một phiến lá khổng lồ, phát sáng, với những đường gân màu vàng kim và xanh ngọc, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của lục địa. Đó là một Phiến Lá Cổ Đại từ một loại linh thảo đã tuyệt chủng, có khả năng thanh lọc tâm trí và kéo dài sinh mệnh.
Đồng Hoàng mở mắt. Khuôn mặt hắn không còn vẻ già nua, mệt mỏi, mà trẻ trung hơn nhiều, ánh mắt đã lấy lại sự minh mẫn.
“Đã tỉnh rồi sao, bệ hạ?” Một giọng nói trung niên vang lên.
“Quốc Sư,” Đồng Hoàng đáp, giọng nói đầy uy lực. “Ta đã ở đây bao lâu?”
“Sau cơn đại địa chấn, ngài đã mê man bảy ngày. May mắn nhờ có Phiến Lá Bất Tử này.”
Đồng Hoàng đứng dậy, nhìn ra cảnh vật tan hoang bên ngoài. “Thần và Tà đã tranh giành đến mức này sao? Lệnh Bài Khai Thiên đã xuất hiện, và thế giới đã bị tái thiết.”
“Bệ hạ, ngài định làm gì?. Chúng ta không thể can thiệp,” Quốc Sư khuyên can.
Đồng Hoàng cười lạnh: “Ta là Chủ Nhân trên danh nghĩa của Đại Việt này. Lệnh Bài Khai Thiên có thể chọn bất kỳ ai, nhưng quyền năng cuối cùng phải nằm trong tay ta. Ta đã thức tỉnh. Bây giờ, là lúc ta phải tìm ra người nắm giữ lệnh bài đó.”
Đồng Hoàng nhìn lên bầu trời, nơi Thánh Long Hư Vô vừa tan biến. Ánh mắt hắn ta không chỉ có sự quyết đoán của một vị vua, mà còn có tham vọng bí ẩn.
“Các ngươi đã chơi đủ rồi. Bây giờ, đến lượt ta lấy lại quyền lực của mình.”