Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
diamond-no-ace-chi-pitcher-tro-ve.jpg

Diamond No Ace Chi Pitcher Trở Về

Tháng 1 20, 2025
Chương 87. Thanh mai trúc mã Chương 86. Tuyển tú
danh-dau-san-bong-lien-co-the-vo-dich.jpg

Đánh Dấu Sân Bóng Liền Có Thể Vô Địch

Tháng 1 20, 2025
Chương 464. Vĩnh viễn truyền kỳ Chương 463. Giải Euro chi Vương sinh ra
phan-phai-cam-khu-than-tu-ta-di-san-thien-menh-dai-dao.jpg

Phản Phái: Cấm Khu Thần Tử! Ta Đi Săn Thiên Mệnh Đại Đạo

Tháng 1 22, 2025
Chương 685. Lấy thương sinh vì cờ, duy nhất bên thắng, tân cố sự tiết điểm! Chương 684. Chân đạp thiên lộ, gánh vác đại đạo, ta cũng vẫn như cũ vô địch
cung-vo-so-cai-ta-cung-huong-thien-phu.jpg

Cùng Vô Số Cái Ta Cùng Hưởng Thiên Phú

Tháng 1 18, 2025
Chương 303. Chư thiên đứng đầu Chương 302. Mọi thứ nhân cùng quả
phap-chu.jpg

Pháp Chu

Tháng 2 1, 2026
Chương 124: Giết người tru tâm phi hồng đi Chương 123: Ma âm rót vào tai diễm rót thân
Ta Lão Công Là Minh vương

Ác Ma Đảo

Tháng 1 15, 2025
Chương 526. Kết cục Chương 525. Tuổi trẻ đạo nhân
tu-vi-mat-het-ve-sau-do-de-cua-ta-deu-muon-doc-chiem-ta.jpg

Tu Vi Mất Hết Về Sau, Đồ Đệ Của Ta Đều Muốn Độc Chiếm Ta

Tháng 2 9, 2026
Chương 227: Lấy ta đồ tử đồ tôn huyết nhục, bổ tiên khu chi không đủ Chương 226: Sư tôn là muốn. . . Câu cá
ta-that-khong-co-nghi-ha-co-vay-a

Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!

Tháng mười một 23, 2025
Chương 00 Hoàn tất cảm nghĩ Chương 517: Nhóm chúng ta đều trên đường
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 35:
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 35:

Đó không chỉ là kỹ xảo – mà là trực giác.

“Hắn… đã bước được một bước đầu tiên thật sự vào đan đạo.” – Như Yên thầm nói, giọng mang theo vài phần vui mừng, nhưng cũng có vẻ thận trọng.

“Nếu hắn tiếp tục như vậy, không chừng chỉ nửa năm nữa, đã có thể đụng tới nhân cấp cao giai… thậm chí… vượt qua!”

Một làn gió nhẹ lướt qua khe cửa sổ, thổi lay ngọn nến. Dương Long mở mắt.

Trong mắt hắn không còn là ánh nhìn của một thiếu niên bị gia tộc khinh thường.

Mà là ánh mắt của một người bước chân vào con đường đại đạo, tự lực vươn lên,không cần ai thương hại.

Khi cánh cửa phòng luyện đan hé mở, ánh sáng chiều tà vừa chiếu nghiêng qua hành lang, một thân ảnh toàn thân đẫm mồ hôi, áo lam hơi nhăn nhúm nhưng bước đi vững vàng chậm rãi bước ra.

Khi bước ra, Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.

Dược đồng, thị nữ, phó quản sự mọi người nhất thời im phăng phắc.

Không ai dám lên tiếng trước. Không khí trầm ngâm, chỉ có tiếng bước chân nhẹ vang vọng trên nền đá.

Tiểu Huyền nắm chặt tay, ánh mắt lo lắng nhìn theo.

Dương Long quét mắt nhìn một vòng, ánh mắt bình thản, không kiêu ngạo cũng không khiếp sợ. Hắn dừng lại, rồi chậm rãi mở miệng:

“Ta chỉ thử một chút, không ngờ… lại có động tĩnh lớn như vậy.”

Câu nói như có như không, không phủ nhận cũng chẳng xác nhận. Nhưng chính sự mơ hồ ấy lại khiến lòng người càng thêm hoang mang.

“Dương thiếu gia… là… thật sự là ngài luyện sao?” – Một dược đồng không kìm được buột miệng hỏi.

Dương Long chỉ mỉm cười nhẹ, không trả lời trực tiếp. Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt dừng lại trên Dương Trực – người quản lý lâu năm của dược phường.

“Dương thúc, có thể vào xem giúp ta một chút không? Phòng luyện đan… cần được sắp xếp lại.”

Dương Trực khẽ run. Hắn không dám chắc điều gì, nhưng mùi hương vẫn còn vương trong không khí, và thần sắc Dương Long – không giống giả vờ, càng không giống kẻ vô tri.

Hắn gật đầu, chắp tay:

“Vâng, thiếu gia.”

Dương Long khẽ gật, rồi quay người đi trước.

Lúc hắn bước vào lại gian phòng kia, bóng lưng mờ mờ trong khói thuốc, giống như một luyện đan sư cao thâm đang giấu mình giữa nhân gian.

Phía sau, từng ánh mắt lặng lẽ nhìn theo. Từ hôm nay, dược phường… e là không còn như xưa nữa.

Sau khi sai người sắp xếp lại phòng luyện đan, Dương Trực không vội về mà trực tiếp lên lầu hai – nơi Dương Long đang nghỉ ngơi.

Phòng của Dương Long không lớn, bố trí đơn sơ, nhưng sạch sẽ và yên tĩnh. Cửa vừa mở ra, mùi hương thảo dược nhè nhẹ lập tức lan ra, hòa cùng chút dư âm hỏa khí chưa tan hết.

Dương Long đang ngồi bên bàn đá, bưng chén trà, sắc mặt vẫn còn có chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt sáng ngời, thần thái trầm ổn như thường.

Dương Trực bước vào, khẽ chắp tay:

“Thiếu gia.”

Dương Long gật đầu, tay nâng chén trà mời:

“Trực thúc, mời ngồi. Hôm nay làm phiền thúc phải lo toan nhiều việc rồi.”

Dương Trực không lập tức ngồi xuống. Hắn nhìn Dương Long hồi lâu, ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng ẩn chứa tôn kính:

“Thiếu gia… thật sự là người luyện ra đám đan dược đó?”

Dương Long mỉm cười, ánh mắt như hồ thu, sâu không lường được:

“Nếu ta nói đúng, người có tin không?”

Dương Trực trầm mặc một lúc rồi đáp:

“… Nếu là người khác, ta sẽ không tin. Nhưng hôm nay, chính ta ngửi thấy mùi hương đó, tận mắt thấy lò luyện đã vận hành năm lượt. Mỗi lần mở nắp… đều là đan thành. Loại hỏa hầu đó, cách khống chế linh lực đó… không phải kẻ học vẹt có thể làm được.”

Hắn dừng một nhịp, ánh mắt như có chút thổn thức:

“Có điều, từ trước đến nay, Dương gia… chưa từng có ai giấu được trình độ luyện đan đến mức này. Thiếu gia… đã học từ bao giờ?”

Dương Long khẽ đặt chén trà xuống, đáp một cách thong thả:

“Lúc trước không có cơ hội, hiện tại mới vừa hiểu được một chút. Cũng chỉ là… thuận tay mà làm.”

Thuận tay mà làm?

Câu nói nhẹ nhàng như gió thoảng ấy lại khiến lòng Dương Trực dậy sóng.

Nếu tất cả những gì hắn thấy hôm nay… chỉ là “thuận tay” thì Dương Long này, đến cùng đang ẩn giấu bao nhiêu bí mật?

Dương Trực thu lại tâm thần, chắp tay lần nữa, cúi đầu sâu hơn:

“Dương Trực ngu muội. Từ nay về sau, nếu thiếu gia có điều gì cần, chỉ cần phân phó một câu, dược phường… tận lực phục vụ.”

Dương Long nhìn hắn, không gật cũng chẳng từ chối. Chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Ta cần một phòng luyện đan riêng. Càng yên tĩnh càng tốt. Và… danh phận luyện đan sư của ta, tạm thời, đừng để lộ.”

Dương Trực lập tức đáp:

“Vâng!”

Dương Long trầm mặc giây lát, rồi khẽ nâng mắt nhìn Dương Trực:

“Trực thúc, hiện giờ… giá của Hồi khí đan trên thị trường là bao nhiêu?”

Dương Trực hơi sững người, không ngờ thiếu gia lại hỏi đến giá cả, nhưng vẫn lập tức trả lời:

“Bẩm thiếu gia, Hồi khí đan là loại đan dược thông dụng, dùng để hồi phục linh khí sau khi tu luyện hoặc chiến đấu, tiêu thụ rất rộng rãi trên thị trường. Thường được bán theo bình, mỗi bình ba đến năm viên, tùy phẩm chất.”

“Nếu là loại phẩm chất phổ thông, dược hiệu vừa đủ, hỏa hầu không cao, thì một bình ba viên có giá khoảng ba mươi linh tệ, năm viên thì dao động từ bốn mươi đến năm mươi.”

“Nếu là loại tốt hơn, tức dược lực thuần hậu, dược tính ổn định, hỏa hầu tinh tế, thì có thể bán với giá từ bảy mươi đến chín mươi linh tệ một bình năm viên.”

Hắn hơi dừng một chút, giọng hạ thấp:

“Còn nếu là đan dược hoàn mỹ, tức không có tạp chất, dược hiệu đạt cực hạn, hình dáng tròn đều, màu sắc trong suốt, linh khí không tán loạn… thì loại này trên thị trường rất hiếm. Đa phần luyện đan sư giữ lại dùng hoặc đem tặng cho quý nhân, chứ ít khi bán công khai.”

“Còn nếu bán, theo giá thị trường một bình ba viên có thể bán 150 – 200 hạ phẩm linh thạch.”

Dương Long gật đầu khẽ, ánh mắt lóe sáng một tia tính toán:

“Vậy tức là… năm lò ta luyện hôm nay, nếu gom lại, có thể bán được…?”

Dương Trực thoáng ngẫm nghĩ, rồi thành thật đáp:

“Thiếu gia luyện năm lò, tổng cộng hai mươi mốt viên, trong đó ba viên là hoàn mỹ, 13 viên trung phẩm, còn lại là hạ phẩm.”

“Nếu bán theo giá bình dân, gộp chung, thì ít nhất cũng được khoảng hơn ba trăm linh tệ. Nhưng nếu chia thành từng loại, rồi bán riêng, không tính ba viên hoàn mỹ ra bán riêng từng viên, mỗi viên có thể từ năm mươi đến bảy mươi linh tệ… thì tổng cộng có thể thu về bốn trăm rưỡi đến năm trăm linh tệ.”

Dương Long trầm mặc giây lát, ánh mắt hơi cụp xuống như đang tính toán trong đầu. Hắn chậm rãi hỏi:

“Trực thúc, nếu tính theo giá thị trường hiện tại… linh dược để luyện ra một lò Hồi khí đan, tốn khoảng bao nhiêu linh tệ?”

Dương Trực lập tức đáp:

“Nếu là linh dược phổ thông, dùng để luyện loại Hồi khí đan cơ bản, mỗi lò khoảng mười lăm đến hai mươi linh tệ, tùy vào phẩm chất và xuất xứ. Nếu chọn dược liệu tốt, chuẩn xác, giá có thể nhích lên khoảng hai mươi lăm.”

Dương Long khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia suy tư:

“Vậy tức là… nếu ta dùng linh dược tốt, một lò mất tầm hai mươi linh tệ, mà mỗi lò trung bình có thể thu được bốn đến năm viên. Nếu phẩm chất ổn định, ít nhất cũng bán được hơn sáu mươi linh tệ một lò.”

Dương Trực mỉm cười, phụ họa:

“Chưa kể, nếu có viên hoàn mỹ thì lợi nhuận còn cao hơn nhiều. Như ba viên hôm nay, mỗi viên bán lẻ đã hơn gấp đôi cả lò rồi.”

Dương Long hơi nhíu mày, không phải vì lo lắng mà là vì hứng thú. Hắn lẩm bẩm:

“Luyện đan một ngày, hao tổn linh lực là thật… nhưng nếu kiểm soát tốt, không chỉ luyện công, mà còn có thể tích lũy tài nguyên.”

Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Trực, ánh mắt lóe lên tia sáng:

“Hãy cho người thu mua nguyên liệu Hồi Khí đan, đây có thể là cơ hội của chúng ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-cam-chi-vuong.jpg
Chú Cấm Chi Vương
Tháng 1 6, 2026
vo-nghich-cuu-thien-gioi
Võ Nghịch Cửu Thiên Giới
Tháng 2 1, 2026
phong-than-ky.jpg
Phong Thần Ký
Tháng 1 14, 2026
hong-hoang-ta-dem-thanh-nhan-che-tao-thanh-chu-thien-tay-chan
Hồng Hoang: Ta Đem Thánh Nhân Chế Tạo Thành Chư Thiên Tay Chân
Tháng 12 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP