Chương 75: Xích Viêm Tủy tinh
Vương Béo thở dài, xoa xoa bả vai có vẻ bị trật khớp. “Ta không thấy… Lúc đó hỗn loạn quá, ta chỉ kịp ôm chặt một tảng đá.”
Hồng Liên cũng lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. “Ta… ta chỉ thấy một luồng sáng tím đánh trúng Mộc Mộc… rồi không thấy gì nữa.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả nhóm. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt từng người.
“Chúng ta không thể ngồi yên như vậy được,” Lưu Cường nghiến răng nói, giọng đầy kiên quyết. “Chúng ta phải tìm Dương Long và Mộc Mộc.”
“Nhưng… chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Vương Béo nhìn xung quanh. Vùng đất này quá rộng lớn và hoang tàn, việc tìm kiếm hai người giữa cảnh tượng này chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Lưu Cường nheo mắt, cố gắng suy nghĩ. “Chúng ta phải tìm dấu vết. Dương Long không phải là người dễ dàng bị đánh bại. Mộc Mộc… con bé thông minh, chắc chắn sẽ tìm cách bảo vệ mình.”
Hắn quyết định chia nhóm. “Vương Béo, ngươi đi về phía tây, men theo dòng suối kia. Hồng Liên, ngươi đi về phía đông, chú ý những dấu hiệu của dược thảo hoặc những vật dụng quen thuộc của Mộc Mộc, Triệu Phong, ngươi tốc độ nhanh cùng ta đi thẳng về phía trung tâm, nơi chúng ta bị cuốn vào cơn lốc.”
Hồng Liên lo lắng:
“Tách ra lúc này… có nguy hiểm quá không? Ai cũng mang thương tích, nếu gặp yêu thú lần nữa thì…”
Lưu Cường quay lại nhìn, giọng trầm mà dứt khoát:
“Chúng ta không còn lựa chọn. Chậm một khắc… là yếu tố rủi ro tăng một phần.”
Triệu phong gật đầu, cố tỏ ra vững vàng:
“Ta quen dò dấu, tốc độ ta nhanh nhất, ta sẽ cố lần theo quỹ tích của luồng sáng tím kia. Nếu là không gian nhiễu loạn, hẳn còn để lại vết xé.”
“Cẩn thận.” – Lưu Cường nghiêm nghị dặn.
“Vùng đất này sau trận chiến của hai con yêu thú chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Nếu tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào, hãy lập tức báo cho những người còn lại bằng tín hiệu đã thống nhất.”
Nói xong, Lưu Cường không chần chừ thêm, hắn cẩn trọng men theo những vệt cào xé trên mặt đất, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể dẫn họ đến Dương Long và Mộc Mộc. Trong lòng hắn, một niềm tin mãnh liệt vẫn cháy bỏng: họ nhất định vẫn còn sống.
Trở lại bên trong mộ địa.
Khi ánh mắt Mộc Mộc rời khỏi dòng chữ cổ, cả hai người đều cảm nhận được một sự thôi thúc kỳ lạ, như thể đại sảnh này vẫn còn ẩn chứa những bí mật đang chờ họ khám phá.
Dương Long gật đầu với Mộc Mộc, cả hai bắt đầu cẩn thận tìm kiếm khắp đại sảnh, chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất. Ánh sáng mờ ảo từ những viên linh thạch âm quang không đủ để soi rõ mọi ngóc ngách, tạo ra những vùng tối bí ẩn.
Họ men theo những bức tường đá rêu phong, chạm tay vào những hoa văn cổ xưa đã phai mờ theo thời gian. Lò luyện khí khổng lồ đứng sừng sững ở trung tâm, im lặng như một chứng nhân của lịch sử.
Sau một hồi tìm kiếm, khi Dương Long đang xem xét kỹ lưỡng một bức phù điêu kỳ lạ khắc trên vách đá, Mộc Mộc bất ngờ kêu lên một tiếng khẽ, thu hút sự chú ý của hắn.
“Dương đại ca, xem này!”
Nàng chỉ tay về phía một góc khuất sau pho tượng đá nứt vỡ.
Ở đó, lẫn trong lớp bụi dày, có ba chiếc hộp với hình dáng và chất liệu khác nhau. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ linh thạch âm quang, Mộc Mộc cẩn thận bước tới gần pho tượng đá bị nứt vỡ nàng quỳ xuống, dùng tay áo nhẹ nhàng phủi lớp bụi mỏng, để lộ ra ba chiếc hộp tinh xảo đang lặng lẽ nằm ẩn mình trong góc tối. Cả ba chiếc hộp đều được chế tác tinh xảo từ ngọc thạch trong suốt, nhưng mỗi chiếc lại mang một màu sắc và hoa văn riêng biệt.
Dương Long vội bước tới, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên ba chiếc hộp được bày trí ngay ngắn trên một phiến đá phẳng có khắc họa tiết cổ xưa hình ngọn lửa uốn lượn. Mỗi hộp đều được làm từ ngọc thạch thượng phẩm, trong suốt như thủy tinh nhưng lại tỏa ra khí tức cổ xưa và huyền diệu, hiển nhiên không phải vật phàm tục.
Chiếc hộp thứ nhất có màu đỏ thẫm như máu, hoa văn là những dòng vân lượn sóng tựa như nham thạch đang trào dâng. Khi Mộc Mộc khẽ chạm tay vào, hộp phát ra một luồng nhiệt ấm, khiến không khí xung quanh dường như cũng dao động theo. Bề mặt ngọc bóng loáng, bên trong hộp ẩn hiện ánh lửa như có vật gì đang cháy âm ỉ.
Chiếc hộp thứ hai mang sắc xanh lam nhạt, thanh mát như nước mùa xuân. Hoa văn trên hộp là những gợn sóng xoáy tròn mềm mại, như ẩn chứa khí tức của linh thủy trời đất. Khi ánh sáng chiếu vào, từng đường ngọc phản xạ lại ánh sáng dịu dàng, làm bừng sáng cả khu vực xung quanh. Trong lòng hộp có đặt một chiếc bình ngọc bích thu nhỏ, nắp bình khắc cổ văn tinh tế.
Chiếc hộp thứ ba là màu xanh lục sẫm, hoa văn hình lá và ngọn lửa đan xen, tỏa ra linh khí mơ hồ mà cổ quái. Ngay khi Mộc Mộc vừa chạm vào, một luồng ba động khó tả dường như lập tức kết nối với nàng – như một sợi dây vô hình kéo nàng lại gần hơn, như thể chiếc hộp này đã chờ đợi nàng từ rất lâu.
Cả hai nhất thời trầm mặc. Ánh mắt đồng loạt hướng về ba chiếc hộp trước mặt, không ai lên tiếng, nhưng trong ánh nhìn đều mang theo sự ngưng trọng.
Không cần mở ra cũng có thể cảm nhận được — chúng tuyệt đối không phải vật tầm thường.
Dưới sự đồng thuận không lời, Dương Long bước lên trước, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp ngọc màu đỏ thẫm nằm phía bên trái. Chiếc hộp tỏa ra một luồng khí tức nóng rẫy mơ hồ, như ẩn như hiện giữa. Hắn không vội mở ra mà đưa tay nhẹ nhàng chạm lên bề mặt, đầu ngón tay vừa chạm vào liền cảm thấy một luồng nhiệt âm ỉ truyền ngược lên lòng bàn tay, tựa như đang tiếp xúc với mạch máu sâu thẳm trong lòng đất.
Trong một thoáng, Dương Long cảm nhận được tâm mạch của bản thân khẽ rung lên theo tiết tấu nào đó. Hắn hít sâu một hơi, để ổn định tâm thần, rồi khẽ dùng lực.
“Cạch!” – Một âm thanh giòn vang giữa không gian tĩnh lặng. Nắp hộp từ từ hé mở, theo đó là một luồng ánh sáng đỏ rực lướt qua, chiếu rọi lên gương mặt trầm tĩnh của Dương Long.
Bên trong, lặng lẽ nằm đó là một khối khoáng thạch đỏ rực, hình thoi, có vẻ ngoài thô ráp nhưng lại không hề mất đi cảm giác linh hoạt. Ánh sáng từ nó không chói mắt mà hừng hực như tàn lửa đỏ sậm vừa được lấy ra khỏi lò luyện, từng tia hỏa khí lượn lờ tỏa ra xung quanh, kéo theo từng gợn sóng linh lực khẽ lay động trong không gian.
Trên bề mặt của khối khoáng, những hoa văn tự nhiên hình xoắn ốc, như mô phỏng dòng dung nham đang tuôn trào, dường như ẩn chứa quy luật vận hành nào đó của thiên địa hỏa nguyên.
Ngay khi Dương Long tiếp xúc vào vật ấy, một cơn chấn động nhẹ vang vọng trong cơ thể.
“Xích Viêm Tủy Tinh…” – Giọng Như Yên khẽ vang lên trong đầu hắn, mang theo sự bất ngờ.
“Một loại khoáng thạch huyền cấp hạ phẩm, sản sinh từ trái tim của những dãy núi lửa cổ xưa, chỉ hình thành khi thiên hỏa và địa hỏa cộng hưởng, tinh huyết của thiên địa ngưng tụ trong ngàn năm. Trong giới luyện khí, nó là bảo vật vô giá, chỉ cần một mảnh nhỏ đã có thể luyện ra pháp bảo hỏa hệ bán linh khí.”
“Nhưng đối với ngươi – người tu luyện Thái Dương Chân Pháp, đây chính là vật dẫn hoàn hảo để mở huyệt thứ tám – ‘Tâm Hỏa Huyệt’. Nếu hấp thu theo cách đặc biệt, thậm chí có thể khiến linh khí dung hợp hỏa thuộc tính bộc phát, đẩy nhanh quá trình luyện thể, nâng cao cả sức chịu đựng lẫn khả năng điều khiển hỏa nguyên.”
Dương Long trầm mặc. Hắn không ngờ trong di tích này lại có kỳ vật trân quý đến thế. Không chỉ đơn thuần là vật liệu luyện khí, mà còn là một cơ hội tăng thực lực để thăng tầng tiếp theo của Thái Dương Chân Pháp, mở huyệt thứ tám – vốn là một cửa ải sinh tử.