Chương 26: Học tập công pháp, thần thông (thượng)
Trong căn phòng nhỏ vẫn là sắc đỏ âm ỉ phát ra từ Xích Diễm Thạch, song hỏa khí giờ đây không còn mờ nhạt như trước. Tầng tầng sóng nhiệt tỏa ra, khiến cả nền đá cũng nóng dần lên.
Dương Long chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, lóe lên một tia đỏ rực như ánh bình minh nơi chân trời.
Hắn đưa tay, lòng bàn tay khẽ rung động. Một luồng nội hỏa theo đó tụ lại – không còn là khí tức lờ mờ, mà là liệt diễm tinh thuần, nóng rực mà không hỗn loạn.
Hắn khẽ nói:
“Liệt Hỏa Công đã nhập tiểu thành. Giờ là lúc bắt đầu… Liệt Viêm Quyền.”
Nhờ Thái Dương chân pháp, người khác tu một tháng không thành, hắn hai ngày đã nhập tiểu thành.
Linh khí dẫn vào không chỉ nhanh mà còn ổn định, các huyệt đạo cũng được tôi rèn dưới nhiệt lực ôn hòa, không nổ tung hay rạn nứt.
Cơ nhục cốt tủy được rèn luyện cùng lúc, khiến thân thể càng ngày càng cứng như thiết, nóng như viêm.
Liệt Hỏa Công vốn là công pháp nhân cấp thượng phẩm, nhưng khi phối hợp cùng Thái Dương Chân Pháp, lại tựa như được nâng lên nửa phẩm, dương khí tinh thuần hóa thành “liệt diễm”.
Sau khi nhập tiểu thành Liệt Hỏa Công, Dương Long bắt đầu bước vào giai đoạn luyện quyền.
Ánh dương đổ xuống tiểu viện, xuyên qua tầng lá râm mát mà vẫn rực rỡ cháy bỏng.
Trong sân sau, dưới ánh nắng gắt buổi trưa, Dương Long đứng trần trụi giữa những luồng khí nóng hừng hực bốc lên từ mặt đất. Hắn vận chuyển Thái Dương Chân Pháp, khiến các đại huyệt trên cơ thể mở rộng. Dương khí dồn về tứ chi, từng đợt từng đợt như thủy triều tràn lên.
Không giống như những quyền pháp bình thường, môn quyền này đòi hỏi sự phối hợp giữa hỏa linh khí và ý niệm sát phạt. Nếu không có Thái Dương Chân Pháp làm nền, e rằng chỉ một chiêu đầu cũng khiến hắn tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng giờ…
Dương Long chậm rãi hít sâu một hơi, lòng ngực phồng lên, khí nóng từ mặt đất và mặt trời đồng loạt dâng trào.
Hắn hạ thấp trọng tâm, thân hình hơi nghiêng về trước. Hắn xoay eo, vận lực từ chân lên hông, rồi dồn lên vai và bùng nổ ra quyền phải. Một tiếng nổ khẽ vang lên trong cơ thể – quyền lực chưa xuất, nội tức đã bạo.
“Dẫn hỏa nhập quyền, tụ kình nơi tâm.
Bạo ý sinh trong huyết, sát lực phát từ tâm.
Tả dương tụ huyệt, hữu kình như bão…
Phá khí bạo phát – Nộ Viêm Bộc Liệt!”
“Dẫn hỏa nhập quyền”: dẫn hỏa linh khí theo kinh mạch từ đan điền đến song quyền.
“Tụ kình nơi tâm”: ý nói tập trung tinh thần, khí kình, sát ý nơi ngực trước khi xuất chiêu.
“Tả dương tụ huyệt”: dùng Thái Dương huyệt bên trái dẫn dương khí phụ trợ.
“Phá khí bạo phát”: toàn lực tung quyền, kình khí nổ tung như hỏa bạo.
Ầm!
Quyền tung ra như bổ thẳng một ngọn núi lửa đang phun trào. Cánh tay gồng lên, toàn bộ cơ nhục phát ra tiếng “răng rắc” như đá nứt. Một luồng quyền kình đỏ rực như ánh mặt trời giữa trưa bùng phát, xé gió tạo thành tiếng rít. Nhiệt khí bùng nổ, làm bức tường đá phía trước thoáng chấn động, in hằn dấu quyền cháy xém. Không khí xung quanh quyền phong như bị vặn vẹo, sức nóng khiến cảnh vật trở nên mờ ảo như trong lửa.
Cả cơ thể Dương Long lúc này tỏa ra hơi nóng nhè nhẹ, làn da sẫm màu ánh đỏ như được hun đúc qua hỏa diễm. Trên cánh tay, từng tia khí mỏng như khói đỏ lượn quanh gân cốt – dấu hiệu của việc hỏa khí đã ngấm sâu vào cốt tủy.
Quyền phải đột ngột nổ tung trong không khí, mang theo một vòng sóng khí đỏ rực lan rộng năm trượng. Đất đá nứt ra, lá cây cháy xém. Hơi nóng quét qua mặt đất, khiến cả tiểu viện như bị rang khô.
Hắn nhắm mắt, cảm giác từng tia khí nóng đang được Thái Dương Chân Pháp hấp thu, chuyển hóa ổn định.
Hắn không ngừng luyện đi luyện lại, sau nửa ngày cuối cũng cũng thuần thục thức thứ nhất Nộ Viêm bộc liệt.
Dương Long thở gấp, mồ hôi tuôn ướt trán, nhưng đôi mắt lại bừng sáng như chưa từng mệt mỏi. Hắn không ngờ thức đầu tiên trong “Liệt Viêm Quyền” lại cần phối hợp tinh tế đến thế giữa “Thái Dương Chân Pháp” và huyệt đạo cánh tay.
Hắn siết tay, lòng tràn trề chiến ý.
Đúng lúc ấy.
“A a a… cái gì vừa nổ vậy!?”
Một giọng nói trong trẻo vang lên ngoài cổng viện, tiếp đó là bóng dáng nhỏ bé chạy vào. Tiểu Huyền.
Cô bé dừng phắt lại giữa sân, giỏ dược liệu rơi xuống đất, ánh mắt mở to, đầy kinh hãi nhìn phiến đá nứt vụn, rồi quay sang… nhìn người vừa tung ra đòn đánh ấy.
Dương Long – đứng giữa tro bụi, tay phải còn đang phát khói mờ, cơ thể hơi khom xuống như dã thú vừa thu móng.
“…Dương Long thiếu gia… là thiếu gia?”
Giọng Tiểu Huyền run nhẹ.
Cô bé trông thấy rõ, trên cánh tay Dương Long, từng tia khí nóng mỏng như sương đang lượn quanh gân mạch, làn da hắn thoáng ánh đỏ như thép tôi lửa.
“Thiếu gia… thiếu gia tu luyện hỏa công pháp? Từ bao giờ?”
“Không phải thiếu gia không có linh căn sao!? Không thể tu luyện sao?”
Dương Long thở một hơi, cố gắng ổn định khí tức.
Hắn chậm rãi xoay người, mỉm cười nhẹ:
“Tiểu Huyền, đừng nói cho ai đấy?”
Tiểu Huyền vẫn đứng sững như hóa đá. Một lát sau, nàng khẽ gật đầu—nhưng không phải kiểu gật lấy lệ, mà là gật thật mạnh, đôi mắt sáng long lanh như bị điều gì đó khơi dậy sâu trong tâm trí.
“Ta không nói. Nhưng… thiếu gia… thật lợi hại.”
Tiểu Huyền mắt đỏ hoe vừa khóc, vừa nói:
“Ta còn tưởng… thiếu gia sẽ cứ ở mãi dốt mình trong phòng, chịu người ta cười nhạo. Ai ngờ thiếu gia lại âm thầm mạnh lên như vậy.”
Dương Long nhìn nàng, lòng khẽ rung động.
Trong ánh mắt Tiểu Huyền – hắn đã không còn là thiếu gia bị trắc thí thất bại, bị gia tộc lãng quên.
Hắn thấy được trong đôi mắt ấy là kính phục. Là niềm tin.
Và điều ấy… còn ấm hơn bất kỳ quyền hỏa nào bốc lên từ bàn tay hắn.
Thiếu gia chắc luyện quyền đói rồi, ta đi chuẩn bị thức ăn cho ngài.
Thấy bóng lưng tiểu Huyền khuất dần sau cánh cổng viện, Dương Long vẫn đứng yên, ánh mắt lặng lẽ dõi theo.
Hắn khẽ thở ra một hơi thật dài.
Từ sâu trong tim, một cảm giác ấm áp chưa từng có len lỏi khắp lồng ngực. Không phải vì tu luyện đột phá, cũng không vì quyền pháp thành hình – mà vì ánh mắt của một người… đã không còn xem hắn là phế vật.
“Một quyền không khiến thiên hạ kinh sợ… nhưng cũng đủ khiến người bên cạnh thôi xem thường.”
Hắn cúi đầu, nhìn nắm tay phải – vệt đỏ còn chưa tan hẳn, khớp xương vẫn nhè nhẹ rung động vì dư chấn quyền lực.
Nộ Viêm Bộc Liệt – hắn mới chỉ chạm tới da thịt của nó.
Mới được hình, còn ý– phải luyện nhiều hơn, mạnh hơn nữa.
Một canh giờ sau, khi ánh chiều dần buông qua những tán lá, Tiểu Huyền trở lại với một cái khay nhỏ, trên đó là bát cháo gạo thơm nghi ngút khói, một dĩa thịt khô xé sợi và bình nước ấm. Nàng rón rén đi vào, sợ làm gián đoạn người đang tu luyện.
Nhưng bất ngờ, Dương Long đã đứng sẵn giữa sân, không còn vẻ mệt mỏi như trước, trên tay là một khối đá vuông lớn – chính là phiến đá mà hắn từng đánh nứt. Giờ đã được hắn gom lại, xếp ngay ngắn bên cạnh.
Sau bữa cơm đơn giản do Tiểu Huyền mang đến, Dương Long ngồi tựa lưng dưới tán cây trong viện, mắt nhắm hờ, để mặc hơi gió đêm lùa qua mặt.
“Nếu thiên hạ gọi ta là phế vật… vậy ta sẽ để thiên hạ thấy: phế vật… cũng có thể thiêu cháy tất cả.”
Vừa nằm hắn vừa lẩm nhẩm khẩu quyết chiêu thứ hai
“Viêm diễm nhập tâm, ảnh hóa quyền ảnh.
Kình không một đạo, mà sát khí ba phân.
Hỏa tâm bế lộ, liệt ảnh phân thân.
Ảnh quyền liên xuất – Hỏa Tâm Liệt Ảnh!”
“Viêm diễm nhập tâm”: lấy tâm ý dẫn hỏa, tức là vận công bằng “tâm pháp” để điều khiển hướng di chuyển của chiêu.
“Ảnh hóa quyền ảnh”: quyền pháp di chuyển tạo thành tàn ảnh, phối hợp hỏa khí khiến địch khó phân biệt thật giả.
“Hỏa tâm bế lộ”: che giấu chân khí thật, khiến địch không thấy lộ tuyến.
“Liệt ảnh phân thân”: tạo cảm giác một quyền thành ba – khiến đối thủ hoảng loạn.