Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-vo-hon-cua-ta-la-thap-hung-thien-giac-kien.jpg

Đấu La: Võ Hồn Của Ta Là Thập Hung Thiên Giác Kiến

Tháng 1 21, 2025
Chương 861. Chương cuối cùng, xong xuôi chương [ cảm tạ các thư hữu ủng hộ! ] Chương 860. Đại tỷ, nhị tỷ?
cao-vo-bat-dau-danh-dau-thanh-vo-vuong

Cao Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Thành Võ Vương

Tháng 12 9, 2025
Chương 407: Vĩnh hằng phía trên Chương 406: 300 vạn năm
tram-yeu-tru-ma-tuu-bien-cuong.jpg

Trảm Yêu Trừ Ma Tựu Biến Cường

Tháng 2 1, 2025
Chương 266. Suy đoán Chương 265. Thánh vương
de-quoc-huyet-mach

Đế Quốc Huyết Mạch

Tháng 1 30, 2026
Chương 238: . Ta có lẽ có thể giúp ngươi (1) Chương 237: . Hồi báo (2)
day-hoc-tro-hoan-tra-gap-van-lan-nghich-do-dam-lung-ta-tro-tay-duong-ra-nu-de

Dạy Học Trò Hoàn Trả Gấp Vạn Lần, Nghịch Đồ Đâm Lưng Ta Trở Tay Dưỡng Ra Nữ Đế

Tháng 10 4, 2025
Chương 117: Kết cục Chương 116: Bế quan tu luyện nhanh chóng lớn lên
cao-vo-ton-tho-ta-thien-phu-tat-ca-deu-la-than-cap.jpg

Cao Võ: Tổn Thọ, Ta Thiên Phú Tất Cả Đều Là Thần Cấp!

Tháng 1 17, 2025
Chương 377. Đại kết cục Chương 376. Siêu việt thập tứ giai Tinh thú
dau-pha-chi-tu-hon-toc-bat-dau.jpg

Đấu Phá Chi Từ Hồn Tộc Bắt Đầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 616. Đại kết cục Chương 615.
tong-vo-ta-mot-nam-lam-sao-tien-vao-tuyet-sac-bang.jpg

Tống Võ: Ta Một Nam Làm Sao Tiến Vào Tuyệt Sắc Bảng

Tháng 2 9, 2026
Chương 325: 140 vạn bộ đội biên phòng đội! Chương 324: Tứ thánh thú vào Thiên Đình!
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 160: Hung danh lan truyền, mạnh nhất hiện tại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 160: Hung danh lan truyền, mạnh nhất hiện tại

Trên một đường núi, bốn người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong đang từ tốn bước đi.

Tốc độ của bốn người không nhanh, cũng không chậm. Giống như một người bình thường đang đi bộ, lại có chút giống một nhóm bạn hữu đang cùng nhau đi chơi.

Bốn người vừa đi, cũng không có bảo trì yên tĩnh, mà là đang ở chơi trò chơi nối chữ để giết thời gian.

Bỗng lúc này, phía trước đường đi tới của bốn người, một vị trung niên cổ sư đứng ở giữa đường. Người này thân hình cao gầy, mặt vàng như nến, giống như bị bệnh lâu ngày chưa khỏi. Nhưng khí tức để lộ ra ngoài, lại là tam chuyển đỉnh phong, hiển nhiên chiến lực cũng không thấp chút nào.

Bốn người đi tới, trung niên cổ sư cũng không có tránh đường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bốn người.

Bốn người cũng phát hiện ánh mắt của gã, trò chơi nối chữ không tự giác chậm lại, sau đó đợi Phương Chính kết thúc lượt của mình, ba người còn lại cũng đã im lặng.

– Bốn vị tiểu bạn hữu, để lại nguyên thạch của các ngươi, thêm cả quần áo, sau đó quỳ xuống khấu đầu, chúng ta liền sẽ thả cho các ngươi một mạng.

Trung niên nam tử cao ngạo nói, hiển nhiên là nhắm vào bốn người Phương Chính mà tới.

Phương Chính không nói gì, Thanh Thư, Dược Hồng cùng Tần Phong lại đảo mắt nhìn quanh bốn phía.

Vừa rồi gã trùng niên nói là “chúng ta” điều này chứng tỏa chặn đường bốn người không phải chỉ có duy nhất người trước mặt.

Quả nhiên, xung quanh lập tức đi ra thêm bốn người, cùng với gã trung niên phía trước tạo thành vòng tròn, bao vây xung quanh bốn người.

– Chậc chậc, bốn người này cũng thật xui xẻo a, vậy mà lại bị Ngũ Bệnh Quỷ nhìn trúng.

Trong bóng tối cách đó không quá xa, có không ít người đang ẩn núp nhìn về phía này.

– Cứ cảm thấy mấy người này có chút quen mắt. Tính, cũng không quan trọng. Ngũ Bệnh Quỷ này một khi nhắm đến ai, người đó chết sẽ khá thảm.

– Đội ngũ bốn người, cũng không phải ai cũng dám tới gây sự. Nhưng vận khí bốn người này thật không xong, còn chưa đi tới được Tam Xoa sơn, lại ngã xuống ở chỗ này.

Mấy người trong bóng tối trong lòng đánh giá, cũng có cảm thán không thôi.

Mà trên đường đi, Phương Chính sắc mặt rất bình thản, lạnh nhạt đứng yên tại chỗ. Nhưng ba người Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong lại bước ra một bước hướng về ba phía.

– Bốn vị tiểu bạn hữu, chúng ta cũng sẽ không ỷ đông hiếp ít, chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta sẽ không làm khó các ngươi.

Trung niên cổ sư lại nói.

Oanh.

Đáp lại hắn là một tiếng nổ mạnh.

Dược Hồng đem một quả hỏa cầu lớn như chậu rửa mặt ném về phía một gã cổ sư cách mình không xa. Nàng không nói lời nào, vừa lên đã trực tiếp ra tay. Rất nhanh, trong không khí quanh quẩn tiếng kêu rên, lửa bốc cháy hừng hực, đem theo mùi thịt cháy khét.

Răng rắc!

Theo sau tiếng nổ, là tiếng xương vỡ vụn. Chuyển mắt nhìn lại, liền nhìn thấy Thanh Thư một tay chấp sau lưng, một tay hơi siết lại. Mà trước mặt hắn, một gã trung niên cổ sư vừa đi ra khỏi bụi cây lại đang bị một sợi dây leo từ bụi cỏ dưới chân vươn lên quấn lấy, cổ của gã vặn vẹo qua một bên, rất hiển nhiên là đã bị dây leo vặn gãy.

Xoát xoát xoát…

Cùng lúc đó, ở một hướng khác, một loạt tiếng cắt chém vang lên. Quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một gã cổ sư cả người bị chém nát, máu thịt be bét ngã phịch xuống đất. Mà trước mặt gã, Tần Phong hai tay chấp sau lưng, vẻ mặt ngạo nghễ từ trên cao nhìn xuống.

– Đây… đây… con mẹ nó, cư nhiên lại là tứ chuyển cổ sư.

Đám người trốn trong bóng tối quan sát kinh hãi há hốc mồm.

Trước đó Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong dùng liễm tức cổ, bọn họ không biết chính xác tu vi của ba người. Hiện tại ba người đồng loạt ra tay, khí tức bại lộ, để đám người này biết được tu vi chân chính của cả ba.

– Chớp mắt xử lí ba trong năm Bệnh Quỷ, cái này quả thật quá lợi hại. Cũng may trước đó ta không có nhảy ra nhúng tay.

Sau khi kinh hãi, cả đám lại không khỏi thấy tự thân may mắn.

Nhưng mà hai người còn lại trong Ngũ Bệnh Quỷ lại là sợ hãi tột độ, không nói hai lời, trực tiếp xoay người bỏ chạy.

Mặc kệ người còn lại có tu vi là gì, nhưng chỉ cần ba vị tứ chuyển ở đây, cho dù là năm người hợp tác cũng rất khó cùng lúc đối phó cả ba, chứ đừng nói hiện tại chỉ còn có hai người.

Nhưng mà bọn họ tuyệt đối chạy không thoát.

Phương Chính lúc này hơi nâng tay lên, trên tay hắn xuất hiện một thanh kiếm màu lam.

Thanh kiếm nhỏ như ngón tay út, do vô số tia điện hợp lại mà thành, hai bên thân kiếm có mơ hồ xuất hiện một đôi cánh do tia điện hợp thành.

Ngũ chuyển, phi lôi kiếm cổ!

Một tia điện đột nhiên xuất hiện, vạch thành một vòng tròn bán kính một trăm mét xung quanh Phương Chính, sau đó lóe một cái quay lại tay Phương Chính.

Phương Chính nắm tay lại, thanh kiếm vừa rồi biến mất trong tầm mắt mọi người.

– Ngũ… Ngũ chuyển?!

Mọi người ngẩn ra, ngây ngốc tại chỗ.

Phịch.

Hai gã còn lại trong Ngũ Bệnh Quỷ lúc này đồng loạt ngã xuống, thân thể bị cắt làm hai, máu tươi phun trào, chớp mắt đem mảnh đất chỗ họ vừa đứng nhuộm đỏ.

