Chương 27: Hỏa Tâm khó tụ
Nộ Viêm Bộc Liệt – hắn mới chỉ chạm tới da thịt của nó.
Mới được hình, còn ý– phải luyện nhiều hơn, mạnh hơn nữa.
Một canh giờ sau, khi ánh chiều dần buông qua những tán lá, Tiểu Huyền trở lại với một cái khay nhỏ, trên đó là bát cháo gạo thơm nghi ngút khói, một dĩa thịt khô xé sợi và bình nước ấm. Nàng rón rén đi vào, sợ làm gián đoạn người đang tu luyện.
Nhưng bất ngờ, Dương Long đã đứng sẵn giữa sân, không còn vẻ mệt mỏi như trước, trên tay là một khối đá vuông lớn – chính là phiến đá mà hắn từng đánh nứt. Giờ đã được hắn gom lại, xếp ngay ngắn bên cạnh.
Sau bữa cơm đơn giản do Tiểu Huyền mang đến, Dương Long ngồi tựa lưng dưới tán cây trong viện, mắt nhắm hờ, để mặc hơi gió đêm lùa qua mặt.
“Nếu thiên hạ gọi ta là phế vật… vậy ta sẽ để thiên hạ thấy: phế vật… cũng có thể thiêu cháy tất cả.”
Vừa nằm hắn vừa lẩm nhẩm khẩu quyết chiêu thứ hai
“Viêm diễm nhập tâm, ảnh hóa quyền ảnh.
Kình không một đạo, mà sát khí ba phân.
Hỏa tâm bế lộ, liệt ảnh phân thân.
Ảnh quyền liên xuất – Hỏa Tâm Liệt Ảnh!”
“Viêm diễm nhập tâm”: lấy tâm ý dẫn hỏa, tức là vận công bằng “tâm pháp” để điều khiển hướng di chuyển của chiêu.
“Ảnh hóa quyền ảnh”: quyền pháp di chuyển tạo thành tàn ảnh, phối hợp hỏa khí khiến địch khó phân biệt thật giả.
“Hỏa tâm bế lộ”: che giấu chân khí thật, khiến địch không thấy lộ tuyến.
“Liệt ảnh phân thân”: tạo cảm giác một quyền thành ba – khiến đối thủ hoảng loạn.
Hắn thở ra nhẹ nhàng, rồi dần chìm vào giấc ngủ ngắn, tĩnh dưỡng khí huyết sau một ngày tiêu hao nặng nề vì Nộ Viêm Bộc Liệt.
Hôm sau, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Cả tiểu viện chỉ nghe tiếng hô hấp nặng nề, và tiếng “bụp bụp” của quyền ảnh thất bại vang vọng không ngừng.
Một thân áo vải mỏng đã ướt đẫm, dính sát vào lưng hắn như vỏ khô cứng của xác pháo. Hắn đã đứng suốt nửa ngày, không nghỉ.
“Viêm diễm nhập tâm…”
Hắn vận chuyển Thái Dương Chân Pháp, từng dòng dương khí như dung nham luồn vào huyệt mạch. Nhưng chỉ cần hơi phân tâm, nhiệt lưu lập tức phản loạn, khiến huyệt đạo sưng tấy như muốn nổ tung.
“Ảnh hóa quyền ảnh…”
Một quyền tung ra – nhẹ như gió thoảng. Không có tàn ảnh, không có khí thế. Chỉ là một cái vung tay yếu ớt giữa ánh trưa rực cháy.
Phụt!
Máu đen phun ra từ miệng. Dương Long quỳ rạp xuống đất, run rẩy. Cả người như rơi vào một cái lò thiêu không đáy.
“Lần thứ mười tám…”
Tâm hắn rối như tơ vò.
“Hỏa tâm bế lộ, liệt ảnh phân thân…”
“Ta làm sai ở đâu…?”
Bỗng trong đầu hắn vang lên lời dạy của Như Yên:
“Thức đầu là ‘bộc’ – bộc phát như núi lửa. Thức hai là ‘ẩn’ – ẩn nhẫn, như bóng trong lửa.”
“Ngươi luyện được ‘bộc’ của thức đầu, nhưng chưa hiểu được ‘hỏa tâm’. Ngọn lửa mạnh mẽ khiến người ta sợ hãi – nhưng bóng tối phía sau ngọn lửa… mới là thứ lấy mạng họ.”
Dương Long nắm chặt tay hỏi:
“Ta cảm nhận được… quyền ảnh, nhưng không sao giữ được. Nó tan biến ngay khi vừa hình thành.”
Như Yên nhẹ nhàng tàn ảnh, ngón tay chỉ vào ngực trái Dương Long.
“Vì ngươi chỉ đang vận quyền, chứ chưa vận tâm.”
“Chiêu này gọi là Hỏa Tâm Liệt Ảnh – tâm không định, ảnh tán loạn.
Hỏa chưa nhập tâm, ảnh chỉ là khói.
Ngươi muốn một đòn ba bóng? Hãy khiến tâm ý của mình tách ba, như ngọn lửa phân thân trong gió.”
Dương Long cau mày:
“Tách tâm… là sao?”
“Ngươi có bao giờ cùng lúc vừa tấn công, vừa che chắn, vừa phản công? Một người thường không làm được. Nhưng một cường giả, tâm niệm có thể phân ba phương.”
“Ngươi phải học cách điều phối khí – lực – hình – ý trong cùng một sát na.
Một phần thân đánh thật.
Một phần ý đánh lừa.
Một phần khí làm nhiễu.”
“Khi đó, quyền ảnh mới là thực – không còn là tàn ảnh của dư kình nữa.”
Dương Long hít sâu, mắt dần sáng lên. một tia minh ngộ đang dần kết hình.
“Không phải dẫn ba luồng cùng lúc, mà là… một tâm chia ba nhịp.”
“Như ánh mặt trời rọi xuống ba giọt nước – cùng một nguồn, khác hình.”
Vài canh giờ sau.
Bên trong tiểu viện, Dương Long bỗng nhắm mắt. Hắn không xuất quyền ngay, mà thả chậm từng hơi thở. Từng vòng khí đỏ dần xoay quanh người hắn như một vòng lửa tĩnh lặng.
Soạt!
Một quyền tung ra – đồng thời, hai quyền ảnh mờ khác cũng chớp lóe theo góc trái và trên không. Ba vệt lửa cùng lúc nổ tung!
“ẦM!!!”
Vách đá bị phá thành ba tầng rạn nứt – chính giữa nứt sâu nhất, hai bên rạn nhẹ. Quyền chính, quyền hư, quyền phản – đồng thời xuất hiện!
Dương Long nhìn bàn tay mình, miệng nở nụ cười:
“Hỏa Tâm… không chỉ là lửa, mà là ý chí.”
Hỏa Tâm Liệt Ảnh – sơ thành!
Hắn thở dốc, mồ hôi tuôn trên trán. Nhưng ánh mắt lại ngời lên một tia hưng phấn khó giấu.
Trong tâm thức hắn, Như Yên nhẹ nhàng hiện thân, giọng nói khẽ vang:
“Tốt lắm, ngươi đã hiểu được ý cảnh ban đầu của ‘Hỏa Tâm’. Tuy chưa hoàn mỹ, nhưng đã có hình có khí. Chỉ cần phối hợp với bộ pháp nhanh hơn, cường độ nhiệt ổn định hơn… thì Hỏa Tâm Liệt Ảnh không chỉ là hư ảnh.”
“Mà sẽ là… bóng tử thần trong đêm tối.”
Dương Long ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua bóng cây.
Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sau mỗi ngày luyện tập, mỗi lần tán khí hồi nguyên, là một bước nữa hắn rút khỏi bóng tối thất bại, tiến gần hơn tới con đường cường giả.
Trời về khuya, trăng mỏng như lưỡi kiếm treo nơi cao thiên, ánh sáng lạnh lẽo rải xuống tiểu viện tịch mịch. Sau một ngày luyện quyền tiêu hao toàn lực, Dương Long lặng lẽ khoanh chân ngồi, hít sâu một hơi, tâm niệm vừa động, ý thức lập tức chìm sâu.
Một luồng ánh sáng chớp lên trong thức hải, Hồng Hoang Càn Khôn Tháp hiện ra.
Tầng thứ nhất vẫn lặng lẽ giữa biển sương mù đỏ nhạt. Khí tức đan đạo quanh quẩn trong không gian. Dược đỉnh im ắng, các tủ chứa sách, ngọc giản đóng chặt như đang ngủ say.
Giữa tầng tháp, thân ảnh mờ ảo của Như Yên dần hiện ra từ hư vô, váy lụa lay động theo gió, mái tóc dài như tơ, đôi mắt trong suốt ánh lên tia dịu dàng quen thuộc.
“Ngươi đến rồi?” – nàng khẽ cười, “Hôm nay quyền pháp ngươi luyện có chút khí thế rồi đó.”
Dương Long hơi gật đầu, sắc mặt nghiêm túc. Hắn ôm quyền thi lễ:
“Như Yên… ta muốn hỏi về tầng hai của Kim Cang Đoán Thể Quyết. Tầng một luyện da thịt và gân mạch, giờ thân thể ta đã có thể vận khí cường mãnh hơn. Nhưng khi thi triển Liệt Viêm Quyền nhiều lần đã khiến ta nhận ra… thân thể mình vẫn chưa đủ chịu tải. Mỗi lần vận hết lực, gân cốt như muốn rạn nứt.”
Hắn siết chặt nắm tay, hơi thở trầm trọng:
“Nếu cứ tiếp tục tình trạng như vậy, chỉ sợ sau này càng tu luyện quyền pháp, càng là gánh nặng cho thân thể.”
Như Yên trầm tư vài giây:
“Ngươi nói đúng,” Như Yên nhẹ giọng, “Tầng thứ nhất của Kim Cang Đoán Thể Quyết tuy chỉ là khởi đầu, nhưng đã giúp da thịt và gân mạch ngươi đạt đến mức cường hóa vượt phàm. Tuy vậy, để tiếp tục tu luyện quyền pháp cường mãnh như Liệt Viêm Quyền, thân thể ngươi cần một nền móng kiên cố hơn nữa.”
Nàng phất tay áo, giữa không trung liền hiện lên một chuỗi văn tự cổ xưa, từng chữ như bốc cháy, khí tức cường liệt:
“Cốt vững như thiết, tủy bốc như hỏa;
Huyết lưu cuồng long, sinh mệnh tái tạo.”
Dương Long khẽ ngẩn người, đọc thầm vài lần rồi ngẩng đầu, Hắn hỏi:
“Ý nghĩa là… tầng hai luyện đến tận xương tủy?”
Như Yên gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị:
“Đúng vậy. Tầng thứ hai chính là “Luyện Cốt Tủy” – khiến cốt cách ngươi như sắt thép, tủy cốt sinh hỏa, tạo ra khả năng bộc phát và kháng lực vượt xa thường nhân. Tuy nhiên, muốn luyện đến cảnh giới ấy, không chỉ cần tâm chí kiên định, mà còn cần hai loại tài liệu đặc thù để mở đầu quá trình luyện hóa.”