Chương 21: Nhập môn luyện đan chi đạo (thượng)
Như Yên khẽ mỉm cười, đưa tay vung nhẹ. Ba loại dược liệu lập tức hiện ra giữa không trung: một gốc Nhân Sâm trăm năm tuổi có hình như giao long uốn lượn, một nắm Hoàng Tinh khô óng ánh, và một đoạn Thủ Ô đen sẫm như gỗ mục nhưng lại ẩn chứa sinh cơ.
“Nhìn kỹ. Đây là lần đầu ta biểu diễn đầy đủ Càn Khôn Thủ Pháp – chín thức luyện đan cổ xưa. Một khi nắm được, dù linh tài thô sơ, cũng có thể luyện ra linh đan tinh thuần.”
Giọng nói nàng mềm mại như gió, nhưng mang theo một loại áp lực vô hình. Dương Long không dám chớp mắt.
Bước thứ nhất – Càn Khởi Ấn!
Ngón tay thon dài của nàng vẽ một vòng tròn nhỏ trên lò đan. Lam hỏa bên dưới lập tức thịnh vượng, nhưng vẫn không loạn, như có bàn tay vô hình áp chế.
“Đây là mở lò, nhưng không phải đơn thuần châm hỏa, mà là dẫn linh khí quanh thân dung nhập vào hỏa nguyên, khiến hỏa hữu linh, hỏa sinh ý.”
Bước thứ hai – Hóa Tinh Thủ!
Nàng điểm nhẹ một chỉ vào Nhân Sâm, nó lập tức tan chảy thành chất dịch màu trắng sữa, xoay quanh một vòng rồi từ từ rơi vào trong lò.
“Không luyện nát, mà luyện tinh. Phải làm cho tạp chất thoát ra, linh khí ngưng lại.”
Bước thứ ba – Hành Khí Luân.
Tay nàng chuyển động, tạo nên một luồng xoáy linh khí trong lò. Dược khí vốn như nước lũ vô phương hướng, nay bắt đầu theo quy luật xoay chuyển. Dương Long kinh ngạc: hắn rõ ràng cảm thấy dược khí trong lò như nghe theo tay nàng điều khiển.
“Khi ngươi dùng thức này, cần dẫn khí theo tâm, ý niệm làm chủ. Luyện đan không phải là đun nấu, mà là làm cho ‘dược khí nghe lời’.”
Bước thứ tư – Hợp Nguyên Chưởng.”
Ba luồng dược lực: Nhân Sâm, Hoàng Tinh, Thủ Ô vốn bài xích lẫn nhau, giờ đây dưới một chiêu này dần dung hợp. Trong lò vang lên tiếng “ong ong” như có thứ gì đang ngưng tụ.
Dương Long thấy rõ từng đạo linh khí uốn lượn quanh nhau, như rồng quấn, hổ vờn.
Đây là bước khó nhất trong luyện Hồi Khí Đan. Nếu hợp không chuẩn, sẽ sinh độc khí. Nhưng nếu thành công, đan dược sẽ đạt phẩm chất cao.
Bước thứ năm – Dẫn Mạch Ấn.”
Tay nàng như kéo một bức đồ án vô hình, khiến khí tức trong lò bỗng trở nên giống như mạch lạc cơ thể con người, dược khí theo từng lộ tuyến tuần hoàn, tự nhiên nhập thể như nước chảy vào ao.
Dương Long mở lớn hai mắt, tim đập dồn dập. Hắn cảm thấy… mình chưa từng thực sự hiểu luyện đan là gì – cho đến lúc này.
“Ngươi có hiểu vì sao gọi là ‘Càn Khôn’ chưa?”
“Là vì mỗi một thức, đều tượng trưng một bước xoay chuyển của trời đất. Đan lô là tiểu thiên địa, người luyện là đạo tắc vận chuyển.”
Bước thứ sáu – Tụ Linh Ấn.
Ngón tay Như Yên nhẹ nhàng điểm vào không trung. Một đạo ấn quyết trong suốt như thủy tinh hiện ra, rơi chậm rãi vào đan lô. Ngay tức khắc, khí tức bốn phương chấn động, như có cơn sóng ngầm đang hội tụ.
“Đây là mấu chốt khiến linh khí trời đất hội tụ vào lô. Không phải linh tài càng quý càng tốt, mà là ngươi có thể ‘tụ linh’ bao nhiêu.”
Trong nháy mắt, Dương Long cảm nhận rõ: không khí trong tháp như đặc quánh lại, từng sợi linh khí tụ hội, không ào ào như sóng, mà mềm mại như tơ lụa, chậm rãi rơi vào lò đan.
Bước thứ bảy – Vô Huyễn Thủ.
Nàng bỗng xoay người một cái, áo lụa tung bay, ngón tay vẽ ra một vòng tròn phức tạp, đan xen từng lớp ảo ảnh chập chờn như mộng như huyễn.
Trong lò, dược khí vốn đang hỗn loạn, bỗng như bị rút ra linh tính, ngưng lại thành một điểm, từ hỗn tạp mà trở nên trong suốt – thanh thuần.
“Vô Huyễn, là đoạn tuyệt tạp niệm, cũng là khiến đan dược không sinh dị biến. Một lò, một tâm. Một đan, một đạo.”
Bước thứ tám – Càn Đỉnh Chưởng!”
Bàn tay nàng vỗ nhẹ lên đỉnh lò. “Keng” một tiếng vang thanh thúy như chuông ngân. Đan lô run rẩy, khí tức bên trong bạo động trong thoáng chốc – rồi bất ngờ lắng lại, như có thiên đạo quy tắc đang trấn áp.
“Chưởng này là định hình. Nếu tâm ngươi bất định, đan sẽ vỡ. Nếu ý chí không đủ, linh khí tan đi. Phải cứng như đỉnh trời, mới giữ được đan thành.”
Bước cuối cùng – Khôn Hóa Ấn!”
Nàng chắp tay thành ấn, như hợp trời đất vào một thân. Cả người nàng như chìm trong ánh sáng nhàn nhạt, dung hợp với đan lô vô hình vô ảnh.
Trong khoảnh khắc đó, một tiếng “ong” khe khẽ vang lên.
Lam hỏa tắt.
Lò đan mở ra.
Mười viên Hồi Khí Đan tròn vo, trong suốt như ngọc, mang theo một vầng sáng nhàn nhạt từ từ bay lên, tự xoay trong không trung. Tỷ lệ thành đan nhiều hay ít cũng phụ thuộc vào việc hấp thu linh khí khi luyện đan.
Dương Long sững sờ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn như thấy thiên địa thu nhỏ trong một viên đan hoàn. Một cảm giác vừa cao xa, vừa gần gũi lan khắp tâm thần. Hắn thì thào:
“Chỉ là Hồi Khí Đan… mà đã như vậy sao?”
Như Yên cười khẽ, quay đầu nhìn hắn, giọng dịu dàng:
“Chỉ là một viên Hồi Khí Đan, nhưng luyện bằng tâm niệm, bằng pháp tắc. Một ngày kia, khi ngươi luyện ra Thiên cấp Linh đan, sẽ hiểu… luyện đan, cũng có thể bước vào đạo.”
Giữa tầng thứ nhất của Hồng Hoang Càn Khôn Tháp, Như Yên dựng lên một ảo cảnh đan thất, mọi vật liệu, linh khí, lò luyện đều là mô phỏng cực kỳ tinh vi, gần như thật. Nhưng chính sự an toàn và linh hoạt của không gian này mới là nơi giúp người tu luyện có thể lặp lại, sai, rồi sửa – không giới hạn.
Ban đầu, Dương Long đứng trước lò đan, hơi thở dồn dập, tay run lên khi kết xuất “Càn Ấn”. Một luồng linh khí vừa dâng lên thì lại tan vỡ như thủy triều rút.
Lò đan rung mạnh, linh khí rối loạn, nhân sâm bị thiêu cháy, thủ ô hóa thành khói đen.
“Không được! Tâm niệm chưa vững, ấn quyết lệch một phần, liền hỏng cả cục diện,” giọng Như Yên vang lên dịu dàng nhưng không che giấu vẻ thất vọng.
Dương Long cắn răng, lặp lại từ đầu.
Lần thứ hai, thứ ba… thứ hai trăm.
Từng chuyển động tay dần ổn định hơn. Mỗi khi thất bại, Như Yên đều mô phỏng lại tình huống trước đó, chỉ rõ điểm sai. Trong ảo cảnh này, Dương Long luyện tập suốt năm ngày, ngoài nghỉ ngơi để ăn ra, thời gian còn lại đa phần Dương Long luyện tập Càn Khôn thủ pháp.
Hắn bắt đầu cảm nhận được dòng chảy linh khí trong kinh mạch, dẫn nó theo ấn quyết, xoay chuyển trong người rồi truyền vào đỉnh lô theo lối vận hành “Càn – Dương Cương”.
Tới ngày thứ sáu trong tháp, khi hai tay đồng thời thi triển Càn Ấn – Khôn Ấn, luồng khí nóng và lạnh trong cơ thể hắn giao nhau, hóa thành dòng xoáy khí lưu hòa hợp, nhẹ nhàng tràn vào đỉnh lô.
Đan hỏa ổn định. Linh dược không cháy khét, mà bắt đầu hoà tan, quy tụ dược lực.
Ánh sáng mờ mờ hiện lên từ miệng lò, một viên đan dược ngưng tụ – mô phỏng thành công!
Dương Long thu tay, mồ hôi nhẹ rơi, nhưng ánh mắt sáng rực.
Như Yên hiện thân, mỉm cười nhẹ:
“Ngươi đã bước qua ngưỡng cửa rồi, chỉ cần thực tiễn một lần nữa, sẽ là đan sư nhập môn thật sự.”
Hắn quay sang, khẽ mỉm cười:
“Ta đã sơ bộ nắm chắc Càn Khôn Thủ Pháp, chỉ cần có đủ dược liệu, ngoài đời thực cũng sẽ luyện thành.”
Như Yên gật đầu, nhưng giọng nàng bỗng trầm xuống:
“Ngươi có tiến bộ, nhưng không được quá cao hứng.”
“Thái Dương Chân Pháp và Kim Cang Đoán Thể Quyết đều là vô cấp cổ pháp, vượt xa những công pháp ngoài thế gian. Một khi để lộ… tất sẽ bị dòm ngó, có thể dẫn đến họa diệt thân.”
Dương Long chau mày, nhưng không phản bác. Như Yên tiếp lời:
“Từ giờ trở đi, vận chuyển linh khí, chiến đấu hay luyện thể, ngươi nhất định phải có một lớp vỏ ngoài hợp lý. Ngươi cần tìm một bộ công pháp thông thường cùng một thần thông thực chiến, để che mắt thiên hạ.”
Nàng dừng lại một chút, rồi nhẹ nhàng tiếp:
“Tốt nhất, hãy đến Tàng Kinh Các – tìm một bộ công pháp có tính hỏa hoặc dương cương để che giấu Thái Dương Chân Pháp. Thêm một bộ thần thông quyền pháp hoặc thân pháp, dùng khi chiến đấu – không để người khác không đoán ra gốc gác căn cơ của người.”