Nhưng chưa dừng lại ở đó.

Phịch, phịch, phịch…

Một loạt âm thanh thân thể ngã xuống đất vang lên ở các gốc. Lấy bán kính một trăm mét từ chỗ Phương Chính ra xung quanh, phàm là có cổ sư đang ẩn núp quan sát, toàn bộ đều bị chém làm hai mảnh.

Có người đứt ngang đầu, có người ngang cổ, có ngang ngực. Mấy người này đều chết ngay tại chỗ. Nhưng cũng có người may mắn, vị trí đứng tương đối cao, nên chỉ bị đứt hai chân, may mắn sống sót.

Trong phút chốc, không trung tràn ngập mùi máu tươi tanh nồng, cỏ xanh nhuộm đỏ, đem vị trí mấy người vừa rồi để lộ ra ngoài.

– Đây, ngươi này sát tính quá nặng. Ngay cả người không liên quan cũng không tha, nói giết liền giết.

– Tam Xoa sơn đi tới một vị cường giả ngũ chuyển, thế cục sắp hoàn toàn thay đổi rồi.

– A, ta nhận ra người này. Hai năm trước từng gặp qua hắn ở Thương gia thành. Không nghĩ tới hắn hiện tại đã là ngũ chuyển cổ sư.

– Ta cũng nhớ rồi, ba trong số đó chính là Cốt Diện Tam Ma, Lạc Hành, Lạc Thanh, Lạc Hồng. Ở Thương gia thành là cường giả trong tốp đầu. Nhất là Lôi Minh Kiếm Ma Lạc Hành, hắn chính là một yêu nghiệt, bất kể tu vi hay chiến lực, đếu là thứ chúng ta vĩnh viễn theo không kịp.

Trong bóng tối vang lên tiếng nghị luận. Mấy người này nấp ở khá xa, nhờ vậy tránh thoát một lần tập kích bất ngờ vừa rồi của Phương Chính. Hiện tại đều nhịn không nổi, đem cái mình nghĩ nói toạc ra ngoài.

– Các ngươi chán sống sao, không chịu chạy đi, còn ngồi ở đó nghị luận.

Có một vị lúc này đang vắt chân lên cổ chạy chối chết, bất quá còn rất hảo tâm nhắc nhỡ một câu. Mấy người kia nghe xong, lập tức tĩnh ngộ, vội vàng thúc giục thủ đoạn, phân tán khắp nơi chạy chối chết.

Phương Chính im lặng, cũng không có đuổi theo. Hắn chẳng qua chỉ là giết gà dọa khỉ, cũng không muốn đuổi cùng giết tận. Hơn hết là, Phương Chính cũng cần có người thay mình lan truyền hung danh ra ngoài. Nếu bây giờ đem giết hết, vậy ai thay hắn đi lan tin đây?

Phương Chính phí một phen công phu là để tạo danh tiếng, tiện bề làm việc khi tới Tam Xoa sơn. Nếu là một người cũng không chừa, việc này liền không ai biết, vậy thì chắc chắn danh tiếng cũng không có. Như thế chẳng phải là phí công vô ích rồi sao?

Phương Chính tuyệt sẽ không để việc đó xảy ra.

– Đi thôi. Tần Phong, tới ngươi rồi.

Phương Chính lúc này lạnh nhạt nói, tiếp tục đi tới, đồng thời nhắc nhỡ một câu.

– Đúng rồi, vừa rồi ngươi nói cái gì?

Tần Phong hỏi lại, trước đó chú ý mấy người chặn đường, hắn cũng không chú ý Phương Chính đã nói ra từ gì, vì vậy chỉ có thể hỏi lại.

– Lệ quỷ.

Phương Chính nhắc lại lần nữa.

– Quỷ mị.

Tần Phong liền đáp, trò chơi nối chữ lại lần nữa tiếp tục, làm cho đoạn đường đi tới cũng không đến mức tẻ nhạt.

Thời gian từng ngày qua, bốn người cáng thêm tiếp cận Tam Xoa sơn, nhìn thấy người cũng càng lúc càng nhiều.

Chính đạo cổ sư, ma đạo cổ sư, bình thường một người cũng ít thấy, nhưng nay gần như liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy một đám.

Bốn người dùng liễm tức cổ che đậy tu vi, nhưng lại không ai dám đến chọc.

Cũng không phải không muốn chọc, mà là không dám chọc.

Mấy ngày qua, bất kể chính ma, chỉ cần cản đường, liền bị bốn người giết chết. Mặc kệ ngươi vô tình hay cố ý, chỉ cần Phương Chính cho rằng ngươi cản đường, vậy thì ngay sau đó ngươi sẽ bị giết.

