Chương 36: Dấu Vết Linh Khoáng
Dương Trực mỉm cười, phụ họa:
“Chưa kể, nếu có viên hoàn mỹ thì lợi nhuận còn cao hơn nhiều. Như ba viên hôm nay, mỗi viên bán lẻ đã hơn gấp đôi cả lò rồi.”
Dương Long hơi nhíu mày, không phải vì lo lắng mà là vì hứng thú. Hắn lẩm bẩm:
“Luyện đan một ngày, hao tổn linh lực là thật… nhưng nếu kiểm soát tốt, không chỉ luyện công, mà còn có thể tích lũy tài nguyên.”
Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Trực, ánh mắt lóe lên tia sáng:
“Hãy cho người thu mua nguyên liệu Hồi Khí đan, đây có thể là cơ hội của chúng ta.”
Dương Long hơi nhếch môi, khóe miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt:
“Hóa ra luyện đan… có tiền đồ vậy.”
Khi Dương Trực đang chuẩn bị lui ra ngoài, Dương Long bỗng giọng trầm thấp nhưng rõ ràng.
“Trực thúc, hai ngày nữa, ta sẽ bắt đầu mở bán đan dược này. Chúng ta cần phải tuyên truyền, để các đội buôn và thương nhân trong khu vực biết đến. Đồng thời, phải tính toán thật kỹ nguồn cung nguyên liệu, để việc sản xuất đan dược không bị gián đoạn.”
Dương Trực khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Thiếu gia có kế hoạch gì về việc thu mua linh dược?”
Dương Long hơi nhíu mày, rồi đáp: “Bước đầu, ta sẽ thu mua linh dược vừa phải, không cần quá đắt nhưng cũng không thể thiếu phẩm chất. Hàng tháng sẽ có một số lượng cố định đan dược được sản xuất ra và bán cho các đối tác. Bên cạnh đó, chúng ta cần phải có một mạng lưới đối tác vững mạnh, để không bị thiếu hụt nguyên liệu.
Chúng ta có thể dùng đan dược hoàn mỹ để củng cố đối tác.”
Dương Trực cảm nhận được sự kiên định trong giọng nói của Dương Long:
“Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị ngay, thiếu gia. Sẽ sắp xếp người đi thu mua linh dược và tuyên truyền cho các đội buôn, tán tu biết chúng ta chuẩn bị bán đan dược ra ngoài.”
Dương Long mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin.
“Hãy nhớ, đây chỉ là bước đầu của chúng ta.”
Dương Trực cúi đầu, rồi lập tức quay người rời đi. Dương Long vẫn ngồi trong phòng luyện đan, đôi mắt trầm tĩnh như nhìn về một tương lai xa xăm.
Trong lúc Dương Long đang luyện dược chuẩn bị cho hai ngày sau ra mắt, thì lúc này tại Vạn Hoang sơn mạch, đội dò khoáng Dương gia.
Đội dò khoáng cuối cùng cũng đặt chân đến khu nơi được đánh dấu là có khả năng cao chứa linh khoáng. Địa hình nơi đây trở nên gồ ghề với những vách đá dựng đứng và những khe núi sâu hun hút, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm tiềm ẩn.
Dương Minh, dù vẻ ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh của người chỉ huy, nhưng trong lòng hắn không khỏi dâng lên sự sốt ruột. Hắn thúc giục đội tiến sâu hơn vào khu vực địa điểm số hai được đánh dấu trên bản đồ, nơi mà theo thông tin hắn có được, Dương Lực đã từng phát hiện dấu vết của linh khoáng.
Những thành viên kỳ cựu trong đội bắt đầu triển khai công việc dò tìm một cách chuyên nghiệp. Họ sử dụng các loại dụng cụ đặc biệt để khảo sát địa chất, quan sát màu sắc và cấu trúc của đất đá, lắng nghe những âm thanh vọng ra từ lòng đất. Mùi khoáng đặc trưng thoang thoảng trong không khí khiến họ không khỏi hồi hộp và tập trung cao độ.
Sau nhiều ngày di chuyển xuyên qua những cánh rừng rậm rạp và vượt qua những con dốc hiểm trở, đội dò khoáng cuối cùng cũng đặt chân đến khu vực rìa Vạn Hoang sơn mạch, nơi được đánh dấu là có khả năng cao chứa linh khoáng. Địa hình nơi đây trở nên gồ ghề với những vách đá dựng đứng và những khe núi sâu hun hút, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm tiềm ẩn.
Dương Minh, dù vẻ ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh của người chỉ huy, nhưng trong lòng hắn không khỏi dâng lên sự sốt ruột. Hắn thúc giục đội tiến sâu hơn vào khu vực địa điểm số hai được đánh dấu trên bản đồ, nơi mà theo thông tin hắn có được, Dương Lực đã từng phát hiện dấu vết của linh khoáng.
Những thành viên kỳ cựu trong đội bắt đầu triển khai công việc dò tìm một cách chuyên nghiệp. Họ sử dụng các loại dụng cụ đặc biệt để khảo sát địa chất, quan sát màu sắc và cấu trúc của đất đá, lắng nghe những âm thanh vọng ra từ lòng đất. Mùi khoáng đặc trưng thoang thoảng trong không khí khiến họ không khỏi hồi hộp và tập trung cao độ.
Sau một ngày dài tìm kiếm, cuối cùng, Lý Bá, người có kinh nghiệm lâu năm nhất trong đội, đã phát hiện ra một vài tinh thể màu đỏ sẫm lẫn trong lớp đất đá ven một con suối nhỏ. Ánh mắt ông sáng lên, vội vàng gọi những người khác đến xem.
“Nhị gia! Mau đến xem này!” Lý Bá hô hoán.
Dương Minh nhanh chóng tiến lại gần, ánh mắt hắn không giấu được sự hưng phấn khi nhìn thấy những tinh thể màu đỏ sẫm lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó chính là dấu hiệu sơ bộ của Xích Cương khoáng, loại linh khoáng quý hiếm có giá trị cao.
“Đúng là nó!” Dương Minh khẽ gằn giọng, cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng. Hắn ra lệnh cho đội tập trung khảo sát kỹ khu vực xung quanh con suối.
Trong những ngày tiếp theo, đội dò khoáng đã tìm thấy thêm nhiều dấu vết của Xích Cương khoáng rải rác trên một khu vực khá rộng. Họ bắt đầu sử dụng những dụng cụ chuyên dụng hơn để đánh giá sơ bộ về trữ lượng và chất lượng của mỏ khoáng. Những mẫu đá được thu thập cho thấy hàm lượng khoáng chất khá cao, hứa hẹn một nguồn tài nguyên dồi dào.
Tuy nhiên, quá trình khảo sát cũng gặp không ít khó khăn. Địa hình hiểm trở gây cản trở cho việc di chuyển và khai thác. Hơn nữa, khu vực này nằm sâu trong Vạn Hoang sơn mạch, tiềm ẩn nguy cơ gặp phải những loài yêu thú hung dữ.
Trong khi đội dò khoáng đang bận rộn với công việc tìm kiếm và đánh giá mỏ khoáng, Dương Minh vẫn luôn giữ một vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát động thái của mọi người, đặc biệt là ba người mới – Lâm Nhất, Thôi Phong và Văn Khải. Hắn biết rằng, thời điểm hắn cần hành động đang đến rất gần.
Cùng lúc đó, sâu trong lòng Vạn Hoang sơn mạch, những bóng đen thuộc về Mặc gia cũng đang âm thầm tiếp cận khu vực đội dò khoáng. Họ ẩn mình trong những lùm cây rậm rạp và sau những tảng đá lớn, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để ra tay theo kế hoạch đã định. Lưới trời đã được giăng sẵn, chỉ chờ con mồi sập bẫy.
Hai ngày nay, dược phường Dương gia tràn ngập một bầu không khí khẩn trương nhưng đầy hy vọng. Sau những ngày miệt mài luyện chế, Dương Long đã thu được năm mươi bình Hồi Khí Đan, trong đó ẩn chứa bốn bình là hoàn mỹ đan dược, đủ để chuẩn bị cho buổi ra mắt sản phẩm đầu tiên của dược phường trên thị trường đan dược.
Trong phòng luyện đan, hương thơm dịu nhẹ của các loại thảo dược quý hiếm hòa quyện với mùi đan dược đặc trưng, tạo nên một không gian ấm áp và dễ chịu. Dương Long cẩn thận kiểm tra từng lô đan dược, đảm bảo chất lượng hoàn hảo trước khi giao cho Dương Trực. Bên cạnh những viên Hồi Khí Đan phổ thông, tốt, còn có một số lượng giới hạn những viên Hồi Khí Đan hoàn mỹ được hắn cất giữ cẩn thận, chờ đợi những đối tác quan trọng.
Dương Trực cũng không kém phần bận rộn. Ông đã cho người đi khắp thành và các vùng lân cận để tuyên truyền về việc Dược phường Dương gia sắp sửa bán đan dược. Những tờ thông báo được dán ở những nơi đông người qua lại, những lời truyền miệng từ các đội buôn và tán tu dần dần lan tỏa, khơi gợi sự tò mò của không ít người.
Trước cửa Dược phường, tiểu Huyền thân vận đạo bào giản dị, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng tinh quang, đích thân chỉ huy các dược đồng sắp xếp những bình Hồi Khí Đan ngay ngắn trên kệ ngọc, chuẩn bị từng vật phẩm nhỏ nhất cho buổi khai trương trọng đại.