Chương 54: Nghỉ hưu?
Nhất hỏi dò: “A Tì, ta có một việc muốn xin ý kiến của ngươi.”
A Tì đi trước, đáp lại: “Cần gì khách sáo, bạn bè thân thiết cả, cứ nói thẳng ra.”
“Ừm…chuyện là ta muốn định cư ở đây một thời gian, có được không?”
A Tì lập tức dừng chân, quay sang ánh mắt thâm thúy nhìn cậu, không biết sao nhìn vào con mắt ấy khiến bản thân hoảng sợ vô cùng.
Chưa qua một giây, cậu phải chịu thua né tránh ánh mắt của A Tì.
Giọng A Tì vang lên:”Tất nhiên là được, bạn của ta. Nơi đây luôn chào đón cậu, đã lâu lắm rồi mới có thể gặp ‘đồng hành’.”
Nhất thở phào nhẹ nhõm, coi như chuyện định cư đã xong. Tuy cũng có vài địa điểm dự phòng và vài phương án khác, nhưng chưa chắc né được thủ đoạn của các thế lực lớn và ổn định. Nên tốt hơn hết vẫn tại nơi bí ẩn này định cư lại.
Ngoài việc thế giới này kỳ lạ và đám A Tì có vẻ gì rất quái. Dù cậu có cố điều tra như nào, cũng không thể có chút thông tin gù về đám A Tì lẫn thế giới này.
Việc đó hầu như chưa bao giờ xảy ra. Kể cả kẻ mạnh hơn cậu rất nhiều, thì cậu chịu đau vẫn moi ra được chút thông tin. Nhưng ở đây nó thật sự vô dụng hoặc cậu chưa đạt tới mức độ có thể tác động được nó.
Nói đến, mỗi lần thử dò xét, ánh mắt đám A Tì nhìn cậu lại thay đổi. Có lẽ đám A Tì đã cảm ứng được gì rồi. Nên giờ cậu cũng dẹp luôn mấy trò tốn tín nhiệm đấy, chỉ cần biết bên A Tì không có ý đồ xấu là được.
Cùng lắm đám A Tì lợi dụng cậu thôi. Dù sao kẻ sống không còn lâu này cũng chẳng còn gì để lo sợ.
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Nhất cảm thấy thoải mái hơn hẳn, nhìn thế giới càng thuận mắt.
…..
Trò chuyện thêm vài câu với A Tì, cảm thấy đã đến lúc.
“Không làm phiền nữa, ta đi ra chọn một nơi ở phù hợp đây. Nào rảnh ghé qua chơi.”
A Tì mỉm cười:”Vậy chúc cậu thuận lợi, có gì xong xuôi, ta sẽ dẫn thêm mọi người đến chúc mừng.”
“Ha ha. Không cần phải làm phiền mọi người quá đâu. A Tì đến gặp mặt qua là đủ rồi.” Nhất được A Tì dẫn ra ngoài, lắc đầu từ chối.
A Tì gật đầu:”Vậy ta sẽ đi đến một mình.”
Nhảy lên thuyền, Nhất vẫy tay tạm biệt.
“Được.”
A Tì nhìn con thuyền bay hướng ra rìa ngoài thế giới, lắc đầu thở dài: “Sâm Tương, ngươi thấy người đồng bạn này, đúng là thuộc chủng tộc ấy không?”
Từ khoảng không vang lên âm thanh: “Lần trước không đủ thời gian, chưa kiểm chứng hoàn thành. Nhưng lần này nếu đã định ở lại lâu dài. Thì sẽ sớm có kết quả thôi. ”
“Chủng tộc này đã rất lâu không còn thấy rồi. Nếu có ngày bị diệt tộc cũng không gì lạ. Năng lực quá nghịch thiên, đảo lộn trật tự, phá vỡ quy tắc. Độ khó chơi và gây chuyện thuận với năng lực thế này, chúng ta cũng khó bì kịp.”
A Tì cười lớn: “Ha ha ha. Ngươi nói đúng lắm. Nhưng nói đi nói lại, đám này cũng thú vị lắm chứ. Như từng hạt bụi, nhẹ nhàng mà mạnh mẽ xâm chiếm mọi thứ. Chúng ta cũng ít nhiều nhận ân huệ.”
Sâm Tương buồn rầu: “Haiz. Tính ra cũng nhớ thật. Ngày trước ta cũng kết bạn với một tên trong chủng tộc đó. Công nhận tính cách tuy hơi ‘khó nói’ nhưng trắng đen rất phân minh.”
“Cuối cùng vì bảo vệ cho một thế giới mà mất mạng a. Đúng là người tốt sống không thọ.”
A Tì gật đầu đồng tình.
“À, công việc phân tích sao rồi?”
Sâm Tương giọng nghiêm trọng:”Tên ‘đó’ ngày càng điên cuồng rồi. Gần đây hắn như phát hiện điều gì, bắt đầu khởi động kế hoạch nhanh hơn dự kiến.”
“Lần này hắn còn đưa số sản phẩm nghiên cứu tham gia nữa. Việc trì hoãn là hoàn toàn không thể. Nên ta và mọi người đang gia tốc phân tích, sớm ngày rời khỏi đây.”
“Nhắc mới nhớ, ta đến đây là để gọi người về cùng, hợp sức đẩy nhanh tiến độ.”
A Tì suy nghĩ, đáp lại: “Chờ một chút đi, ta hứa với Nhất là sẽ qua gặp một mặt rồi. Ngươi cứ về trước, sau khi ta xong việc sẽ đến.”
Sâm Tương cũng không ở lại lâu, tạm biệt A Tì, rồi rời đi.
….
Nhất nhìn mảnh đất nằm ở gần rìa thế giới, gật đầu thỏa mãn.
Liền gọi A Bình tới dặn dò.
“A Bình, con là người dẫn đầu, mang theo mọi người nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta sẽ huấn luyện đặc biệt.”
A Bình nghe đến huấn luyện, cố kìm sự phấn khích.
“Vâng, sư phụ!”
Nhìn khoảng đất trống, cậu bắt đầu tạo hình. Bên kia là một ngọn núi, chỗ này là hồ nước,v.vv…
Sáng hôm sau, mảnh đất đã trở nên phong phú hơn rất nhiều, đủ loại địa hình, khí hậu và bẫy rập.
“Đến lúc nên bắt đầu.” Nhất chớp mắt đã xuất hiện ở chỗ đám đệ tử.
A Bình nghe lệnh từ trước, cho mọi người xếp hàng ngay ngắn.
A Bình thấy sư phụ xuất hiện, dõng dạc hô lớn:”Dạ sư phụ. Chúng con đã sẵn sàng!”
“Ừm. Buổi huấn luyện đầu tiên là các con phải là đuổi kịp ta. Chú ý, nơi ta dừng lại một lúc sẽ có một giọt màu sắc, thu thập càng nhiều màu sắc, thưởng càng lớn và ngược lại.”
Quay người lao vút đi, để lại một đám đệ tử chưa kịp phản ứng.
A Bình cùng vài người phản ứng nhanh, bật hết tốc lực đuổi theo.
A Bình nhìn bóng lưng sư phụ phía trước, nơi sư phụ đứng có một giọt màu vàng.
Sư phụ rời đi, A Bình lao tới chộp vào giọt màu.
Nhưng một nắm tay xuất hiện từ không gian bên cạnh, đấm bay hắn đi xa.
A Cẩu ngay sau A Bình, đang tiếc hận, thì thấy A Bình dẫn đầu bị văng đi xa, cảm thấy đây là cơ hội tuyệt vời, lao tới chộp vào giọt màu
Rút kinh nghiệm từ thảm trạng của A Bình, A Cẩu cẩn thận hai bên mình thành công né tránh hai nắm đấm xuất hiện, nhưng ngay trước mắt một nắm tay đã xuất hiện, chớp mắt thổi bay hắn đi.
Thập Kỷ ngay phía sau A Cẩu chớp thời cơ lao tới, cô cẩn trọng và rút kinh nghiệm từ hai người trước, thành công né tránh năm chiếc bẫy, lấy được giọt màu.
Không dừng lại, cô lè lưỡi với hai người A Bình và A Cẩu, rồi phi tốc đuổi về phía sư phụ.
“Các anh yếu quá…”
Hai người gương mặt nổi gân, tức giận đuổi theo.
” Thập Kỷ, em đứng lại đó cho anh!!”
…..
Hoàng hôn buông xuống, Nhất thong dong đứng trên bãi cỏ.
Phía sau hắn, mấy nghìn đệ tử vẻ mặt kiệt sức nằm la liệt khắp nơi.
Nhất nghiêm túc quay lại nhìn đám đệ tử.
“Ngoài A Bình, A Cẩu, Thập Kỷ, Nhị Bình, Cô Lang và Tô Hiệu. Tất cả những người còn lại biểu hiện thật khiến ta quá thất vọng.”
“Có phải thời gian làm việc đã khiến các con bỏ bê việc luyện tập không! Nói cho ta nghe!”
Tất cả trầm mặt, A Bình dũng cảm gượng dậy.
” Sư phụ, tất cả mọi người đều đã biết lỗi, sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm lần nữa.”
Nhất nhìn quanh một lượt, vẻ mặt không hài lòng, nhưng không còn gay gắt.
“Coi như lần này ta bỏ qua cho các con. Đứng dậy về nghỉ ngơi đi. Ngày mai tiếp tục. Số người lấy được giọt màu thì ở lại, nhận lấy phần thưởng. Từ ngày mai, mười vị trí đầu có thưởng, còn mười vị trí cuối sẽ bị phạt. Hiểu chưa!!”
“Vâng, sư phụ!!”
“A Bình mười giọt, nhận lấy Tủy Hoàng Sâm hai cái.” Nhất lấy ra hai phần bột vàng đưa cho A Bình.
A Bình ánh mắt sáng lên, đây là vật dụng tăng cường thể chất rất tốt, còn có công hiệu tẩy đi cặn bẩn làm tắc nghẽn lưu thông kinh mạch, giúp việc tu luyện tăng lên gấp nhiều lần.
“Cảm ơn sư phụ.” A Bình cung kính nhận lấy.
Theo lần lượt, Nhất phát phần thưởng cho năm người còn lại.
Khi tất cả rời đi hết, Nhất ở lại ngắm về phía Hoàng Kim Thụ to lớn ở xa.
“Phải quyết tâm đào tạo được một nhóm đệ tử chất lượng cao mới được. Dạo gần đây, tần suất làm việc có xu hướng tăng rồi. Chuyện này quá nguy hiểm, đe dọa tới cuộc sống nghỉ hưu của mình quá.”
“Cấp tốc hành động thôi.”
Trong đầu cậu đã hình thành một khóa huấn luyện siêu khắc nghiệt dành cho đám đệ tử. Thật sự cậu chờ mong tới ngày mai, để thử nghiệm độ hiệu quả.
…….