Cũng không cố định một người ra tay, bởi vì cả bốn người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong thay phiên nhau ra tay.

Cho nên, chỉ mấy ngày ngắn ngủi, người ở Tam Xoa sơn liền biết tới, trong giới ma đạo xuất hiện bốn vị tân tinh, ba tứ chuyển một ngũ chuyển. Chiến lực kinh khủng, lại sát tính nặng nề, động bất động liền giết người.

Cho nên, càng đến gần Tam Xoa sơn, người nhiều hơn là thật, nhưng bốn người đi tới còn muốn nhẹ nhàng hơn lúc mới bắt đầu đi bộ. Bởi vì chỉ cần nhìn thấy bốn người từ phía xa, những người phía trước liến chủ động tránh đường, bất cứ ai cũng không dám ở trước mặt bốn người đi.

Bởi vì bốn người, được xưng là Cốt Diện Tứ Sát Tinh. Tuổi cũng không lớn, lớn nhất chỉ mới ngoài ba mươi. Nhưng chiến lực kinh khủng, tính tình tàn độc, sát tính nặng nề, nhất là tu vi của bọn họ thấp nhất cũng là tứ chuyển, còn có một ngũ chuyển.

Tu vi như vậy thật sự không dám tưởng tượng.

Nhất chuyển chẳng qua mới chỉ là khởi bước. Nhị chuyển chỉ là tiểu lâu la. Tam chuyển mới tính là trụ cột vững vàng, đảm đương một phía.

Nhưng đến tứ chuyển đã là một cao thủ. Ở một gia tộc cở trung, tứ chuyển chính là gia chủ. Ở Tam Xoa sơn hiện tại, tứ chuyển cổ sư cũng không nhiều.

Mà ngũ chuyển, chính là đỉnh cao của thế tục, số lượng thưa thớt. Nam Cương thập vạn danh sơn, vô số anh hùng hào kiệt, nhưng cũng chỉ có thể gọi ra hơn trăm cái tên mà thôi.

Có thể nói, ngũ chuyển chính là vương giả của thế tục.

Hiện tại trên Tam Xoa sơn, chiến lực cao nhất chỉ có tứ chuyển đỉnh phong. Nhưng Phương Chính với tu vi ngũ chuyển đi tới, không thể nghi ngờ, hắn hiện tại là người mạnh nhất trên Tam Xoa sơn. Hơn nữa, tình trạng này còn sẽ kéo một đoạn thời gian rất dài.

Dù gì ngũ chuyển cổ sư hiếm hoi, lại không ai muốn sớm ngày ra mặt. Cho dù là chính đạo hay ma đạo đều sẽ như vậy.

Ai cũng biết, Tam Vương truyền thừa liên quan đến truyền thừa cổ tiên, mà tinh túy truyền thừa lại nằm sâu ở bên trong, muốn vào tới là rất khó khăn.

Cho nên ngũ chuyển cổ sư đều sẽ chờ đến nửa sau mới lục tục kéo tới Tam Xoa sơn, tranh giành tinh túy tận sâu bên trong. Vì vậy mà trong đoạn thời gian tiếp theo, Phương Chính trở thành tiếng nói lớn nhất trên toàn bộ Tam Xoa sơn.

Bốn người Phương Chính đi tới Tam Xoa sơn, sau đó leo lên đỉnh núi, trên đường đi cũng không có ai cản trở.

Cửa vào truyền thừa tam vương nằm trên đỉnh cao nhất, cho nên cổ sư cũng phân bố chiến lực theo kiểu bậc thang, chiến lực càng cao, vị trí ở lại càng gần đỉnh núi, thuận tiện tranh giành ra vào.

Mà lấy tu vi của Phương Chính tới nói, hắn xứng đáng ở gần đỉnh núi nhất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dang-phat-ta-toan-tong-quy-cau-dai-su-huynh-cuoi-ma-nu-mac-mac-dia-truu-can-yen.jpg
Đang Phát Tà: Toàn Tông Quỳ Cầu Đại Sư Huynh Cưới Ma Nữ Mặc Mặc Địa Trừu Căn Yên
Tháng 2 2, 2026
bat-dau-749-yeu-ma-quai-di-so-ta-nhu-than.jpg
Bắt Đầu 749, Yêu Ma Quái Dị Sợ Ta Như Thần!
Tháng 2 5, 2026
hai-tac-lam-chau-cua-ta-a.jpg
Hải Tặc Làm Cháu Của Ta A
Tháng 1 23, 2025
dau-la-ta-them-diem-duong-thanh-than
Đấu La: Ta Thêm Điểm Đường Thành Thần
Tháng 10 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP