Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhanh-toi-tet-ta-kich-hoat-len-than-hao-he-thong.jpg

Nhanh Tới Tết, Ta Kích Hoạt Lên Thần Hào Hệ Thống

Tháng 1 13, 2026
Chương 463: Ngươi không hiểu Chương 462: Nên chết kẻ có tiền!
ma-dao-nu-de-vuong-phu-ta-dua-vao-kich-ban-quet-ngang-chu-thien.jpg

Ma Đạo Nữ Đế Vượng Phu, Ta Dựa Vào Kịch Bản Quét Ngang Chư Thiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 669. Chương cuối Chương 668. Chiến, Hâm Diệp Ma Đế
than-huyet-chien-si.jpg

Thần Huyết Chiến Sĩ

Tháng 1 26, 2025
Chương 860. Thần Chương 859. Thứ bảy quy tắc
huyet-mach-than-nong-thien-ho-xuat-the.jpg

Huyết Mạch Thần Nông: Thiên Hồ Xuất Thế

Tháng 12 17, 2025
Chương 151: Đại kết cục Chương 150: Khoa học và thần thông 2
conan-ta-tai-tokyo-lam-tru-linh-su.jpg

Conan: Ta Tại Tokyo Làm Trừ Linh Sư

Tháng 2 8, 2026
Chương 270: Tìm kiếm phòng thuyền trưởng Chương 269: Ảo cảnh phó bản ‘du thuyền trong bão táp’
ta-manh-len-nho-group-chat-vo-han-ki-nang.jpg

Ta Mạnh Lên Nhờ Group Chat • Vô Hạn Kĩ Năng

Tháng 1 12, 2026
Chương 196: Ta Không Phải Anh Hùng Chương 195: Zorigtoi Tái Xuất, Hình Thái Thứ Ba - Mad Unicorn
tam-tuoi-loli-tim-toi-cua-hai-tu-me-nang-la-giao-hoa.jpg

Tám Tuổi Loli Tìm Tới Cửa, Hài Tử Mẹ Nàng Là Giáo Hoa

Tháng 12 1, 2025
Chương 128: Ta yêu ngươi Chương 127: Bảo bảo
Toàn Dân Xếp Hạng, Ta Sáng Lập Khoa Huyễn Thiên Đình

Toàn Dân Xếp Hạng, Ta Sáng Lập Khoa Huyễn Thiên Đình

Tháng 2 3, 2026
Chương 760: Một thân một mình, khởi đầu mới. . Chương 759: Nhiệm vụ hoàn thành, Vĩnh Hằng Kết Tinh tới tay. .
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 189: Căn nhắc bước tiếp theo
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 189: Căn nhắc bước tiếp theo

Thiết Mộ Bạch đánh bại Lôi Minh Kiếm Ma Lạc Hành.

Lạc Hành trọng thương, đem theo Cốt Diện Tứ Sát Tinh rút khỏi Tam Xoa sơn.

Ngay sau đó, Thiết Mộ Bạch dùng sức một người, chấn áp toàn bộ cục diện, đem ma đạo cổ sư toàn bộ đuổi khỏi Tam Xoa sơn.

Khổng Nhật Thiên, Long Thanh Thiên hai vị tứ chuyển đỉnh phong, song song rút đi ngay sau đó.

Vô số ma đạo thành danh, cũng lục tục mặt ủ mày chao rời đi.

Mà Hắc Bạch Song Sát, hai vị ma đạo tân tinh, gây ra không ít sóng gió trên Tam Xoa sơn sớm đã đi khỏi từ bốn ngày trước.

Tin tức truyền lưu ra ngoài, khắp Nam Cương cũng không khỏi chấn động.

Chính đạo hoan hô ăn mừng, ma đạo tất cắn răng uất hận không thôi.

Vô số ma đạo cổ sư không cam lòng, ẩn nấp ở phụ cận Tam Xoa sơn, ngóng nhìn ba cột sáng tận trời xanh của Tam Vương truyền thừa, trong lòng ham muốn lại bất đắc dĩ.

Đâu đó trên trời cao, trên lưng bốn con bưu.

Phương Chính ngồi nhắm mắt trên lưng Tiểu Hổ, thúc giục điện liệu cổ chữa trị thương thế của chính mình. Điện liệu cổ mặc dù dùng tương đối tốt, nhưng nó chỉ có tam chuyển, đối với cấp bậc hiện tại của Phương Chính không đáng nhắc tới.

– Công phạt, di động đã có. Ta thiếu nhất chính là chữa trị.

Phương Chính trong lòng căn nhắc.

Lôi đạo Phương Chính dùng để chủ công, có tốc kiếm cùng lôi minh là hai sát chiêu dùng cho công phạt.

Nhưng về mặt di động, chữa trị lại chỉ có thể dựa vào hai con cổ trùng đơn lẻ là điện tốc cổ, điện liệu cổ.

Hai con cổ trùng này dù là hàng tinh phẩm, dùng rất tốc, nhưng cấp bậc chỉ có tam chuyển, không đáp ứng được yêu cầu lúc này của Phương Chính.

Còn về họa đạo. Chủ công có vạn vật đồng họa là sát chiêu chính. Đồng thời có không ít sát chiêu nhỏ lẻ giấu trong dung họa cổ. Di động cũng có một cái sát chiêu chuyên môn bỏ qua khoảng cách, dùng để chạy trốn, Phương Chính gọi nó là bước nhảy alpha.

Tuy nhiên họa đọa lại không có thủ đoạn chữa trị, lỗ hổng này vô cùng lớn.

Còn về những lưu phái khác, nói thật là Phương Chính chỉ có lí thuyết, cổ trùng một con cũng không.

Nhiều nhất là trụ đạo có một cái sát chiêu tăng tốc thời gian, cùng một cái băng đạo sát chiêu chỉ để hạ thấp nhiệt độ không khí, được dùng lúc Phương Chính đi vào truyền thừa trận đạo của Đồ Tư Diệp.

Còn lại những cái khác, chính là phế.

Cho nên cấp thiết nhất bây giờ là phải bổ toàn các phương diện của hai lưu phái lôi đạo cùng họa đạo.

Các phương diện cổ tu gồm công phạt, phòng ngự, di động, chữa trị, trinh sát, hậu cần.

– Trước tiên xem xét lôi đạo.

Phương Chính mở hai mắt, vết thương của hắn lúc này đã hoàn toàn bình phục, cũng không lưu lại sẹo, chỉ là chỗ vết thương vẫn còn đau nhức.

Lôi đạo gần đây Phương Chính nhận được vài con cổ trùng, còn có một ít tài liệu, có thể thay đổi một chút cổ trùng trong tay.

– Nhưng trước đó, vẫn là tìm chỗ đáp xuống đi.

Hắn nghĩ một chút, cuối cùng để Tiểu Hổ đáp xuống một ngọn núi vô danh.

– Lạc Hành, thương thế của đệ thế nào?

Vừa đáp xuống, ba người Thanh, Dược, Tần đã lo lắng không thôi, vội vàng xem xét Phương Chính từ trên xuống dưới.

Lúc này nhìn lại, trên người Phương Chính đã không có vết thương nào, chỉ là quần áo có vài vết rách, lại dính không ít máu mà thôi.

Ba người kiểm tra Phương Chính một vòng từ đầu tới chân không phát hiện chỗ nào không ổn, thế này mới đem trái tim đang kẹt ở cổ họng nhắc xuống vị trí cũ.

– Đệ thật là, đã biết đánh không lại, vậy mà vẫn còn liều mạng.

Dược Hồng vừa giận vừa lo nói.

– Thanh danh không còn có thể lặp lại, nhưng mạng chỉ có một, vạn nhất Thiết Mộ Bạch động sát tâm, đệ nhất định không chết cũng phế.

Thanh Thư cũng vô cùng không an tâm, lớn giọng trách cứ.

– Lạc Hành, ngươi cũng không nên cậy mạnh, nhất là một chiêu cuối cùng, hoàn toàn không cần thiết.

Tần Phong cũng nói.

Phương Chính cười như không cười.

Ai nói không cần chứ, nhất là một chiêu cuối cùng. Nếu không làm vậy, hắn làm sao giao bookmark truyền tin phiên bản cuốn sách cho Thiết Mộ Bạch?

Chỉ là cái này không cần thiết phải nói với ba người. Thậm chí việc Phương Chính có liên hệ với Thiết Nhược Nam, tham gia kế hoạch vây bắt Phương Nguyên, Phương Chính cũng không để ba người biết.

Người biết càng ít, khả năng bại lộ cũng càng ít.

– Không cần để ý, ta bây giờ hoàn toàn bình thường. Chúng ta hiện tại nên bàn việc tiếp theo đi.

Phương Chính lúc này nói, đi lại chỗ trống nhặt vài khối đá xếp lại thành chỗ ngồi.

– Tiếp theo chúng ta sẽ làm thế nào?

Tần Phong cũng nhặt vài khối đá, xếp thành chỗ ngồi ở đối diện Phương Chính, hỏi.

– Bây giờ sẽ đi Trung Châu sao?

Dược Hồng cũng hỏi, cùng Thanh Thư phân biệt ngồi hai bên trái phải của Phương Chính.

Nói thật là Dược Hồng có chút nhờ Phương Niệm Dung. Nàng dù gì cũng là nữ nhân, có nhiều việc cũng không thể cùng một đám nam nhân tâm sự. Mà trong những người nàng quen biết hiện tại, chỉ có Phương Niệm Dung mới chân chính là nữ.

Lâm An, Lâm Anh tuổi còn nhỏ, chưa đủ hiểu chuyện. Còn Bạch Ngưng Băng, căn bản không thể tính là nữ nhân. Bởi vì dù Bạch Ngưng Băng có xinh đẹp thế nào, chung quy lại tư duy vẫn là nam nhân, cùng nữ nhân hoàn toàn khác biệt. Thậm chí Bạch Ngưng Băng còn không xem bản thân là nữ nhân, thì Dược Hồng càng không dám xem nàng ta là nữ nhân.

– Đi Trung Châu sao?

Phương Chính lúc này trầm ngâm, hơi nhìn qua Tần Phong.

Phương Chính dự định để Tần Phong lại Nam Cương, nhưng nói thật là có chút mạo hiểm. Phân thân Lưu Tử Phàm xem như đã chết, Phương Chính cũng không muốn để thêm cái phân thân Tần Phong này chết.

Suy tư một lúc, Phương Chính hỏi Tần Phong.

– Tần Phong, ngươi có muốn ở lại Nam Cương không?

Tần Phong hơi giật mình, có chút không hiểu việc gì đang xảy ra.

Thanh Thư và Dược Hồng thấy vậy, đánh giải thích một chút việc Phương Chính cùng Phương Niệm Dung có thề độc, hứa sẽ đi Trung Châu.

Việc này xảy ra trước khi Tần Phong cùng bọn họ quen biết, cho nên Tần Phong không biết cũng rất bình thường.

Tần Phong nghe xong, hơi trầm tư.

Nói thật hắn muốn dựa vào Phương Chính để phát triển đến đỉnh cao, nhưng cũng không muốn mãi là cái đuôi của Phương Chính.

Hiện tại, Tần Phong phát triển đến mức này, đã được xếp vào hàng cường giả, đoạn đường tiếp theo cũng đã có thể tự mình đi tiếp. Dù không lên được ngũ chuyển, làm một cái tứ chuyển đỉnh phong cũng không tệ.

Nhưng mà, nếu ở lại Nam Cương, Tần Phong sẽ lại là một người cô đơn, mà hắn sợ nhất cũng chính là cô đơn.

Phương Chính nhìn Tần Phong, cũng hiểu được một chút lo lắng của hắn ta, vì vậy nói.

– Ta có ân với một cái cở trung gia tộc. Gia tộc này là Bách gia. Nếu ngươi lựa chọn ở lại Nam Cương, ta sẽ dùng phần nhân tình này, để ngươi trở thành gia lão khác họ của Bách gia. Chuyển thân thành chính đạo, cũng xem như có chỗ an toàn, bình an sinh sống.

– Đương nhiên gia nhập gia tộc, thì phải có cống hiến cho gia tộc. Giác ngộ hy sinh vì gia tộc ít nhiều gì cũng phải có, bằng không ta cũng không dám ra mặt nói với họ.

Tần Phong sửng ra.

Gia tộc?

Hắn chưa từng có cái khái niệm đó.

Mặc kệ là nguyên thân, còn là Tần Phong của bây giờ, đều là kẻ bạc mệnh không có thân nhân bên cạnh.

Hiện tại đột nhiên muốn hắn cống hiến cho gia tộc, vì gia tộc hy sinh, cái này có chút ngoài tầm tay với.

Nhưng đồng thời, Tần Phong cũng có chút chờ mong.

Được dựa vào một ai đó, được bảo vệ một ai đó, có người chia sẻ, có người an ủi, quả thật chính là nhân sinh hạnh phúc.

Phương Chính nhìn Tần Phong, hơi mỉm cười, nói.

– Ngày mai chúng ta đi Bạch Cốt sơn.

Phương Chính đã quyết định, gửi Tần Phong lại cho Bách gia.

– Chỉ cần bắt giữ được ta, trong mắt vị đại năng đó, Tần Phong không cần cũng được. Cùng lắm đem hắn sưu hồn một chút, cũng không đến mức lấy mạng hắn. Vừa hay, cũng nên thăm hai con cờ ta tiện tay để lại. Bây giờ chắc chúng cũng đã thành cổ sư rồi.

Phương Chính trong lòng nghĩ, ánh mắt chuyển qua người Thanh Thư và Dược Hồng.

– Ta còn phải quay lại Tam Xoa sơn một chuyến, cũng phải ở nửa năm sau hoặc lâu hơn. Đại ca, nhị tỷ. Hai người có thể đi Trung Châu trước, không cần phải ở lại chờ ta.

Thanh Thư, Dược Hồng bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng lắc đầu.

– Chúng ta đã đồng hành cùng nhau lâu như vậy, hiện tại phải rời đi Nam Cương, vẫn là nên cùng nhau đi.

