Chương 76: Vòng 1, ván 1 (2)
Quay trở lại ván đấu giữa lớp 10a1 vs 10a4.
Nghe thấy tiếng hét đó, cả đám người cũng giật mình và ngẩn tò te.
Vì tới lượt của bên mình, nên tinh thần của Thùy Trang lập tức hồi phục.
Khẽ đảo mắt liếc nhìn thế trận đôi bên, nàng rơi vào trạng thái suy tư:
– Hừm! Dùng Tốt phục kích 2 con Mã của mình. Bây giờ, mình làm cách nào thì cũng sẽ mất một con Mã.
– Nếu đã vậy, mình chẳng thà thúc Tốt sang sông.
Đã nhận rõ cục diện của ván đấu, nàng ho “hù hụ” vài cái và nói:
– Tốt 3 tiến 1. Sang Sông!
Nghe thế, mấy đứa trong lớp lật đật quay đầu lại và tập trung vào bàn cờ.
Tới khi con Tốt đen vào đúng chỗ và ra ám hiệu, tiếng còi mới được cất lên.
Nghe âm thanh này, Vân cũng hồi phục tinh thần và nhanh chóng đưa ra đối sách:
– Tốt 3 bình 4. Ăn Mã.
Vài phút sau!
Nhìn quân Đen dùng Pháo chặn lối đi của con Mã và bắt con Tốt 5 của mình, tức nhiên, Vân cũng đâu có muốn không không thí con Tốt ở trung lộ kia.
Do vậy, nàng liền thúc nó lên một bước để cho con Mã 7 cover.
– Tốt 5 tiến 1.
Sau khi 10a4 đi xong nước cờ này, Thùy Trang thoáng đờ người ra và bắt đầu suy ngẫm lại.
– Trung cuộc đã xong. Bây giờ tới giai đoạn tàn cuộc. Chỉ cần sơ sẩy một nước đi, một trong hai bên sẽ thua.
Nghĩ tới đây, ánh mắt ngưng trọng của nàng liền liếc ngang liếc dọc khắp bản đồ, còn dây nơ-ron thần kinh thì hoạt động hết công suất:
– Cánh phải của mình có nhiều quân thủ, điều này có nghĩa cánh trái của mình đang có nhiều sơ hở. Do đó, Vân sẽ dồn hết mũi tấn công sang cánh trái.
– Vậy trong những nước tiếp theo, cậu ta tính tạo thế Liên Hoàn Tốt để vây bắt con Mã hoắc Pháo của mình ư?
– Hừm! Tiên hạ thủ vi cường! Mình phải đánh trước, nếu không, bản thân sẽ bị thua thiệt.
Ngay lúc nàng tính điều quân về để cố thủ cánh trái, đột nhiên, ánh mắt khẽ rơi vào con Pháo đỏ đang đứng mặt đối mặt với Pháo 9 của mình.
Và rồi khẽ liếc nhìn sang cánh phải của bản thân, sắc mặt hồng hào tỏ đầy nét căng thẳng ấy mong chóng biến đổi thành tái nhợt.
– Phù! May thật! May mà mình nhận ra sớm. Và cũng may là Vân chưa nhận ra. Nếu không, bản thân sẽ chết vì nơi an toàn nhất.
Tiến phát chế nhân, nhận ra sự uy hiếp này, tất nhiên, Trang liền đánh chặn nó lại:
– Tốt 7 tiến 1.
Thấy 10a1 đi nước cờ vô thưởng vô phạt kia, Vân đâu có ngờ rằng nó lại sâu xa tới vậy.
Lúc này, trong đầu của nàng chỉ đang nghĩ rằng:
– À tiến Tốt để mở đường. Sau đó, con Pháo 9 kia sẽ bình 7 bắt con Tượng 3 của mình chứ gì?
Đoán được nước đi tiếp theo của quân Đen, nàng nhanh chóng đưa quân lên cố thủ:
– Tượng 7 tấn 5.
– Có 3 quân.. à không, chỉ còn 2 quân che chắn trước Tướng, mình cũng không sợ con Pháo địch oanh phá Tử Cấm Thành. Do đó, nước tiếp theo, mình sẽ thoái Mã 5 về để bắt con Tượng đang cố thủ ở biên giới.
Tất nhiên, ý đồ của Vân đã bị Trang đọc vị. Nếu để mất con Tượng này, nàng sẽ thua.
Do đó, nàng lập tức điều quân lên cover nó.
– Tượng 3 tấn 1.
Thấy con Tượng giữ thành của đối phương đã rời khỏi vị trí, ánh mắt của Vân liền dời tới vị trí của con Pháo.
– Bên cánh phải của địch chỉ còn có một mình Sĩ che Tướng, đây là thời điểm thích hợp nhất dùng Pháo oanh tạc.
– Nhưng hiện tại, đường sang cánh phải của địch đã bị chặn lại. Mình phải lùi con Pháo này xuống một bước để tìm kiếm lối đi.
– Tất nhiên, mình nghĩ rằng Trang cũng biết điều đó. Nên cậu ấy cũng sẽ dùng con Tốt kia chặn lại đường đi của con Pháo này.
– Không sao cả, Pháo có thế tiến có thế lùi, còn Tốt thì không.
Từ trong không gian não đi ra, nàng hô to:
– Pháo 1 thoái 1.
Đọc vị được ý đồ của tướng địch, Thùy Trang lập tức đưa ra nước đáp trả:
– Tốt 7 tiến 1. Chặn lối đi của con Pháo lại.
Đã đoán trước được điều này, Vân liền hô:
– Pháo 1 tiến 1.
Rất nhanh chóng, bên Đen tung nước đáp trả:
– Tốt 7 bình 6.
Lại một nước đi vô thưởng vô phạt của Trang làm cho Vân thất thố và rơi vào trạng thái động não:
– Thúc Tốt sang đó để làm cái gì? Chặn lối đi của 2 con Tượng ư? Sau đó, cậu ấy sẽ làm gì?
– Dùng cặp Pháo chiếu Tướng? Nhưng nếu đổi quân như vậy, người lời sẽ là mình.
– Rốt cuộc, cậu đang suy tính điều gì?
Sau gần một phút động não mà vẫn không thế đón được nước tiếp theo của bên Đen, Vân đành thở dài nghĩ và điều quân:
– Trang không ngu đến thế, nên mình cứ phòng thủ cái đã rồi tính tiếp.
– Sĩ 6 tấn 5.
Ngay khi Vân ra lệnh, giọng nói của thầy Hải vang lên:
– 10a4 còn 5 phút để di chuyển quân.
Nghe thế, Vân liền đảo mắt tới đồng hồ. Thấy mấy con số bên trên, nàng cực độ hoảng hốt.
Dường như đoán được biểu cảm lúc này của Vân, trong thâm tâm của Trang cực độ phấn khích.
– Đúng rồi. Chính là biểu cảm đó.
– Tiếc là khoảng cách giữa đôi bên có chút xa.
– Nếu Vân biết được đây chỉ là đòn Hỏa Mù của mình, chắc nàng cay lắm. Haha!
Vì tới lượt, nên Trang đành phải thu hồi nét phấn khích lại và điều quân:
– Pháo 9 bình 4.
Tất nhiên, Vân không biết bản thân đã trúng đòn. Thấy đối phương muốn thoái Pháo để bắt Tốt 4 của mình, nàng lập tức đưa ra nước ứng phó:
– Tốt 5 bình 6.
Trang đang tính ra lệnh cho quân thì nghe được vài thanh âm lạ, nên nàng thoáng khựng lại vài nhịp.
…
Cùng lúc này, tiếng người hô hào và tiếng kèn trống vang dội khắp nhà thi đấu.
– 10a8 cố lên.. 10a8 cố lên..
– 10a9 bọn bay cho cái tuổi?
– 10a8 Vô Địch!.. Việt Nam Vô Địch…
– Làm gỏi nó đi, Vinh ơi…
Những thanh âm có tần số decibel vượt qua ngưỡng trung bình liên tục vang dội vào tai, điều này làm cho tất cả mọi người trong nhà thi đấu đều đổ dồn ánh nhìn về khoảng sân thứ 5.
Cảm nhận cái nhìn bất thiện của tất cả mọi người, đội cổ động viên của lớp 10a8 càng cảm thấy vui sướng và phấn khích hơn.
Tất nhiên, bọn họ không bị máu M. Tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước.
Lấy được cái nhìn của mọi người, điều này có nghĩa là diệu kế Sấn Hỏa Đả Kiếp có thể xem như “thành”.
Sao lại thiếu “công”? Vì tiếp theo phải xem phản ứng của lớp 10a9. Nếu bọn họ để lộ sơ hở, thì kế này mới được xem như thành công.
Tới lượt đi của lớp 10a9, với tư cách là Tướng, Phạm Tấn Trường nghiến nghiến răng, sắc mặt lộ vẻ khó coi, miệng hé mở:
– Pháo 8 tiến 4.
Lời của hắn vừa dứt, từ trong hai loa của airphone lập tức vang lên thanh âm rè rè của thằng Phúc:
– Alo! Mày nói gì, tao nghe không rõ?
Tức nhiên vì bị tiếng ồn quấy nhiễu, Trường cũng không nghe rõ được hết lời của thằng Phúc.
Nhanh chóng hiểu ý, Trường lập tức nói to:
– Pháo 8 bình 4. Nghe rõ chưa Phúc?
– Ok! Tui nghe cậu nói rồi. Mà lớp 10a8 ồn quá, có cách nào khử bọn nó không?
– Ừ đúng đó Trường ơi. Ồn ào quá, tụi mình phải bật max âm lượng lên thì mới nghe cậu nói được.
Nghe tụi trong lớp kêu gào, sắc mặt của Trường càng ngày càng khó coi hơn.
Lúc này, hắn không biết làm sao cho phải.
– À đúng rồi! Thầy Nam đang ở trong room này. Mình có thể báo cáo chuyện này với với thầy.
Không để thời gian trôi qua một cách vô ích, hắn triển ngay cho nó nóng. Tuy nhiên hắn chưa kịp nói thì giọng của thầy Nam cất lên:
– Tất cả im lặng. Về việc 10a8 gây ồn ào mất trật tự. Nhà trường cũng không có cấm việc cổ vũ này. Vì vậy, các em cũng không cần ý kiến làm gì cho tốn thời gian.