Chương 118: Tiêu sĩ và ả tì nữ
Mọi lời mà vị môn chủ nói ra, Vương Thăng đều hoan hỉ nghe theo, nhưng đến lời cuối thì ngơ ngác. Thanh Sơn môn đã đồng ý thu dụng Nguyên Tiên giáo, nhưng lại cấm không cho người khác được biết. Về lẽ thường, nếu việc này được lan truyền ra, Nguyên Tiên giáo chắc chắn sẽ trở lên an toàn hơn. Các thế lực thù địch, sẽ vì sự hiện diện của Thanh Sơn môn mà không dám đến kiếm chuyện. Thanh Sơn môn cũng sẽ vì vậy mà bớt phải động đến đao kiếm. Tên Vương
Thăng dù đã cố vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn không thể hiểu.
Ngược lại, Lương Nhất Công lại thấu rõ. Lương Thành Nghiệp, cha của chàng dù muốn thu dụng Nguyên Tiên giáo, nhưng lại không muốn danh tiếng của Thanh Sơn môn bị gắn liền với tà mà ngoại đạo, nên cần giữ bí mật. Dù sao, chàng cho rằng việc này vẫn quá rủi ro, việc giữ bí mật chỉ là nhất thời, khó mà lâu dài được.
Lương Thành Nghiệp không để tâm đến thái độ của Vương Thăng cùng đồng bọn, lại nói:
– Mọi việc vừa nêu, các ngươi phải tuyệt đối tuân thủ. Nếu có bất gì vi phạm nào, Thanh Sơn môn không những không đứng ra bảo vệ, mà sẽ là bên đầu tiên đến trừng trị các người. Nguyên Tiên giáo lúc đó chỉ có kết cục diệt vong mà thôi.
Lời nói cứng rắn, ánh mắt sắc lạnh. Mấy tên Nguyên Tiên giáo chỉ biết cúi đầu phục tùng. Căn dặn xong, Lương Thành Nghiệp liền đuổi chúng đi, không cho ở lại trong bản môn. Vương Thăng cùng đồng bọn cùng lủi thủi rời đi trong đêm tối. Đợi khi trong phòng chỉ còn lại hai con, Lương Thành Nghiệp mới quay qua nhìn Lương Nhất Công, hỏi:
– Việc ta thu dụng Nguyên Tiên giáo, con có ý kiến gì không?
Lương Nhất Công dù còn điều thắc mắc, nhưng không tiện nói ra, đành đáp:
– Việc cha đã quyết, ắn hẳn có nguyên do sâu sa. Con không có ý kiến.
Lương Thành Nghiệp gật đầu hài lòng:
– Tốt.
Rồi chắp tay, tiến về phía bàn trà. Sau khoảng ngắn im lặng, vị môn chủ lại nói:
– Võ lâm biến loạn, Ngũ hổ phái cũng bắt đầu có rạn nứt. Giờ là lúc tất cả cùng trông về Thanh Sơn môn. Chúng ta không chỉ có trách nhiệm giữ cho cục diện ổn định, mà còn phải thống lĩnh, dẫn dắt tất cả. Bối cảnh đã thay đổi, chúng ta cũng cần phải thay đổi.
Những lời nói khiến Lương Nhất Công rúng động tâm can. Lần đầu tiên chàng nghe được tham vọng to lớn từ cha mình. Thanh Sơn môn giờ không chỉ đặt mục tiêu ngang bằng với Tản Viên, mà còn muốn vươn lên, vượt trên tất cả. Khao khát được khơi gợi, hùng tâm tráng trí thôi thúc, khiến Lương Nhất Công cảm thấy như có ngọn lửa bùng cháy từ đan điền, đẩy dòng khí nóng bỏng lên lồng ngực, tỏa đi khắp tay chân. Thoáng chốc, chàng cảm thấy cả cơ thể thật tràn đầy, sung mãn. Hai bàn tay nắm chặt lại, những bắp tay khẽ rung lên. Vị thiếu chủ trai trẻ muốn làm ngay những điều thật to lớn. Lương Thành Nghiệp quay lại, căn dặn:
– Lũ Ma Đầu vẫn còn đồng bọn ở ngoài. Chỉ là mấy con chuột nhắt, nhưng vẫn cần để tâm đến. Con hãy cảnh giác, tăng cường canh phòng. Sắp đến Tế Hội, không được để có bất kỳ sai sót nào.
Lương Nhất Công khẽ “dạ” một tiếng tuân lệnh, rồi rời khỏi phòng. Ngay lúc này, tâm trạng của chàng thật xốn xang và hỗn độn.
…
Tam Cốc, mấy ngày trước. Một nơi hẻo lánh, cách không xa nơi xảy ra cuộc huyết chiến giữa Ngũ hổ phái với bè lũ Ma Đầu. Cô gái tỉnh dậy, nhíu mày, cảm thấy cơ thể có phần mỏi mệt. Hai huyệt đạo Đản Trung trước ngực và Tâm Du sau vai vẫn còn ách tức, khí huyết điều động đến đó thì bị nghẽn lại, chưa thể lưu thông. Nàng dụi dụi mắt, bắt đầu quan sát. Bốn bề đều là rừng cây, núi đá, cảnh vật âm u tịch mịch, xung quanh chỉ có tiếng vượn kêu chim hót. Trước mắt, cách xa hơn bốn trượng là một nam thanh niên dáng mạo thư sinh nho nhã, pha chút phong trần, tay cầm cây tiêu dài hơn hai thước. Người này không ai khác, chính là Mộ Bạch. Vừa thấy cô gái tỉnh lại, gã liền tiến tới, ân cần nâng đỡ:
– Tiểu Hồng, muội tỉnh lại rồi.
Tiểu Hồng, người tì nữ đi bên Ma Đầu vương giả cố gắng định thần:
– Đây là đâu?
Mộ Bạch đáp:
– Một nơi cách chỗ chúng ta ở chừng ba dặm.
Tiểu Hồng:
– Là huynh đưa ta tới đây?
Mộ Bạch gật đầu. Cô gái lại hỏi:
– Vì sao vậy?
Mộ Bạch để nàng ngồi tựa vào một gốc cây, giải thích:
– Người Giao Châu, các thế lực của Lĩnh Nam đang kéo đến. Bọn họ muốn bắt chúng ta?
Tiểu Hồng:
– Vì chúng ta đã cướp binh khí của họ?
– Không. Vì chúng ta đã giết người của họ? Chúng ta đã giết rất nhiều người, nhiều hơn rất nhiều so với những gì thực sự diễn ra.
– Là sao?
– Có kẻ đang âm thầm ở sau giật dây, kích động các thế lực của Lĩnh Nam. Mục đích để trút hết mọi tội lỗi lên đầu chúng ta.
Mộ Bạch trả lời, nét mặt hoàn toàn nghiêm túc. Tiểu Hồng chưa hiểu, lại hỏi:
– Để làm gì?
Mộ Bạch đứng dậy, chậm rãi tiến lên trước, hướng mắt nhìn về phương Bắc, đáp:
– Ta không biết. Nhưng rất có thể liên quan đến một âm mưu to lớn, lớn hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Muội biết đấy, chủ nhân của chúng ta, Thiên Ma, thân phận của ngài ấy… Nếu chủ nhân mà có mệnh hệ gì, không chỉ ảnh hưởng đến cục diện triều chính, quyền thần của Đại Tống ta, mà còn dấy lên mối binh đao giữa hai nước Tống Việt. Chuyến đi của chúng ta lần này, ngay từ đầu, đã là một âm mưu được sắp đặt.
– Sao huynh lại khẳng định như vậy?
– Vì với tất cả những gì đã xảy ra, từ chuyện ở Dương gia đến Tản Viên. Tiểu Hồng, muội cũng như ta, đều có thể hiểu được những gì đám người Việt kia nói với nhau. Suốt dọc đường đi, chẳng phải chúng đã nói rất nhiều sao. Chúng ta chỉ nhắm đến “Đoạt tứ khí” nhưng khắp Lĩnh Nam này lại truyền đi là “Diệt ngũ hổ”. Là kẻ nào đã tung ra? Chẳng phải đang nhắm đến chúng ta sao? Nhất định là có kẻ đang nhắm đến chúng ta mà. Gã mã phu có lẽ đã đánh hơi được nguy hiểm, nên mới bỏ trốn như vậy.
– Tại sao huynh không báo việc này lên chủ nhân?
Tiểu Hồng thắc mắc. Mộ Bạch tiến tới, nắm lấy hai vai cô, phân trần:
– Không phải ta không muốn. Nhưng làm sao có thể thuyết phục chủ nhân được chứ. Bổn phận của đám nô tài như chúng ta là phục tùng. Trước nay, chủ
nhân luôn độc ngã độc hành, đã quyết ý thì sẽ không từ bỏ, cũng không có gì ngăn được ngài ấy.
– Nếu vậy, đám người Giao Châu cũng chẳng thể làm khó được?
Tiểu Hồng lập luận, Mộ Bạch lắc đầu:
– Chuyện lần này khác. Giao Châu, Lĩnh Nam, bọn chúng nguy hiểm hơn rất nhiều so với đám nhân sỹ Trung Nguyên kia – Gã vừa nói, vừa chỉ tay về hướng Bắc- Hơn thế, còn có kẻ đang ở sau lưng chúng ta, âm thầm sắp đặt mọi thứ. Hắn ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, tình cảnh của chúng ta đang rất nguy hiểm. Tiểu Hồng, muội hiểu chứ?
Tiểu Hồng lúc này sắc mặt đã trở lên sa sầm, lo âu hiện rõ.
– Ta hiểu rồi. Vì vậy nên huynh mới lén đưa ta đến đây.
– Là ta thực sự lo cho muội.
Sau lời thú nhận của Mộ Bạch, cuộc nói chuyện rơi vào trầm lặng. Tiểu Hồng nhìn trân trân vào hai mắt của gã tiêu sĩ, sau một hồi thì trở mình rời khỏi chỗ ngồi, bước mấy bước về trước. Cô khẽ ngoái lại, nhẹ giọng nói:
– Cám ơn huynh đã lo cho ta.
Mộ Bạch:
– Muội muốn đi đâu?
Tiểu Hồng:
– Ta đi tìm chủ nhân.
Mộ Bạch.
– Không được, muội không thể về đó được.
Tiểu Hồng:
– Vì sao chứ?
Mộ Bạch:
– Chẳng phải ta đã nói với muội rồi sao, ở đó hiện giờ đang rất nguy hiểm, nếu muội về đó, sẽ bị đám người Giao Châu bức hại.
Gã vừa nói, vừa với tay nắm lấy cổ tay của Tiểu Hồng. Tiểu Hồng liền gạt cánh tay, quả quyết:
– Dù nguy hiểm đến mấy, ta cũng phải về.
Mộ Bạch không kiềm chế được cảm xúc, liền hốt hoảng la lên:
– Không. Ta không thể để cho muội về đó được.
Gã lao chồm đến, ôm trầm toan ngăn cản. Ngay lúc này, Tiểu Hồng quay người lại. Một cảm giác đau buốt nơi ngực trái nhói lên. Mộ Bạch trông xuống, thấy lưỡi dao sắc bén đang đâm sâu vào lồng ngực. Máu đỏ ứa ra, thấm qua lớp áo. Gã tiêu sĩ run rẩy nhìn lên, liền bắt gặp ánh mắt sắc lạnh đến gai người. Tiểu Hồng nắm chặt chủy thủ trong tay, không mảy may rung động, nói:
– Huynh đã phản bội lại chủ nhân. Nhát đâm này không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nếu huynh còn cản đường ta, ta sẽ giết chết huynh.
Nói rồi, cô lạnh lùng rút chủy thủ, rồi quay mặt bước đi. Mộ Bạch loạng choạng lui lại, tựa vào gốc cây. Gã đưa tay ôm chặt lấy ngực trái, cảm thấy đau nhói. Máu từ vết thương tiếp tục ứa ra, thấm đỏ cả bàn tay. Tiểu Hồng bước được mấy bước thì ngưng lại:
– Ta cần đi về hướng nào?
Mộ Bạch không đáp, lặng lẽ chỉ tay. Những ngón tay đỏ máu. Vượt qua ngọn núi cao trước mắt, cách nơi này năm dặm, cuộc chiến đang diễn ra.