Thanh Thư nói. Lời này nói rõ là hắn và Dược Hồng sẽ chờ Phương Chính.

– Ta tôn trọng quyết định của cả hai.

Phương Chính nói, sau đó cũng không nói gì thêm. Bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng mà rất nhanh, Phương Chính mở mắt, lấy ra một cuốn sách. Cuốn sách này vô cùng đơn giản, bìa xanh giấy ngã vàng, giống như một quyển bí tịch võ công trong phim kiếm hiệp. Trên bìa có ghi ba từ, Lưu Tử Phàm.

Đây là sách truyền tin có liên kết với cuốn Phương Chính đưa cho Lưu Tử Phàm. Hiện tại Phương Chính lấy ra, bởi vì hắn cảm nhận được Lưu Tử Phàm vừa gửi tin cho hắn.

Phương Chính mở ra xem, gặp được một dòng chữ nối tiếp phía sau dòng chữ lúc trước Lưu Tử Phàm đã gửi.

Cuốn sách này khác bookmark, chữ bên trên sẽ không biết mất mỗi lần viết xong. Cho nên nếu viết hết giấy, cuốn sách sẽ trở nên vô dụng. Đổi lại thông tin có thể lặt lại xem, dùng cho việc bàn kế hoạch sẽ tiện lợi hơn.

“Ngươi họ Cổ Nguyệt?”

Lưu Tử Phàm hỏi một cách khẳng định.

“Đúng vậy! Có vấn đề gì?”

Phương Chính dùng bút đáp lại.

“Cổ Nguyệt Phương Chính là gì của ngươi?”

Lưu Tử Phàm lại hỏi.

Phương Chính hơi ngẩng ra.

Cái gì a, Lưu Tử Phàm làm sao đột nhiên lại hỏi như vậy?

Phương Chính do dự một chút, đáp.

“Đó là tên của ta!”

Lưu Tử Phàm đang trốn trong một cái hang động cách Tam Xoa sơn không xa, hắn trên tay cầm lấy một cuốn sách, đọc được dòng chữ vừa xuất hiện, hắn không nhịn được thở ra một hơi.

– Thì ta Tiểu Thú Vương không phải tên là Phương Chính, mà tên là Phương Nguyên.

Lưu Tử Phàm từng đi qua Thanh Mao sơn.

Đó là vào khoảng sáu năm trước, hắn nhận được một mối làm ăn. Có người thuê hắn giết chết Cổ Nguyệt Phương Chính, thiên tài của Cổ Nguyệt bộ tộc.

Lúc đó Lưu Tử Phàm có biết, Phương Chính có một ca ca sinh đôi tên là Cổ Nguyệt Phương Nguyên.

Lúc nhìn thấy Phương Nguyên, Lưu Tử Phàm còn cho là đó chính là người mình ám sát nhưng không thành. Mãi cho đến hiện tại, nhìn thấy Phương Chính tự cắt thịt của mình, một màn từng làm hắn kinh hãi lúc ở Thanh Mao sơn lại lần nữa xuất hiện trong đầu hắn.

Lưu Tử Phàm đắng đo rất nhiều, cuối cùng vẫn là quyết định hỏi Phương Chính.

Phương Chính trả lời “đó là tên của ta” đã cho Lưu Tử Phàm biết được rất nhiều thứ, cũng giải quyết được rất nhiều khúc mắc trong lòng.

– Thanh Mao sơn, đi ra hai cái yêu nghiệt.

Lưu Tử Phàm cười khổ một tiếng, nhu nhu huyệt thái dương.

Chỉ là Lưu Tử Phàm không biết, yêu nghiệt đi ra từ Thanh Mao sơn không phải chỉ có hai, mà có ít nhất là ba. Bởi ngoài Phương Chính cùng Phương Nguyên ra, còn có Bạch Ngưng Băng.

Còn Thanh Thư cùng Dược Hồng, chỉ có thể nói là thiên tài, không tính yêu nghiệt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lao-ba-la-cuu-thuc-truyen-nhan-nha-ta-thong-cuu-thuc-nghia-trang
Lão Bà Là Cửu Thúc Truyền Nhân, Nhà Ta Thông Cửu Thúc Nghĩa Trang
Tháng 10 23, 2025
tai-pokemon-the-gioi-ke-ho-cau-sinh.jpg
Tại Pokemon Thế Giới Kẽ Hở Cầu Sinh
Tháng 1 24, 2025
trung-sinh-hoc-ba-cung-mem-manh-giao-hoa-hoan-my-nhan-sinh.jpg
Trùng Sinh: Học Bá Cùng Mềm Manh Giáo Hoa Hoàn Mỹ Nhân Sinh
Tháng 3 4, 2025
ta-he-dragon-quan-quan-khong-phai-pokemon.jpg
Ta, Hệ Dragon Quán Quân, Không Phải Pokemon!
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP