Chương 59: Độc Xúc Mị Viên
Trận chiến diễn ra tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng căng thẳng và tàn khốc. Sau một hồi giao tranh quyết liệt, đàn Hắc Diệt Báo cuối cùng cũng bị tiêu diệt hoàn toàn, để lại trên mặt đất những thi thể đen ngòm đầy máu tanh. Cả đội dừng lại để nghỉ ngơi, kiểm tra tình trạng thương tích. May mắn thay, không ai bị thương nghiêm trọng.
Lưu Cường liếc nhìn Dương Long, ánh mắt không giấu được sự bất ngờ và có phần kính nể. “Công tử… đường kiếm vừa rồi của ngươi ẩn chứa uy lực không tầm thường. Thật không giống một dược sư bình thường.”
Dương Long thu kiếm vào vỏ, nhẹ giọng đáp: “Ta cũng có chút căn cơ võ thuật, chỉ là ít khi có cơ hội thể hiện.”
Sau khi lấy lại hơi, đội ngũ tiếp tục tiến lên phía trước. Màn sương mù trước mặt càng lúc càng trở nên dày đặc hơn, bao trùm mọi vật trong một màu trắng xóa mờ ảo. Không khí như đặc quánh lại, vừa lạnh lẽo vừa mang theo một cảm giác nặng nề khó tả.
“Chúng ta đã đến rồi,” Mộc Mộc khẽ nói, giọng có chút trầm trọng. “Âm Hoang Đầm Lầy… nơi nổi danh với sương độc và những ma thú quái dị. Mọi người phải cẩn thận gấp đôi, thậm chí gấp ba lần.”
Vừa đặt chân vào rìa đầm lầy, mặt nước đen kịt hai bên con đường mòn bất ngờ rung chuyển dữ dội. Những tiếng “ọc ọc” kỳ lạ, ghê rợn vang lên từ dưới lòng đất, rồi từ những vũng lầy sâu thẳm, những sinh vật ghê tởm bắt đầu trồi lên, phá vỡ mặt nước tĩnh lặng.
Đó là Tử Gai Độc Cáp – loài ma thú đặc hữu của vùng đầm lầy chết chóc này. Cơ thể chúng sần sùi, lớp da màu xanh đen bóng nhẫy, đôi mắt vàng vằn những tia máu đỏ tươi, và cái miệng rộng ngoác với hàm răng nhọn hoắt, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ xâm phạm nào.
“Là Tử Gai Độc Cáp! Độc dịch của chúng cực kỳ mạnh, tuyệt đối tránh để bị bắn trúng!” – Vương Béo hoảng hốt kêu lên, vội vã lùi lại phía sau đội hình, cố gắng tìm một chỗ ẩn nấp an toàn.
Những con Tử Gai Độc Cáp lập tức há miệng, phun ra những cột chất dịch nhầy nhụa màu tím đen. Thứ chất lỏng hôi thối nồng nặc, mang theo tính ăn mòn cực cao, bay vèo vèo trong không khí về phía đội ngũ Liệt Hỏa Đoàn. Lưu Cường vung thanh cự kiếm, tạo nên những cơn sóng khí mạnh mẽ đẩy lùi làn độc dịch đang tiến đến. Triệu Phong di chuyển linh hoạt như một con báo, đôi đoản đao vẽ nên những đường vòng cung ánh bạc, che chắn cho cả nhóm khỏi cơn mưa độc chết người. Hồng Liên nhanh chóng giương cung, những mũi tên lửa rực cháy lao đi liên tục, cố gắng thiêu đốt từng con Tử Gai Độc Cáp đang trườn tới với tốc độ đáng kinh ngạc.
Dương Long nghiến chặt răng, lưỡi kiếm trong tay hắn lại bừng sáng một vầng hào quang nhật lực nóng rực. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được mùi chết chóc rõ rệt đến vậy, thứ mùi tanh tưởi bao trùm cả không gian. Mỗi con Tử Gai Độc Cáp đều tỏ ra lì lợm và độc ác đến kinh người. Chúng không nhanh nhẹn, nhưng lại không ngừng phun ra độc dịch, biến cả vùng đầm lầy sương mù trở thành một cơn mưa chết người thực sự.
“Không thể kéo dài tình trạng này,” Dương Long hít sâu một hơi lạnh lẽo, vận chuyển linh lực trong cơ thể, chém ra từng đường kiếm mang theo hỏa dương chi khí nóng rực, đốt cháy những thân thể ẩm ướt, sần sùi đáng sợ kia. Hắn biết, đây không còn là những bài luyện tập đơn thuần nữa. Đây là chiến đấu thật sự, là bước chân đầu tiên hắn đặt vào thế giới đầy rẫy những hung hiểm và tàn khốc của giới tu luyện giả.
Đám Tử Gai Độc Cáp cuối cùng cũng bị quét sạch, để lại mặt đầm lầy loang lổ những xác chết trương phình và mùi khét lẫn tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác. Nhóm người thở dốc, nét mặt ai nấy đều căng thẳng cực độ.
“Chỉ là bọn cấp thấp, mà đã khốn khổ như vậy…” – Triệu Phong lau vội mồ hôi trên trán, giọng có chút nặng nề.
Sau khi vượt qua đợt tấn công bất ngờ của Tử Gai Độc Cáp, cả đội thận trọng tiến sâu hơn vào Âm Hoang Đầm Lầy. Sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn giảm xuống chỉ còn vài mét, bao phủ mọi thứ trong một màu trắng xám ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo và nặng nề, mang theo mùi tanh nồng của bùn lầy hòa lẫn với mùi hôi thối khó chịu của độc dịch, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và bất an.
Lưu Cường liên tục ra hiệu cho mọi người bám sát đội hình, Triệu Phong và Hồng Liên đảm nhiệm việc cảnh giới xung quanh. Mộc Mộc với sự hiểu biết về đầm lầy cố gắng dò đường, tránh những vũng lầy sâu và những khu vực có khí độc nồng nặc. Vương Béo cẩn thận rải bột giải độc dọc theo đường đi, tạo một lớp bảo vệ mỏng manh, đi được độ trăm bước.
Các vị, nơi này đã gần đến khu hái thuốc, mời các vị nghỉ ngơi một chút, đi lâu như vậy chắc các vị cũng mệt rồi.” – Mộc Mộc dừng lại bên một mô đất nhô cao, vẫy tay ra hiệu.
Nơi này là một khoảng đất khô hiếm hoi giữa biển bùn, được bao quanh bởi những cây độc mộc cao gầy, rễ trồi khỏi mặt đất như móng vuốt. Một gốc hắc mộc đổ ngang tạo thành điểm tựa nghỉ chân tạm thời.
Lưu Cường gật đầu, đưa mắt quan sát bốn phía rồi ra hiệu hạ trại ngắn.
“Chỉ nghỉ nửa canh giờ, không được lơ là cảnh giới.” – Hắn trầm giọng.
Triệu Phong nhanh nhẹn trèo lên ngọn cây gần đó làm trạm quan sát. Hồng Liên và Vương Béo chia nhau canh gác. Dương Long thì ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, vận chuyển Thái Dương Chân Pháp, hồi phục linh lực đã tiêu hao nặng nề.
Không ai để ý, trong lớp bùn lầy gần đấy, từng vòng gợn sóng rất nhỏ đang dần lan ra như tiếng thở của quái vật chìm sâu.
Bỗng nhiên, Hồng Liên chau mày: “Mọi người… có nghe thấy không?”
Cả đội lập tức căng thẳng. Không có tiếng thú, không có tiếng côn trùng, ngay cả tiếng gió cũng biến mất. Cảm giác quỷ dị như thể toàn bộ khu vực bị tách ra khỏi thế giới.
Phía trước, một cụm sậy tím khẽ lay động – nhưng không có gió.
“Cẩn thận! Lùi lại, tất cả chuẩn bị chiến đấu!” – Triệu Phong quát khẽ từ trên cao.
Ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất dưới chân Vương Béo vỡ toạc, một cái xúc tu đầy gai độc màu tím sẫm vọt lên, quấn lấy chân hắn kéo tụt xuống bùn.
“Cứu ta aaaa!!!” – Hắn gào lên, tay chụp vào rễ cây, thân thể bị kéo nửa người xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất mềm nhão dưới chân Vương Béo bất ngờ vỡ toạc ra, một cái xúc tu to lớn, đầy những gai độc màu tím sẫm, với tốc độ kinh hoàng vọt lên từ lòng bùn, quấn chặt lấy chân hắn và kéo mạnh xuống lớp bùn đen ngòm.
“Cứu ta aaaa!!!” – Vương Béo gào thét trong kinh hoàng, hai tay tuyệt vọng chụp lấy những chiếc rễ cây trồi lên, nhưng thân thể mập mạp của hắn đã bị kéo gần nửa người xuống vũng lầy chết người.
Dương Long phản ứng cực nhanh, hắn bật dậy như một con báo, vận linh lực dồn vào nắm đấm, tung ra một quyền Liệt Viêm Quyền đầy uy lực “Nộ viêm bộc liệt” một luồng dương khí nóng rực xuyên thẳng xuống vùng bùn lầy nơi xúc tu vừa xuất hiện – một tiếng gầm trầm đục vang lên từ lòng đất, bùn đen đặc bắn tung tóe lên thành cột cao.
Thứ vừa kéo Vương Béo xuống chính là Độc Xúc Mị Viên – một loại ma vật biến dị xảo quyệt, chuyên ẩn mình phục kích con mồi dưới lớp bùn lầy. Thân thể nó to lớn như một con trâu trưởng thành, nhưng ẩn dưới lớp da sần sùi là vô số những chiếc xúc tu sắc bén như dao găm. Đôi mắt nó đỏ ngầu như máu, nhưng lại không có tròng đen, nó săn mồi bằng cách cảm nhận mùi khí huyết.
“Lùi về mô đất! Đừng để bị tách ra!” – Lưu Cường hét lớn, vung cự kiếm lao tới chắn trước mặt Hồng Liên, cố gắng bảo vệ đồng đội.
Nhưng lời hắn còn chưa dứt, từ phía sau một bụi cây độc mộc rậm rạp, một ánh đỏ chợt lóe lên. Không chỉ một con. Mà là hai con Độc Xúc Mị Viên khác, với tốc độ đáng kinh ngạc, đồng loạt đâm thẳng về phía Dương Long. Hắn không chút do dự, trong tích tắc vận dụng tầng thứ nhất của Kim Cang Đoán Thể Quyết, dùng chính thân thể mình ngạnh kháng lại đòn tấn công của một con Độc Xúc Mị Viên. Sau cú va chạm kinh hoàng, cả Dương Long và con ma vật đều bị hất văng ra xa, tạo ra một tiếng động kinh người giữa không gian tĩnh lặng của đầm lầy.