Chương 119: Đuổi bắt trong rừng sâu
Cảnh khuya vắng lặng, trời mây mịt mờ. Phúc nằm vắt vẻo trên một cây sung vươn ra bên hồ, cách Thanh Sơn môn hai dặm về đông. Mặt hồ im lìm, bốc lên làn hơi nước lạnh giá. Phúc không ngủ được, cảm thấy buồn bực trong người nên mò ra đây cho khuây khỏa. Thực ra là chàng đang nhớ.
Phúc nhớ lại cảnh ở đại điện ban sáng. Đã hơn tháng kể từ ngày chàng rời Hoàng gia trang. Thời gian không quá dài, nhưng cũng đủ để chàng cảm thấy chia cách. Dù đã quyết lòng dứt áo ra đi, Phúc vẫn không khỏi xao xuyến.
“Thu Lệ đã đến đây. Nàng ấy vẫn vậy, vẫn lạnh giá như băng tuyết, không chịu hé môi nói nửa lời. Nếu không phải vì chuyện đòi lại kiếm của họ Hoàng, chắc nàng sẽ chẳng chịu đến Thanh Sơn môn này làm gì? Dù sao Lương môn chủ cũng là người đã gây ra cái chết cho mẹ nàng. Ngày ở Kiếm hội, chỉ cần nhìn ánh mắt và cách đánh kiếm cũng đủ hiểu rồi, nàng vẫn rất thù hận người họ Lương.”
Nghĩ đến chuyện đòi kiếm, Phúc lại phát bực:
“Mấy lão Ngũ hổ thật đáng ghét, nhất định không chịu trả kiếm cho Thu Lệ. Mang tiếng là thủ lĩnh của võ lâm, ngoài miệng thì lúc nào cũng nói hay nói tốt, đến khi đụng chuyện rồi thì bụng dạ ông nào cũng hám của như ai. Nhất là cái lão họ Lưu kia, cứ im im tưởng không gì, ai dè…”
Phúc tặc lưỡi, chem chép miệng rồi trợn mắt cố nuốt. Cái vị trát xít của sung xanh dồn xuống, bí đặc nơi cuống họng. Bỗng dưng, chàng lại thấy bản mặt của thủ lĩnh phái Bắc Sơn mới thật gian xảo, giống lão Phú Kiệm làm sao.
“Nhất định là lão ta muốn chiếm đoạt Bất Diệt, nên mới gây khó dễ cho Hoàng gia trang như vậy. Phải ta mà là Thu Lệ lúc ấy thì…”
Phúc thử mường tượng, định nghĩ đến hành động sốc nổi, nhưng liền nhận ra sự liều lĩnh. Lưu Nhất là một trong ngũ hổ, thủ lĩnh của võ lâm, chứ chẳng phải phường vô danh tiểu tốt. Luận về võ nghệ, Phúc chắc chắn chẳng thể so được. Dù có đánh chết bỏ, chàng cũng không có cửa. Phúc nhíu mày, liệng đi mấy trái sung còn dính nhựa trên tay. Nếu đã không đường hoàng cướp lại, thì chỉ có thể trộm mà thôi. Vừa hay, đây lại là ngón nghề sở trường. Phúc gật đầu, tự đồng tình. Chàng chỉ cần lén trong đêm tối đột nhập vào chỗ cất giấu, trộm lấy kiếm, sau đó đem vứt một xó nào, đợi một dạo cho mọi chuyện lắng xuống, bí mật mang trả lại cho Thu Lệ. Khi ấy, sẽ chẳng có ai để ý hay nghi ngờ gì. Có chăng, bọn họ sẽ lại đổ cho lão Kiếm Tặc là hung thủ. Cũng chẳng sao, dù gì lão ấy cũng có tiếng sẵn rồi, thêm một lần mang tiếng nữa không thành vấn đề. Phúc hí hửng với ý tưởng vừa nghĩ ra, khoái trí cười một mình. Bất chợt, chàng lắc đầu, chưng hửng:
“Không ổn. Ta được anh Công rủ về chơi, là khách của nhà anh ấy. Giờ mà lại giở trò trộm cắp, nhỡ may bị người của Thanh Sơn môn bắt được thì toi? Người khác thì kệ, thế nào cũng được. Nhưng còn anh Công, ta không thể có lỗi với anh ấy được.”
Sau một hồi đắn đo cân nhắc, nâng lên đặt xuống, Phúc đành từ bỏ kế hoạch trộm cắp táo bạo. Chàng lại nhớ về cuộc chạm trán thoáng chốc ở sau quán rượu. Cô gái đó, với ánh mắt sắc lạnh và cây chủy thủ trong tay. Chẳng biết vì điều gì, hình ảnh của cô gái cứ vất vưởng trong đầu Phúc mãi không thôi. Chàng ngồi bật dậy, chống cằm, thần người ra suy nghĩ:
“Rõ lúc đầu còn thấy cô ta tỏ vẻ sợ hãi, vậy mà thoáng cái đã trở tay giết người rồi. Cô ta hoàn toàn có thể đánh đuổi hai tên khốn kia từ đầu mà. Động tác đoạt mạng, rồi thái độ sau đó, không thể nói là cô ta không biết võ được. Nó cũng không giống hành động tự vệ trong lúc hoảng loạn. Nếu ngay từ đầu biết đối phương có võ công như vậy, chắc hai tên khốn kia đã chẳng dám làm gì. Cũng tại chúng cả. Giữa ban ngày ban mặt mà dám làm cái trò đồi bại bẩn thỉu ấy. Chết không oan mà”
Dù thế nào, Phúc vẫn cảm thấy từ cô gái bí ẩn đó toát ra một thứ cảm giác thật đáng sợ. Trong lúc chàng đang bận tâm với suy nghĩ thì từ phía sau có tiếng ồn ào truyền tới:
– Nhanh, mau kiểm tra quanh đây.
Phúc ngoái lại trông, thấy một toán hơn mười người, mang theo đao sáng cùng đuốc lửa bập bùng. Chàng lập tức nhận ra:
“Là người của Thanh Sơn môn”
Rồi thu mình, kín đáo núp trên cây sung, lẳng lặng nghe ngóng.
– Dám mò vào Thanh Sơn môn trộm cắp. Hắn đã bị trúng đòn của sư phụ, chẳng thể chạy được xa đâu. Nhất định không được để hắn thoát.
Đám môn hạ Thanh Sơn môn sau mấy lời thì liền chia nhau thành hai tốp, lùng sục dọc theo con đường đất ven hồ, đi về hai ngả nam bắc. Phúc ngồi yên trên cây, thầm tính:
“Tên nào mà liều vậy, dám đột nhập vào Thanh Sơn môn ư? Mà hắn muốn thứ gì nhỉ, không lẽ nào lại là…”
Chẳng biết có phải do vừa nghĩ đến, Phúc liền cho rằng kẻ trộm muốn nhắm tới Bất Diệt. Chàng còn ngờ ngợ hung thủ chính là lão
Kiếm Tặc.
Nhất định rồi, Đồ Ma Tế Hội, một sự kiện lớn như vậy, không lí nào lại không có mặt lão. Bất Diệt kiếm, Hắc Long Trảm Nguyệt đao… một đống bảo bối thần binh trong thiên hạ, há chẳng phải thứ luôn thu hút lão sao?
Người của Thanh Sơn môn lúc này đã đi xa. Phúc dóng mắt nhìn xuyên qua mặt hồ. Đúng lúc này, ở phía bờ đông bên đối diện, chàng thấy xuất hiện một người. Người này trong đêm tối, chẳng thể trông rõ, chỉ thấy dáng dấp lờ mờ, hành tung thật khả nghi. Phúc nghển cổ cố trông theo. Bóng người kia mỗi lúc một nhỏ lại, dường như rời xa. Không chần chừ, Phúc liền phát cước đuổi theo.
Chàng phi thân băng qua mặt hồ, nhẹ nhàng và mau lẹ hệt như một con cú đêm. Kẻ khả nghi kia tiếp tục di chuyển, dường như nhắm thẳng tới cánh rừng phía xa trước mắt. Phúc thầm thốt:
“Hắn muốn vào rừng cấm ư?”
