Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-thoi-dai-chi-2010.jpg

Đại Thời Đại Chi 2010

Tháng 1 21, 2025
Chương 539. Tương lai xã hội Chương 538. Đệ nhị tòa siêu cấp nhà máy
tram-deu-la-vi-dai-han

Trẫm, Đều Là Vì Đại Hán!

Tháng 2 1, 2026
Chương 614: Nghĩ lại Chương 613: Gãy đuôi cầu sinh
6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33

Ta Có Thể Cho Ngự Thú Tăng Thêm Đóng Vai Mô Bản

Tháng 1 16, 2025
Chương 795. Điểm cuối cùng cùng điểm xuất phát Chương 794. Chung kết chi chiến (5)
tu-troi-cam-dia-nam-tram-nam-ta-lam-tan-tu-nguoi-khoc-cai-gi

Tự Trói Cấm Địa Năm Trăm Năm, Ta Làm Tán Tu Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 2 8, 2026
Chương 1259: Trao đổi nghiệt yêu, ngẫu nhiên gặp cố nhân Chương 1258: Tịch Tôn xuất thế, tam viên luân hồi
Ma Đế Truyền Kỳ

Bắt Đầu Cùng Nữ Thần Lĩnh Chứng: Kích Hoạt Bảo Rương Hệ Thống!

Tháng 1 15, 2025
Chương 578. Đây là một cái bí mật! Chương 577. Tri thức lực lượng!
52753c56e20a8eaf6fb85eb24a32ef9c

Bắt Đầu Mô Phỏng Thành Đế, Mười Tám Tuổi Ta Vô Địch

Tháng 1 16, 2025
Chương 170. Đại kết cục : Hết thảy về bắt đầu Chương 169. Cùng Thái Sơ đối chọi
may-mo-phong-kiep-truoc-cua-ta.jpg

Máy Mô Phỏng Kiếp Trước Của Ta

Tháng 2 7, 2025
Chương 687. Ngươi cái lão bất tử mới là thiên tuyển chi tử a? Chương 686. Nghiền ép
truong-sinh-tu-tam-dai-dong-duong-bat-dau.jpg

Trường Sinh: Từ Tam Đại Đồng Đường Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 338. Chung mạt Xong Chương 337. Chung mạt Năm
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 22: Sơ bộ nắm giữ Càn Khôn thủ pháp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 22: Sơ bộ nắm giữ Càn Khôn thủ pháp

Giữa tầng thứ nhất của Hồng Hoang Càn Khôn Tháp, Như Yên dựng lên một ảo cảnh đan thất, mọi vật liệu, linh khí, lò luyện đều là mô phỏng cực kỳ tinh vi, gần như thật. Nhưng chính sự an toàn và linh hoạt của không gian này mới là nơi giúp người tu luyện có thể lặp lại, sai, rồi sửa – không giới hạn.

Ban đầu, Dương Long đứng trước lò đan, hơi thở dồn dập, tay run lên khi kết xuất “Càn Ấn”. Một luồng linh khí vừa dâng lên thì lại tan vỡ như thủy triều rút.

Lò đan rung mạnh, linh khí rối loạn, nhân sâm bị thiêu cháy, thủ ô hóa thành khói đen.

“Không được! Tâm niệm chưa vững, ấn quyết lệch một phần, liền hỏng cả cục diện,” giọng Như Yên vang lên dịu dàng nhưng không che giấu vẻ thất vọng.

Dương Long cắn răng, lặp lại từ đầu.

Lần thứ hai, thứ ba… thứ hai trăm.

Từng chuyển động tay dần ổn định hơn. Mỗi khi thất bại, Như Yên đều mô phỏng lại tình huống trước đó, chỉ rõ điểm sai. Trong ảo cảnh này, Dương Long luyện tập suốt năm ngày, ngoài nghỉ ngơi để ăn ra, thời gian còn lại đa phần Dương Long luyện tập Càn Khôn thủ pháp.

Hắn bắt đầu cảm nhận được dòng chảy linh khí trong kinh mạch, dẫn nó theo ấn quyết, xoay chuyển trong người rồi truyền vào đỉnh lô theo lối vận hành “Càn – Dương Cương”.

Tới ngày thứ sáu trong tháp, khi hai tay đồng thời thi triển Càn Ấn – Khôn Ấn, luồng khí nóng và lạnh trong cơ thể hắn giao nhau, hóa thành dòng xoáy khí lưu hòa hợp, nhẹ nhàng tràn vào đỉnh lô.

Đan hỏa ổn định. Linh dược không cháy khét, mà bắt đầu hoà tan, quy tụ dược lực.

Ánh sáng mờ mờ hiện lên từ miệng lò, một viên đan dược ngưng tụ – mô phỏng thành công!

Dương Long thu tay, mồ hôi nhẹ rơi, nhưng ánh mắt sáng rực.

Như Yên hiện thân, mỉm cười nhẹ:

“Ngươi đã bước qua ngưỡng cửa rồi, chỉ cần thực tiễn một lần nữa, sẽ là đan sư nhập môn thật sự.”

Hắn quay sang, khẽ mỉm cười:

“Ta đã sơ bộ nắm chắc Càn Khôn Thủ Pháp, chỉ cần có đủ dược liệu, ngoài đời thực cũng sẽ luyện thành.”

Như Yên gật đầu, nhưng giọng nàng bỗng trầm xuống:

“Ngươi có tiến bộ, nhưng không được quá cao hứng.”

“Thái Dương Chân Pháp và Kim Cang Đoán Thể Quyết đều là vô cấp cổ pháp, vượt xa những công pháp ngoài thế gian. Một khi để lộ… tất sẽ bị dòm ngó, có thể dẫn đến họa diệt thân.”

Dương Long chau mày, nhưng không phản bác. Như Yên tiếp lời:

“Từ giờ trở đi, vận chuyển linh khí, chiến đấu hay luyện thể, ngươi nhất định phải có một lớp vỏ ngoài hợp lý. Ngươi cần tìm một bộ công pháp thông thường cùng một thần thông thực chiến, để che mắt thiên hạ.”

Nàng dừng lại một chút, rồi nhẹ nhàng tiếp:

“Tốt nhất, hãy đến Tàng Kinh Các – tìm một bộ công pháp có tính hỏa hoặc dương cương để che giấu Thái Dương Chân Pháp. Thêm một bộ thần thông quyền pháp hoặc thân pháp, dùng khi chiến đấu – không để người khác không đoán ra gốc gác căn cơ của người.”

Lúc này, Dương Long mới khẽ gật đầu. Ánh mắt vốn trầm ổn, nay lại càng thêm sâu lắng.

“Ta hiểu.”

Hôm sau, trời vừa hửng sáng.

Dương Long đẩy cửa bước ra khỏi tiểu viện. Ánh nắng ban mai chiếu lên thân hắn, phản chiếu qua lớp áo xám đơn bạc, càng làm nổi bật nét bình thản và lạnh lẽo nơi ánh mắt.

Tiểu Huyền đang ngồi co ro trên bậc thềm, hai tay ôm gối, mắt nhìn xa xăm qua làn sương sớm. Nghe tiếng cửa mở kẽo kẹt, cậu liền bật dậy như chiếc lò xo, mắt sáng rực lên:

“Thiếu gia! Cuối cùng người cũng ra rồi! Người đã ở trong phòng suốt hơn một tháng, ta còn tưởng…”

Dương Long bước ra, thân hình thẳng tắp, khí tức ổn định, ánh mắt lấp lánh sâu thẳm hơn trước. Hắn dừng lại nhìn Tiểu Huyền, khẽ mỉm cười:

“Cảm ơn ngươi… suốt thời gian qua vẫn luôn mang cơm cho ta.”

Tiểu Huyền xua tay lia lịa, mặt đỏ bừng:

“Không có gì đâu! Với lại… ta cũng hơi lo. Mỗi lần mang cơm đều thấy cửa đóng kín mít, im lìm chẳng có động tĩnh gì. Cứ tưởng thiếu gia tẩu hỏa nhập ma…”

Dương Long khẽ cười, giọng nhu hòa mà trầm tĩnh:

“Không đến mức đó. Chỉ là đang suy nghĩ tương lai thế nào thôi.”

Cô nhóc bước theo sát bên, rồi hỏi nhỏ:

“Vậy… thiếu gia nghĩ được cái gì rồi à?”

Dương Long hơi ngẩng mặt, ánh mắt nhìn về xa xăm:

“Một chút tương lai… một chút việc đời… và một chút đạo.”

Tiểu Huyền tròn mắt, đang định hỏi tiếp thì chợt nhớ ra:

“À, thiếu gia, mấy hôm nay gia tộc có nhiều chuyện lắm. Nghe nói đội liệp yêu của Dương Lực bá bị thương nặng, còn có tin từ Mặc gia… với cải cách gia tộc.”

Dương Long khẽ gật đầu, bước chậm rãi:

“Ta biết rồi. Giờ thì, đi thôi, ta cần đến Tàng Kinh Các.”

Tiểu Huyền hí hửng chạy theo:

“Vâng, thiếu gia đi đâu, ta theo đó!”

Dưới ánh nắng nhạt đầu ngày, hai bóng người – một cao một thấp – rảo bước trên con đường lát đá xanh, như bước ra từ màn sương mờ phủ đầy những âm mưu và hy vọng.

Nội viện buổi sớm tuy vắng vẻ, nhưng không thiếu người luyện công, đi thứ vụ đường nhận nhiệm vụ, hay vận chuyển tài liệu. Khi bóng dáng Dương Long xuất hiện, cả con đường như khựng lại trong chốc lát. Rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như gió lạnh len lỏi qua kẽ lá:

“Kia chẳng phải Dương Long sao? Người được xưng là phế vật bẩm sinh đây sao.”

“Một tháng không thấy xuất hiện, tưởng đã hổ thẹn quá mà chết ở chỗ nào rôi.”

Một người bỗng ồ lên, hướng kia là Tàng Kinh các.

“Đi Tàng Kinh Các à? Có khi xin bộ công pháp… nấu thuốc dưỡng. Hahaha”

Tiếng cười rộ lên, không hề cố kiềm chế. Vài đệ tử trẻ tuổi thậm chí còn ngoảnh mặt mỉa mai. Có ánh mắt thương hại, cũng có kẻ lắc đầu khinh bỉ. Đối với họ, Dương Long đã là quá khứ bị phủ bụi.

Tiểu Huyền nghiến răng, bước chậm lại định phản bác. Nhưng một bàn tay nhẹ đặt lên vai khiến cậu khựng lại. Dương Long không nói gì, chỉ lắc đầu.

Hắn vẫn tiếp tục bước, mỗi bước chân vững vàng, tĩnh lặng. Gió nhẹ lướt qua vạt áo, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt tối sẫm. Trong lòng hắn, không chút gợn sóng, chỉ có một niềm kiên định.

“Bọn họ… thật quá đáng.” – Tiểu Huyền lẩm bẩm.

Dương Long chỉ cười nhạt rồi lắc đầu.

Con đường dẫn đến Tàng Kinh Các lát đá xanh đã nhuốm bụi thời gian, hai bên là hành lang gỗ uốn quanh, từng chiếc chuông gió khẽ đong đưa theo gió sớm, phát ra những âm thanh lanh lảnh.

Tàng Kinh các.

Tọa lạc ở phía tây Dương phủ, nép mình dưới chân núi Thanh Phong quanh năm mây phủ, Tàng Kinh Các chính là nơi cất giữ toàn bộ căn cơ văn mạch của Dương gia: từ công pháp tu luyện, thần thông bí tịch, đến cổ thư tạp học và các đời truyền thừa quý giá.

Tòa các ba tầng được xây từ gỗ lim đen ngàn năm, mái cong uốn lượn, cửa đồng khóa ấn, quanh năm đều có kết giới hộ vệ do Trận Pháp Đường bố trí. Đây không chỉ là nơi tu sĩ Dương gia truy cầu con đường tu luyện, mà còn là nơi lưu giữ lịch sử và khí vận của toàn tộc.

Tầng một: dành cho đệ tử phổ thông, có thể tùy chọn công pháp Nhân cấp hạ, trung phẩm. Chủ yếu là các công pháp nhập môn, quyền pháp, đao pháp, thân pháp căn bản.

Tầng hai: cần có giấy phê chuẩn từ gia chủ hoặc trưởng lão hội. Nơi này cất giữ nhiều công pháp Nhân cấp cao gia, Hoàng cấp sơ giai, thần thông thực chiến và bí tịch quý hiếm, chỉ truyền cho tinh anh hoặc trưởng bối có công trạng.

Tầng ba: tuyệt đối cấm người ngoài. Đây là nơi truyền thừa chân chính của Dương gia, ẩn tàng công pháp tổ truyền và những bản thảo ghi chép bí mật tu luyện. Chỉ có tộc trưởng hoặc trưởng lão hội cùng một số ít người đặc biệt mới có thể bước chân vào.

Tàng Kinh Các: không chỉ là nơi chọn pháp tu, mà còn là một ngọn tháp thử lòng người, nơi phân rõ ai có thể trở thành rồng, ai mãi mãi chỉ là cá trong ao cạn.

Khi hai người đến trước cửa Tàng Kinh Các, một lão giả tóc bạc ngồi lặng bên bàn gỗ, thân vận áo xanh cổ thêu mây bạc, đang gấp lại một cuốn thư da dê đã ố vàng.

“Dương Long bái kiến Mục lão.”

Lão giả ngẩng đầu. Đôi mắt sâu như giếng cổ nhìn qua thiếu niên trước mặt, người mà trong gia tộc gọi là một “phế vật linh khí bất nhập”.

Khi ánh mắt già nua lướt qua thiếu niên ấy, bỗng dừng lạI.

“Tĩnh”

Tĩnh đến kỳ lạ. Nhưng sâu trong sự tĩnh lặng kia… là một dòng khí lực dồi dào, ổn định mà thuần hậu, thậm chí còn có mơ hồ cảm giác dương cương thấu cốt, như ánh mặt trời giữa mùa đông.

Không phải là phế vật. Tuyệt đối không phải.

Một tia kinh dị lướt qua đáy mắt Mục lão, nhưng ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Đúng lúc đó, Dương Long rút ra một chiếc lệnh bài mà cha hắn lúc trước đã đưa cho hắn, đưa ra.

“Gia phụ cho phép ta được quyền tiến nhập tầng một và tầng hai.”

Mục lão đón lấy, nhìn lệnh bài, khẽ gật đầu. Đôi mắt già nua trở nên thâm trầm hơn một phần.

“Lệnh bài của gia chủ. Vậy ngươi có đủ tư cách.”

Ông quay người, từ hộc tủ bên cạnh lấy ra hai khối ngọc giản, đưa cho Dương Long.

“Đây là ngọc giản giới thiệu công pháp và thần thông các tầng. Ngươi cứ xem kỹ, đừng chọn bừa.”

Thấy Dương Long im lặng gật đầu, Mục lão chậm rãi nói tiếp, giọng trầm đục mang theo một tia cảnh tỉnh:

Tầng một của Tàng Kinh Các – nơi các ngươi đệ tử phổ thông được phép ra vào – lưu trữ công pháp nhân cấp là chủ yếu, có một ít Nhân cấp hạ, trung phẩm. Đều là nhập môn quyền pháp, thân pháp, đao pháp… giúp người mới đặt nền móng.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bi-truc-xuat-su-mon-ta-chi-muon-tieu-dao-thien-ha.jpg
Bị Trục Xuất Sư Môn Ta, Chỉ Muốn Tiêu Dao Thiên Hạ
Tháng 1 17, 2025
dem-tan-hon-tan-nuong-bien-nu-quy-ta-cang-hung-phan.jpg
Đêm Tân Hôn, Tân Nương Biến Nữ Quỷ, Ta Càng Hưng Phấn
Tháng 1 21, 2025
bach-ho-tien-dao.jpg
Bạch Hồ Tiên Đạo
Tháng 1 15, 2026
ef24a52fa3a97682459baf20575b7edb
Bắt Đầu Đánh Dấu Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Bất Hủ Tông Môn
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP