Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-co-the-ngau-nhien-doi-moi-canh-gioi.jpg

Ta Có Thể Ngẫu Nhiên Đổi Mới Cảnh Giới

Tháng 1 12, 2026
Chương 260: Ức hiếp Thanh Phong Chương 259: Bức bách tuân theo
nguoi-tai-konoha-tinh-than-luc-cua-ta-moi-ngay-deu-tang-vot.jpg

Người Tại Konoha, Tinh Thần Lực Của Ta Mỗi Ngày Đều Tăng Vọt

Tháng 2 10, 2025
Chương 504. Hoàn tất - FULL Chương 503. Một cước đá ra đại kết cục
tu-hop-vien-do-dau-trom-mo-ta-dung-dan-di-san-a.jpg

Tứ Hợp Viện: Đổ Đấu Trộm Mộ? Ta Đứng Đắn Đi Săn A

Tháng 1 10, 2026
Chương 875: Phẫu thuật. Chương 874: Công tác.
tu-pham-nhan-thu-hoach-duoc-dai-de-ky-uc-bat-dau.jpg

Từ Phàm Nhân Thu Hoạch Được Đại Đế Ký Ức Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 462: Thiên Ma Tông chém giết đóng giữ Âm Tuyền Giao Long Chương 461: Đan Khê Vũ tâm tư
dang-than-tu-song-nghe-nghiep-bat-dau.jpg

Đăng Thần: Từ Song Nghề Nghiệp Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 265: Thả diều? Gia không ăn bộ này! (4k) Chương 264: Câu dẫn chia cắt? Ai là con mồi còn chưa thể biết được!
vua-ke-thua-chuc-toc-truong-danh-dau-vo-dich-tu-vi.jpg

Vừa Kế Thừa Chức Tộc Trưởng, Đánh Dấu Vô Địch Tu Vi!

Tháng 2 4, 2025
Chương 369. Chương cuối Chương 368. Như trước sâu không lường được
trom-chu-thien-bat-dau-chi-ton-kiem-cot

Trộm Chư Thiên, Bắt Đầu Chí Tôn Kiếm Cốt!

Tháng 10 16, 2025
Chương 1414: Tạm biệt, thế giới này Chương 1413: Kết thúc vẫn là bắt đầu
nhan-giao-giao-su-ta-giao-thu-lien-co-the-manh-len.jpg

Nhẫn Giáo Giáo Sư, Ta Giáo Thư Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 3 23, 2025
Chương 10. Ngươi là Obito Chương 9. Ta mới là Obito
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 34: Lời khuyên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 34: Lời khuyên

– Bầu không khí, có chút đáng sợ!

Dược Hồng đi cạnh Thanh Thư, nhìn bóng lưng của Phương Chính đang đi phía trước cùng Phương Niệm Dung, nhỏ giọng nói.

Thanh Thư nghe xong, cũng khẽ gật đầu.

Hai người đêm qua thấy Phương Chính và Phương Niệm Dung ngồi bên đóng lửa, liền chủ động tránh xa. Cho nên cũng không biết gì về cuộc nói chuyện không vui giữa hai người họ.

Nhưng hiện tại, hai người họ có thể cảm nhận được, quan hệ giữa hai người Phương Chính, Phương Niệm Dung đã xảy ra ngăn cách. Mà Phương Chính, càng giống như là trở nên xa cách, thậm chí là chán ghét Phương Niệm Dung.

– Chẳng phải đêm qua đệ ấy còn lo lắng cho Phương Niệm Dung sao? Như thế nào mới qua một đêm, đệ ấy lại nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù vậy?

Dược Hồng khó hiểu hỏi.

– Ta không biết!

Thanh Thư lắc đầu.

– Nam nhân đều khó hiểu như vậy sao?

Dược Hồng lại nói, nhưng sau đó lại lắc đầu tự phản bác mình.

