Chương 10: Rèn thể trong lò đan
Hắn ngồi hết một ngày.
Năm đại huyệt đã mở, khí dương vận hành mạnh mẽ quanh Đan điền, nhưng dòng khí ấy không thể bốc phát, như bước vào bình cảnh bị một tầng vô hình chặn lại.
“Tích lương,…” hắn lẩm bẩm, mắt đỏ như đúc lửa, lúc này toàn thân mồ hôi hòa lẫn máu nhỏ xuống mặt sàn.
Đệ lục huyệt nằm bên hông, nơi dương khí hội tự từ tạng phủ trước khi xung kích toàn thân. Nếu không khai phá được, Thái Dương chân pháp chỉ có thể tụ, không thể phát.
Tựa như lửa nung trong lò, nhưng không có đường thoát, chỉ chờ,… tự bạo.
Lúc này nguồn linh khí thiên địa không ngừng tràn vào da thịt hắn, hòa vào khí trong cơ thể.
Dương Long liền cắn răng chịu đau vận chuyển toàn bộ linh khí, ép toàn bộ dương lực tụ về bên trái bụng dưới, nơi huyệt Tích lương đang “phong bế”.
“ẦM ẦM ẦM…”
Thân thể hắn không ngừng rung lên, gân xanh nổi đầy da.
“Thiêu… huyết…” hắn nghiến răng chịu đau.
Hắn không đợi huyệt tự mở, liền thiêu đốt máu huyết của chính mình, lấy huyết để “đốt cháy” màn chắn phong bế!
Một khắc,… rồi hai khắc,..
Mồ hôi chưa kịp rơi đã tan thành hơi nước, xương cốt vang lên những tiếng răng rắc như muốn vỡ.
Đột nhiên “Ầmmmmm!!!”
Một luồng khí dương như phá núi xuyên trời, từ bên bụng hắn bộc phát, thẳng thấy lên ngực, lưng, tay, chân, thậm chí cả đỉnh đầu.
Tích Lương, khai cho ta.
Dương Long mở đôi mắt sáng bừng, toàn thân tựa tháu dương rực cháy.
Toàn thân hắn nóng như hỏa lò, tóc bay dựng ngược, từng nhịp thở mang theo hơi nóng.
“Tốt… giờ ta có thể.. ra tay!”
Hắn vung quyền, không thần thông, không pháp bảo.
Chỉ là một quyền thuần túy, nhưng đã khiến cánh cửa phía trước hoàn toàn nát vụn.
Từ nay hắn không còn là phế vật, hắn giờ đã có thể tu luyện, đã có thể bước trên con đường tu hành.
Sau khi thành công khai phá đệ lục huyệt Tích Lương, linh khí đã có thể từ trạng thái tụ khí chuyển sang phát khí.
Sau khi khai phá đệ lục huyệt Tích Lương, toàn thân Dương Long vẫn như lò lửa chưa tắt. Khí dương trong cơ thể rần rật như sóng trào, xung kích tứ chi bách hải, khiến hắn không khỏi thở dốc một hơi.
“Vẫn chưa đủ…”
Dương Long lẩm bẩm, ánh mắt bỗng lóe lên kiên định. Một lần nữa, hắn vận chuyển tâm thần, tiến nhập vào Hồng Hoang Càn Khôn Tháp.
Bên trong tháp, không gian vắng lặng, chỉ có từng luồng linh khí nhẹ lượn như sương mù. Ở trung tâm tầng một, khí linh Như Yên đang ngồi lơ lửng giữa không trung, đầu cúi thấp, mái tóc dài như suối lơ lửng trong linh quang.
“Ngươi trở lại rồi à, tiểu ngốc?” Như Yên cười khẽ, ánh mắt nhẹ như gió.
“Như Yên.” Dương Long trầm giọng “Ta đã khai được đệ lục huyệt, giờ có thể vận chuyển khí phát ra ngoài. Nhưng… thực lực vẫn quá thấp. Ta cần tăng cường tu vi thật nhanh. Ngươi… có cách nào không?”
Như Yên nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu lòng người.
“Ngươi vội vậy sao? Con đường tu luyện… không dành cho những kẻ hấp tấp đâu.”
“Không phải ta hấp tấp.” – Dương Long nắm chặt tay “Ta chỉ không muốn sống tiếp như một phế vật bị người cười nhạo. Ta muốn… chứng minh bản thân!”
Như Yên im lặng một lúc, đôi mắt trong suốt như thủy tinh nhìn chằm chằm vào Dương Long. Ánh linh quang xung quanh nàng khẽ rung động, tựa như cảm ứng được tâm tình mãnh liệt trong lòng hắn.
“Muốn chứng minh bản thân?” Như Yên nhẹ giọng lặp lại, sau đó hơi nghiêng đầu cười khẽ.
“Vậy thì được. Ngươi muốn tăng thực lực nhanh, có ba con đường.”
Một: Dùng đan dược bồi bổ.
“Tầng một này có đủ đan phương, đủ tri thức luyện đan, chỉ cần tìm và luyện ra được loại phù hợp, ngươi có thể trong thời gian ngắn nhất gia tăng tu vi, thậm chí đột phá cảnh giới.”
Hai: Luyện thể quyết, dốc toàn lực tôi rèn thân thể.
“Ngươi đã bước vào tầng một của Kim Cang Đoán Thể Quyết, luyện thể tầng sơ cấp. Nếu đi theo con đường này, cần khổ luyện mỗi ngày, chịu đau đớn vượt qua thường nhân, nhưng sau khi thành công – ngươi sẽ mạnh hơn bất kỳ kẻ cùng cấp.”
“Ngươi có thể thử tiếp nhận “Liệt Dương Tẩy Dươ” dùng tinh khí dương viêm tẩy rửa xương cốt, một lần rèn thân, đau như chết đi sống lại… nhưng hiệu quả gấp mười lần tu luyện bình thường.”
Ba: Truyền thừa ký ức, dung hợp tri thức.
“Ta có thể giúp ngươi truyền nhập một phần ký ức tu luyện từ chủ nhân trước đây của tháp – những cảnh giới tu hành, chiến đấu, luyện thể, luyện đan… đều có thể dùng để tham ngộ và rút ngắn thời gian.”
“Nhưng nhớ kỹ: truyền thừa không thể thay thế trải nghiệm thực, chỉ có thể giúp ngươi hiểu, không thể giúp ngươi mạnh. Chân chính bước đi, vẫn phải là ngươi.”
Như Yên dừng lại, nhìn Dương Long một lúc lâu.
“Ngươi chọn đi. Hoặc từ từ mà đi… hoặc nhảy vào lửa mà cháy.”
Dương Long im lặng, lòng trầm như đá. Một bên là thống khổ và rèn luyện. Một bên là cơ hội tăng mạnh trong thời gian ngắn.
Hắn nhìn ba con đường – đều là máu, là mồ hôi, là sinh tử. Nhưng hắn không hề do dự.
“Ta chọn cả ba!”
“Luyện thể – là căn cơ. Luyện đan – để hỗ trợ. Truyền thừa – để mở lối.”
Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt rực cháy.
Sau khi Dương Long tuyên bố chọn cả ba con đường, Như Yên im lặng nhìn hắn rất lâu, như muốn xác định quyết tâm kia có thật sự không thể lay chuyển.
“Ngươi đã chọn, thì không thể quay đầu. Truyền thừa của Hồng Hoang Cổ Thần, không phải ai cũng chịu nổi đâu.”
Như Yên bỗng nhè nhàng giơ tay, búng một luồng linh quang vào giữa mi tâm hắn.
“ẦM!”
Luồng sáng vàng kim chứa đựng vô số ký tự cổ xưa như rắn ào ào tràn vào thức hải.
Ký ức truyền thừa tràn vào – như lũ tràn đê.
Hình ảnh một cự nhân cao vạn trượng, dùng thân thể chém rách bầu trời. Luyện thể giữa tâm núi lửa, lấy hỏa sơn rèn da, dùng thiên lôi luyện cốt.Từng chiêu thức Kim Cang Đoán Thể Quyết hiện rõ – lực bộc phát như long ngâm hổ tiếu. Các tầng công pháp vận chuyển, đường gân huyệt đạo, thủ pháp hóa khí thành lực, toàn bộ in sâu vào thức hải.
Hắn rít lên trong đau đớn, từng tia máu rỉ ra từ mi tâm, hai mắt đỏ ngầu. Nhưng hắn cắn răng không lui, ngồi xếp bằng, toàn tâm tiếp nhận! Thời gian trôi qua không rõ bao lâu – có thể là một khắc, cũng có thể là ba ngày.
Đến khi hắn mở mắt ra lần nữa…
“Ta… đã hiểu!”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, toàn thân toát ra khí tức cổ xưa, như một ngọn núi đang dần sống dậy.
Như Yên nhẹ nhàng gật đầu:
“Tốt, ngươi đã dung hợp cơ bản. Truyền thừa ấy là nền tảng để luyện Kim Cang Đoán Thể Quyết, cũng là bản tâm để ngươi hiểu thế nào là dùng thân thể phá thiên địa.”
“Nếu ngươi thật sự muốn bắt đầu rèn luyện… hãy bước vào luyện đan cổ lô.”
“Lấy thân luyện trong hỏa lô – đó mới là bước đầu tiên…”
Dương Long bước vào luyện đan cổ lô, thân thể lập tức chìm trong hỏa diễm.
“Phừng!!”
Dương Viêm Chi Hỏa như rồng giận dữ cuộn trào, từng luồng từng luồng liệt diễm đỏ rực bám lên thân thể hắn, thiêu cháy từng sợi tóc, từng tấc da. Máu sôi trào, xương vang lên những tiếng răng rắc.
“Aaaaa…!!”
Hắn gào lên một tiếng, toàn thân cong quắp, từng khối cơ thịt co giật, tách ra như bị xé rách. Làn da trắng nhợt bắt đầu cháy đen, nứt toác thành từng vết, máu tuôn ra liền bốc hơi giữa không trung, phát ra tiếng “xèo xèo” rợn người.
Nếu là người thường… sớm đã chết ngay trong nháy mắt.
Thế nhưng hắn vẫn đứng vững, ánh mắt như thú hoang bị ép vào đường cùng – dữ tợn, cứng cỏi, điên cuồng!
“Kim Cang Đoán Thể Quyết – tầng thứ nhất, Luyện Cốt Diêm Thân… Khai!”