Rừng cấm tựa như một cấm địa, người của Thanh Sơn môn không được phép đến gần. Ngay khi vừa mới đặt chân tới đất Khoái, Phúc đã được Lương Nhất Công căn dặn phải tránh xa nơi này. Rừng cấm là một khu rừng già, nằm cách Thanh Sơn môn hơn bốn dặm về hướng đông, ngăn cách bởi một hồ nước lớn. Nguyên khi xưa toàn là rừng rậm, làng mạc thưa thớt, dân cư phân tán. Trong rừng có nhiều thú dữ, đặc biệt là hổ lớn, thường xuyên tìm đến tấn công con người. Chỉ khi Lương trưởng môn đến cắm đất dựng cờ, tạo lên Thanh Sơn môn, mọi chuyện mới được giải quyết. Dân chúng được vậy thì an tâm tìm đến quần tụ, mỗi lúc một đông đúc hơn. Hổ lớn bị đuổi đánh, buộc phải lẩn vào trong rừng sâu, sau này ít thấy xuất hiện nữa. Để đảm bảo an toàn, Lương môn chủ đã ra lệnh cấm mọi người tới đó. Chỉ còn số ít dân chúng vẫn đánh liều vào rừng để săn thú, kiếm cây thuốc, nhưng cũng chỉ dám đi vào ban ngày, khi đi cũng kéo đông người, lại có gậy gộc, giáo mác mà phòng bị.
Phúc đã được Lương Nhất Công dặn dò không dưới một lần về việc phải tránh xa khu rừng cấm. Nhưng với một kẻ từ nhỏ đã sống ở núi rừng biên viễn, những hổ báo hay beo sói nào có phải thứ gì đáng sợ đâu chứ. Bản tính hiếu kì nổi lên, Phúc cũng muốn xem thử gã trộm kia là ai.
Chàng dốc hết cước lực, băng đi như bay, khoảng cách mỗi lúc một ngắn lại. Nhưng đối phương cũng không phải kẻ chậm chạp, thành thử nhất thời chưa thể vượt lên được. Điều này càng khiến Phúc có niềm tin kẻ trước mặt chính là lão Kiếm Tặc. Cả hai cùng tiến vào khu rừng.
Cây cối mỗi lúc một rậm rạp hơn, dây leo cũng chằng chịt. Trời hôm nay cũng tối đen như mực, chẳng thể trông rõ được gì. Phúc chỉ đành dựa vào tiếng bước chân của đối phương mà đoán định phương hướng. Chàng đuổi đến một hồ nước nhỏ nằm sâu trong rừng thì mất dấu. Không còn nghe thấy động tĩnh của tên trộm kia nữa. Bốn bề im lặng một cách đáng sợ. Phúc đứng mình trên ngọn cây cao, phóng mắt rà soát, điềm nhiên không phát hiện điều gì. Chàng đánh liều đáp xuống, cẩn trọng nghe ngóng xung quanh. Từng bước chân khẽ khàng. Ngay lúc này, thình lình một tiếng gió rít lên. Một đạo hàn khí ập đến sau gáy. Phúc rờn rợn cảm giác như có lưỡi dao đang đâm đến, vội cúi gập người né tránh. Đích thị là một lưới dao đang đâm tới, sượt qua mái tóc. Phúc vội thoái bước giật ra sau. Nhưng chàng còn chưa kịp định thần thì lưỡi dao kia đã quay lại, trấn ngay trước mặt:
“Nhanh quá”
Phúc vừa kịp thốt lên trong đầu, rồi tức thì đạp cước phi mình lên không. Chàng liên tục chuyển mình qua mấy cành cao, dựa vào khinh công trác tuyệt mà thoát đi. Kẻ địch cùng lưỡi dao cũng dồn dập truy kích. Rừng rậm, đêm đen, kẻ địch lại rất nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện, Phúc chẳng thể nhìn cho rõ được. Chàng chỉ cảm nhận thủ pháp của hắn rất tàn độc, từng chiêu từng thức đều như muốn lấy ngay cái mạng của mình. Tình thế thật mười phần nguy hiểm. Kẻ địch kia cũng không nói một lời, nhất tâm truy dao thích sát.