Chương 53: Hoàng Kim Thụ
Minh Triều chờ đợi câu trả lời, thấy cậu mãi vẫn chưa có quyết định.
Cô thở dài, đứng dậy: “Đại nhân có thể cân nhắc một, hai. Đây là tín vật của thương hội Đa Bảo. Nếu ngài có quyết định, chỉ cần mang theo nó tới thương hội, sẽ có người đón tiếp.”
Cúi người từ biệt, thân hình Minh Triều hòa vào không gian, để lại một lệnh bài bằng ngọc màu vàng lơ lửng trong không trung.
Nhất cầm lệnh bài vào tay, ngắm nghía một vài lần rồi cất đi.
Đang chuẩn bị trở về chỗ ngồi, tia sáng lóe lên, thình lình xuất hiện một tên cao to, da đen tuyền, trên da lan tràn hoa văn kỳ bí.
Kẻ không mời mà đến, nhìn về phía Nhất lên tiếng, giọng cao ngạo: ” Hừ, ngươi có phải tên đã diệt hơn triệu quái vật thượng cảnh Thăng Hoa không?”
“Đúng thì sao!” Nhất không kém, giọng âm trầm đáp lại.
“Thất Đạt, ngươi cứ xưng hô với ta như vậy. Lần gặp này, ta mang đến cho ngươi lời mời chào của Thông Phong Sơn. Thức thời theo ta, sớm để ta về báo cáo.”
“Giọng điệu không phải quá bất lịch sự. Ngươi nên biết ta là tán tu, chuyện gì cũng dám làm.” Nhất ánh mắt bất thiện, uy áp tỏa ra đè cho tên hỗn náo này đứng không vững.
Thất Đạt cổ nổi gân, cố chống cự áp lực, lúc sắp phải quỳ xuống, hắn bóp nát ngọc bội bên hông, cơ thể dịch chuyển ra xa tránh thoát.
Thở hỗn hển, Thất Đạt nhìn Nhất, ánh mắt oán độc: “Ngươi chờ đó! Đừng nghĩ tài giỏi chút đã ngạo mạn, sẽ có người trị được ngươi.” Vứt một câu mang đậm chất phản diện, hắn trốn vào không gian rời đi.
Nhất có khả năng ngăn cản tên này, nhưng cũng không thèm quan tâm. Giờ cậu đã có câu trả lời, coi như xây dựng lại cũng không thể làm việc cho bất kỳ thế lực nào. Một địa điểm khởi đầu mới phù hợp đã sớm xuất hiện trong đầu cậu.
Tên Thất Đạt vừa rời đi, lại một người mới xuất hiện, đại diện cho một thế lực lớn khác mời chào cậu. Nhưng với cách hơi cứng rắn, cậu đuổi người đó đi.
Tầm vài ba tên nữa lần lượt xuất hiện, nhưng đều tương tự bị cậu từ chối ” khéo “.
Khi mặt trời dần khuất đi, không có kẻ khác xuất hiện nữa, Nhất gọi đệ tử đến.
Không bao lâu, cả đám đã tụ tập đầy đủ, có vài người làm việc xa, vội chạy về vẫn đang thở hổn hển.
Nhìn số đệ tử trưởng thành hơn nhiều, ánh mắt đã bớt sự non nớt thay bằng sự chính chắn hơn.
Nhất nói với các đệ tử về ý định di rời của bản thân.
Các đệ tử tỏ ra căm ghét đám người vô lễ cùng lúc cũng ủng hộ cậu.
Với triết lý ‘luôn ra tay trước, chạy không có dấu vết’.Ngay trong buổi tối hôm đó, cả cậu và đám đồ đệ đã nhanh chóng rời khỏi trong im lặng.
Sáng hôm sau, Thất Đạt xuất hiện trở lại, bên người đi theo một tên dáng người cao to hơn hắn, hoa văn trên da cũng dày đặc mà bí ẩn hơn.
“Dạ Xoa đại nhân, hôm qua tên nhóc này đã không nể mặt mũi Thông Phong Sơn của chúng ta, ra tay là muốn để lại mạng của ta. Không thể dung thứ.”
Dạ Xoa bên cạnh, nhíu mày: “Im lặng! Trắng đen ta tự rõ. Nếu là thật, việc giữ mặt mũi Thông Phong Sơn sẽ không thiếu. Bất kì ai cũng không được coi thường chúng ta.”
“Hả, tên đó đâu rồi! Ngươi có lầm lẫn địa điểm không?” Dạ Xoa nhìn về ngọn núi trước mặt, ngạc nhiên rồi nghi ngờ nhìn hắn.
Thất Đạt vội đứng ra xem xét, lúng túng trả lời: “Đại nhân, đúng là nơi này.”
Dạ Xoa chất vấn:” Vậy chúng đâu cả rồi!”
“Chúng…chúng…à…chắc chúng sợ ta trả thù nên chạy rồi. Nhất định là thế. “Thất Đạt vội vàng tìm ra được lý do.
Dạ Xoa như chưa hài lòng, định quát tháo…thì lần lượt xung quanh xuất hiện nhiều kẻ khác, thế trận không giống để gặp mặt mà như chiến đấu hơn.
Cả đám đồng loạt nghi ngờ sau khi chứng kiến ngọn núi không một bóng người này. Rồi đồng loạt nhìn sang nhóm Thông Phong Sơn có mặt từ sớm.
Một tên cả người màu da tím đậm, có con mắt thứ ba ngay mi tâm, cưỡi lên chiến xa to lớn đầy gai góc dữ tợn, lên tiếng: “Hai ngươi đến trước, có biết tên nhóc gan lớn kia ở đâu không?”
Dạ Xoa nhíu mày đáp: “Chúng chắc đã chuồn từ sớm rồi. Ta đến đây, cũng đã thấy cảnh này.”
“Mà các ngươi cũng bị hắn đánh người?”
Tên lên tiếng vừa nãy, gầm gừ giận dữ.
“Thứ chó má gì!! Hắn còn chửi Ma Tận Sơn của chúng ta là đám sâu kiến!”
Lần lượt từng thế lực một kể ra nguyên do, càng nghe mọi người có mặt đều cảm thấy tên này quả thật can đảm, một hơi đắc tội hơn một nửa thế lực lớn ở Hoang Thần Đại Lục.
Cả đám sau khi thử lục tung cả ngọn núi, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, cùng nhau bực tức rời khỏi.
Dạ Xoa trên đường trở về, thì thầm: “Tên nhóc, ngươi không biết bản thân đã chọc ra bao họa lớn đâu. Để sau khi ta về bẩm báo, phía trên sớm sẽ dùng thủ đoạn tìm thấy ngươi. Lúc đó, muốn chết cũng là một thứ xa vời.”
…..
Ba ngày di chuyển liên tục, Nhất mang theo đám đồ đệ. Trên tay nắm một chiếc lá vàng, nhẹ nhàng đưa lên không.
Chiếc lá rời tay, lập tức lao thẳng vào phía trước đầu thuyền, tạo ra một khe nứt bí ẩn. Không do dự, Nhất lái thuyền lao vào, vết nứt cũng tan biến.
Khi trở ra, thuyền đã xuất hiện tại một nơi khác. Có thể thấy từ xa, ngay trung tâm một Hoàng Kim Thụ to lớn mọc lên. Thuyền có mục tiêu, hướng thẳng tới cái cây, đến gần thấy dưới gốc cây tọa lạc một số ít kiến trúc.
Thuyền hạ xuống trước một kiến trúc, từ bên trong đi ra một người gương mặt trẻ tuổi, mặc trang phục như tế lễ, quanh thân tỏa kim quang, nở nụ cười vui vẻ tiến đến.
“Chào mừng trở lại bạn hiền. Sao bây giờ mới đến thăm chúng ta, một ngày không có bạn là nơi này mất đi rất nhiều niềm vui.”
Nhất cười ngượng, nhìn người trước mặt, nói: “Tại bên ngoài phải bận rộn công việc, hôm nay rảnh rỗi lên đến đây. Mong A Tì tha thứ vì đã thất hứa.”
A Tì vẻ mặt không có gì vì cậu thất hứa mà giận dỗi. Mà còn rất tận tình mời mọi người vào bên trong.
Nhất đi theo vào trong, vẫn là không gian kì bí ấy, khắp nơi treo lơ lửng từng viên tinh tinh nhỏ bé, chúng tỏa ra ánh sáng yếu ớt thắp sáng đường đi. Đang chăm chú quan sát, Nhất như nhận ra đều khác lạ, hỏi:
” A Tì, có phải nơi đây tinh tinh tối hơn lần trước không? ”
A Tì đi đầu, không quay mặt lại, chỉ thở dài: “Chúng nó đã trưởng thành, tự lực tự cường được rồi, sẽ dần không cần chúng ta giúp đỡ, nên sớm muộn cũng mất đi liên hệ mà ánh sáng tắt đi thôi.”
Nhất gật đầu miễn cưỡng, thực ra là vẫn không hiểu. Nhưng cậu cũng quen với cách nói khó hiểu của A Tì. Nhớ tháng trước, trong lúc dạo quanh Hoang Thần Đại Lục khám phá, thì tình cờ gặp được A Tì.
A Tì thấy cậu đã tỏ vẻ ngạc nhiên, bày tỏ muốn đi chung một đoạn. Trên đường đi, A Tì liên tục nói ra những điều rất huyền học khó hiểu.
Nhưng trong lúc đó, cậu lại nhận ra cả hai cũng khá hợp nhau, đều không phải người khó tính gì, nên sau khi trò chuyện, hai người đã trở thành bạn thân.
Sau vài ngày chu du cùng nhau, A Tì mời cậu về nơi ở. Cậu lúc đó cũng gan to, gật đầu đồng ý.
Thế được dẫn tới nơi đây. Lần đầu tiên nhìn thấy, cậu đã rất ngạc nhiên.
Càng tìm hiểu, càng cảm thấy nơi này không hề tầm thường.
Thỉnh thoảng ngoài A Tì, cũng có vài người khác xuất hiện. Cả đám tính cách rất hòa đồng, sớm chung đã làm bạn tốt với cậu. Với năng lực của mình, cậu dễ dàng trao đổi một vài món đồ mà cậu cảm thấy hứng thú.
Mọi người ở đây ngược lại rất thích những thứ cậu tạo ra, lên cố níu kéo cậu ở lại. Cảm thấy ở lâu cũng chán, lên cậu từ chối.
Bây giờ khi gặp vấn đề khó, cậu nghĩ ngay tới nơi đây, môi trường rất hợp để ở lại lâu dài.
Nhưng không biết đám A Tì có đồng ý không, dù sao cũng là một yêu cầu quá đáng.