Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
pokemon-chi-quan-dui-tieu-tu.jpg

Pokemon Chi Quần Đùi Tiểu Tử

Tháng 1 22, 2025
Chương 1625. Hạ xuống Celadon City, về nhà hấp dẫn!! Chương 1624. Orange League chuyện, trở về Kanto!!
vo-dich-kiem-than

Vô Địch Kiếm Thần

Tháng 10 22, 2025
Chương 2820: đại kết cục Chương 2819: vô tình cả đời
deo-dao-phap-su.jpg

Đeo Đao Pháp Sư

Tháng 1 21, 2025
Chương 1104. Thần tiên, đánh vỡ thần hồn cực hạn... Chương 1103. 丫丫 vậy đi, Dick thương cảm
toan-dan-vong-du-bat-dau-thang-cap-sss-cap-thien-phu.jpg

Toàn Dân Võng Du: Bắt Đầu Thăng Cấp Sss Cấp Thiên Phú

Tháng 4 2, 2025
Chương 490. Hệ ngân hà mạnh nhất! Chương cuối nhất Chương 489. Lớn nhất át chủ bài! Hắc Tinh cao thủ toàn bộ tử vong
chan-quan-xin-bot-gian

Chân Quân Xin Bớt Giận

Tháng 10 20, 2025
Viết xong tổng kết Chương 653: Vạn vật chung yên lúc, văn minh thế giới mới (2) (2)
hai-tac-tren-thuyen-mu-rom-nha-huan-luyen

Hải Tặc: Trên Thuyền Mũ Rơm Nhà Huấn Luyện

Tháng mười một 10, 2025
Chương 552: Naruto! Tới làm đồng bọn của ta đi! ! ! (vung hoa ~) Chương 551: Tân Thế Giới
vong-du-chi-tieu-cuc.jpg

Võng Du Chi Tiêu Cục

Tháng 2 4, 2025
Chương 843. Truyền thừa Chương 842. Tiên đao chi uy
tu-con-gian-bat-dau-tu-tien-ta-tro-thanh-trung-to.jpg

Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ

Tháng 2 8, 2026
Chương 467: Bằng thần một câu động Thương Minh Chương 466: Hoang tự đồ môn hỏi xa
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 46: Lôi Điện Tam Biến (Thượng)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 46: Lôi Điện Tam Biến (Thượng)

Dương Long khẽ nhếch mép. Lôi Linh thú thời thượng cổ? Một câu chuyện quá đỗi quen thuộc trong giới buôn bán đồ cũ này. Hắn không vội vạch trần, chỉ nhẹ nhàng hỏi:

“Vậy… giá của ‘Lôi Linh thú thời thượng cổ’ này là bao nhiêu, lão trượng?”

Lão già chống tay ngồi dậy, vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân Dương Long, như đang đánh giá giá trị con mồi. Sau một hồi im lặng đầy tính toán, ông ta chậm rãi đưa ra một con số khiến Dương Long suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng:

“Không nhiều, không nhiều. Chỉ ba ngàn hạ phẩm linh thạch thôi!”

“ba ngàn?” Dương Long cố gắng giữ cho giọng mình không bị lạc đi vì kinh ngạc. “Lão trượng có nhầm không? Mảnh da này rách nát như vậy, ngay cả một chút linh khí cũng không cảm nhận được, mà lại đáng giá ba ngàn hạ phẩm linh thạch?”

Lão già nhếch mép, nụ cười nhăn nheo lộ ra hàm răng đã rụng mất vài chiếc:

“Tiểu tử, ngươi không hiểu rồi. Giá trị của nó nằm ở lai lịch, ở câu chuyện đằng sau nó. Da của Lôi Linh thú thời thượng cổ, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu. Ba ngàn hạ phẩm linh thạch đã là giá hữu nghị lắm rồi.”

Dương Long thở dài trong lòng. Đúng là một lão hồ ly già đời. Chiêu trò thổi phồng giá trị này hắn đã gặp không ít lần. Nhưng trực giác của Như Yên mách bảo hắn rằng mảnh da này thực sự có điều gì đó đặc biệt. Hắn cần phải mặc cả thật khéo léo.

“Ba ngàn?” Dương Long lặp lại, cố gắng giữ cho giọng mình không quá lộ vẻ kinh ngạc. “Lão trượng nói đùa sao? Mảnh da này cùng lắm chỉ là một thứ đồ bỏ đi, ba mươi hạ phẩm linh thạch ta còn phải suy nghĩ.” Hắn cố tình hạ thấp giá trị món đồ đến mức tối đa, xem phản ứng của đối phương.