– Không phải đi. Rõ ràng Tiêu Viêm, còn có Tần Phong đều không có khó hiểu. Thậm chí là đại ca ngươi cũng không có khó hiểu như vậy. Cho nên nói, chỉ có một số người…

Dược Hồng nói tới đây, lại nhìn về phía Phương Chính.

– Đúng vậy, không phải ai cũng sờ không thấu như vậy.

Thanh Thư khẽ gật đầu.

Mà ở phía trước, Phương Niệm Dung vừa đi bên cạnh Phương Chính, vừa nhìn về phía hắn.

Từ lúc lên đường đến giờ, Phương Chính vẫn luôn trầm mặt, không nói bất cứ lời nào.

Mặc dù lúc trước khi còn đồng hành ở Nam Cương, Phương Chính cũng không thường lên tiếng. Nhưng rõ ràng không khí xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn lạnh băng, ánh mắt lạnh như thanh kiếm sắt bén giấu trong tuyết, sâu thẫm như vực sâu dưới đáy hồ băng.

Nhất là khi Phương Chính nhìn Phương Niệm Dung, ánh mắt của hắn lạnh đến mức, Phương Niệm Dung có cảm giác Phương Chính đang nhìn vào một cái xác chết chứ không phải đang nhìn mình.

Nàng vĩnh viễn cũng không nghĩ tới, chỉ vì hai từ “số mệnh” mà mọi thứ giữa nàng và Phương Chính đều thay đổi trong chớp mắt.

– Là ta đã sai sao?

Phương Niệm Dung trong lòng không khỏi tự hỏi.

Nhưng mà, trên thực tế, nàng không có sai. Phương Chính cũng không có sai.

Chỉ là đạo bất đồng, bất tương vi mưu!

Phương Chính cũng không ép nàng phải có suy nghĩ giống hắn, chỉ là, hắn không muốn đi cùng nàng.

Mà nếu đổi là bất cứ ai, chắc chắn cũng sẽ nghĩ giống Phương Chính như bây giờ.

Thử nghĩ xem, biết trước tương lai bản thân sẽ bị thập cổ phái đuổi giết, mà việc này là không thể thay đổi. Ngươi có thể hay không, vẫn xem một người sẽ đuổi giết mình là bạn hữu, thậm chí còn đem lòng yêu mến nàng?

Ha ha, chắc chắn là không!

Ít nhất với Phương Chính, việc đó là không thể nào!

Vì yêu hy sinh, vì yêu mà hiến dâng?

Ngu ngốc, thật ngu ngốc!

Trên đời này, cái Phương Chính xem thường nhất, cái hắn không cần nhất, chính là tình yêu!

– Ngươi tức giận vì đều gì?

Đúng lúc này, trong lòng Phương Chính vang lên câu hỏi.

Lạc Hành thức giấc!

Hắn vừa mới tỉnh lại, liền phát hiện có gì đó không đúng ở bản hồn. Hắn im lặng quan sát cũng một đoạn thời gian, cuối cùng đưa ra kết luận như vậy.

Bản hồn hơi giật mình. Hắn không nghĩ tới Lạc Hành lại chủ động hỏi thăm mình. Chỉ là, hắn cũng không có ý định trả lời.

– Ta vì sao phải tức giận?

Bản hồn hỏi lại, Lạc Hành hơi trầm tư, sau đó thở dài.

– Là ta hiểu lầm đi, ngươi không cần để ý!

Sau đó, liền im lặng, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Kỳ thực Lạc Hành cũng nắm được đại khái tình hình, biết bản hồn cùng Phương Niệm Dung bất đồng quan điểm ở chỗ số mệnh. Nhưng là, hắn không có ý định can thiệp vào, ít nhất là trong lúc này.

Tình yêu thuận buồm xuôi gió thì không tính là hoàn mỹ, có trắc trở, có khúc mắc, đến khi hóa giải sẽ càng trở nên bền vững.

Vì cái gì Lạc Hành muốn diễn khổ nhục kế?

Chính là vì để đẩy thuyền cho bản hồn với Phương Niệm Dung.

Lạc Hành biết Phương Niệm Dung đang trên đường đuổi tới Nam Cương, tính toán một chút, khả năng gặp nhau ở giới bích là rất cao. Mà tin tức này, là Tiểu Thiên cấp cho Lạc Hành.

Mặc dù hắn không nhớ Tiểu Thiên, nhưng không đáng ngại, hắn chỉ cần biết mình có hệ thống là đủ. Về chức năng của nó, đoán đại khái một chút cũng liền ra được một hai phần.

Trên cơ sở thông tin này, Lạc Hành quyết định diễn khổ nhục kế cho Phương Niệm Dung xem, chính là để Phương Niệm Dung chăm sóc Phương Chính, từ đó đẩy tình cảm của nàng và bản hồn lên thêm một phần.

Kết quả tình cảm tăng không nhiều, nhưng lại bị hai từ “số mệnh” kéo xuống gấp mấy lần.

– Làm ông mai cũng thật không dễ dàng.

Lạc Hành trong lòng cảm khái, ánh mắt khép hờ lại hơi lóe lên ánh nhìn sắc lạnh.

Chỉ là, hắn bây giờ đang trong không gian linh mệnh, ngoài Tiểu Thiên hơi cảm thấy ớn lạnh ra, cũng chẳng còn ai phát hiện.

– Cái kia, ta không hề làm lộ tin tức gì về ngươi đâu đó nhé!

Tiểu Thiên trong lòng mặc niệm thay cho Tiểu Túc. Bởi nó phát hiện, túc chủ này của nó, cho dù ký ức không hoàn chỉnh, thậm chí thiếu rất nhiều, nhưng vừa mới rồi, hắn giống như đã phát hiện ra cái gì đó rất quan trọng về Tiểu Túc.

Mà liên tục ba ngày sau đó, bầu không khí xung quanh bốn người vẫn không có gì thay đổi.

Bọn họ ngày đi đêm nghỉ, Tiểu Hổ cũng bay theo bốn người, nhưng rõ ràng tốc độ lên đường cũng không nhanh.

Phương Niệm Dung liên tục muốn thử trò truyện cùng Phương Chính, nhưng hắn trước sau đều không thèm đếm xỉa tới nàng, làm nàng bất đắc dĩ không thôi.

Buổi tối ngày thứ tư, trong một chỗ sơn cốc.

Tiểu Hổ nằm dài trên mặt đất, Phương Chính ngồi trên lưng nó, thổi một giai điệu buồn bằng lá.

– Chúng ta nói chuyện một chút đi!

Lạc Hành trong không gian linh mệnh lúc này nói.

– Nếu ngươi cũng khuyên ta như đại ca và nhị tỷ thì không cần nói cũng được.

Bản hồn đáp lại.

Mấy ngày nay, Thanh Thư và Dược Hồng đã vài lần nói chuyện với Phương Chính, chủ yếu là khuyên hắn cùng Phương Niệm Dung nên trò chuyện. Nhưng Phương Chính rõ ràng là không đồng ý, thậm chí còn thấy khó chịu.

– Ngươi cảm thấy ta là người như vậy sao?

Lạc Hành cười nhạt.

Bản hồn câm lặng, qua một lúc mới nói.

– Là ta nhạy cảm. Ngươi nói đi!

– Cũng không quan trọng lắm. Ta nhớ trước đây ngươi có cho ta vài cái lời khuyên. Ta nghĩ cũng nên đáp trả một chút.

Lạc Hành dùng giọng không sao cả nói, nhưng sau đó giọng điệu chuyển biến, nghiêm túc nói.

– Phương Chính, ngươi và ta không giống nhau. Đừng để bị ảnh hưởng bởi ta. Ta có thể nhìn ra, ngươi bây giờ, giống ta ít nhất cũng phải bảy tám phần. Nhất là ở điểm lấy việc luôn tính tới tình huống xấu nhất. Đây mặc dù cũng không phải cái gì xấu, thậm chí ta thấy cũng khá tốt. Nhưng mà, ngươi lại quá mức bi quan.

– Ngươi biết vì sao ta vẫn luôn tính đến tình huống xấu nhất, nhưng lại không thuộc loại người bi quan không? Bởi vì, ta luôn tìm kiếm sự tích cực bên trong tiêu cực. Đơn giản mà nói, đó là tìm được giải pháp cho tình huống tệ nhất.

– Mà ngươi đâu? Ngươi nghĩ đến điều tệ nhất, xong lại bị nó ảnh hưởng, làm tâm tình bị đè nặng, không thể nhanh chóng tìm ra hướng giải quyết. Ngươi như vậy, sẽ càng lúc càng bi quan, càng lúc càng tiêu cực, càng làm cho bản thân trở nên hèn nhát.

– Phương Chính, ngươi phải biết, bên cạnh ngươi còn có Thanh Thư, có Dược Hồng, có rất nhiều người. Đừng cảm thấy bọn họ chỉ nhận biết ta mà không biết ngươi. Kỳ thực, ai cũng nhận ra, rằng ta và ngươi khác nhau, rằng thân thể này có hai tính cách khác nhau. Chỉ là bọn họ chưa nghĩ tới ta và ngươi là hai linh hồn khác biệt mà thôi. Mà việc này, trong tương lai cũng sẽ phải công khai ra ngoài, dự kiến là sau khi chúng ta thành tựu cổ tiên.

– Lại nói, tuy bọn họ nhận biết ta. Nhưng trên thực tế, Phương Chính, ngươi mới là người bọn họ yêu thích. Nếu ngươi không tin, vậy thì thử đi! Trước khi công khai ta và ngươi ra ngoài, hãy thử hỏi họ xem, họ thích tính cách nào nhất ở chúng ta. Nếu lựa chọn ở cùng nhau, họ muốn ở cũng ai nhất?

– Phương Chính a, nhận biết lòng người, ta tuy không giỏi, nhưng so với ngươi, ta giỏi hơn.

Lạc Hành nói đến đây liền dừng. Mà bản hồn lại trầm mặt.

Lạc Hành cũng không cần hắn trả lời, lại nói tiếp.

– Ngoài ra còn có một câu ta nghĩ nên nói với ngươi. Đó là “túc mệnh không trối buộc được ái tình”!

Bản hồn nghe xong câu này, trong lòng không khỏi trấn động.

Hắn định đáp lại Lạc Hành, nhưng vừa hé miệng, lại không biết phải nói cái gì, cuối cùng chỉ đành im lặng.

Phương Chính đem chiếc lá trên môi lấy xuống, ngẩng đầu lên nhìn trời.

Ánh trăng bàng bạc, ngân hà lấp lánh, gió đêm mát lạnh, tiếng côn trùng kêu vang. Không gian yên bình đến nhẹ lòng.

Phương Chính khẽ thở dài, ngã người nằm lên lưng Tiểu Hổ.

– Ta… quả thật còn rất trẻ con!

Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, nở nụ cười tự giễu.

Nhưng mà, ngày hôm sau, hôm sau nữa, thậm chí lại thêm hôm sau nữa, Phương Chính vẫn như cũ không đếm xỉa Phương Niệm Dung.

Lại qua hai ngày, tính từ lúc Phương Chính đến được Trung Châu đã được hơn mười ngày, sắp được nửa tháng.

Một đàn thiết uế phi hạc từ chính diện bay về phía bốn người.

Tiểu Hổ bay trên trời đầu tiên phát hiện, nó hạ người bay xuống đất, đồng thời đem tin tức này thông quá ngự hổ cổ truyền về cho Phương Chính.

Phương Chính đại khái biết có một đàn phi cầm đang bay về phía này. Chờ đến khi nhìn thấy diện mạo của đàn phi cầm, mày Phương Chính không khỏi nhíu lại.

Mà Thanh Thư và Dược Hồng, sắc mặt cũng lặp tức trở nên khó coi, ký ức phủ bụi của mười năm trước lại lần nữa trở về.

Thiết uế phi hạc, gắn liền với ký ức diệt trại của hai người!

Ngược lại với ba người, Phương Niệm Dung lại không có vẻ gì là kinh ngạc. Bởi nàng biết trước đàn hạc này sẽ tới.

Mấy ngày nay, Phương Niệm Dung nhận được không ít tin từ Tiên Hạc môn, toàn bộ đều là hối thúc nàng nhanh chóng trở về.

Phương Niệm Dung lấy lý do bạch hạc đã chết, không thể nhanh chóng đi đường. Tiên Hạc môn liền lặp tức cử người đi đón họ về. Mà người được cử đi, chính là Dương Quang, đệ tử của Phương Niệm Dung.

Tiên Hạc môn gần đây cũng gặp phải rất nhiều áp lực từ bên ngoài lẫn bên trong, phần lớn đều liên quan đến phúc địa Hồ Tiên.

Chín môn phái khác trong thập cổ phái đều gây áp lực, muốn Tiên Hạc môn đưa ra bằng chứng Phương Nguyên là người của bọn họ. Mà các đệ tử trong môn cũng luôn hỏi về thân phận của Phương Nguyên.

Tiên Hạc môn đâm lao phải theo lao, cho nên bọn họ đang cần gấp Phương Chính, dùng hắn để trấn áp cục diện.

Lại nói tới, Phương Niệm Dung còn chưa có cơ hội nói việc này với Phương Chính, thì Dương Quang đã đuổi tới.

Dương Quang trong lòng cũng rất nôn nóng, muốn tận mắt nhìn thấy Phương Chính. Hắn muốn xem, người nam nhân này có chỗ nào tốt mà Phương Niệm Dung lại nhớ mãi không quên.

Dưới sự không chế của Dương Quang, đàn hạc lượn trên trời hai vòng, sau đó mới đáp xuống đất.

Dương Quang từ lưng vạn thú vương nhảy xuống, thi thi nhiên nhiên đi tới trước mặt bốn người.

– Sư phụ, ta tới đón người!

Hắn đầu tiên hướng Phương Niệm Dung cười tủm tỉm nói, sau đó liếc mắt nhìn lại Phương Chính.

– Ngươi là Lạc Hành?

Dương Quang hỏi.

Chỉ cần vừa nhìn, hắn liền lặp tức nhận ra.

Không riêng gì tranh vẽ của Phương Niệm Dung, còn là vì Dương Quang đã gặp qua Phương Nguyên, cho nên vừa nhìn liền nhận ra Phương Chính ngay.

Nhưng Phương Chính không có trả lời, mà hỏi ngược lại.

– Thiên Hạc Thượng Nhân là gì của ngươi?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-ta-vo-hoc-moi-ngay-deu-tai-di-ra-ngoai-xong-xao.jpg
Cao Võ: Ta Võ Học Mỗi Ngày Đều Tại Đi Ra Ngoài Xông Xáo
Tháng mười một 25, 2025
ta-homelander-muon-lam-gi-thi-lam.jpg
Ta, Homelander, Muốn Làm Gì Thì Làm
Tháng 12 2, 2025
chi-co-ta-biet-kich-ban-the-gioi-luan-hoi.jpg
Chỉ Có Ta Biết Kịch Bản Thế Giới Luân Hồi
Tháng 1 18, 2025
cong-phap-cua-ta-tu-luyen-co-the-tien-nhanh.jpg
Công Pháp Của Ta Tu Luyện Có Thể Tiến Nhanh
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP