Chương 196: Bí mật của truyền thừa
Phương Chính vác trên vai một cây gậy đánh bóng chày làm bằng sắt, chậm rãi rảo bước trên mặt đất màu đỏ nâu tỏa nhiệt. Trong miệng còn ngâm nga lấy từng giai điệu quen thuộc.
Nào là nhạc cách mạng, nào nhạc trữ tình, nhạc thiếu nhi các kiểu. Mấy trăm bài hát Việt, không kể thể loại, chỉ cần thuộc là Phương Chính lại nhất nhất đem ra hát một lần.
Đương nhiên hắn cũng không chỉ đi dạo rồi hát hò, mà còn thuận tay đem những đản nhân xuất hiện trong tầm mắt một chày đập chết.
Nếu một chày đập không chết, vậy đập lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, đến khi nào đập chết thì thôi.
Bạo Vương truyền thừa, một trăm cửa, ngoài có hồng đản nhân ra thì chính là vách tường, ngoài vách tường cũng chỉ có hồng đản nhân.
Nói trắng ra chính là một mảnh đơn điệu, ngoài đập phá cũng chỉ là đập phá.
Thuận túy và bạo ngược đến cực điểm.
Thế nhưng nếu phải đánh giá, Bạo Vương truyền thừa thích hợp để xả stress nhất.
Đem hết mọi phiền não, mọi lo âu chuyển thành sức mạnh ở hai tay, sau đó vùng lên chày và đập. Ngươi sẽ nghe thấy tiếng chày va vào da thịt, tiếng xương cốt gãy vỡ, tiếng kêu gào thảm thiết đáp lại.
Này đó âm thanh truyền vào tai, sẽ cho người cảm giác hưng phấn đến cực điểm. Đem mọi bộn bề lo toan ném ra ngoài. Khiến tâm thái trở nên nhẹ nhàng thư thái.
Rất điên cuồng, xong cũng rất thuần túy.
Một tên điên thuần túy.
Phương Chính tắm mình trong biển máu của hồng đản nhân, thích thú cười xán lạn.
Nụ cười của hắn rạng rỡ như ánh nắng ban mai, lóa mắt như vầng thái dương chính ngọ, đẹp đẽ như ánh chiều tà, lại có sự ôn nhu dịu dàng như ánh trăng bàng bạc.
Nhưng trong mắt hồng đản nhân, Phương Chính là một ma thần, cùng vực ngoại thiên ma mà chúng biết càng đáng sợ hơn. Hắn tàn bạo, hắn khát máu, hắn điên cuồng, hắn bệnh hoạn.
Một ác ma đội trên người một lớp da người.
Trong lúc Phương Chính đang thỏa thích tắm mình trong máu của hồng đản nhân.
Ở một bên khác, cũng trong Bạo Vương truyền thừa.
Phương Nguyên cả người cũng toàn là máu, thân thể ướt đẩm máu tươi, cả người máu thịt be bét.
Này đó máu, cũng không phải là máu của hồng đản nhân, càng không phải là màu của một ai khác. Toàn bộ, đều là máu của bản thân Phương Nguyên.
Phương Nguyên cả người vết thương chồng chất, nhận lấy công kích như vũ bão của hồng đản nhân, một chút phản kháng cũng không có.
Hắn lúc này ý thức bắt đầu mơ hồ, tầm mắt trắng giã, hơi thở chết chóc đang bao trùm lấy hắn.
Nhưng là, trong thời khắc cái chết từ từ buông xuống, khóe môi của Phương Nguyên treo lên ý cười.
– A, giờ khắc này, rốt cuộc tới!
Phương Nguyên thì thào cảm khái.
Ngay sau đó.
Soát.
Phương Nguyên biến mất tại chỗ, bỏ lại một đám hồng đản nhân ngơ ngác nhìn nhau.
Cơ hồ đồng thời, Phương Chính bên kia hơi giật mình, bên tai vang lên câu nói của Tiểu Thiên.
– Túc chủ, Phương Nguyên vừa được địa linh đưa đi!
Tiểu Thiên mặc dù ở trong không khiếu của Phương Chính, duy trì tình trạng nhét xuân thu thiền trong túi đồ, gần như chức năng gì cũng dùng không được. Nhưng khả năng đồng bộ với trời đất vẫn còn đó, vẫn có thể thăm dò được rất nhiều tin tức.
Chỉ là bình thường Phương Chính không hỏi, Tiểu Thiên cũng sẽ không chủ động nói. Đồng thời có những cái không thể tiếc lộ, nó cũng sẽ không nói gì.
Nhưng lần này, việc Phương Nguyên muốn tiến vào trung tâm truyền thừa không nằm trong trường hợp cấm tiếc lộ, Phương Chính cũng đồng dạng để ý tới, cho nên Tiểu Thiên vừa phát hiện liền lập tức thông báo.
– Vậy là bắt đầu rồi!
Phương Chính nghe xong, nụ cười trên môi thu lại.
Hắn đưa tay lau một chút máu dính ở trên mặt, vẽ mặt bình thản, ánh mắt lại có chút xa xăm.
Người bên ngoài luôn cho rằng, phúc địa này không có địa linh, đang ở trên bờ hủy diệt. Nhưng thực tế, chỉ có nửa sau là đúng.
Phúc địa này quả thật đáng trên bờ hủy diệt, nhưng địa linh vẫn còn tồn tại.
Mảnh phúc địa này, bắt nguồn từ một vị lục chuyển lực đạo cổ sư sống từ thời thượng cổ.
Bởi vì cổ tiên cứ cách một đoạn thời gian lại gặp phải tai kiếp, vị cổ tiên này trong một lần độ kiếp thất bại, chết dưới tai kiếp. Chấp niệm của hắn kết hợp sức mạnh thiên địa, sinh ra địa linh. Mà tia chấp niệm này, cũng trở thành điều kiện nhận chủ của địa linh.
Địa linh vì hoàn thành tia chấp niệm này, đau khổ chờ đợi. Nhưng đợi lại đợi, chờ lại chờ, trước sau vẫn không chờ được người phù hợp điều kiện.
Người phù hợp điều kiện, đầu tiên phải là lực đạo cổ sư, có thú lực hư ảnh, sức chiến đấu cao cường.
Thứ hai, vị lực đạo cổ sư này phải đối mặt cái chết, mới có tư cách tham gia khảo nghiệm cuối cùng.
Mà khảo nghiệm cuối cùng, chính là luyện thành thứ hai không khiếu tiên cổ.
Thời kì thượng cổ, lực đạo nổi trội, trong mười cổ sư có hết tám người theo lực đạo. Nhưng mà người đạt tư cách lại không có ai.
Cổ tiên chết đi, nhưng phúc địa vẫn như cũ gặp phải tai kiếp.
Địa linh chờ mãi không được người phụ hợp, lại đối mặt tai kiếp, để giảm bớt tiên nguyên tiêu hao, địa linh cuối cùng chỉ có thể lựa chọn ngủ say.
Năm rộng tháng dài, tai kiếp như cũ không ngừng kéo đến, phúc địa nguyên bản rộng lớn, trải qua nhiều lần tai kiếp bị phá vỡ, hiện tại không bằng một phần một trăm diện tích trước đây.
Trong một lần tai kiếp, phúc địa bị đánh ra lỗ hổng, câu thông ngoại giới. Ba đứa trẻ phàm nhân vô tình đi lạc vào, cũng chính là Tam Vương danh truyền Nam Cương của sau này.
Tam Vương trả thù xong, trở về phúc địa tiếp tục tu hành, nhưng cũng không ai chân chính lấy được truyền thừa chân chính.
Bất quá, dựa vào tài nguyên trong truyền thừa, bọn họ không ngừng tu hành, cách lục chuyển chỉ còn một bước.
Nhưng cả ba người, đều không ai thành tựu lục chuyển, trước khi chết, cả ba đem phúc địa cải tạo, làm thành Tam Vương truyền thừa ngày nay.
Địa linh nhiều lần từ ngủ say thức dậy, phát hiện việc này nhưng không ngăn cản, bởi nó muốn mượn nhờ Tam Vương truyền thừa, chọn ra người phù hợp tư cách.
Cứ như vậy, kéo dài đến tình trạng như hiện tại.
Này đó tình bào, Phương Chính đều là lấy được từ nguyên tác. Còn về Phương Nguyên, thì dựa vào kí ức năm trăm năm kiếp trước.
Ở kiếp trước của Phương Nguyên, phải thêm một khoảng thời gian rất lâu về sau, bí mật về truyền thừa mới được khai quật ra.
Tính toán thời gian mà nói, trong kí ức kiếp trước của Phương Nguyên, Tam Vương truyền thừa kéo dài gần mười năm. Nhưng hiện tại, cũng chỉ mới hơn một năm, thời gian có thể nói là diễn ra vô cùng sớm.
Nhưng đối với Phương Chính mà nói, thời gian này là vừa khớp trong nguyên tác, không quá sai biệt.
– Tiếp theo Phương Nguyên sẽ bắt đầu luyện cổ, sau đó là bắt đầu giết người. Đây chính là một điểm mấu chốt. Chỉ cần vượt qua điểm này, ta có thể an toàn đến điểm cuối của trận chiến Tam Vương truyền thừa lần này.
Phương Chính không biết cụ thể cổ phương của thứ hai không khiếu cổ, nhưng hắn biết khâu quan trọng trong đó.
Khâu quan trọng trong đó cũng không ít, Phương Chính nhớ cũng gần như toàn bộ, nhưng trước không nói những cái khác, chỉ nói cái đầu tiên đáng chú ý nhất
Khâu đầu tiên đáng được chú ý nhất, chính là giết người nuốt khiếu, xây dựng tư chất của không khiếu thứ hai. Giết càng nhiều người, nuốt càng nhiều không khiếu, tư chất sau khi hình thành của không khiếu thứ hai lại càng cao.
Nếu có thể nuốt được không khiếu có chất lượng tốt, vậy có thể giảm bớt số lượng không khiếu cần nuốt.
Vậy cái gì là chất lượng tốt? Chính là tu vi cao, tư chất cao, tích lũy cao. Mà mặc kệ cái nào trong ba cái, Phương Chính đều có hết.
Lại thêm việc Phương Chính để lộ việc mình có hệ thống cho Phương Nguyên, không có gì nghi ngờ, Phương Chính chính là nhân tuyển số một để giết người đoạt khiếu.
Đứng ở vị trí của Phương Nguyên suy xét, giết Phương Chính mặc dù nguy hiểm rất lớn, nhưng có địa linh giúp sức, cược một lần không phải không được.
Cho nên với Phương Chính, lúc này chính là điểm mấu chốt quan trọng.
Nếu Phương Nguyên lựa chọn giết Phương Chính, Phương Chính chỉ có thể bỏ mặc tất cả chạy trốn. Cùng lắm bóp nát xuân thu thiền, chịu thương tổn còn hơn mất mạng.
Nếu Phương Nguyên lựa chọn ổn thỏa, không ra tay với Phương Chính. Vậy thì kế hoạch sau đó có thể tiếp tục làm tiếp.
Nhưng mà, Phương Chính không phải loại người giao quyền chủ động vào tay người khác. Cho dù hắn không thích chủ động chọc vào người ta, nhưng cũng tuyệt đối không bị động mặc người bày bố.
Cho nên, bằng mọi giá, Phương Nguyên tuyệt đối không thể chọn giết Phương Chính ở chỗ này.
– Tiểu Thiên, tiến hành kế hoạch.
Phương Chính lúc này nói với Tiểu Thiên.
– Được, ta rất nhanh sẽ quay lại.
Tiểu Thiên đáp, bay ra khỏi không khiếu của Phương Chính, biến mất không thấy.
Rất nhanh, Tiểu Thiên xuất hiện trong một tòa đại điện.
Đại điện màu xanh đen, tràn ngập phong cách cổ xưa, được xây thành từ những khối đồng lập phương. Trên mặt đồng còn mọc rêu xanh, tràn đầy dấu vết của thời gian đầy tang thương.
Ở giữa đại điện, Phương Nguyên đang ngồi suy tư, bên cạnh hắn là một con rùa già to lớn.
Con rùa này lớn cở một căn phòng, giáp xác màu xanh biếc. Bốn cái chân to lớn, trên đầu còn mọc hai cái râu rồng dài. Đây chính là địa linh của phúc địa.
Tiểu Thiên không để ý địa linh, bởi địa linh cũng không có cách nào phát hiện nó. Nó bay nhanh về phía Phương Nguyên, sau đó chui vào đầu Phương Nguyên, đem giả ý đã được Phương Chính chuẩn bị từ trước âm thầm thả vào trong đầu Phương Nguyên.
Giả ý không thể tồn tại quá lâu nếu không được bổ sung. Cũng không thể can thiệp quá nhiều vào suy nghĩ của người khác, khiến họ làm ra việc trái với tác phòng của bản thân. Bởi như vậy sẽ rất dễ bị phát hiện.
Nhưng Phương Chính chỉ cần ảnh hưởng Phương Nguyên, để Phương Nguyên tạm thời gác lại việc giết mình đoạt khiếu liền được. Còn sau đó, chắc cũng không còn gì có thể khó dễ nhau đi.
Rất nhanh, Tiểu Thiên đã quay lại bên cạnh Phương Chính, chui vào không khiếu của hắn chơi với xuân thu thiền, đồng thời cũng báo cáo kết quả.
Cứ như vậy, Phương Chính cũng có thể an tâm, tiếp tục đi dạo trong Bạo Vương truyền thừa.