Chương 9: Hồi sinh, con đường nghịch mệnh bắt đầu
Lúc này, Tiểu Huyền bên cạnh vẫn ngồi lặng lẽ bên bàn, thấy Dương Long mặt mày trầm ngâm, liền sốt ruột:
“Thiếu gia, để ta đi mời lão gia đến. Mấy ngày nay lão gia vì ngài mà lo đến bạc cả tóc…”
Nhưng còn chưa kịp ra đến cửa, thì một bóng người trung niên đã bước vào.
“Long nhi, con tỉnh rồi à. Thấy trong người thế nào rồi?” – giọng nói trầm ổn mà đầy quan tâm vang lên.
Dương Long ngẩng đầu, nhìn thấy phụ thân Dương Thiết đang đứng nơi ngưỡng cửa. Gương mặt người đàn ông này phong sương mà cương nghị, nhưng lúc này lại mang vẻ mệt mỏi chưa từng có.
“Con không sao… chỉ hơi mệt chút thôi.” hắn đáp, giọng khàn khàn, mắt vẫn lộ vẻ uể oải.
Dương Thiết gật đầu, rồi ngồi xuống bên mép giường, trầm ngâm một lát mới nói:
“Hôm nay ta đến, cũng có một việc muốn nói với con…”
Ông ngước nhìn lên, ánh mắt không giấu được nỗi buồn.
“Sau khi đại lễ trưởng thành kết thúc, tộc hội đã phân loại toàn bộ thiếu niên. Những người có tư chất tu luyện đã được đưa đến luyện võ các để bồi dưỡng. Còn những người không thể tu luyện, tộc hội quyết định giao cho họ một ít sản nghiệp để tự mưu sinh.”
Dừng lại một chút, ông chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một túi trữ vật, đặt lên bàn:
“Cha đã tranh thủ hết sức, xin được cho con quản lý một dược phường nhỏ ở Thanh Dương phương thị. Đó là nơi chuyên bán dược liệu và đan dược cấp thấp. Mộc lão, người phụ trách chính, đã nhận lời sẽ chiếu cố con.”
“Trong túi là một nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch, một quyển Dược điển cơ sở để con học tập. Dù không thể tu luyện, ít nhất nửa đời còn lại cũng không lo ăn mặc.”
Ông dừng lại, mắt dõi theo con trai mình, giọng trầm thấp:
“Những gì cha có thể tranh đấu, đều đã tranh đấu rồi… chỉ mong con an nhiên sống hết đời này.”
Dứt lời, ông đứng dậy, nhìn Dương Long thật lâu rồi mới xoay người bước ra khỏi biệt viện.
Dương Long nhìn túi trữ vật trên bàn, nhìn bóng lưng phụ thân đang khuất dần nơi hành lang, trong lòng nặng trĩu. Không một lời oán trách, nhưng cũng chẳng thể nào nói ra cảm giác nơi ngực đang từng đợt nhói lên…
Sau khi bóng Dương Thiết không thấy đâu, Dương Long cũng dặn Tiểu Huyền, “Ngươi cũng ra ngoài đi, bao giờ ta gọi mới được vào.”
Tiểu Huyền gật đầu, lùi ra đóng cửa.
Lúc này, trong phòng chỉ còn mỗi Dương Long. Trên tay hắn lúc này cũng xuất hiện một viên đan dược có hai màu trắng đen. Hắn nhìn viên đan dược, rồi hít một hơi đưa viên đan dược nuốt xuống.
Dương Long phục dung Âm Dương đan.
Bỗng một cỗ tinh thuần lực lượng tựa như lưu tinh tràn di chuyển trong cơ thể của hắn.
Trong chốc lát, cỗ lực lượng này phảng phát du tẩu xung quanh kinh mạch, mỗi đến một cái mạch môn, liền giống như trăm vạn con kiến cắn lấy cơ thể của hắn.
Thực cốt thống khổ, toàn tâm chi đau.
Cơn đau đớn nói không thành lời, lại để cho Dương Long có một loại muốn kết thúc bản thân suy nghĩ.
Cắn răng “chịu đựng, nhất định phải chịu đựng, ta vì dựng lại kinh mạch, nếu ngay cả cơn đau nhỏ bé này không chịu được, thì còn làm được gì nữa, thà chết đi cho xong, chịu đựng, chịu đựng, ta muốn tu luyện, ta muốn cùng thiên hạ này thiên tài chi tranh”.
Dương Long không ngừng chống chịu cỗ lực lượng đang không ngừng va chạm, đập rồi lại phá trong thân thể của mình.
Rất nhanh, Dương Long dần dần thích ứng cỗ đau đớn này.
Cơ thể hắn vì tiếp nhận cỗ lực lượng này mà khiến thân thể không ngừng bị tổn hại, cơ thể không ngừng nứt ra.
Sau một khoảng thời gian cơ thể tưởng như vỡ vụn của hắn bắt đầu không ngừng chữa trị, vì kinh mạch không đầy đủ khiến mọi thứ đứt đoạn, giờ phút này tựa như cam lộ không ngừng xây dựng, tu dưỡng và củng cố những chỗ kinh mạnh bị thiếu hụt.
Sau một khoảng thời gian chữa trị, gia cố kinh mạch, ngồi tại chỗ không nhúc nhích Dương Long đột nhiên mở hai mắt ra.
Bỗng hắn cảm nhận thấy cơ thể thay đổi khác hoàn toàn, như một phép màu thần thánh không thể tin được vừa rồi phát sinh ở trên người hắn hết thảy.
Nguyên vốn kinh mạch thiếu hụt, chú định cả đời này vô duyên với tu luyện, thành phế nhân người người đều có thể khinh thường, dẫm đạp. Nhưng giờ phút này cơ thể hắn tràn ngập lực lượng cường đại “Nhân cảnh lục trọng” Dương Long chấn kinh cảm thụ nguồn lực lượng trong cơ thể, mặt mũi tràn đầy không thể tưởng tượng nổi, đây là lực lượng sao, thật là mạnh mẽ. Mà trọng yếu nhất chính là, giờ đây hắn đã đặt chân vào con đường tu luyện.
“hahahahahahaha.”
“Những kẻ từng coi thường, khinh bỉ, mắng chửi ta chắc sẽ không nghĩ tới, một thiếu ra phế vật, vô duyên với tu luyện như ta lại có thể bắt đầu tu luyện được, không chỉ vậy ta còn đột phá đến nhân cảnh lục trọng” – Lúc này trong hắn đã cười đến mức không thể cười được nữa.
“Nước đến chỗ cùng cực là cảnh đẹp
Người đến chỗ cùng cực là tái sinh
Nếu thân không khổ thì không quý trọng
Nếu lòng không khổ thì trí tuệ không thôi.”
Khi ta ở đáy của sự cùng cực, mới biết được những thứ ta có được là trân quý!
Dương Long không để phí thời gian, liền bắt đầu khoanh chân ngồi thiền định, bắt đầu vận khí theo như các văn tự được khắc trên tháp.
“Càn khôn hạ thượng
Tâm chi vi thủy
Linh khí nhập thần
Dẫn dắt ngưng chuyển
Dẫn xuất chuyển hóa
Vạn khí trung hòa
Dẫn thông vạn pháp.”
Theo tâm pháp vận chuyển, Dương Long cảm giác kinh mạch chỗ sâu có một loại lực lượng kinh khủng chậm rãi hấp thụ. Vì ngũ kinh mạnh đã được đả thông, lúc này linh khí liền như có chân tự động chạy vào cơ thể hắn.
Linh khí như dòng nước, đang không ngừng được các kinh mạnh hắn hấp thụ, rất nhiều linh khí đổ vào kinh mạch của hắn, xong rất nhanh liền đã biến mất. Tốc độ chuyển hóa linh khí thiên địa thành linh lực nhanh hết sức đáng sợ.
Rất nhanh, liền trôi qua ba giờ, lúc này hắn cảm nhận một trận đói bụng, khiến hắn không thể nào tập trung mà hấp thụ linh khí được nữa. Hắn dần dần mở mắt, khuôn mặt hồng thuận rất nhiều.
Lúc này hắn mới cảm thấy sự thần kỳ của Thái Dương chân pháp. Các công pháp bình thường thì chỉ chuyển hóa linh khí tích tụ tại một điểm thành linh lực, khi vận dụng thần thông sẽ vận dụng linh lực từ nơi tụ điểm đó ra để phát huy sức mạnh. Còn Thái Dương chân pháp lại giúp các khiếu huyệt đều chứa đựng được linh lực, hắn cũng nhận ra một điều, linh khí mà hắn chuyển hóa được lại là khí âm dương. Dương Long hiểu thấu, linh lực của hắn lúc này đã nhiều hơn gấp mấy lần người khác tu luyện công pháp.
Lúc này bụng hắn không ngừng kêu. Hắn hô to “Tiểu Huyền, chuẩn bị cho ta một ít gì đó để ta ăn, ta đói quá.”
Tiểu Huyền nghe thanh âm vội vàng chạy vào, đập vào mắt nàng là cảnh tượng Dương Long trên thân không có quần áo, người phát ra một mùi hôi thống lồng lặc.
“Thiếu gia người đi tắm trước đi, rồi thay quần áo, ta đi chuẩn bị đồ ăn cho thiếu gia” – Tiểu Huyền khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng chạy ra ngoài hậu viện.
Dương Long vui mừng quá giờ mới để ỷ trên người không có một mảnh vải che thân, cơ thể cũng bốc ra rất nhiều mùi, lúc này hắn chỉ biết lắc đầu cười trừ.
Tắm xong cũng là lúc Tiểu Huyền mang đồ ăn đến, thấy đồ ăn tiểu huyền mang đến, Dương Long một đường chạy tới ngồi xuống, cầm lấy một chén thức ăn liền bắt đầu ăn ngấu nghiến
Tiểu Huyền vẻ mặt đau lòng, liên tục mở miệng nói: “Ăn chậm một chút, còn có không ít.”
Dương Long cười hắc hắc, tiếp tục ăn.
Sau một hồi cơm nước xong xuôi, Tiểu Huyền thu dọn bát đũa.
Dương Long dặn Tiểu Huyền: “Dọn xong đóng cửa vào cho ta, khi nào ta gọi thì mới được vào.”
Dương Long khoanh chân ngồi bắt đầu tu luyện.