Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-tien-gioi-mon-thu-nhat-he-ho-bat-dau-nhan-cha-thanh-cong.jpg

Tu Tiên Giới Môn Thứ Nhất Hệ Hộ: Bắt Đầu Nhận Cha Thành Công

Tháng 2 10, 2026
Chương 457: lão tổ tông? Chương 456: hữu duyên a ~
con-gai-cua-ta-que-huong-cua-ta.jpg

Con Gái Của Ta Quê Hương Của Ta

Tháng 1 18, 2025
Chương 421. Đều tốt Chương 420. Thanh minh
nien-dai-1979-mang-theo-vo-con-an-thit

Niên Đại 1979: Mang Theo Vợ Con Ăn Thịt

Tháng 2 6, 2026
Chương 1516: Thật nhiều nha Chương 1515: Bị bắt tại chỗ
hokage-cai-nay-tu-than-qua-phan-thien-tai.jpg

Hokage: Cái Này Tử Thần Quá Phận Thiên Tài

Tháng 3 24, 2025
Chương 530. Otsutsuki Kaguya, đại kết cục Chương 529. Giúp thêm phiền
mong-canh-nay-rat-thu-vi.jpg

Mộng Cảnh Này Rất Thú Vị

Tháng 1 18, 2025
Chương 304. Ấm áp bữa tối « đại kết cục » Chương 303. Hoàn chỉnh nàng dâu
thien-menh-nhan-vat-phan-dien-theo-nghich-do-xong-su-bat-dau.jpg

Thiên Mệnh Nhân Vật Phản Diện, Theo Nghịch Đồ Xông Sư Bắt Đầu

Tháng mười một 29, 2025
Chương 503: 503, vinh quang (hoàn tất) Chương 502: 502, Thiên Kiêu Bảng
dai-anh-cong-vu-vien.jpg

Đại Anh Công Vụ Viên

Tháng 2 9, 2026
Chương 530 3 vị một thể chiến lược hạt nhân Chương 529 Malaysia chuyên viên
ta-wechat-group-noi-lien-tam-gioi.jpg

Ta Wechat Group Nối Liền Tam Giới

Tháng 1 24, 2025
Chương 325. Đại kết cục Chương 324. Vương Thạch run như cầy sấy
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 188: Cũ không đi, mới không tới
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 188: Cũ không đi, mới không tới

Bảy ngày sau…

Phương Chính đau đầu.

Hắn nhu nhu huyệt thái dương, nhìn hai con cổ trùng ở trước mặt. Một con tứ chuyển, một con tam chuyển, đều là lôi đạo cổ trùng, cũng là loại trân quý.

Cũng không biết là ai bên ngoài đồn đãi, nói Phương Chính đang có ý định gia nhập chính đạo, chỉ là chưa tìm thấy gia tộc chính mình thấy phù hợp.

Kết quả sau Thiết Nhược Nam, Dịch Hỏa đại diện Thương gia, đem thư của Thương Yến Phi cùng mấy phần quà tới mời chào Phương Chính.

Sau đó là Dực Xung cũng nhận lệnh gia tộc, gửi Phương Chính mấy phần lôi đạo cổ tài, cùng với một bức họa của đương kim tộc hoa Dực gia, cũng muốn mời chào Phương Chính.

Sau Dực Xung, Võ Thần Thông cũng đại diện Võ gia tìm tới cửa. Mặc kệ Phương Chính có nhận hay không cũng để lại cổ trùng, nói là muốn hắn suy xét.

Trước sau bốn cái siêu cấp thế lực, Phương Chính đùng là không nói nên lời.

Ờ thì nếu quà dâng tới cửa, Phương Chính cũng không tiện từ chối. Người ta cho mà không lấy mới thật sự là không phải lẽ. Cho nên mấy cái này, ngoài tộc hoa gì gì đó ra, còn lại hắn đều một hơi nuốt sạch.

Hừ, giường của hắn chỉ đủ hắn nằm, ai cũng đừng nghĩ leo lên.

Còn về suy xét gia nhập.

Cái này sự việc trọng đại, Phương Chính là cần thời gian căn nhắc a.

Đáng tiếc là tiếp theo hắn sẽ bị đuổi ra khỏi Tam Xoa sơn, cho nên không có cách nào trả lời được. Mấy siêu cấp thế lực này cũng không thể trách hắn đi.

Dù gì đồ không phải là hắn đòi, mà là bọn họ chủ động đưa tới. Cho nên không thể trách hắn được.

– Nhưng mà Thiết Mộ Bạch thì có chút…

Phương Chính hơi nhíu mày, nhìn lá thư Thiết Mộ Bạch thông qua Thiết Nhược Nam đưa tới vào bảy ngày trước.

Trong thư nói rõ, con tử tinh xá lợi cổ kia vốn là của Thiết Mộ Bạch vô tình tìm được, không phải của Thiết gia. Lần này gửi quà Phương Chính, là Thiết Mộ Bạch tự mình quyết định, muốn gửi lời cảm ơn Phương Chính vì đã giúp Thiết Nhược Nam tỉnh ngộ. Việc này cùng Thiết gia không có quan hệ, chỉ là việc cá nhân.

Sau đó chỉ nói đại khái về vấn đề liên hợp bắt giữ Phương Nguyên.

Đương nhiên trong thư Thiết Mộ Bạch cũng không nói ra cái tên Phương Nguyên, mà chỉ nói Tiểu Thú Vương Phương Chính.

Cuối cùng còn nói muốn cùng Phương Chính tiến hành trò chuyện, bàn bạc cụ thể hơn.

Phương Chính mấy ngày qua không có hồi thư, mà Thiết Mộ Bạch cũng không cần hắn hồi thư. Dù gì nhiều ánh mắt nhìn về phía Phương Chính, nếu hắn hồi thư, vậy người ta sẽ cho rằng hắn chọn dựa vào Thiết gia.

Một khi như vậy, Phương Chính sẽ cùng các siêu cấp thế lực khác lặt mặt, tình thế của hắn sẽ mất căn bằng, gặp phải xa lánh cùng chèn ép đến từ các siêu cấp thế lực khác.

Việc này đối Thiết gia là việc tốt, nhưng đối Phương Chính là việc xấu. Người có đầu óc liền sẽ không làm như vậy.

Còn cái gì mà đều hồi thư cho bốn nhà, như vậy Phương Chính có khác gì cỏ đầu tường, một chút tố chất cũng không có. Hoàn toàn đạp đổ hình tượng lạnh lùng cao ngạo của hắn.

À mà, chắc cái hình tượng này sớm đã sụp đỗ rồi đi. Nhưng tính, chẳng qua chỉ là nói nhiều hơn người ta tưởng một chút thôi, cũng không đến mức hỏng bét.

Nói chung là, Phương Chính sẽ không trả lời bất cứ ai cả.

Tuy nhiên với Thiết Mộ Bạch quả thật cần thiết, cho nên Phương Chính mới phải đắn đo là nên xử lí thế nào.

– Tính, làm như vậy đi.

Phương Chính đem hạc giấy cổ thu vào, đồng thời đem hai con cổ trùng Võ Thần Thông đưa tới luyện hóa, thu hết vào không khiếu.

Sau đó bắt đầu ba chân bốn cẳng chạy đi thu dọn đồ đạt.

Nhiều nhất một ngày nữa liền phải rời đi, muốn làm màu thì lúc đó phải đi thật gọn gàng lưu loát. Chứ đâu thể nói: “A, chờ ta soạn đồ cái đã” được.

Cho nên ba người Thanh, Dược, Tần cũng bị Phương Chính kêu đi dọn đồ của bản thân họ.

Rất nhanh, ngày mới lại tới.

Trên Tam Xoa sơn, ba cột sáng lần nữa xuất hiện.

Nhưng là nay Tam Xoa sơn lại an tĩnh vô cùng, so với những lần trước càng an tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Mọi ánh mắt đều tập trung đến đỉnh núi.

Lúc này, ở đó đang đứng hai ngươi.

Một vị lão nhân cao gầy, gương mặt nhăn nheo, tóc hoa găm.

Người này một thời nỗi danh, lấy sức một người chống đỡ vinh quang của một siêu cấp thế lực, chống đỡ vinh quang của chính đạo nhân sĩ.

Gia chủ tiền nhiệm của Thiết gia, Thiết Mộ Bạch.

Còn lại là một thanh niên tuổi trẻ, một thân áo bào bạch lam, tóc đen như mực, mặt mang mặt nạ xương cốt hình đầu sói.

Người này xuất đạo chưa lâu, nhưng là tuổi trẻ thiên tài, ma đạo tân tinh.

Lôi Minh Kiếm Ma Lạc Hành.

Người trên Tam Xoa sơn lúc này gần như nín thở, bởi bọn họ biết, tiếp theo đây sẽ có một trận chiến giữa hai ngũ chuyển. Một cái đại diện cho chính đạo tiền bối, một cái lại là ma đạo tân tinh.

Cũ không đi, mới không tới.

Nhưng là người ta muốn xem, một thế hệ người mới này, có thể đánh bại thế hệ đi trước, chiếm lấy vũ đài hay không?

Gió núi nhẹ thổi qua, máy tóc hoa găm của Thiết Mộ Bạch nhẹ nhàng lay động, vạt áo của Phương Chính nhẹ đu đưa.

– Tiền bối, mời.

Phương Chính nói, làm động tác mời.

Thiết Mộ Bạch mỉm cười từ ái, nói.

– Lạc Hành tiểu hữu, ngươi ra tay trước.

– Tốt.

Phương Chính cũng không chút do dự, thúc giục điện tốc cổ, xong thẳng về phía Thiết Mộ Bạch, đồng thời hai tay làm thành trảo, trong lòng bàn tay xuất hiện hai quả lôi cầu vừa đủ hắn nắm lấy.

Thiết Mộ Bạch vẻ mặt như cũ từ ái, thúc giục di động cổ, bắt đầu nhẹ nhàng lui tránh.

Phương Chính hai tay huy quyền, từng quyền đánh tới, theo chuyển động của cánh tay, ánh sáng màu lam của tia điện kéo dài, hai quả cầu ở hai tay hắn giống như đang bị những tia sáng này nối lại với nhau.

Rất nhanh, hai quả lôi cầu này không còn là mơ hồ liên kết, mà trực tiếp nối thành một đường.

Xoẹt.

Một tiếng lôi điện vang lên.

Thiết Mộ Bạch vội vàng lùi lại.

Trong chớp mắt vừa rồi, Phương Chính vốn đang vung quyền đột nhiên chuyển tay cắt qua, tia điện chớp mắt vạch ngang một đường.

May mà Thiết Mộ Bạch một thân kinh nghiệm lão luyện, không có nửa điểm sơ hở, nhẹ nhàng tránh thoát. Nếu vừa rồi đổi lại là người khác, rất có thể đã bị thương.

Lúc này nhìn lại, Phương Chính trong tay nắm lấy một con cổ trùng. Con cổ này hình lăng trụ đứng, một đầu xanh, một đầu đỏ, nhìn qua giống như một thanh nam châm thẳng. Đây chính là tích điện cổ

Phương Chính cằm tích điện cổ như đang cầm chui kiếm, mà lưỡi kiếm là do vô số dòng điện kết lại mà thành.

Phương Chính lấy lôi kiếm thành danh, người quen thuộc Phương Chính đều biết, mỗi trận hắn chiến đấu đều sẽ chủ dùng kiếm, dùng kiếm dẫn điện mới chính là phong cách của hắn.

Nhưng phi lôi kiếm cổ cao tới ngũ chuyển, vừa lên đã dùng ngũ chuyển cổ trùng quả thật rất lãng phí chân nguyên.

Vì vậy cho nên, Phương Chính chuyển dùng tam chuyển điện tương cổ, kết hợp tam chuyển điện tích cổ, làm ra một thanh kiếm như hiện tại.

Phương Chính lại lần nữa xong lên, kiếm điện múa lên.

Thiết Mộ Bạch lần này không lui mà tiến, cùng Phương Chính tiến hành giao thủ.

Một lần giao thủ này kéo dài cũng không lâu.

Ba chiêu đầu, Phương Chính chiếm thượng phong. Đến chiêu thứ sáu, hai người đã ngang tay. Sau chín chiêu, Phương Chính bị động phòng thủ.

Thiết Mộ Bạch nhìn như gần đất xa trời, nhưng mặc kệ là sức lực hay là dẻo dai, đều không thua kém tuổi trung niên. Lại thêm kinh qua nhiều trận chiến, một thân kinh nghiệm chiến đấu, hoàn toàn đè ép Phương Chính.

Phương Chính mượn nhờ không gian linh mệnh, cũng chỉ là tự luyện từ chiến. Hắn khuyết thiếu cùng người giao thủ, kinh nghiệm chiến đấu thấp đến đáng thương.

Nếu là một chiêu thăm dò, Phương Chính nhất định có thể đè ép vô số người. Nhưng nếu thật sự đánh lên tới, đều phải là dùng đến sát chiêu. Chiến đấu bình thường, Phương Chính rất dễ lặt xuồng trong mươn.

Đương nhiên nếu gặp phải mấy vị cổ sư bình thường, vậy thì đồng đại cảnh giới không ai làm gì được Phương Chính. Nhưng Thiết Mộ Bạch là tinh anh trong hàng tinh anh, cao thủ trong hàng cao thủ. Cho Phương Chính có là ngũ chuyển đỉnh phong, cũng không qua nổi lão.

Giao thủ trong chốc lát, Phương Chính cả người lấm tấm vô số vàng kim, trên tay, trên vai, trên chân, ngay cả một bên má cũng trở thành vàng.

Đây là do cổ trùng của Thiết Mộ Bạch làm thành.

Điểm kim cổ.

Bất kể là thứ gì, bị điểm kim cổ điểm trúng, đều hóa thành vàng ròng, mất đi sinh cơ.

Phương Chính trong lúc giao chiến cũng không bị trực diện điểm trúng, đều là hiểm hiểm lướt qua. Cái này còn là do Thiết Mộ Bạch không hạ sát thủ, cố ý đánh lệch đi.

Nhưng dù là như vậy, những nơi tiếp xúc gần với công kích của điểm kim cổ cũng hóa thành vàng ròng.

Ánh nắng lúc này chiếu xạ, làm cho trên người Phương Chính không ít chỗ tỏa ra ánh sáng vàng kim lấp lánh.

Phương Chính lúc này kéo ra khoảng cách, thở dài một hơi, chấp tay nói.

– Tiền bối quả nhiên lợi hại, vãn bối hiện tại không bằng.

– Lạc Hành tiểu hữu quả là thiếu niên anh tài, tin rằng rất nhanh sẽ vượt qua cả ta.

Thiết Mộ Bạch hai tay chấp sau lưng, cũng khách khí đáp lại một câu.

Phương Chính hơi mỉm cười, tại chỗ gọi ra phi lôi kiếm cổ, nhưng hắn không có hướng Thiết Mộ Bạch công kích, ngược lại dùng con cổ này cắt thịt chính mình.

Chỗ Phương Chính cắt xuống, đều là những chỗ bị điểm kim cổ làm bị thương biến thành vàng ròng.

– Chậc, trị liệu quả nhiên là điểm yếu của ta.

Phương Chính một bên cắt thịt chính mình, một bên chặc lưỡi nói.

– Bất quá, cũng không khó giải quyết lắm. Chỉ là tốn chút thời gian đi.

– Tiểu hữu không ngại, ta có thể giúp ngươi một tay.

Thiết Mộ Bạch nói.

Thiết gia đối với Phương Chính có ý mời chào, mặc dù không ai khẳng định, nhưng trên toàn Tam Xoa sơn đã có vô số lời đồn đãi. Hiện tại Thiết Mộ Bạch đối với Phương Chính hòa nhã từ ái, bất cứ ai nhìn vào đều chỉ nghĩ được hai từ “quả nhiên”.

– Không cần, không cần!

Phương Chính khoát tay, thành thạo cắt xuống miếng thịt hóa vàng khác. Thủ pháp của hắn nhanh gọn, cho người ta cảm giác hắn làm việc này cũng không ít lần.

– Tiền bối chờ tí, sắp xong rồi!

Phương Chính nói, đem má phải của mình cắt xuống.

Một cái cắt này rất sâu, cơ hồ dạt luôn nửa bên mặt, nhìn vào liền có thể thấy mấy cái răng cùng trăng như tuyết của hắn.

– Giờ thì. Ta sẽ xuất ra một chiêu cuối cùng, nếu tiền bối tiếp được, vậy ta lần này cũng không ở lại Tam Xoa sơn.

Phương Chính đem miếng thịt vàng vừa cắt xuống ném qua một bên, vẻ mặt bình thản nói.

Theo hắn nói chuyện, người bên ngoài có thể theo miệng vết cắt nhìn thấy hàm răng trắng đều đặn cùng cái lưỡi đỏ hồng của hắn chuyển động.

Một trận đau nhức không tên ập xuống lòng vô số người.

– Lôi Minh Kiếm Ma này là một tên điên thích tự ngược!

Rất nhiều người hít sâu mấy hơi, nhịn không được kêu khẽ.

– Đột nhiên có chút quen thuộc…

Lưu Tử Phàm trốn trong đám người lại không khỏi cau mày.

– Tiểu hữu, ta cũng không phải là muốn đuổi ngươi đi. Nhưng nếu ngươi đã quyết, vậy thì tới đi.

Trên đỉnh núi, Thiết Mộ Bạch lúc này hơi thở dài, nói.

Phương Chính cười khẽ, tay phải huy chưởng, sau đó lao về phía Thiết Mộ Bạch.

Grào!

Cơ hồ đồng thời, một tiếng hổ gầm vang lên, một con bưu bay nhanh mà tới, lao thẳng vào người Thiết Mộ Bạch.

Là Tiểu Hổ!

Nó sớm được Phương Chính gọi tới Tam Xoa sơn, vẫn luôn xoay quanh ở phụ cận, hiện tại mới bay thẳng tới đây.

Thiết Mộ Bạch hơi giật mình, lão sớm đã phát hiện Tiểu Hổ, nhưng không nghĩ tới nó vậy mà lại đồng thời cùng Phương Chính tấn công lão.

Thiết Mộ Bạch nghiêng người, tránh qua cánh bưu va đập, nhưng lại vừa vặn dính phải một chưởng vào giữa ngực.

Trong thoáng chốc, Thiết Mộ Bạch giật mình mở to hai mắt, nhìn thấy Phương Chính đang ở sát bên người, chưởng pháp của hắn đánh thẳng vào ngực lão.

Nhưng mà, từ chỗ bị đánh, Thiết Mộ Bạch không cảm thấy đau, ngược lại giống như bị Phương Chính dùng cái gì đó đập nhẹ vào người một cái.

– Dùng thứ này, chúng ta có thể trò chuyện bằng chữ viết.

Phương Chính nhỏ giọng nói khẽ, sau đó mạnh lùi lại. Lại lén lút tự làm mình bị thương, phun ra một ngụm máu.

Khoảnh khắc vừa rồi, bởi vì có Tiểu Hổ lướt qua, người khác căn bản không thấy những gì đã phát sinh.

Chỉ biết là Phương Chính cùng Tiểu Hổ đồng thời tấn công, chớp mắt Tiểu Hổ vồ hụt, Phương Chính bị đánh lui, còn trọng thương hộc máu.

– Quả nhiên lợi hại!

– Không hỗ là tiền nhiệm gia chủ Thiết gia, Thiết Mộ Bạch.

Rất nhiều người kinh ngạc cùng kính nể nhìn về phía Thiết Mộ Bạch.

– Có gì hay ho, chẳng phải là khi dễ tiểu bối sao?

Đồng thời càng nhiều ma đạo cổ sư bĩu môi. Nhưng trên thực tế là bọn họ đang bắt đầu cẩn thận lùi lại.

– Lạc Hành!

Ba người Thanh, Dược, Tần lại đồng thời xông thẳng lên đỉnh núi.

Không ai đứng ra cản ba người, ngay cả Thiết Mộ Bạch cũng không cản, để ba người chạy lại chỗ Phương Chính.

Thanh Thư đỡ lấy Phương Chính, nhưng Phương Chính lại hơi phất tay, lắc đầu tỏ vẻ không sao.

Phương Chính đứng thẳng người, mặc cho vết thương trên người chảy máu, cũng mặc cho đau nhức, hắn chấp tay nói.

– Đa tạ tiền bối đã nương tay.

Sau đó xoay người, nhảy lên lưng Tiểu Hổ vừa mới hạ xuống, nói với ba người Thanh, Dược, Tần.

– Chúng ta đi.

Ba người vẻ mặt lo lắng, nhưng cũng không có do dự, lặp tức leo lên lưng ba con bưu vừa mới bay tới.

Grào!

Tiểu Hổ kêu gào một tiếng, dẫn đầu bay đi, ba con bưu cấp ngàn thú vương hưởng ứng, cũng vỗ cánh bay theo phía sau.

Người trên toàn bộ Tam Xoa sơn nhất thời im lặng, nhìn theo bốn con bưu đang càng bay càng xa, cuối cùng biến mất ở phía chân trời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-dinh-hai-than-chau-bat-coc-nhan-toc-sau-luc-thanh-mong.jpg
Ta Định Hải Thần Châu, Bắt Cóc Nhân Tộc Sau Lục Thánh Mộng
Tháng 1 31, 2026
dai-duong-do-de-cua-ta-la-truong-nhac-cong-chua.jpg
Đại Đường: Đồ Đệ Của Ta Là Trường Nhạc Công Chúa
Tháng 1 21, 2025
phong-than-bat-dau-nop-len-gia-thien-pho-ban-binh-dinh-hac-am-nao-loan.jpg
Phong Thần: Bắt Đầu Nộp Lên Già Thiên Phó Bản, Bình Định Hắc Ám Náo Loạn
Tháng 1 21, 2025
ta-ta-ac-uchiha
Ta, Tà Ác Uchiha
Tháng mười một 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP