Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-co-than-dinh-tram-yeu-nau-nuong-tu-tien.jpg

Ta Có Thần Đỉnh, Trảm Yêu Nấu Nướng Tu Tiên

Tháng 1 31, 2026
Chương 283: la bàn định vị Chương 282: các ngươi quan trọng hơn
sieu-cap-thoi-khong-nhan.jpg

Siêu Cấp Thời Không Nhẫn

Tháng 1 23, 2025
Chương 803. 6 tai Mi Hầu Chương 802. Sát Kiếm
te-tu-tram-nam-ta-tro-thanh-bo-lac-tien-to.jpg

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Bộ Lạc Tiên Tổ

Tháng 2 10, 2026
Chương 526: Điểm cống hiến! (vạn chữ đại chương) (2) Chương 526: Điểm cống hiến! (vạn chữ đại chương) (1)
nhan-vat-phan-dien-chinh-la-nhu-vay.jpg

Nhân Vật Phản Diện Chính Là Như Vậy

Tháng 1 20, 2025
Chương 348. Cùng ta chung vĩnh sinh Chương 347. Đại quyết chiến, Thiên Đế ngươi đền tội đi, tuyệt thế phải sợ hãi
nhan-vat-phan-dien-con-duong.jpg

Nhân Vật Phản Diện Con Đường

Tháng 2 3, 2026
Chương 758: làm như thế nào cho ta bồi thường? Chương 757: bị phát giác được kế trong kế
su-thuong-toi-cuong-chuong-mon.jpg

Sử Thượng Tối Cường Chưởng Môn

Tháng 1 23, 2025
Chương 803. Đại kết cục Chương 802. Diệt Thần Vương
ta-bai-hang-rong-sieu-pham-nhap-thanh.jpg

Ta Bãi Hàng Rong Siêu Phàm Nhập Thánh

Tháng 1 23, 2025
Chương 269. Chương cuối Chương 268. 100 tỷ
hong-hoang-tu-vi-bang-ca-tiet-giao-tam-thanh-choang-vang.jpg

Hồng Hoang: Tu Vi Bằng Cả Tiệt Giáo, Tam Thanh Choáng Váng

Tháng 1 31, 2026
Chương 144 khổng lồ khí vận gia thân, vô tận dị tượng! Chương 143 lo lắng Hồng Quân xuất thủ? Ba đạo chi luận!
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 33: Mệnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 33: Mệnh

Bốn người Phương Chính, Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Dược Hồng nghỉ ngơi chỉnh đốn ở tại bên cạnh giới bích, đến sáng hôm sau, bọn họ mới lên đường đi về Tiên Hạc môn.

Nghỉ ngơi nửa ngày một đêm, Tiểu Hổ trên cơ bản đã khỏe lại, có thể đi đường xa. Nhưng bạch hạc đã già yếu, chỉ có thể miễn cưỡng mang theo Phương Niệm Dung bay một đoạn liền phải dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Bọn họ đi rồi dừng, rồi đi rồi dừng.

Buổi chiều ngày tiếp theo, trong một cái sơn cốc nhỏ hoang vắng, bạch hạc đi đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình.

Bạch hạc dựa vào người Tiểu Hổ, cái cổ thon dài của nó yếu ớt ngẩng lên, mổ nhẹ vào má Tiểu Hổ.

Nếu là bình thường, Tiểu Hổ sẽ dùng chân đạp lấy đầu nó, sau đó cả hai sẽ bay lên không, đánh nhau một trận sức đầu mẻ trán.

Ít nhất đó chính là việc diễn ra giữa chúng trong suốt mấy năm ở cạnh nhau khi còn ở Nam Cương.

Hiện tại, Tiểu Hổ cũng đưa chân trước lên, nhưng không đạp đầu bạch hạc, mà là nhẹ nhàng chạm vào cổ của bạch hạc, giống như đang xoa dịu người bạn đang đau ốm của mình.

Bạch hạc hé miệng, yếu ớt kêu khẽ một tiếng, giống như nói lời vĩnh biệt. Sau đó nó gục đầu xuống, đôi mắt ảm đạm dần, cuối cùng mất hết ánh sáng.

Nó đã chết!

Grào!

Tiểu Hổ ngữa đầu gào to một tiếng, trong âm thanh toát ra một loại bi thương.

Sau đó, nó cúi đầu, nhụi đầu mình vào cái đầu đã gục dài trên đất của bạch hạc, im lặng nằm đó, ánh mắt lấp lánh như đang hồi ức lại quá khứ.

Lần đầu gặp nhau, là lúc bạch hạc cùng đàn hạc vây công lấy nó trên Bạch Hổ sơn.

Sau lần đó, nó rất ghé con cầm này. Mà bạch hạc cùng đồng dạng ghét con thú như nó.

Nhưng chủ nhân của cả hai đồng hành, cho nên bọn nó giờ giờ khắc khắc nhìn thấy nhau, lại không thể tấn công nhau. Trong lòng cả hai, có thể nói là cay không chịu nổi.

Sau đó đi tới Thương gia thành, Phương Chính với Phương Niệm Dung để bọn chúng tự do hoạt động. Bọn chúng liền bay đi tới một chỗ mà chủ nhân không thể lặp tức ngăn cản, đánh nhau một trận, đến mức suýt chút đều treo mạng lên ngọn tre.

Trong lúc cả hai bị thương nặng, vô tình đụng phải một đàn ưng có ngàn thú vương. Thấy hai con vạn thú vương này thoi thóp, đàn ưng định làm ngư ông đắc lợi.

Bất đắc dĩ, cả hai hợp tác, phá vòng vây chạy thoát.

Cũng từ đó, cả hai trở thành bạn bè, cũng là địch thủ. Mỗi ngày đều đánh nhau, cũng cùng nhau đi săn, cùng nhau du ngoạn, cùng nhau lười nhát tắm nắng, bảo vệ nhau, cũng chọc phá nhau.

Suốt mấy năm dài, cầm và thú đều có nhau.

Sau đó bạch hạc rời đi, Tiểu Hổ cũng trông ngóng ngày gặp lại. Cho nên lúc bị Phương Chính gọi tới đi Trung Châu, nó tuy hơi luyến tiếc Nam Cương, nhưng vẫn vội vã lên đường.

Một phần là vì ngự hổ cổ ảnh hưởng, nhưng phần nhiều là vì nó muốn gặp lại lão bạn hữu khác loài này của mình.

Không nghĩ tới, gặp lại chưa bao lâu, bạch hạc lại chết. Tựa vào người nó mà chết!

Ánh tà dương như máu, chiếu rọi lên lớp lông mao vàng óng của Tiểu Hổ, cũng chiếu rọi lên lớp lông vũ trắng muốt của bạch hạc, càng tô thêm sự bi thương cho cuộc tiễn biệt bạn mình về cõi hư vô vĩnh hằng.

Thanh Thư và Phương Chính nhìn cảnh này, trầm mặt không nói.

Dược Hồng sụt sịt, khóe mắt đỏ hoe.

Còn Phương Niệm Dung, đã bi thương rơi lệ, trong lòng tràn ngập tự trách.

Tiểu Hổ thủ bên sát bạch hạc một ngày một đêm, đến buổi chiều ngày tiếp theo, nó mới đồng ý để Phương Niệm Dung thu thập thi thể của bạch hạc.

Phương Niệm Dung đem toàn bộ lông của bạch hạc lấy đi, nàng muốn làm nó thành áo choàng, giữ làm kỷ niệm. Còn thi thể, Phương Niệm Dung dùng sát chiêu phong điệp của mình hủy thi. Nàng không muốn để bạch hạc chết rồi, còn biến thành thức ăn cho sinh vật khác.

Tối hôm đó, trăng sáng sao thưa.

Phương Niệm Dung ngồi bên đóng lửa, ánh mắt mong lung nhìn ngọn lửa đang cháy.

Phương Chính đem một cái da lộc phủ lên vai nàng, sau đó ngồi xuống ở đối diện, từ tốn thêm củi vào đóng lửa.

– Ta trước đây là trẻ mồ côi, cũng không biết phụ mẫu là ai. Lúc năm tuổi, ta nhặt được một chú chim con đang bị thương. Ta chăm sóc nó, rất nhanh ta và nó trở thành bạn.

– Sau đó, ta vô tình khai khiếu khi tám tuổi. Lại vô tình nhận được một cái truyền thừa của cổ tiên, trở thành chủ nhân của một cái phúc địa. Một vị cổ tiên sau đó không lâu đã nhận ta làm nghĩa nữ, đưa vào Tiên Hạc môn tu hành. Mà con chim con kia, cũng luôn làm bạn cùng ta.

– Ta tu hành lên tới ngũ chuyển, con chim con cũng một đường cố gắng, trở thành vạn thú vương, vẫn luôn bên cạnh ta. Nhưng ta, ta vì bản thân mình, ta ép nó chết. Mà ta, lại trơ mắt nhìn nó chết đi, không thể làm gì.

Phương Niệm Dung nói tới đây, hai mắt lại ướt nhẹp.

Nàng đi tới thế giới này, không có cha mẹ, ăn xin mà sống. Năm nàng năm tuổi, Tiểu Túc kích hoạt, bạch hạc là đối tượng đầu tiên mà nàng công lược.

Hơn hai mươi năm, nó vẫn luôn làm bạn nàng. Cuối cùng lại bị nàng ép chết, còn là nàng tự tay hủy thi.

Trong lòng nàng, vô cùng đau đớn.

Phương Chính hơi nhìn nàng, trong lòng cũng có chút thương cảm.

Thiên ngoại chi ma, trong thế giới này rất cô độc. Không thể cùng ai tâm sự về cõi lòng của mình, cho nên bọn họ hướng tới việc tìm bạn hữu. Họ muốn xây dựng mối quan hệ mới, để xóa nhòa đi quá khứ cũ.

Nhưng không phải ai cũng tìm bạn là người, ví như Lưu Tử Phàm làm bạn cùng chó, cho nên từ rất sớm đã theo nô đạo. Lại ví như Phương Niệm Dung, nàng chọn bạch hạc làm người bạn đầu tiên.

Kẻ từng bị người khác tổn thương trong quá khứ, sẽ luôn tìm tới người bạn là động vật. Bởi vì chúng sẽ không phản bội ta, sẽ không tổn thương ta, cũng không bao giờ đem tâm sự của ta nói ra với ai cả.

Trên một phương diện nào đó, Phương Niệm Dung và Lưu Tử Phàm, còn có cả Lạc Hành, đều từng bị người khác làm tổn thương. Hai người trước chọn nô đạo làm chủ tu, bởi họ chọn động vật làm bạn. Mà Lạc Hành, hắn trực tiếp xem thứ mình tạo ra là bạn, cho nên hắn tương đối khác với người khác.

Lách tách!

Một đoạn gỗ bị lửa đốt cháy vang lên tiếng nứt vỡ, phá vỡ tâm tình bất định trong lòng Phương Chính.

Hắn nhặt lấy một cây củi lên, thả vào lửa. Nhìn ánh lửa bập bùng cháy, Phương Chính nhỏ giọng hỏi.

– Vì cái gì không cứu nó?

Phương Niệm Dung hơi giật mình, nàng không nghĩ Phương Chính sẽ hỏi mình như vậy.

Trong trí nhớ của nàng, Phương Chính chỉ quan sát, chứ không nói gì. Hắn không giống người khác đi hỏi những câu quan tâm, làm những hành động chăm sóc. Hắn chỉ lặng im nhìn, giống như ngươi và hắn không hề quen biết.

Nhưng bất cứ cái gì ngươi cần, hắn đều có thể hiểu được, biết được, và sẽ lặng lẽ đưa tới cho ngươi.

Đó mới là Phương Chính mà Phương Niệm Dung biết!

Bất quá, Phương Niệm Dung cũng trả lời.

– Ta không thể. Ta không làm được.

Phương Chính hơi mị mắt, dùng một nhánh cây dài đảo đảo than trong lửa, lại nói.

– Nghĩa phụ của ngươi đâu? Nếu người đó thật sự quan tâm ngươi, thì trên người ngươi chắc có thủ đoạn liên lạc. Nếu cổ tiên ra tay, nó sẽ được cứu.

Nhưng Phương Niệm Dung lại lắc đầu, buồn bã nói.

– Vô dụng thôi. Bởi vì, đó là số mệnh của bạch hạc!

Rắc!

Phương Niệm Dung vừa nói xong, đã nghe thấy tiếng nhánh cây gẫy.

Nàng vốn không định nhìn, nhưng trực giác của nữ nhân lại thôi thúc nàng.

Phương Niệm Dung ngẩng đầu lên, xuyên qua ánh lửa, nàng nhìn thấy Phương Chính đang lạnh lẽo nhìn mình, nhánh cây trong tay đã bị hắn bóp nát một đoạn.

Phương Niệm Dung sửng sốt, bi thương trong lòng cũng bị ánh nhìn lạnh băng của Phương Chính làm đóng băng.

– Ngươi vừa nói là, bạch hạc chết, là do số mệnh của nó?

Phương Chính lãnh đạm hỏi.

Phương Niệm Dung hơi do dư, nhưng vẫn gật đầu.

Phương Chính hơi chau lại đầu lông mày, hỏi.

– Ngươi tin mệnh sao?

Phương Niệm Dung gật đầu, đáp.

– Ta tin! Ta tin vạn vật trên đời đều có số mệnh. Ta tin, vận mệnh của từng người đều sớm đã được trời đất an bày. Ta tin những gì mình trải qua, những gì ta gặp phải, những gì đang chờ ta phía trước, đều là số mệnh của mình. Quan trọng nhất, là vì Tiểu Túc!

Phương Niệm Dung trịnh trọng nói, bất quá câu cuối là tự nói trong lòng mình.

– Con người sinh ra, trưởng thành, chết đi, đều tuân theo số mệnh của bản thân. Trong trời đất này, trong thế giới này, vạn vật đều có số mệnh.

Phương Niệm Dung nói bằng giọng chất nịch, trong lòng cũng nói thêm.

– Không riêng gì thế giới này, mà bất cứ thế giới nào cũng là như vậy.

Phương Chính trầm mặt, qua một lúc, mới nói.

– Tu hành là việc nghịch thiên, ngươi lại cho rằng đó là số mệnh sao?

Phương Niệm Dung liền phản bác.

– Không, tu hành vốn không phải việc nghịch thiên, mà là tuân theo định luật thế giới. Nếu đó là việc nghịch thiên, vậy ngay tời thời sơ khai, con người đã không thể tu hành.

– Con người tu hành được do đâu? Do mượn nhờ vào những gì tồn tại trong thiên địa. Từ cổ trùng, tới nguyên thạch, còn có cả tài nguyên, đều là do thiên địa sản sinh, lấy thiên địa làm cơ sở. Là thiên địa tạo điều kiện, chúng ta mới có thể tu hành. Vì vậy, chúng ta không nghịch thiên, mà là thuận theo thiên ý. Trở thành cổ sư, chính là số mệnh của chúng ta.

Phương Chính hơi nhướng mày, nhìn Phương Niệm Dung thật sâu, chỉ là, ánh mắt của hắn càng trở nên lạnh hơn mấy phần.

– Nói rất hay. Chỉ là, ta hỏi ngươi, ngươi nói số mệnh của bạch hạc là chết đi, vì kiệt sức mà chết, cho nên ngươi mới không cứu nó. Vậy thì, vì cái gì nó bị như vậy? Là vì số mệnh khiến nó mệt mỏi, hay là vì lý do khác?

– Ta lại hỏi ngươi, nếu ngươi nói bản thân mình hiện tại là tuân theo số mệnh. Vậy ngươi là đang muốn nói, ngươi có được tu vi ngũ chuyển, thậm chí có thể cao hơn, là do số mệnh an bày mà được? Nếu thật là như vậy, mấy năm vất vả tu hành của ngươi lại là cái gì? Nếu số mệnh đã an bày, ngươi ngồi không không làm gì cũng có thể đạt được ngũ chuyển?

– Ta tiếp tục hỏi ngươi. Nếu vạn vật trên đời sống chết là dựa theo số mệnh, vậy số mệnh an bày ngươi đi chết, ngươi liền cam tâm tình nguyện buông xuôi chịu chết?

– Phương Niệm Dung, ngươi nói những gì mình gặp phải là do số mệnh. Vậy ngươi gặp ta là do số mệnh an bày? Ngươi có tình cảm với ta là do số mệnh khiến ngươi phải làm vậy? Nếu là vậy, ngươi đối với ta rốt cuộc là gì? Là thật sự yêu? Hay chỉ đơn thuần là cái nghĩa vụ phải tuân theo thiên ý, tuân theo số mệnh?

Phương Chính nói đến đây, lại không nhịn được hơi hít sâu một hơi, mới nói tiếp.

– Ngươi đã tin số mệnh, lại tuân theo số mệnh. Vậy nếu một ngày, số mệnh muốn ngươi giết chết ta. Ngươi liền ngay lập tức đi giết chết ta sao? Phương Niệm Dung, trong mắt ngươi, ta cùng bạch hạc rốt cuộc có khác nhau không?

Phương Niệm Dung cứng đờ, nàng hơi hé miệng, định phản bác, nhưng ánh mắt của Phương Chính lúc này lại làm nàng nói không ra lời.

Sâu thẫm, tối đen, lạnh lẽo, xông cũng thật bi thương.

Phương Chính nhìn thẳng vào mắt Phương Niệm Dung, nhưng sau đó, hắn hơi hạ mi mắt, trong lòng lúc này vô cùng phức tạp.

Bản hồn biết thân phận của mình là gì, chính là người đào thoát khỏi số mệnh, tương lai sẽ bị truy sát.

Cho nên hắn đối với thập cổ phái của Trung Châu rất đề phòng, thậm chí khi phát hiện bản thân đã bắt đầu động tâm với Phương Niệm Dung, bản hồn đã chủ động trốn tránh, chủ động muốn quên đi.

Nhưng lúc ở Thương gia thành, lúc chơi trò hỏi đáp, Phương Niệm Dung nói yêu thích hắn, làm hắn đã không nhịn được, muốn tin tưởng nàng.

Chỉ là không nghĩ tới, bản hồn trăm phương ngàn kế đề phòng số mệnh, Phương Niệm Dung vậy mà lại nói với hắn, nàng tin số mệnh, thậm chí còn tuân theo số mệnh.

Điều này, làm bản hồn có cảm giác, bản thân đúng là một tên ngốc, bị lừa xoay quanh, bị phản bội, bị ruồng bỏ.

Hắn trong lòng lúc này tràn ngập bị thương cùng chua sót.

Người bên cạnh hắn, cho dù là Thanh Thư, là Dược Hồng, là Tần Phong, Lưu Tử Phàm hay Phong Thiên Ngữ, đều chỉ nhận một người duy nhất chính là Lạc Hành.

Mà hắn? Không ai thừa nhận hắn, không ai nhìn nhận hắn tồn tại, ngay cả tên của mình, hắn cũng phải để cho người khác dùng.

Hắn tồn tại, nhưng lại bị lãng quên. Hắn sống, nhưng chẳng khác gì cái bóng.

Hắn ôm hy vọng Phương Niệm Dung khác biệt, cuối cùng hôm nay hắn chợt nhận ra, là hắn đã ảo tưởng rồi.

Hắn hiện tại, không còn gì cả. Bên cạnh, đã không còn gì cả!

Nếu số mệnh an bày hắn phải trở nên như vậy, vậy hắn phải chấp nhận sao?

Không!

Hắn không muốn!

Hắn muốn đạp nát cái số mệnh chó má này!

Phương Chính đứng lên, xoay ngươi đi về phía Tiểu Hổ, chỉ để lại cho Phương Niệm Dung một câu.

– Ta không tin mệnh!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-cho-nguoi-thoi-hoc-nguoi-thanh-tuu-chi-cao-kiem-than.jpg
Để Cho Ngươi Thôi Học, Ngươi Thành Tựu Chí Cao Kiếm Thần ?
Tháng 2 8, 2026
tranh-kiep-lien-tro-nen-manh-me-ta-tai-tan-thu-thon-cau-den-vo-dich.jpg
Tránh Kiếp Liền Trở Nên Mạnh Mẽ, Ta Tại Tân Thủ Thôn Cẩu Đến Vô Địch
Tháng 2 1, 2025
chuc-nghiep-tro-choi-npc-nguoi-choi-bi-ta-nguoc-khoc.jpg
Chức Nghiệp Trò Chơi Npc: Người Chơi Bị Ta Ngược Khóc
Tháng 2 6, 2026
gia-dao-nho-thanh-nu-de-khong-phai-buc-ta-lam-tuyet-the-kiem-tien
Gia Đạo Nho Thánh, Nữ Đế Không Phải Bức Ta Làm Tuyệt Thế Kiếm Tiên
Tháng 10 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP