Chương 58: Tiến nhập Vạn Hoang Sơn Mạch
Dương Long chắp tay đáp lễ: “Đa tạ đội trưởng. Mong được các vị chỉ giáo.”
Sau những lời chào hỏi ban đầu, cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang kế hoạch cho chuyến đi. Lưu Cường trải tấm bản đồ đã chuẩn bị ra, cùng Mộc Mộc giải thích những khu vực nguy hiểm cần tránh, những con đường tắt có thể đi và những nơi có khả năng cao xuất hiện Huyết Tâm Liên. Mộc Mộc đặc biệt nhấn mạnh về sự phức tạp và nguy hiểm của Âm Hoang Đầm Lầy, nơi có nhiều yêu thú độc và địa hình khó lường.
Dương Long chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đặt ra vài câu hỏi về những ký hiệu lạ trên bản đồ. Hắn cũng không quên hỏi Mộc Mộc về những đặc điểm nhận dạng của Huyết Tâm Liên và môi trường sống ưa thích của nó. Mộc Mộc giải thích tường tận: loài này chỉ sinh trưởng trong vùng đất có tử khí nặng, đất xám đen, gần bờ nước tù đọng và thường có dấu hiệu yêu vật canh giữ.
Sau khi đã nắm được những thông tin cơ bản, Dương Long dành chút thời gian kiểm tra lại hành trang của mình. Hắn chắc chắn rằng đã mang theo đủ Hồi Khí Đan và Giải Độc Đan, cùng với một số vật dụng cá nhân cần thiết.
Hắn cũng lặng lẽ thử nghiệm hiệu quả Chí Dương Huyệt mới đột phá. Dưới ánh nắng ban mai lơ lửng như sương mờ, một luồng khí ấm nhẹ lặng lẽ chảy vào thể nội. Dương Long cảm thấy từng cơ bắp căng tràn sinh lực, khí huyết lưu thông nhanh nhẹn hơn hẳn thường ngày – đúng như Như Yên nói, thân thể hắn giờ đã là “dẫn nhật thể” có thể trực tiếp hấp thu dương quang trời đất, tăng tốc độ hồi phục và vận chuyển linh lực. Điều này khiến hắn thêm phần tự tin cho chuyến đi sắp tới.
Dưới sự dẫn dắt của Lưu Cường, đội hình Liệt Hỏa Đoàn Đội bắt đầu di chuyển. Khi mặt trời vừa lên khỏi đường chân trời, ánh nắng vàng rọi xuống khiến những vạt sương sớm lững lờ trên mặt đất bốc lên làn khói mỏng, như một bức màn mờ che phủ cổng thành Bắc.
Cả đội gồm sáu người tiến bước theo đội hình quen thuộc: Lưu Cường đi đầu mở đường, Triệu Phong bám sát bên cạnh làm cảnh giới; Hồng Liên và Vương Béo ở giữa, đảm bảo cung ứng và hậu cần; Mộc Mộc và Dương Long đi sau cùng, một người là linh hồn kết nối, người còn lại là kẻ mới bước vào thế giới của kẻ liệp yêu – với lòng nhiệt huyết xen lẫn cảnh giác.
Ra khỏi cổng thành chưa đầy hai khắc, cảnh vật dần chuyển biến. Những con đường đá bằng phẳng nhường chỗ cho lối mòn uốn lượn qua đồi núi, cây cối rậm rạp, cổ mộc chen trời. Vạn Hoang sơn mạch – đúng như tên gọi – hoang dã và mênh mông. Khí tức nơi đây hoàn toàn khác biệt. Trong không khí lơ lửng một loại mùi tanh nhẹ, ẩm ướt và nặng nề, như thể thiên nhiên đang thì thầm cảnh báo về hiểm họa rình rập.
Thỉnh thoảng, tiếng gầm rú trầm đục của yêu thú vang lên từ xa, vọng qua các khe núi, khiến những loài chim nhỏ lập tức bay tán loạn. Dương Long lần đầu tiên chính thức bước vào khu vực yêu thú hoành hành, lòng không khỏi siết chặt. Mỗi tiếng động xung quanh đều trở nên sắc bén, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên những tầng cây dày đặc, ánh sáng khó lọt qua được tán lá rậm rạp. Thỉnh thoảng có một tia nắng rọi xuống, chạm vào thân thể hắn và lập tức bị hấp thu qua Chí Dương Huyệt, như một luồng ấm áp âm thầm nuôi dưỡng.
Tim hắn đập nhanh hơn một nhịp. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Từ khi bước chân vào con đường tu hành, đây là lần đầu tiên hắn thật sự rời xa thế giới quen thuộc, dấn thân vào một nơi có thể quyết định sinh tử chỉ trong chớp mắt.
Hắn biết rõ, phía trước là cơ hội… nhưng cũng là hiểm họa.
“Từ hôm nay, ta không còn là một thiếu niên vô dụng trong mắt người khác.”
Dương Long siết chặt tay, ánh mắt sáng rực. Hắn cảm thấy từng luồng khí tức hỗn tạp trong không gian đang tràn ngập giác quan – mùi của rêu mốc, tiếng gió rít qua kẽ lá, hơi thở xa xôi của yêu thú. Tất cả đều là tuyên ngôn của thiên địa hoang dã, như muốn thử thách kẻ mới bước chân vào.
Phía trước, Lưu Cường bất chợt giơ tay ra hiệu, động tác dứt khoát khiến cả đội lập tức dừng bước, ánh mắt đồng loạt trở nên cảnh giác. Trước mặt họ, một vùng sương mù dày đặc lững lờ bao phủ mặt đất. Hơi ẩm lạnh lẽo phả vào không khí, mang theo thứ mùi tanh nồng đặc trưng, không lẫn vào đâu được – chính là rìa ngoài của Âm Hoang Đầm Lầy.
Ngay từ khi Liệt Hỏa Đoàn tiến sâu vào Vạn Hoang sơn mạch, sự yên bình ban đầu đã nhường chỗ cho những dấu hiệu nguy hiểm tiềm tàng. Với kinh nghiệm dày dạn, Lưu Cường nhiều lần ra hiệu giảm tốc độ, ánh mắt không rời từng tán cây, từng dấu vết in trên nền đất.
“Khu vực này có dấu chân của Hắc Diệt Báo,” hắn khẽ lên tiếng, ngón tay chỉ xuống một vết móng vuốt in rõ trên nền đất ẩm ướt. “Yêu thú cấp thấp, nhưng cực kỳ nhanh nhẹn và xảo quyệt. Thường đi theo bầy, rất thích đánh úp.”
Lời vừa dứt, từ trong những lùm cây rậm rạp hai bên đường, những tiếng rít the thé đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Những bóng đen lao ra như tia chớp – Hắc Diệt Báo! Thân hình chúng thon dài, bộ lông đen tuyền như mực, chỉ có đôi mắt xanh lục lóe lên ánh hung quang lạnh lẽo.
“Đội hình!” – Lưu Cường quát lớn, giọng vang vọng trong sương mù.
Triệu Phong không chút chần chừ, lập tức xông lên tuyến đầu. Đôi đoản đao trong tay hắn vung lên như gió cuốn, những đường kiếm lạnh lẽo và linh hoạt vẽ thành những vòng cung chết chóc. Hồng Liên cũng không hề chậm trễ, nhanh chóng giương cung, những mũi tên tẩm độc rung rẩy trên dây, rồi xé gió lao đi như những vệt đỏ rực. Vương Béo vội vã lùi về phía sau, đôi tay mập mạp đã sẵn sàng ném ra những nắm bột cay nồng và chiếc lưới bắt thú được gia cố chắc chắn. Mộc Mộc đứng sát bên cạnh Dương Long, ánh mắt to tròn hiện rõ vẻ lo lắng, nhưng cô bé vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tập trung quan sát mọi động tĩnh xung quanh.
Dương Long siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận rõ ràng dòng nhật lực đang cuộn trào mạnh mẽ trong cơ thể. Đây chính là cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh của Thái Dương Chân Pháp trong một trận chiến thực tế. Hắn vận chuyển linh lực, một vầng sáng trắng nhàn nhạt nhưng ấm áp hiện lên trên lưỡi kiếm.
Một con Hắc Diệt Báo gầm gừ lao thẳng về phía Mộc Mộc, bộ móng vuốt sắc nhọn chực chờ xé toạc con mồi. Dương Long không chút do dự, vung kiếm chém ngang. Một đường kiếm thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại ẩn chứa dương cương chi lực nóng rực. “Phụt!” – con báo rú lên một tiếng đau đớn rồi ngã gục xuống vũng máu, một vệt đen cháy khét lẹt lan ra từ vết chém.
Những con Hắc Diệt Báo còn lại trở nên hung hãn hơn, chúng chia nhau tấn công các thành viên trong đội với sự cuồng nộ tột độ. Lưu Cường vung thanh cự kiếm đen bóng, tạo ra những luồng gió mạnh mẽ, đánh bật đám yêu thú dám cả gan áp sát. Triệu Phong di chuyển như một bóng ma giữa đàn báo, đôi đoản đao vẽ thành những vòng sáng chết chóc, nhanh chóng hạ gục từng con một. Hồng Liên từ phía sau liên tục hỗ trợ bằng những mũi tên tẩm độc, làm chậm và tê liệt bầy thú, tạo cơ hội cho đồng đội.