Chương 77: Vòng 1, ván 1, (3)
Vừa nghe tới đây, một khoảng lặng xuất hiện trong phòng của 10a9.
– Phrittt!
Tiếng còi vang lên làm cho Trường bừng tỉnh. Thở một hơi dài, hắn lộ vẻ ngao ngán đáp lại:
– Dạ tụi em hiểu rồi ạ.
– Mọi người ơi, kệ bọn họ đi.
– Vì khá ồn, nên tất cả mọi người hãy bật max âm lượng. Và kể từ, tui sẽ điều quân thông qua việc chat, mọi người cố gắng chú ý trong room này nhé.
Nghe thế, tất cả thành viên của lớp 10a9 đều hô vang:
– OK!
Mặc dù đã có hướng giải quyết, nhưng việc này cũng đã khiến cho Tướng của 10a9 mất tập trung.
Quan sát tình hình kể từ đầu trận tới giờ, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của 10a9, Ngô Thành Đạt quay sang nhìn giáo viên của lớp 10a8 và chấn vấn:
– Này, cô Mỹ chơi xấu thế?
Nghe thế, Võ Thị Mỹ quay sang cười cười và đáp lại:
– Thầy Đạt cứ đùa. Em chỉ đang thuận gió đẩy thuyền mà thôi.
Nhìn nụ cười bí hiểm trên gương mặt thục nữ ấy, Đạt cũng bật cười “khanh khách” và đưa tay lên vuốt vuốt vào mái tóc hai màu, nói:
– Hay cho câu thuận gió đẩy thuyền. Nếu đã vậy, tui cũng nên bắt chước cô Mỹ thử thách bọn nhỏ một xíu.
Dứt lời, hắn như cười như không nhanh chóng rời đi.
Thấy bóng dáng hơi khom khom đó đang ngày một xa khuất dần, khóe môi đỏ của Mỹ khẽ cong lên.
…
Lúc này, Huy ngủ say xưa đến mức quên cả hoàn cảnh xung quanh. Nếu có người để ý kỹ, họ sẽ thấy nước dãi của hắn đã chảy thành hàng xuống dưới cằm.
À không, vẫn có vài người để ý từng nhất cử nhất động của hắn. Đặc biệt là cô nàng đang đóng vai con Tốt 1 kia.
Đứng im tại chỗ trong ô vuông 1m2 suốt hơn 15 phút, Nguyễn Thị Khả Vy cảm thấy cơ thể rã rời, còn tinh thần thì mỏi mệt.
Nhìn thằng da đen kia ngồi chống cằm ngủ ngon lành từ đầu trận đến giờ, nàng ngưỡng mộ cực kỳ.
Nhân lúc ánh nhìn của mọi người đổ dồn về nơi phát ra tiếng ồn, Khả Vy lật đật ngồi xuống để thư giãn gân cốt.
Đột nhiên, nàng thấy cơ thể cứng đờ ấy chợt động đậy.
Không một chút do dự, Khả Vy đứng phắt dậy và ngẩng đầu ngước nhìn lên bầu trời.
Bị tiếng gióng trống khua chiêng làm cho bừng tỉnh, Huy chớp chớp con mắt và đưa tay lên mồm vỗ vỗ vài cái.
– Oahhhhh!
Bỗng nhiên, một dáng người thon thả ập vào mắt của hắn. Điều này làm cho cơn ngái ngủ lập tức tan biến.
Hai mắt của hắn chợt lóe sáng và trừng lớn như thấy được tiền.
Nhìn vào cặp giò trắng nõn nà đang đứng đối diện không chớp mắt, Huy thì thào một cách vô thức:
– Này em ơi, Why You So Đẹp?
Cổ họng vốn đã khô khốc thì nay lại càng khô rát.
Tưởng tượng một vài điều đen tối, yết hầu của hắn bỗng tuột xuống một cái “ực”.
– Cậu nói gì đó?
Nghe nhỏ hỏi ngược lại, Huy bừng tỉnh và ú ế chống chế:
– À.. Không không! Mình chỉ đang nói mớ thôi ý mà.
– Cậu lau nước dãi đi, trông gớm quá đi à.
Nghe thế, hắn mới biết bản thân đang ở trong tình cảnh gì.
Thoáng chốc, tinh huyết nóng hổi của hắn nhanh chóng tụ lại ở mặt.
Nhìn gương mặt đen đó hiện sắc đỏ “bừng bừng” Khả Vy nhíu nhíu mày. Và rồi, nàng đặt mình vào hắn.
Cái đầu nhỏ khẽ gật lên rồi lại gật xuống liên tục. Gương mặt thanh tú của nàng cũng dần dần hiện sắc đỏ, còn hai tay thì lập tức cầm lấy rìa váy và kéo kéo xuống.
Sau khi lau đi nước dãi ở miệng, Huy lại áp dụng quy tắc tự tin số 1.
Hắn liền đưa tay lên đầu gãi gãi, sau đó nhoe răng và nở một nụ cười tự tin nhất có thể.
Chứng kiến hành vi và biểu cảm của nhỏ 10a1, nụ cười tự tin trên môi của hắn chợt đông cứng.
– Hentaiiiiiiiii!
Nghe tiếng hét này, Huy bừng tỉnh và lật đật đứng phắt dậy.
Không chỉ mỗi hắn tỉnh, tiếng hét này còn khiến cho tất cả mọi người ở khoảng sân thứ 1 này bừng tỉnh và liền quay đầu sang nhìn.
– Tên này lại dở trò gì với cô tiểu thư kia?
Cảm nhận những cái nhìn tò mò và đầy bất thiện kia, Huy thiếu điều muốn đào một cái hố dưới chân và nhảy xuống.
– Huy! Cậu làm gì mà khiến con nhỏ thét lên thế?
Nghe Vân hỏi, hắn tỏ vẻ bối rối và đáp:
– Tui không biết. Tự nhiên cậu ta hét lên á chứ?
Một khoảng lặng lại xuất hiện ngay khi lời này dứt.
Cảm nhận những ánh mắt khinh bỉ như biết nói kia, Huy biết rằng bọn họ không tin lời giải thích của mình.
Cực chẳng đã, hắn ho “hù hụ” vài cái và cố gắng tỏ ra tự nhiên, nói:
– Vân sao lãng quá rồi đó.
– Hừ!
Nghe thế, Vân cười khinh khinh và hỏi lại:
– Vậy Huy cho tui biết, quân địch đi nước nào?
Cùng lúc này, tiếng bước chân “xào xạc” vang lên. Chẳng mấy chốc, một gương mặt xa lạ xâm nhập vào lãnh thổ của 10a4 và gõ một cái vào đầu của thằng Nam.
– Cút!
Ngay sau đó, tiếng “phrittt” vang lên khiến cho bầu không khí mau chóng quay trở lại trạng thái căng thẳng.
Mặc dù vậy, nhưng cả bọn vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác như một con nai tơ.
Thấy viễn cảnh này, Vân lập tức hô:
– Nam mau rời sân, nếu không lớp của mình bị xử thua trong ván này.
Nghe thế, Nam biến sắc và dùng hết sức chạy ra khỏi bàn cờ.
…
Mặc dù, ánh nhìn của khán giả ngoài kia đã bị thu hút bởi thế trận Thanh Chiến do 10a8 dựng lên.
Nhưng tại khoảng sân rực cháy ngọn lửa chiến trận này, vẫn có một phần nhỏ người xem theo dõi từng nhất cử nhất động của đôi bên.
Tại phòng Hiệu Trưởng, có hai người đang ngồi đối diện với nhau nhưng ánh mắt của họ thì lại không nhìn nhau.
Thông qua màn hình Tivi, họ có thể quan sát hết mọi diễn biến của 5 chiến trận ấy.
Bỗng, người đàn ông trung niên có khuôn mặt hình chữ U cầm tách trà nghi ngút khói lên và hớp một ngụm.
Sau đó, ông quay đầu sang nhìn người đối diện và nói:
– Cậu cảm thấy lứa này như thế nào?
Nghe thế, người đàn ông đang để kiểu tóc undercut và khoác trên người một outfit Gangster không nóng không lạnh đáp lại:
– Còn quá sớm để Tiểu Bối có thể đánh giá.
Biết rằng cậu ta không muốn trả lời vấn đề này, Đỗ Thế Hùng (Hiệu Trưởng) chuyển chủ đề:
– Thế cậu nghĩ lớp nào sẽ đoạt quán quân trong bài thi thử thách này?
Nghe câu hỏi này của Hiệu Trưởng, quý ông style Gangster lịch lãm thoáng im lặng, ánh mắt thì dõi theo trận đấu trong khoảng sân thứ 1.
Thấy thế, ông Hùng cũng không vội.
Vài giây sau, giọng nói “khàn khàn” mang theo một vài phần bí ẩn và uy áp vang lên:
– Tiểu Bối nghĩ là lớp 10a1.
Nghe đáp án này, ông Hùng lộ vẻ ngạc nhiên và hỏi lại:
– Ồ! Vì sao cậu lại đưa ra đáp án này? Đứa bé đó đã cam kết thể hiện năng lực.
– Nó cũng không phải thiên tài trăm trận trăm thắng. Và Tiền Bối có điều còn chưa rõ.
Dứt lời, quý ông cầm tách trà lên và hớp một ngụm.
Ông Hùng tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm vào gương mặt góc cạnh không giận nhưng uy kia.
Không thấy tên này nói tiếp, ông lắc đầu một cái và dời mắt lại vào màn hình Tivi.
Như nhớ gì đó, quý ông gangster đặt tách trà xuống và hỏi:
– Chẳng lẽ ngân khố của trường khô rồi ư? Sao Tiền Bối cho tụi nhỏ lại dùng thiết bị cá nhân như thế?
Nghe câu hỏi này, ông Hùng đang chăm chú xem thì bỗng ho sặc sụa, còn khuôn mặt thì chợt hiện sắc đỏ.
Che giấu đi vẻ thất thố, ông cười cười và đáp:
– Hụ hụ! Không có cánh cửa nào không lọt gió. Dù sao đây cũng chỉ mới là bài thi thử thách chính thức đầu tiên, nên tôi cho bọn nhóc thể hiện một xíu.
Nghe thế, gương mặt góc cạnh ấy như cười như không quan sát từng nhất cử nhất động của Hiệu Trưởng.
Cảm nhận được cổ uy áp vô hình ấy đang ghim vào mình, ông Hùng hít một ngụm khí lạnh. Rất nhanh sau đó, trên cái trán của ông chợt hiện một vài giọt mồ hôi.
– Tiền Bối có dụng ý của Tiền Bối, Tiểu Bối cũng không tiện chen vào.
Nghe lời này của hắn, ông Hùng bật cười “khanh khách” cơ mặt của ông theo đó cũng giãn ra.
Tiếng cười này cất lên, bầu không khí căng thẳng và ngưng trọng trong căn phòng cũng hòa hoãn không ít.