Lão già trừng mắt nhìn Dương Long, vẻ mặt giả vờ tức giận: “Cái gì? Ba mươi? Tiểu tử, ngươi đang sỉ nhục ta đấy à? Đây là da của Lôi Linh thú thượng cổ, ngươi có biết giá trị của nó thế nào không hả? Ngay cả một sợi lông của nó cũng đáng giá hơn ba mươi cái linh thạch rách của ngươi!”

“Nhưng mà, lão trượng,” Dương Long vẫn giữ giọng điệu hòa nhã, “nếu nó thực sự quý giá như vậy, tại sao lão lại bày bán nó ở một cái sạp tồi tàn như thế này? Hơn nữa, ta đã xem xét kỹ rồi, trên mảnh da này không hề có chút linh khí nào cả. Lão nói là da Lôi Linh thú, vậy lôi điện đâu?”

Lão già nghẹn họng một chút, rồi nhanh chóng chống chế: “Khí tức của nó đã bị phong ấn rồi! Chỉ có người có duyên mới có thể cảm nhận được. Ngươi không cảm nhận được là do ngươi còn non nớt!”

“Vậy sao?” Dương Long cười nhạt. “Vậy để ta đoán xem. Mảnh da này lão nhặt được ở đâu đó, thấy có vẻ kỳ lạ nên mang ra đây thử vận may đúng không? Lão thậm chí còn không biết nó là cái gì, chỉ bịa ra câu chuyện Lôi Linh thú để lừa người.”

Vẻ mặt của lão già thoáng chút bối rối, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ gian xảo: “Tiểu tử, ăn nói hàm hồ! Ta thấy ngươi có vẻ có nhãn lực, vậy ta cũng không nói nhiều. Hai ngàn tám trăm hạ phẩm linh thạch, giá cuối cùng. Nếu không mua thì thôi!” Lão ta hạ một chút giá, nhưng vẫn là một con số cắt cổ so với vẻ bề ngoài của món đồ.

“Ba mươi hạ phẩm linh thạch,” Dương Long kiên trì nhắc lại, ánh mắt không hề dao động trước vẻ mặt cau có của lão già. “Đây là cái giá ta cho là hợp lý với một mảnh da cũ nát không rõ nguồn gốc. Nếu lão trượng không đồng ý, ta xin phép đi xem những thứ khác.” Hắn nói rồi giả vờ quay người bước đi, ra vẻ không mấy quan tâm đến món đồ này.

Lão già thấy vậy liền tỏ vẻ sốt ruột. Thực tế, mảnh da này đúng là hắn nhặt được một cách tình cờ, thấy có hoa văn kỳ lạ nên mang ra bày bán thử vận may. Cái giá ba ngàn linh thạch ban đầu chỉ là hét cho vui, ai ngờ tên tiểu tử này lại tỉnh táo đến vậy. Nếu để hắn đi, có lẽ cả ngày hôm nay hắn cũng không bán được thứ gì.

“Khoan đã, khoan đã!” Lão vội vàng gọi Dương Long lại, giọng điệu đã mềm mỏng hơn nhiều. “Tiểu tử, ngươi cũng thật là… được thôi, coi như ta xui xẻo. Nhưng ba mươi thì ít quá, không đủ tiền ta mua một bát mì đâu. Thêm chút nữa đi, năm mươi hạ phẩm linh thạch, thế nào?”

Dương Long dừng bước, khẽ nhếch mép. Lão già này cuối cùng cũng chịu nhả ra một chút. Nhưng năm mươi vẫn còn quá cao so với giá trị thực của món đồ.

“Lão trượng,” Dương Long xoay người lại, vẻ mặt vẫn bình thản, “ta đã nói rồi, ta chỉ là một tu sĩ nghèo. Ba mươi hạ phẩm linh thạch là tất cả những gì ta có thể trả cho một thứ mà ngay cả lão cũng không chắc chắn về giá trị thực của nó. Nếu lão đồng ý, giao dịch thành. Nếu không, ta thực sự phải đi tìm thứ khác.” Hắn dứt lời, kiên quyết nhìn thẳng vào mắt lão già.

Lão già nhìn chằm chằm vào Dương Long, cố gắng đọc vị xem liệu hắn có đang nói thật hay không. Thấy vẻ mặt kiên định của Dương Long, cùng với ánh mắt không chút do dự, lão biết rằng mình không thể ép giá thêm được nữa. Thở dài một tiếng đầy tiếc nuối, lão lẩm bẩm:

“Thôi được rồi, coi như ta gặp vận đen. Ba mươi thì ba mươi. Tiểu tử, ngươi đúng là biết cách ép giá!” Lão miễn cưỡng đưa tay nhặt mảnh da thú cũ nát, đưa cho Dương Long, rồi buồn bã chìa tay ra nhận lấy ba mươi đồng hạ phẩm linh thạch từ tay hắn.

Dương Long khẽ gật đầu, cẩn thận nhận lấy mảnh da. Cảm nhận được vật thể lạnh lẽo và thô ráp trong tay, hắn không khỏi cảm thấy một chút kỳ vọng. Hy vọng rằng trực giác của Như Yên là đúng, và mảnh da này thực sự ẩn chứa bí mật nào đó. Hắn bỏ mảnh da vào túi trữ vật của mình, rồi chắp tay nói:

“Đa tạ lão trượng.”

Sau đó, hắn nhanh chóng hòa vào dòng người tấp nập, rời khỏi sạp hàng tuềnh toàng của lão già.

Vừa khuất khỏi cái sạp hàng cũ nát, Dương Long liền hạ giọng hỏi Như Yên, sự tò mò không giấu nổi: “Như Yên, rốt cuộc mảnh da đó có lai lịch gì vậy?”

“Đó là tàn chương của một bộ thần thông cổ xưa, tên gọi Lôi Điện Tam Biến,” Như Yên đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một chút cổ kính. “Ngươi đã mua được chương đầu tiên, ghi lại chiêu thức ‘Lôi Quang Sơ Hiện’.”

“Lôi Điện Tam Biến?” Dương Long khẽ nhíu mày, cái tên này nghe thật lạ lẫm. “Vậy ‘Lôi Quang Sơ Hiện’ là chiêu thức như thế nào?”

“Theo những gì còn sót lại trên mảnh da, Lôi Điện Tam Biến có tổng cộng ba chiêu,” Như Yên giải thích. “Chiêu thứ nhất, ‘Lôi Quang Sơ Hiện’ tập trung sức mạnh lôi điện vào một điểm, bộc phát ra ánh sáng chói lòa kèm theo lực công kích mạnh mẽ. Tuy chỉ là tàn chương, chữ nghĩa cũng không đầy đủ, nhưng nếu ngươi có thể lĩnh ngộ được một phần tinh túy của nó, đây sẽ là một đòn tấn công bất ngờ và hiệu quả.”

“Còn hai chiêu sau thì sao?” Dương Long hỏi, trong lòng dấy lên một chút mong đợi.

“Mảnh da này chỉ ghi lại chiêu đầu tiên thôi,” Như Yên có chút tiếc nuối nói. “Theo những ký tự mờ nhòe còn sót lại, hai chiêu tiếp theo có lẽ là ‘Lôi Quang Phá Linh’ và ‘Lôi Động Cửu Thiên’. Nhưng đáng tiếc là không có thông tin chi tiết nào về cách thi triển hay uy lực của chúng.”

Dương Long khẽ gật đầu, trong lòng vừa có chút thất vọng, vừa có thêm sự quyết tâm. Chỉ là tàn chương thôi sao? Nhưng dù là một phần nhỏ của một bộ thần thông cổ xưa, chắc chắn nó cũng ẩn chứa sức mạnh phi thường. Ba mươi hạ phẩm linh thạch, một cái giá quá hời cho một cơ hội tiềm năng như thế này. Hắn siết nhẹ mảnh da thú trong túi, trong lòng đã có thêm một mục tiêu mới: lĩnh ngộ ‘Lôi Quang Sơ Hiện’.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tram-yeu-tru-ma-bat-dau-thu-hoach-duoc-sau-muoi-nam-cong-luc.jpg
Trảm Yêu Trừ Ma, Bắt Đầu Thu Hoạch Được Sáu Mươi Năm Công Lực
Tháng 2 1, 2025
tieu-dao-tieu-ta-tien.jpg
Tiêu Dao Tiểu Tà Tiên
Tháng 4 2, 2025
co-the-vo-han-chuyen-chuc-ta-quet-ngang-cam-dia.jpg
Có Thể Vô Hạn Chuyển Chức Ta, Quét Ngang Cấm Địa
Tháng 12 20, 2025
ta-ro-rang-la-luyen-vo-the-nao-bien-thanh-than-thong.jpg
Ta Rõ Ràng Là Luyện Võ, Thế Nào Biến Thành Thần Thông
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP