Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-hai-tac-robin-la-bieu-muoi-ta

Người Tại Hải Tặc: Robin Là Biểu Muội Ta?

Tháng 10 17, 2025
Chương 287: Đại kết cục Chương 286: Thiên Giới
quy-bi-chi-chu.jpg

Quỷ Bí Chi Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 56. Phiên ngoại: Cái kia nơi hẻo lánh Chương 55. Tại hiện đại (3)
ta-bao-quan-chinh-phuc-van-gioi.jpg

Ta, Bạo Quân, Chinh Phục Vạn Giới!

Tháng 2 3, 2026
Chương 154: Thận Lâu Quân vs Lưu Ảnh Hạm Đội Chương 153: Tinh Minh Nội Tình
nguoi-trong-phong-tam-giam-nghi-pham-lai-chinh-la-ta.jpg

Người Trong Phòng Tạm Giam, Nghi Phạm Lại Chính Là Ta

Tháng 1 20, 2025
Chương 393. Người đang trại tạm giam, người hiềm nghi đúng là chính ta! Chương 392. Vương Siêu: Lần này tới phiên ta
phong-than-thuong-trieu-tieu-binh-bi-tru-vuong-nghe-trom-tieng-long

Phong Thần: Thương Triều Tiểu Binh, Bị Trụ Vương Nghe Trộm Tiếng Lòng

Tháng 1 14, 2026
Chương 1:: Xuyên việt nguyên nhân. Chương 693: Về nhà! (đại kết cục)!
lao-cong-ta-la-thi-vuong.jpg

Lão Công Ta Là Thi Vương

Tháng 1 17, 2025
Chương 424. Phiên ngoại (13) Chương 423. Phiên ngoại (12)
Mạnh Nhất Tan Vỡ Hệ Thống

Bắt Đầu Chuẩn Đế Ta, Kích Hoạt Chư Thiên Đánh Dấu Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 480. Chung yên Chương 479. Đạo Thần chân giải, tên là Nguyên Sơ đạo khí
bat-dau-tuyet-tai-cuoi-song-kieu-moi-ngay-dong-phong-lien-manh-len.jpg

Bắt Đầu Tuyết Tai Cưới Song Kiều, Mỗi Ngày Động Phòng Liền Mạnh Lên

Tháng 2 1, 2026
Chương 353 Võ Khuynh Thiên Chương 352 Linh Lung tiên đoán
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 159: Ven đường trò chuyện
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 159: Ven đường trò chuyện

Trên cao vạn trượng.

Bốn con bưu duỗi cánh bay nhanh.

Dẫn đầu là một con bưu hình thể to lớn, bộ lông vàng kim óng ánh có hoa văn đen, đôi cánh trắng như tuyết, sãi cánh rộng lớn lại hữu lực. Trên người nó toát ra khí tức uy nghiêm, có thể xua đuổi bất cứ loại phi cầm nào xung quanh.

Đây là một con vạn thú vương, hàng thật giá thật có chiến lực cấp vạn thú vương, trên thân trang bị đầy đủ cổ trùng hoang dại, có thể sánh với một vị tứ chuyển cổ sư.

Theo sau nó là ba con bưu, cũng một thân lông vàng hoa văn đen cùng cánh trắng. Hình thể to lớn, bất quá lại không theo kịp vạn thù vương. Trên thân chúng cũng toát ra loại khí tức uy nghiêm, nhưng đứng trước vạn thú vương, khí tức của chúng không khỏi héo rút lại. Bởi vì ba con bưu này chỉ là ngàn thú vương, chiến lực cùng lắm chỉ có tam chuyển.

Mà trên lưng bốn con bưu này phân biệt ngồi bốn người, ba nam một nữ.

Bốn người này cũng không phải ai xa lạ, chính là Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng cùng Tần Phong.

Lúc này, mỗi một người đang tự làm việc của chính mình, không ai nói gì. Cho dù đàn bưu bay nhanh, gió thổi mạnh, tóc áo bọn họ bị thổi bay phần phật, nhưng vẫn không có cách nào thổi tan không khí trầm mặt bao xung quanh bốn người.

Quảng đường từ Thương gia thành đến Tam Xoa sơn cũng không ngắn, bất quá nếu tính theo đường chim bay, vậy thì đường đi cũng giảm đi gần nửa. Lại thêm tốc độ đi nhanh, hiện tại bốn người cách Tam Xoa sơn cũng không có quá xa.

Từ trên lưng bưu, nhìn thẳng phía trước có thể nhìn thấy ba cột sáng to lớn như cột đình, cho dù là ở vị trí trên cao như Phương Chính, cũng không thể nhìn tới được đỉnh của cột sáng. Ba cột sáng này chính là lối vào của Tam Vương truyền thừa, bất quá do khoảng cách còn tương đối xa, cho nên kích cở còn khá nhỏ so với thực tế.

Bốn con bưu lại bay thêm một đoạn đường, Phương Chính lúc này lại vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Hổ, nói.

– Được rồi, đáp xuống ở đây đi.

Tiểu Hổ gầm khẽ, dẫn đầu bay xuống, tìm một khoảng đất tương đối trống đáp xuống. Bốn người liền từ lưng bưu nhảy xuống đất.

– Lạc Hành, từ chỗ này sẽ bắt đầu đi bộ sao?

Tần Phong hỏi ngay khi vừa đáp xuống đất.

– Đúng vậy. Chúng ta cần trước tiên tạo ra tên tuổi, như vậy khi đi tới được Tam Xoa sơn sẽ bớt đi không ít phiền toái. Hơn hết, chúng ta cần trước xác định danh ma đạo cổ sư.

Phương Chính đáp tìm một chỗ ngồi xuống.

Ba người còn lại đi theo ngồi xuống, đối với lời Phương Chính cũng không có bao nhiêu ngoài ý muốn. Người ngoài không biết, nhưng ba người biết rõ, Phương Chính luôn luôn muốn bản thân trở thành ma đạo cổ sư. Bởi theo cách nghĩ của Phương Chính, ma đạo cổ sư tự do tự tại hơn chính đạo cổ sư cùng với tán tu, mà Phương Chính thích nhất chính là tự do.

– Tần Phong, cho ngươi.

Phương Chính lúc này nói, ném cho Tần Phong hai con cổ trùng.

Tần Phong nhận lấy, hơi giật mình nhìn hai con cổ trong tay, sau đó không khỏi vui mừng.

Trong tay hắn là hai con tam chuyển cổ trùng. Một con có hình chiếc lá màu tím, là liễm tức cổ. Con còn lại hình dạng một cái mặt nạ làm bằng xương cốt, tạo hình giống xương đầu gấu, là cốt diện cổ.

Tần Phong nhìn cốt diện cổ, ánh mắt sáng rực lên.

Hắn mặc dù luôn đi cùng với nhóm người Phương Chính, nhưng trước sau vẫn luôn cùng mấy người Phương Chính có khoảng cách. Mà khoảng cách này, chính là từ cốt diện cổ.

Cốt Diện Tam Ma.

Đây là cách người ở Thương gia thành gọi chung ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng. Cái này khiến ba người họ trở thành một cái tổ hợp.

Còn Tần Phong, trước sau chỉ có thể xem là bạn hữu, không thể trở thành một phần của tổ hợp đó.

Tần Phong luôn cố gắng, muốn có được cốt diện cổ. Đáng tiếc là ở Thương gia thành, Tần Phong chỉ tìm được nhất chuyển cốt diện cổ, mà thứ này căn bản không thể so sánh với cốt diện cổ của mấy người Phương Chính. Cho nên Tần Phong chỉ có thể từ bỏ ý định này.

Mãi đến hiện tại, Tần Phong cũng chờ được tới ngày Phương Chính luyện cho mình một con tam chuyển cốt diện cổ.

– Chúng ta bốn người, cũng không thể để ngươi một mình lạc loài. Ngoài ra, liễm tức cổ có thể đem tu vi tứ chuyển che giấu còn lại tam chuyển, vừa hay dùng để giả heo ăn thịt hổ.

Phương Chính lúc này nói, lại nhìn về phía Thanh Thư cùng Dược Hồng. Hai người hiểu ý, đem liễm tức cổ từ không khiếu của mình lấy ra, giấu ở sau tai.

Hai con liễm tức cổ này là lấy ở Tử U sơn, chỉ là sau khi đánh vào diễn võ trường ở nội thành thứ tư, hai ngươi cảm thấy không cần dùng, vì vậy không dùng tới nữa, chỉ luôn giữ trong không khiếu. Mà Phương Chính thì trực tiếp đem nó ném vào túi đồ luôn, mãi tới gần đây mới lấy ra.

Tần Phong nhìn hai người Thanh Thư, Dược Hồng, sau đó học theo đem liễm tức cổ giấu ở sau tai trái, lại đem cốt diện cổ đeo lên mặt. Xong như nghĩ tới cái gì, hắn nhìn lại Phương Chính, hỏi.

– Ta có cần phải đổi tên không? Chẳng hạn gọi Lạc Phong?

Phương Chính hơi nghiêng đầu nhìn Tần Phong, hỏi lại.

– Vì cái gì phải đổi?

– Cho giống với ba người.

Tần Phong đáp.

Phương Chính thật sâu nhìn hắn, nói.

– Ngươi họ Tần, chúng ta họ Cổ Nguyệt. Chúng ta là tránh phiền phức mới đổi họ, còn ngươi tránh cái gì?

Tần Phong im lặng, sau một lúc, nói.

– Vậy thì không cần đổi.

Nói xong, Tần Phong lại nhìn nhìn Phương Chính, vài lần mở miệng muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.

Phương Chính phát hiện, lại không nói gì, chỉ lấy ra quyển trục cùng bút mực, tiếp tục ngồi vẽ. Hắn cũng không có giấu giếm, ba người liếc mắt cũng có thể nhìn thấy cái Phương Chính đang vẽ. Là một đàn sói, không, là một đàn chó.

Mỗi một con chó đều được vẽ rất cẩn thận, không con nào dính vào con nào, hoàn toàn là một đàn chó với từng con chó hoàn chỉnh các bộ phận cơ thể. Bất quá, này đó con chó không lớn, Phương Chính vẽ chúng khá nhỏ, chen chúc đầy bề mặt quyển trục, số lượng có thể nói ít nhất cũng phải mấy vạn con.

Quyển trục này đã tốn của Phương Chính bảy ngày, tới nay vẫn còn chưa có hoàn thành, nhưng số lượng chó thì ngày một tăng lên, đã nhiều đến mức ba người thật sự lười ước lượng.

– Đệ định vẽ bao nhiêu con?

Dược Hồng lúc này hỏi.

– Không nhiều không ít, vừa đủ mười vạn con liền dừng.

Phương Chính không ngẩng đầu lên, vừa vẽ vừa đáp.

– Thế đệ đã vẽ bao nhiêu con rồi?

Dược Hồng lại hỏi.

– Sắp xong rồi.

Phương Chính nói, sau đó hoàn thành một con chó nữa, liền dừng bút.

– Xong rồi đây!

Ba người nhìn Phương Chính một cách trầm mặt.

Phương Chính không để ý, gọi ra một con cổ trùng. Con cổ này có hình dạng như một con gián, toàn thân màu xám trắng. Đây chính là ngũ chuyển dung họa cổ. Phương Chính thúc giục dung họa cổ, nó liền vỗ cánh bay lên đậu vào một đầu quyển trục, sau đó bắt đầu mở miệng cắn nuốt.

Tốc độ ăn của nó không nhanh, hơn nửa mỗi lần cắn tới vị trí vẽ một con chó, tốc độ ăn lại hơi chậm lại một chút. Phương Chính tính toán một chút thời gian, sau đó nói.

– Ít nhất phải năm canh giờ mới có thể ăn xong. Cho nên chúng ta có năm canh giờ để trò chuyện, sau đó sẽ phải khởi hành.

Nói xong, hắn để dung họa cổ tùy ý gặm cắn quyển trục, quay đầu lại nhìn Tần Phong. Tần Phong bị Phương Chính nhìn thẳng, hơi giật mình một chút, không tự chủ được né tránh ánh mắt của Phương Chính.

Phương Chính nhìn thấy, không thu hồi ánh mắt, như cũ nhìn Tần Phong, hỏi.

– Ngươi muốn biết cái gì từ ta, đúng không? Cứ hỏi, ta cũng không ngại ngươi hỏi nhiều.

Tần Phong nghe vậy, có chút ngượng ngùng nói.

– Cũng không phải là hỏi, chỉ là có chút tò mò, muốn biết mặt cùng tên thật của ba người.

Phương Chính hơi sửng ra một chút.

– Ta chưa có nói với hắn sao?

Phương Chính tự hỏi, cảm thấy chính mình đã nói rồi.

Không đúng, là nói với Ngụy Ương chứ không phải Tần Phong, cũng không có nói tên thật, mà là dùng tên Phương Nguyên.

Vậy hiện tại có nên nói tên thật không?

Phương Chính trầm ngâm một lúc, làm ra quyết định, nói.

– Cũng nên để ngươi biết.

Nói xong, đem cốt diện cổ lấy xuống, đồng thời nói.

– Ta họ Cổ Nguyệt, tên Phương Chính, thiếu tộc trưởng của Cổ Nguyệt bộ tộc. Phương Chính kia tên là Phương Nguyên, là ca ca song sinh của ta. Bất quá ở Thương gia thành ca ca dùng tên của ta, nên ta chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền, giả làm ca ca của hắn.

Tần Phong ngẩn ra.

Hắn biết Phương Chính và Phương Nguyên là huynh đệ, đây là do lúc trước Phương Chính cứ luôn ám chỉ việc này với Tiêu Viêm cùng Ngụy Ương. Nhưng là Tần Phong không ngờ tới, cái tên Cổ Nguyệt Phương Chính lại là của Lạc Hành, chứ không phải của người luôn được gọi là “Phương Chính”.

– Thì ra là vậy, vì vậy cũng đã giải thích được một số điểm đáng ngờ.

Tần Phong nói, nhu nhu huyệt thái dương.

Trước đây Phương Chính nói với mấy người Lâm gia bản thân từng là thiếu tộc trưởng của cỡ trung gia tộc. Tần Phong lại biết Phương Chính là người của Cổ Nguyệt bộ tộc.

Nhưng thiếu tộc trưởng Cổ Nguyệt bộ tộc lại chỉ có một, đó là Cổ Nguyệt Phương Chính. Nhưng nếu Lạc Hành là thiếu tộc trưởng, vậy “Phương Chính” kia lại là gì?

Tần Phong không phải không phát hiện chỗ đáng ngờ, thậm chí hắn còn phát hiện rất nhiều chỗ đáng ngờ, chỉ là hắn không đi hỏi mà thôi. Bởi Tần Phong biết rõ, Thanh Thư và Dược Hồng còn không biết, thì hắn càng không có tư cách để biết.

Đừng thấy Tần Phong giống như một con chó vẫy đuôi trước mặt Phương Chính mà tưởng lầm, bởi vì hắn cũng là một xuyên việt giả, đời trước hắn cũng đã sống hơn nửa đổi người, trong một quốc gia có môi trường công việc rất vất vả.

Học được cách luồng cúi, đó chính là điểm chung của người làm công ăn lương. Học được cách nắm bắt cơ hội, đó là điểm chung của những người muốn vươn lên chính mình.

Tần Phong hiện tại, chẳng qua chỉ thiếu cơ hội mà thôi. Mà cơ hội gần nhất hắn có thể nắm giữ, chỉ có Phương Chính.

– Vậy còn Lạc Thanh cùng Lạc Hồng?

Rất nhanh, Tần Phong lại hỏi, nhìn về phía hai người Thanh Thư cùng Dược Hồng. Hai người hơi nhìn về phía Phương Chính, lại thấy Phương Chính không có ý kiến gì, vì vậy nhìn nhau hội ý, cuối cùng gật đầu.

– Ta họ Cổ Nguyệt, tên Thanh Thư.

Thanh Thư nói, đem cốt diện cổ lấy xuống, mà Dược Hồng bên cạnh cũng lấy cốt diện cổ xuống, nói.

– Ta là Cổ Nguyệt Dược Hồng.

Tần Phong gật đầu. Cứ như vậy, khoảng cách của hắn với ba người xem như rút ngắn lại.

Sau đó, Tần Phong hỏi thăm về quan hệ trước đây của ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng. Dược Hồng liền kể cho hắn nghe một số chuyện về tiểu tổ của bọn họ từ sau khi Phương Chính rời khỏi học đường. Còn có một số chiến tích của Phương Chính lúc còn ở Thanh Mao sơn.

Bất quá mấy cài này Phương Chính không có để ý, để cho ba người cứ vậy trò chuyện, riêng phần mình lại tiếp tục ngồi vẽ.

Gần nhất Phương Chính đang bận rộn chuẩn bị mấy cái sát chiêu họa đạo dùng một lần, nhưng lại có thể chia ra sử dụng mà không phải loại sử dụng trong cùng một lần.

Ví dụ như bức họa đàn chó trước đó, thuộc về loại dùng một lần là mất, nhưng không phải dùng là sẽ thả ra cùng lúc mười vạn con chó, Phương Chính có thể khống chế số lượng chó một lần thả ra, thậm chí chỉ thả ra một con cũng được.

Nếu Phương Chính thả ra một con, vậy chỉ có con đó biến mất sau khi dùng, số còn lại sẽ còn nguyên vẹn.

Dung họa cổ mặc dù có thể lưu trữ sát chiêu dùng một lần, nhưng thời gian để nó nuốt hết một bức họa lại rất lâu, thời gian chờ tiêu hóa cũng không ngắn. Nhiều nhất một ngày nó chỉ có thể ăn được hai bức họa.

Cho nên Phương Chính phải chuẩn bị mấy cái sát chiêu có thể phân tán sử dụng, như vậy trong lúc chờ dung họa cổ tiêu hóa mấy sát chiêu kia, Phương Chính có thể sử dụng họa đạo sát chiêu, đồng thời có thể bảo lưu lại một phần, như vậy đỡ tốn công sức rất nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khoai-hoat-nong-thon-than-y.jpg
Khoái Hoạt Nông Thôn Thần Y
Tháng 1 12, 2026
dau-la-phe-vo-hon-nhung-he-thong-tai-dau-pha
Đấu La: Phế Võ Hồn? Nhưng Hệ Thống Tại Đấu Phá
Tháng mười một 7, 2025
hokage-kich-ban-cua-ta-tuyet-khong-van-de.jpg
Hokage: Kịch Bản Của Ta Tuyệt Không Vấn Đề
Tháng 1 31, 2026
gia-thien-khoi-dau-dang-huong-hoang-thien-de.jpg
Già Thiên: Khởi Đầu Dâng Hương Hoang Thiên Đế
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP