Chương 77: Tề Lưu Hỏa – Truyền thừa
Hình chiếu khẽ cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy khí lực: “Ta là Tề Lưu Hỏa, hay còn gọi là Bạo Tạc Lão Nhân, một tán tu lưu lạc từ biên cảnh Tây Vực…” Lão nhân bắt đầu kể về cuộc đời mình: sinh ra và lớn lên tại Hỏa Linh Trấn, một vùng đất khắc nghiệt nằm ở biên giới Tây Vực. Nơi đây đất đai khô cằn, đá đỏ sỏi đá chất chồng, và khí lưu nóng bỏng từ những ngọn núi lửa gần đó thường xuyên thổi về. Cuộc sống của người dân nơi đây gắn liền với nghề rèn và khai thác hỏa tinh thạch – một loại khoáng sản đặc biệt có khả năng dẫn nhiệt và tụ linh hỏa.
Cha của ta là một thợ rèn trầm mặc, cả ngày chỉ biết vùi đầu vào đống sắt thép và ngọn lửa rực cháy. Mẫu thân hắn mất sớm trong một đợt bạo bệnh, để lại cậu bé côi cút cho người cha kiệm lời. Trong gia tộc, chỉ có ta là người duy nhất bộc lộ linh căn, nhưng trớ trêu thay, đó lại là tạp căn – một loại linh căn hỗn tạp, không đủ tinh thuần để gia nhập bất kỳ môn phái chính thống nào.
Không cam chịu một cuộc đời phàm tục, Ta từ nhỏ đã nảy sinh một niềm đam mê kỳ lạ với lửa và kim loại. Ta thường lén la cà đến những sơn động gần trấn, nơi người ta đồn rằng còn lưu giữ những tàn quyển cổ thư ghi chép về nghề luyện khí thất truyền. Với sự tò mò và lòng kiên trì, ta đã tự mày mò học hỏi, tự tạo pháp lô thô sơ từ những tảng đá tìm được, tự đốt những viên linh thạch vụn nhặt nhạnh được. Vô số lần tay ta bị bỏng rộp, da thịt cháy sém vì những vụ nổ bất ngờ do kiến thức non kém và nguyên liệu không đảm bảo. Nhưng ngọn lửa đam mê trong lòng ta chưa bao giờ lụi tắt.
Năm mười tám tuổi, cuối cùng Tề Lưu Hỏa ta cũng luyện chế thành công pháp khí đầu tiên – một thanh đoản kiếm thô ráp, trên thân còn nhiều vết nứt, nhưng kỳ lạ thay, nó lại có khả năng tụ linh, hấp thụ linh khí từ môi trường xung quanh. Người dân Hỏa Linh Trấn vô cùng mừng rỡ, họ đặt trọn hy vọng vào ta, tin rằng ta sẽ giúp cả trấn thoát khỏi cảnh nghèo khó, đổi vận nhờ vào tài năng luyện khí độc đáo.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng bao lâu. Khi Tề Lưu Hỏa ta vừa tròn hai mươi tuổi, một thảm kịch kinh hoàng ập xuống Hỏa Linh Trấn. Một thế lực tà tu hung ác, được cho là truy lùng một món linh kim dị chủng mà dân làng vô tình khai quật được trong quá trình luyện khí, đã tấn công trấn. Ta lúc bấy giờ còn quá non trẻ, sức mạnh chưa đủ để chống lại những kẻ tàn ác. Hắn tận mắt chứng kiến cha mình bị thiêu sống, bạn bè gục ngã trong vũng máu, những người hàng xóm hiền lành bị biến thành những xác sống vô tri. Bản thân hắn cũng bị đánh trọng thương, bị ném xuống một vực sâu hun hút.
Trong bảy ngày bảy đêm, ta bò dưới đáy vực sâu với thân thể cháy sém, đau đớn tột cùng. Hắn cắn răng giữ lại chút tàn mệnh, nuôi dưỡng ngọn lửa hận thù cháy bỏng trong tim. Trong cơn tuyệt vọng và oán hận, hắn dồn hết tất cả những kiến thức luyện khí ít ỏi mà mình tích lũy được, khắc sâu chúng lên tận xương tủy. Ta dùng chính máu của mình hòa luyện những mảnh kim loại vỡ vụn nhặt được dưới đáy vực, tạo ra một món pháp khí kỳ dị – một cây thương sắt thô ráp, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng: nó có khả năng tự phát nổ khi đâm trúng mục tiêu – Hỏa Diệm Thiết Thương Hoàng cấp hạ phẩm.
Sau gần năm trăm năm đằng đẵng, Tề Lưu Hỏa ta tu luyện đến Huyền cấp, ta trở lại. Mái tóc hắn đã bạc trắng như cước vì hỏa độc ăn mòn cơ thể, thần trí cũng trở nên thất thường, lúc tỉnh lúc mê. Nhưng ngọn lửa hận thù trong lòng hắn vẫn cháy rực. Một mình ta cầm cây Hỏa Diệm Thiết Thương tấn công sào huyệt của đám tà tu năm xưa. Với sức mạnh kỳ dị của pháp khí tự nổ, ta lấy một địch trăm, tàn sát vô số kẻ thù. Cuối cùng, trong cơn cuồng nộ và tuyệt vọng, hắn kích nổ toàn bộ ngọn núi, tự thiêu thân mình cùng với những kẻ đã gây ra thảm kịch cho quê hương hắn, chôn vùi tất cả trong biển lửa.
Không ai nghĩ Tề Lưu Hỏa ta còn sống sau vụ nổ kinh hoàng đó. Nhưng không ai biết ta vẫn tồn tại, dù cơ thể tàn tạ và thần trí không còn minh mẫn như xưa. Từ đó, ta biến mất khỏi đại lục, xong ta vẫn ẩn danh tính luyện khí. Những pháp khí kỳ dị, mang hoa văn hình ngọn lửa và có khả năng “tự nổ” hoặc “tự thiêu” bắt đầu xuất hiện trong tay những tán tu vô danh, mỗi món đều mang một sức hủy diệt.
Ta không gia nhập bất kỳ tông môn nào, cũng không thu nhận đồ đệ. Cuối đời ta đã xây dựng động phủ, cũng là mộ địa làm nơi an tán ta. Không muốn công sức cả một đời bị hoang phế, ta đã xây dựng truyền thừa chờ người hữu duyên.
Câu chuyện về Tề Lưu Hỏa là một bản hùng ca về sự kiên trì, lòng căm hận và cả sự cô độc của một người mang trong mình tài năng dị biệt nhưng lại phải gánh chịu những mất mát quá lớn. Nó cũng hé lộ một phần nào về thế giới rộng lớn và đầy những bí ẩn ngoài kia, nơi những tán tu với những kỹ năng độc đáo vẫn âm thầm tồn tại và ảnh hưởng đến cục diện đại lục.
Khi hình chiếu dần mờ đi, giọng nói cuối cùng vang vọng: “Hữu duyên giả… tâm niệm kiên định… sẽ kế thừa ý chí… và con đường của ta…”.
Cả Dương Long và Mộc Mộc đều lặng người, chìm trong câu chuyện bi tráng về Bạo Tạc Lão Nhân. Mộc Mộc nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, một cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng nàng.
Ngay khi hình chiếu của Tề Lưu Hỏa tan biến, miếng ngọc bội trong tế đàn phát ra một luồng ánh sáng xanh lục, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng. Một cánh cổng ánh sáng màu xanh biếc từ từ mở ra ngay trước mặt nàng, bên trong là một không gian mờ ảo, tràn ngập những tia lửa nhỏ li ti đang nhảy múa.
Một giọng nói cổ xưa, dịu dàng vang vọng bên tai Mộc Mộc, như lời mời gọi:
“Huyết mạch tương thông… con đường đã mở… hãy bước vào…”
Mộc Mộc quay đầu nhìn Dương Long, ánh mắt nàng vừa có chút lo lắng vừa mang theo sự quyết tâm. Dương Long khẽ gật đầu, khích lệ nàng: “Đừng lo lắng, đây là cơ hội của muội. Hãy tin vào bản thân mình.”
Hít một hơi sâu, Mộc Mộc bước chân vào cánh cổng ánh sáng. Ngay lập tức, cánh cổng khép lại, và thân ảnh nhỏ bé của nàng biến mất khỏi đại sảnh cổ xưa, để lại đại điện cổ xưa chìm trong yên tĩnh.
Dương Long nhìn về nơi Mộc Mộc vừa biến mất, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa kỳ vọng vừa trống trải. Hắn biết, cơ hội truyền thừa này vô cùng quan trọng đối với Mộc Mộc. Giờ là lúc hắn cũng cần tranh thủ thời gian để tăng cường sức mạnh của bản thân.
Ánh mắt hắn chuyển hướng về túi trữ vật bên hông, nơi cất giữ khối Xích Viêm Tủy Tinh nóng bỏng. Hắn biết, việc hấp thụ một khoáng thạch huyền cấp không hề đơn giản, đặc biệt là với thuộc tính hỏa mạnh mẽ của nó. Câu nói của Như Yên về quá trình luyện hóa dường như lại vang vọng trong tâm trí.
Không chần chừ, Dương Long lập tức tiến vào Hồng Hoang Càn Khôn Tháp. Đến bên tế đàn tầng thứ nhất, hắn lấy ra khối Xích Viêm Tủy Tinh. Một luồng xoáy không gian nhỏ mở, nhẹ nhàng cuốn lấy khoáng thạch và nuốt vào trong.
Sau đó, Dương Long ngồi xếp bằng xuống. Hít sâu một hơi, Dương Long nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển Thái Dương Chân Pháp. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, vận dụng linh lực bao bọc lấy trái tim và các kinh mạch chính, tạo thành một lớp phòng ngự vững chắc, chuẩn bị cho quá trình luyện hóa Xích Viêm Tủy Tinh đầy thử thách để đột phá lên tầng thứ tám.