Chương 45: Lôi Điện Tam Biến (Hạ)
Dương Long nhìn theo bóng lưng Dương Trực khuất sau cánh cửa, khẽ thở dài. Hắn biết chuyến đi này ẩn chứa không ít nguy hiểm, nhưng để đạt được mục tiêu, hắn không thể chùn bước. Quay trở lại bàn làm việc, hắn lấy ra tấm bản đồ Vạn Hoang sơn mạch đã mua từ Mộc Mộc, cẩn thận trải rộng ra. Ánh mắt hắn chăm chú dõi theo những đường nét ngoằn ngoèo, cố gắng ghi nhớ vị trí của Âm Hoang Đầm Lầy và Cửu U Cốc.
Hắn cũng lấy ra cuốn sổ tay ghi chép về các loại yêu thú và dược liệu quý hiếm mà hắn đã thu thập được. Lật giở từng trang, hắn tìm kiếm thông tin về những loài yêu thú thường xuất hiện ở khu vực đầm lầy và sơn cốc âm u đó, đặc biệt là những loài có độc tính cao. Việc nắm rõ thông tin về đối thủ tiềm năng sẽ giúp hắn có sự chuẩn bị tốt hơn, tăng thêm phần an toàn cho chuyến đi.
Thời gian dần trôi về khuya, ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua khung cửa sổ, hắt bóng Dương Long cô đơn trên nền nhà. Hắn vẫn miệt mài nghiên cứu bản đồ và ghi chép, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trong lòng hắn, sự quyết tâm ngày càng lớn, thôi thúc hắn phải vượt qua mọi khó khăn để đạt được mục tiêu của mình. Hai ngày nữa, hắn sẽ chính thức con đường đầy thử thách đến Vạn Hoang sơn mạch.
Trên đường trở về Dương gia.
Dương Long ghé vào khu chợ giao dịch phía đông Thanh Dương thành để mua sắm một ít đồ cần thiết chuẩn bị cho chuyến đi. Con phố lát đá xanh, vốn tĩnh lặng vào buổi sớm, giờ đã phủ lên mình một lớp bụi mỏng do dòng người và xe ngựa tấp nập qua lại. Dương Long, với dáng vẻ trầm tĩnh, chậm rãi bước qua cánh cổng lớn bằng đồng xanh rêu phong, đánh dấu ranh giới giữa sự yên bình bên ngoài và sự ồn ào náo nhiệt bên trong.
Ngay khi bước chân vào khu chợ, một luồng âm thanh hỗn tạp ập đến, bao trùm lấy mọi giác quan. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán cố gắng thu hút sự chú ý, tiếng tranh cãi mặc cả quyết liệt giữa người mua và người bán.
Hai bên đường, hàng quán chen chúc san sát nhau, không còn một khoảng trống. Những tấm bảng hiệu đủ mọi hình dáng và chất liệu, từ những nét vẽ tay nguệch ngoạc đến những con chữ khắc gỗ tinh xảo, treo ngổn ngang, đung đưa theo làn gió nhẹ. Sự đa dạng của hàng hóa bày bán cũng khiến người ta choáng ngợp. Có những người dân thường trải một tấm chiếu đơn sơ, bày biện vài cây linh thảo héo úa mới hái được từ vùng núi gần đó. Đối diện họ, những cửa hàng lớn hơn, sang trọng hơn trưng bày những trận pháp hộ thân phức tạp bên trong lồng kính sáng bóng, được giới thiệu là di vật quý giá của một vị tán tu Huyền cảnh xa xưa.
Dương Long kéo chiếc mũ áo rộng và sẫm màu lên cao hơn một chút, cố gắng che đi phần nào gương mặt trẻ tuổi của mình. Ánh mắt hắn cẩn trọng quét ngang qua từng sạp hàng, từng nhóm người. Hắn biết rõ, với số lượng linh thạch ít ỏi còn lại sau khi bán đan dược, mỗi quyết định mua sắm đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng. Nơi này là một mê cung của sự thật và dối trá, nơi mà chỉ một phút sơ sẩy cũng có thể khiến hắn mất trắng những đồng linh thạch quý giá.
Mục tiêu chính của Dương Long trong chuyến đi chợ lần này là tìm kiếm một vài loại dược liệu cơ bản, những nguyên liệu cần thiết cho việc luyện chế đan dược sau này. Đồng thời, hắn cũng muốn tìm một thanh pháp khí phòng thân đơn giản nhưng hiệu quả, để tăng thêm sự an toàn cho chuyến đi đầy hiểm nguy đến Vạn Hoang sơn mạch sắp tới.
Hắn khéo léo len lỏi qua đám đông ồn ã, cố gắng tránh va chạm với những người xung quanh. Bước chân hắn không nhanh không chậm, giữ một nhịp điệu ổn định giữa sự hối hả của khu chợ. Hai bên là vô số sạp hàng trải dài bất tận. Những bó linh thảo đủ loại được treo ngược trên những chiếc giá gỗ thô sơ, tỏa ra mùi hương đặc trưng của từng loại. Những chiếc bình đựng đan dược được làm từ ngọc bích tinh xảo nằm im lìm trong những chiếc hộp lót nhung mềm mại, ánh lên vẻ quý giá. Thỉnh thoảng, một tiếng rao hàng đầy nội lực lại vang lên như một tiếng nổ bên tai, thu hút sự chú ý của những người đi ngang qua:
“Hoàng cấp đan dược, chỉ cần mười linh thạch một viên, mua ba tặng một!”
“Đoản kiếm được luyện từ Thiết Ngân tinh quý hiếm, độ sắc bén tuyệt vời, chỉ hai mươi linh thạch, cơ hội có một không hai, không mua là lỡ!”
Dương Long vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lướt qua những lời mời chào hấp dẫn. Hắn biết rằng, trong cái chợ hỗn loạn này, sự kiên nhẫn và sự tỉnh táo là chìa khóa để tìm được những thứ mình cần với giá cả hợp lý. Hắn tiếp tục di chuyển, đôi mắt không ngừng quan sát, tìm kiếm những dấu hiệu của những sạp hàng bán dược liệu và pháp khí mà hắn đang nhắm đến.
Giữa biển người nhộn nhịp, bỗng thanh âm trong trẻo nhưng đầy uy lực của Như Yên vang lên trong tâm trí Dương Long, như một tia sét xé tan sự ồn ào xung quanh.
“Dừng lại, bên trái… cái sạp nhỏ có mảnh da thú cũ, nhìn qua tưởng rác rưởi, nhưng có khí tức lôi điện mỏng mảnh.”
Dương Long khẽ giật mình, một chút kinh ngạc thoáng qua trên khuôn mặt. Giọng nói này… không lẫn vào đâu được, là của Như Yên
Không chút do dự, Dương Long lập tức đổi hướng, hòa vào dòng người đang di chuyển và khéo léo men theo sự chỉ dẫn của Như Yên. Chỉ một lát sau, hắn đã tiếp cận được một sạp hàng nhỏ nằm khuất sau một cột đá lớn, gần như tách biệt khỏi sự náo nhiệt chung của khu chợ.
Chủ sạp là một lão già có mái tóc và bộ râu bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây. Đôi mắt ông ta khép hờ, lim dim như đang chìm vào giấc ngủ trưa giữa ồn ào. Trên tấm chiếu cũ kỹ trải trước mặt lão bày biện lộn xộn vài món đồ tạp nham chẳng có gì đáng giá: vài mảnh ngọc vỡ vụn, một khúc xương thú đã khô khốc và bạc màu, và đặc biệt thu hút sự chú ý của Dương Long là một mảnh da thú rách nát, sờn cũ. Trên bề mặt nhăn nhúm của nó loang lổ những vết cháy xém kỳ lạ, và những dòng chữ ngoằn ngoèo, mờ nhòe như bị sét đánh qua, càng làm tăng thêm vẻ cũ kỹ và vô giá trị của nó.
Dương Long khẽ cúi người xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mảnh da thú. Cảm giác đầu tiên là sự thô ráp, khô cứng của một vật đã tồn tại qua thời gian dài. Hắn tập trung tinh thần cảm nhận, nhưng ngoài cái lạnh lẽo thông thường của da thú, hắn không phát hiện ra bất kỳ điều gì đặc biệt.
“Ta cảm giác được đó là khí tức của Lôi hệ pháp tắc, dù cực kỳ yếu ớt.” Giọng nói của Như Yên lại vang lên, lần này có thêm một chút chắc chắn, phá tan sự nghi ngờ trong lòng Dương Long. “Khí tức này rất cổ xưa, có lẽ đã bị phong ấn hoặc suy yếu theo thời gian. Nhưng tuyệt đối không phải là thứ tầm thường.”
Nghe Như Yên khẳng định, ánh mắt Dương Long khẽ lóe lên một tia sáng. Hắn nhìn kỹ lại mảnh da thú cũ nát, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào khác thường mà bản thân có thể cảm nhận được. Sau một hồi im lặng, hắn ngẩng lên, giọng điệu cố gắng giữ vẻ bình thản:
“Lão trượng, mảnh da này… trông có vẻ cũ kỹ. Không biết lão định giá thế nào?”
Lão già râu bạc khẽ mở hé đôi mắt, một tia tinh quang chợt lóe lên rồi nhanh chóng vụt tắt. Giọng ông ta khàn khàn, mang theo chút ngái ngủ:
“Ồ, tiểu tử cũng có mắt nhìn đấy. Mảnh da này nhìn vậy thôi, nhưng lai lịch không nhỏ đâu. Ta nhặt được nó ở một di tích cổ sâu trong núi, nghe nói là da của một Lôi Linh thú thời thượng cổ đấy.”