Chương 195: Trở lại Tam Xoa sơn
Tam Xoa sơn.
Ba cột sáng chiếu thẳng thương khung.
Người người vốn đã quen thuộc cảnh tượng này, cũng không ai biết, đây rốt cuộc đã là lần thứ mấy cửa vào Tam Vương truyền thừa mở ra.
Trên Tam Xoa sơn, quần hùng hội tụ, nhưng đứng trước cửa vào truyền thừa lại rất có trình tự, vô cùng ngăn nắp.
Phương Chính đứng trên đầu Tiểu Hổ, cười như không cười nhìn xuống Tam Xoa sơn ở phía dưới.
Lần này Phương Chính chơi chọi, canh ngày lúc cửa vào truyền thừa vừa mở ra, cũng vừa vặn cưỡi Tiểu Hổ đuổi tới. Nhưng mà, hắn một chút cao hứng cũng không có, bởi vì cái này hoàn toàn nằm ngoài ý muốn.
Trên Tam Xoa sơn lúc này, tính thêm Phương Chính, ngũ chuyển cổ sư có đến bảy người. Mà Phương Chính còn không phải người mạnh nhất.
Hiện tại xuất hiện nổi bật, rất dễ kéo thù hận. Nhưng mà Phương Chính cũng hết cách, chỉ có thể chống mặt mũi, tiếp tục giả vờ.
Hằn theo trên đầu Tiểu Hổ nhảy xuống, vững vàng đáp trên mặt đất, mà Tiểu Hổ ngay sau đó cũng nhận được lệnh, vỗ cánh bay đi.
– Thiết Mộ Bạch tiền bối, vãn bối hữu lễ.
Phương Chính đầu tiên hướng Thiết Mộ Bạch chấp tay thi lễ.
– Gặp qua Vu Quỷ, Khô Ma, Giết Người Quỷ Y ba vị tiền bối.
Sau đó lại hướng lần lượt ba người Vu Quỷ, Khô Ma cùng Cừu Cửu lần lượt chấp tay.
Mặc kế bối phận, tuổi tác, danh tiếng, Phương Chính đều thua cho bốn người này một bậc. An toàn khởi kiến, vẫn là điệu thấp một chút.
Nhưng mà khi nhìn đến Vương Tiêu cùng Võ Lan San, hai vị ngũ chuyển cổ sư khác, Phương Chính lại chỉ hơi gật đầu chào hỏi, lấy ngang hàng đối đãi.
Hai người Vương Tiêu, Võ Lan San hơi nhíu mày, rõ ràng cảm thấy bất mãn. Nhưng phát hiện khí tức Phương Chính để lộ ra ngoài lại là ngũ chuyển cao giai, cả hai liền kìm chế không phát.
Hơn nửa năm trước, Phương Chính chỉ là ngũ chuyển sơ giai, bị Thiết Mộ Bạch đánh chạy khỏi Tam Xoa sơn. Không ai có thể nghĩ tới, chỉ hơn nửa năm, Phương Chính đã từ ngũ chuyển sơ giai trở thành ngũ chuyển cao giai, thăng lên hai tiểu cảnh giới.
Tốc độ tu hành này, khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Cho dù là Thiết Mộ Bạch cũng rất ngoài ý muốn. Lão biết Phương Chính có tử tinh xá lợi cổ, dù gì con cổ này cũng là lão cho hắn. Nhưng lão cho rằng, Phương Chính cùng lắm cũng chỉ có thể lên tới ngũ chuyển trung giai, muốn đạt tới ngũ chuyển cao giai ít nhất cũng phải phí một hai năm.
Ai mà ngờ, Phương Chính chỉ dùng nửa năm để lên hai cảnh giới.
Hơn hết, sáu vị ngũ chuyển này cũng có thể cảm thấy, Phương Chính không chỉ tăng chiến lực, e gần cổ trùng cũng đã xảy ra thay đổi.
Cho nên, chiến lực của Phương Chính hiện tại được họ đánh giá là sâu không lường được.
Cái này còn là do Phương Chính để lộ tu vi của không khiếu thứ hai, nếu hắn để lộ tu vi của không khiếu thứ nhất, lấy khí tức ngũ chuyển đỉnh phong bại lộ ra ngoài. E gần mấy người này sẽ bị dọa cho nhảy dựng.
Thấy Phương Chính lúc này đứng ngăn nắp ở một bên, người bên ngoài cũng lặp tức hiểu ý.
– Lạc Hành đây là không muốn tranh chấp với những vị ngũ chuyển cổ sư khác.
Rất nhiều người trong lòng hiểu rõ, cũng không ai ngoài ý muốn.
Truyền thừa ở ngay trước mặt, ai cũng không muốn trước tiên làm hại chính mình mưu lợi cho người. Bất cứ ai cũng sẽ chủ động đè ép lại sự ngông cuồng bạo ngược của mình xuống.
– Thiết Mộ Bạch tiền bối, mời ngài đi trước.
Lúc này Võ Lan San lên tiếng.
Thiết Mộ Bạch liếc mắt nhìn qua đám người.
Phương Chính cùng Vương Tiêu khẽ gật đầu, Cừu Cửu chỉ mỉm cười, còn Vu Quỷ và Khô Ma thì hừ lạnh. Nhưng không có ai phản đối.
– Vậy ta đi trước một bước.
Thiết Mộ Bạch nói, đi vào trong Tín Vương truyền thừa.
Vu Quỷ và Khô Ma nhìn nhau, cùng lựa chọn Khuyển Vương truyền thừa.
Sau đó đến Cừu Cửu, Võ Lan San, Vương Tiêu đi vào trong truyền thừa.
Phương Chính cũng không cùng ba người này tranh, tình nguyện xếp ở cuối cùng của ngũ chuyển.
Đợi ba người vào rồi, hắn mới đi vào Bạo Vương truyền thừa.
Sau đó đến Dịch Hỏa dẫn đầu tứ chuyển cổ sư đi vào.
Mà trong lúc này, một trận ồn ào từ dưới chân núi kéo dài lên trên.
– Dĩ nhiên là Hắc Bạch Song Sát, bọn họ rốt cuộc cũng trở lại!
Vô số ánh mắt tập trung lại, rất nhanh đã phát hiện lí do tạo ra ồn ào.
– Bọn họ chính là Hắc Bạch Song Sát?
Cũng có người lần đầu nhìn thấy hai người Phương, Bạch.
– Hai người trẻ tuổi này đều không đơn giản. Một người bị Thiết gia tứ lão vây khốn mấy tháng, vẫn như cũ bất bại. Người kia còn lợi hại hơn, lấy một địch bảy, chém giết Thiết Phách Tu!
Liền có người giới thiệu.
So với Phương Chính chỉ có tu vi áp đảo, nhưng lại không màn thế sự, thì hai người Phương Bạch càng khiến nhiều người chú ý hơn. Hiện tại rất nhiều người hồi tưởng tới việc hai người từng náo động Tam Xoa sơn, đều một đám không khỏi rùng mình.
– Thiết Phách Tu… Ta từng cùng người này giao thủ. Phương Chính cư nhiên có thể giết hắn, tuổi lại còn trẻ như vậy, quả thật không đơn giản.
Có người gật đầu, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
– Theo ta thấy, cái gì mà Bá Bương Đương Thời, cũng chỉ là tốt mã dẻ cùi mà thôi. Làm cho một hậu bối thành danh, đúng là làm mất mặt thế hệ chúng ta
Có cổ sư khịt mũi coi thường.
– Hắc Bạch Song Sát đến thì thế nào? Nay không giống xưa, hiện tại trên Tam Xoa sơn, tính luôn Lạc Hành vừa quay lại, ngũ chuyển cổ sư đã có bảy vị! Hai người bọn họ, cũng chỉ là tứ chuyển cổ sư, có thể tạo sóng gió gì?
– Không sai, nhất là Phương Chính, giết chết tộc nhân Thiết gia, Thiết Mộ Bạch sẽ không bỏ qua cho hắn. Có điều lá gan của hắn cũng không nhỏ, thế mà lại dám đến đây.
– Còn không phải là thừa dịp Thiết Mộ Bạch đã vào truyền thừa, cho nên mới dám đến sao?
Mọi người nhỏ giọng trò truyện với nhau, đủ loại ánh mắt đánh giá hai người Phương Bạch, có hiếu kỳ, có dò xét, có nghiêm nghị, có khinh bạc.
Nhưng đồng thời, có rất nhiều người không nhìn về hai người họ, mà nhìn về phía một người khác.
Người này đứng trong nhóm cổ sư tứ chuyển, mắt đẹp như sao, mày kiếm cau chặt, chính là Thiết Nhược Nam.
Thiết Nhược Nam là cổ sư tứ chuyển, đương nhiên phải theo đợt cổ sư tứ chuyển đi vào truyền thừa.
Cùng với Cốt Diện Tứ Sát Tinh trước đây cũng đồng dạng, dựa vào thực lực cá nhân để vào. Thiết Mộ Bạch thân là chính đạo, đương nhiên không thể bao che người nhà, làm hỏng quy tắc. Nếu không cũng sẽ không có khả năng trấn áp thế cục, làm gương cho thiên hạ.
– Phương Chính, là ngươi!
Thiết Nhược Nam nhìn về phía Phương Nguyên, trong ánh mắt tràn ngập lửa hận.
Phương Nguyên giết chết tộc nhân Thiết gia, trong lòng nàng đối với hắn tràn ngập căm phẩn, hận không thể ngay lặp tức giết chết.
Nhưng mà, đại kế đã định, Thiết Nhược Nam càng không thể để sự xúc động của bản thân làm hỏng kế hoạch.
Nàng hai tay siết chắt, xong lại buông lỏng, lại siết, lại buông.
Qua một lúc, nàng thở dài một hơi, ánh mắt kiên nghị cùng sắt lạnh, lạnh lùng nhìn về phía Phương Nguyên.
– Tiểu Thú Vương, ngươi cứ yên tâm. Lão tộc trưởng sẽ không ra tay với ngươi. Mạng của ngươi là của ta, sẽ do chính tay ta lấy mạng ngươi. Cứ chờ đi!
Nói xong, liền xoay người, đi cùng Thiết gia tứ lão tiến vào truyền thừa.
– Thiết Nhược Nam sợ rồi? Cư nhiên không chiến mà đi!
– Dư uy của Tiểu Thú Vương còn ở, khiến thiếu chủ Thiết gia không dám đối kháng.
– Ta cảm thấy nữ hài này rất thông minh. Tam Vương truyền thừa ở ngay trước mắt, tiện nghi trăm năm khó gặp như vậy, không nhanh chóng nắm bắt, đánh đánh giết giết thì có lợi ích gì?
Chân mày Phương Nguyên hơi cau lại, trong lòng không khỏi sinh ra sát ý.
Có thể nói, Thiết Nhược Nam là một trong số ít người cho Phương Nguyên cảm giác nguy hiểm. Từ lúc còn ở Thanh Mao sơn, cho đến lúc gặp lại ở Thương gia thành, Phương Nguyên đều đã có ý nghĩ giết chết Thiết Nhược Nam, không để nàng tiếp tục trưởng thành.
Chỉ là cơ hội không có, muốn động thủ cũng không dễ dàng gì. Trường hợp này, có thể nói là cùng Phương Chính không sai biệt lắm.
Phương Nguyên kiềm chế lại sát ý trong lòng mình, bình thản đi về phía truyền thừa.
Phần lớn tứ chuyển cổ sư đều tự giác tránh qua hai bên, nhường ra một cái lối đi.
– Chậm đã.
Đúng lúc này, một vị chính đạo cổ sư tiến lên phía trước, ngăn ở trước mặt hai người Phương Bạch.
Vị chính đạo cổ sư này, một thân áo bào trắng như tuyết, ống tay áo rộng, theo gió nhẹ động, diện mạo cũng vô cùng anh tuấn. Người này không phải ai khác, là Vân gia thiếu tộc trưởng, Vân Lạc Thiên.
– Tiểu Thú Vương, ta nghe nói ngươi giết chết Thiết Phách Tu.
Vân Lạc Thiên đứng trước mặt Phương Nguyên, hắn ánh mắt quét qua Phương Nguyên, sau đó lại đánh giá Bạch Ngưng Băng ở bên cạnh.
– Ngươi biết không?
Hắn tay chỉ Phương Nguyên, vô cùng ngạo mạn, nói.
– Ngươi thắng cũng không vẻ vang, dùng cổ trùng phi hành, giết người của chính đạo ta, cũng chỉ là chui một cái lỗ hỏng.
Bốn phía trằm mặt, không khí chớp mắt trở nên ngưng trọng.
Vân Lạc Thiên nói chuyện không khách khí, Phương Nguyên lại là người kiêu ngạo, chiếu theo tình hình phát triển, nhất định sẽ muốn đánh nhau.
Rất nhiều người lúc này đều chủ động lui lại, cách xa hai người.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Phương Nguyên lại khẽ gật đầu, mỉm cười nói.
– Quả thật là ta chui lỗ hổng, giết chết Thiết Phách Tu, thật ngượng ngùng.
Vân Lạc Thiên sửng sờ, đánh chết cũng không ngờ Phương Nguyên sẽ trả lời như vậy. Cái này cùng tình báo hắn nhận được có chút không giống nhau.
Hắn mấy năm nay tu luyện thuật phi hành, hiện tại có chút thành tựu. Còn muốn mượn cơ hội này chiến với Phương Nguyên một trận, giành lấy thanh danh.
Ai ngờ Phương Nguyên lại như vậy khách khí, làm hắn muốn đánh cũng đánh không được.
Hắn dù gì cũng là thiếu tộc trưởng Vân gia, là chính đạo cổ sư, đâu thể giống như ma đạo nói đánh liền đánh, như vậy nhất định sẽ gặp phải người đời chỉ chít.
Vân Lạc Thiên hơi hơi sửng sốt, rất nhanh cũng định thần lại.
– Chúng ta để Thiết Nhược Nam thiếu chủ đi trước, là nể mặt Thiết Mộ Bạch đại nhân. Nếu ngươi đã biết bản thân chui lỗ hổng, vậy thì không ngại trước tiên lui lại. Ở đây anh hùng hào kiệt, vẫn chưa đến phiên người lên trường.
Vân Lạc Thiên phất tay áo, bình thản nói
Hắn mặc dù thầm kéo mọi người xung quanh xuống nước, nhưng là không khí xung quanh càng thêm căng thẳng, mọi người đều có cảm giác giông bão đang ập tới.
Nhưng trong lúc mọi người căng thẳng đề phòng, Phương Nguyên lại đột nhiên mỉm cười lui lại một bước.
– Các hạ nói có lý, là ta đường đột. Trước mời mọi người.
Vân Lạc Thiên phất tay áo cười to, xoay người đi vào truyền thừa.
Tâm trạng của hắn lúc này vô cùng tốt. Mặc dù hắn cùng Phương Nguyên chưa giao thủ, nhưng tin rằng sau hôm nay, bên ngoài sẽ truyền ra tin đồn. Nói hắn nói lui Tiểu Thú Vương, khiến Tiểu Thú Vương không dám động thủ.
Cái này sẽ khiến thanh danh của hắn lan truyền rộng rãi, danh tiếng của Vân gia cũng sẽ tăng cao một bậc.
Sau khi Vân Lạc Thiên tiến vào truyền thừa, Phương Nguyên cùng Bạch Ngưng Băng mới đi vào Bạo Vương truyền thừa.
Đến lúc này, các tứ chuyển cổ sư còn lại mới bắt đầu thì thầm.
– Đây là Tiểu Thú Vương sao? Hắn cư nhiên tao nhã như vậy?
– Là hắn uống sai thuốc, hay là ta xem sai lầm? Thế giới này biến đổi cũng quá nhanh rồi!
– Ha ha, Tiểu Thú Vương túng, thật đúng là hèn nhát! Nếu là ta, ta đã sớm kéo tay áo, xong lên rồi.
– Ai, dù sao đối phương cũng là Vân Lạc Thiên! Vân gia tuy không phải siêu cấp thế lực, nhưng cũng là gia tộc nhất lưu.
Này đó cổ sư tự mình trò chuyện, nhưng bước chân đều thật đồng nhất, không ngừng hướng về Tam Vương truyền thừa mà đi.