Chương 296: Đợt Xích Triều thứ ba.
Nếu đợt Xích Triều thứ nhất và thứ hai là quá trình sương mù ô nhiễm tràn vào thông qua một khe nứt lớn trong không gian vũ trụ, nhấn chìm mọi thứ trong hỗn loạn.
Thì tại đợt Xích Triều thứ ba này, quá trình lại đảo ngược.
Vì trong tầm mắt của Nguyễn An Bình, hắn đang chứng kiến từng làn sương màu máu bay ngang qua trời, và biến mất giống như bị một máy hút khói khổng lồ nào đó dọn dẹp.
Không cần bằng chứng, hắn cũng đoán chắc tám chín phần do gốc cây trắng kia gây ra.
Nghe qua, việc gốc cây đó lấy đi ô nhiễm khỏi phương thế giới này là chuyện tốt.
Nhưng nó chỉ thực sự là chuyện tốt khi tốc độ hấp thu ô nhiễm chậm rãi như nước chảy đá mòn.
Còn hiện tại, với lực hút mạnh mẽ tới từ những rễ cây vô hình.
Một cơn sóng thần từ những làn sương đỏ đã được tạo ra, và càn quét khắp nơi trên thế giới.
Trước một thảm họa với quy mô toàn vũ trụ, cả hành tinh chỉ như một viên sỏi nhỏ, có thể bị sóng cuốn trôi đi bất cứ lúc nào.
Khi Nguyễn An Bình còn đang choáng ngợp trước quy mô của thảm họa đang ập tới.
Dưới chân hắn, tòa tháp giống như ngọn hải đăng cuối cùng cũng đã được kích hoạt.
Bên trong tòa tháp đó, chỉ thấy Tô Vạn Kim hiện tại đang nhăn mặt nhăn mũi, giải phóng sức mạnh từ viên kim đan của hắn tới cực đại.
Từ tòa tháp cao, ánh hoàng kim rực rỡ tỏa ra, tạo thành một lồng sáng bao phủ phạm vi cả trăm dặm quanh lãnh địa.
Cùng lúc đó, bên cạnh Nguyễn An Bình, một khe nứt không gian đột ngột mở ra.
Nicolas Smith với khí thế kinh khủng gấp vô số lần trước đó đã xuất hiện.
Chỉ nhìn sơ qua, vị lãnh chúa cũng có thể cảm nhận được người anh em của hắn đã mạnh lên gấp hàng chục lần so với vài ngày trước.
Và có vẻ, hắn vẫn đang mạnh lên từng giây.
Từ trên người vị chỉ huy, Nguyễn An Bình chứng kiến có chín dị không gian ẩn giấu trong thân thể thanh niên tóc trắng.
Chúng giống như những phần rễ của gốc cây màu trắng, đang không ngừng hấp thu đủ thứ năng lượng ô nhiễm từ Xích Triều.
Nhìn vào thực lực hiện tại của chỉ huy dưới trướng, vị lãnh chúa gật đầu tán thành.
“Ngươi dùng tri thức về các chiều không gian của ta rồi khai phá ra tận chín tiểu thế giới sao?
Người anh em, xem ra ngươi đã có những bước đột phá mới rồi nhỉ?” – Vị lãnh chúa mở lời chào hỏi.
Đáp lại, Nicolas Smith nở một nụ cười nhạt cùng một vẻ đắc ý.
“Haha, tiểu thế giới có hơi quá rồi.
Mấy chiều không gian bé con con này cùng lắm cũng chỉ có thể gọi là động thiên mà thôi.
Mà nếu như ta biết được còn cả đống nguy cơ chờ đợi ở phía trước, thế mà còn không biết đường để mạnh lên thì đúng là ngu ngốc.
Với lại, nếu như đợt Xích Triều thứ 3 sắp bắt đầu.
Như vậy ta cũng cần phải chuẩn bị thật kỹ càng để thu được nhiều năng lượng nhất có thể.
Ai mà biết được liệu đây có phải là lần cuối cùng thảm họa ấy diễn ra trên thế giới của chúng ta hay không?”
Vừa nói, hấp lực có trên người vị chỉ huy lại càng mạnh thêm vài phần, khiến một vài làn sương đỏ đang lơ lửng xung quanh lập tức bị hút vào dị không gian trong thân thể hắn.
Khi hai lãnh đạo còn đang trò chuyện ngay bên trên đỉnh của tòa tháp cao.
Chợt, giọng nói của Tô Vạn Kim vang lên bên tai họ.
“Hai sếp, Xích Triều sắp tràn vào tới nơi rồi, và nhìn vào tình hình hiện tại, ta không nghĩ một mình ta có thể chống lại tất cả được đâu.
Nên chút nữa, nếu như có gì bất trắc xảy ra, hi vọng hai người sẽ không đứng đó mà nhìn tất cả những gì chúng ta gây dựng sụp đổ.”
Từng lời nói của vị thánh hiệp sĩ đưa Nguyễn An Bình và Nicolas Smith về hiện thực.
Trước mắt họ lúc này, từ phía tây bắc, sương mù như một cơn sóng thần máu đang ập tới, còn trận pháp hoàng kim lấy Tô Vạn Kim làm trung tâm giờ nhỏ bé như hạt đậu.
Nhìn vào chênh lệch làm người cảm thấy tuyệt vọng này, ai nấy cũng phải chuẩn bị tinh thần về ngày cuối cùng của họ.
Khi đợt sóng thần đỏ chạm vào màn chắn ánh sáng của vị thánh hiệp sĩ, ngay lập tức, từng chấn động khiến cả thành phố rung chuyển liên tục xuất hiện, như thể chỉ vài giây sau, cả lãnh địa Ngọc Lục Bảo sẽ phải sụp đổ.
Nếu thành phố vẫn sử dụng những loại vật liệu và công nghệ xây dựng cũ, có lẽ nơi đây đã hóa thành một đống gạch vụn trước trận động đất cấp 10.
Tiếng vang ồn ào khi mọi thứ rung chuyển cất lên, như muốn lấn áp tiếng còi cảnh báo phòng không đang gào rú liên hồi.
Trong tầm nhìn của Nguyễn An Bình và Nicolas Smith.
Dù cho lớp màng ánh sáng của Tô Vạn Kim giống như một rặng đá ngầm, mặc kệ cho dòng thủy triều đỏ thế công có hung mãnh đến mấy cũng khó có thể cuốn nó trôi đi.
Nhưng nước chảy đá mòn, dù vị thánh hiệp sĩ đã rất cố gắng, nhưng hắn cũng không thể nào ngăn chặn được thế tới của đợt Xích Triều lớn nhất từ trước tới nay.
Từng vết rạn xuất hiện trên màn chắn vững chắc, âm thanh như thủy tinh tan vỡ liên tục vang giòn.
Tuy chưa tan vỡ hoàn toàn, nhưng chỉ cần một vài khe hở nhỏ cũng đã là quá đủ để ô nhiễm từ Xích Triều tràn vào, nhuộm đỏ bầu không khí của lãnh địa.
Trong tầm mắt của Nguyễn An Bình, Nicolas Smith và Tô Vạn Kim.
Trong từng căn phòng lớn nhỏ, ánh sáng trắng bùng lên, tạm thời thiêu đốt những ô nhiễm, tạp niệm có thể khiến con người trở nên điên cuồng.
Thấy ô nhiễm đang tràn vào càng ngày càng nhiều, sắc đỏ dần lấn áp đi ánh nến trắng.
Nicolas Smith biết, đã tới lúc hắn cần phải ra tay.
Vị chỉ huy quay sang nhìn về phía lãnh chúa, hắn gật đầu ra hiệu mình đã sẵn sàng.
“Được rồi, người anh em, phối hợp cùng ta nào.”
Nghe vậy, Nguyễn An Bình tuy vẫn đứng yên một chỗ và nhìn mọi chuyện đang diễn ra, nhưng con mắt trái đỏ máu của hắn đã được khởi động.
Hắn sắp xếp lại thực tại, kiểm soát hoàn toàn màn sương chứa đầy ô nhiễm đang tràn vào từ bốn phương tám hướng.
Giờ, tất cả ô nhiễm thâm nhập vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo sẽ chỉ có một hướng đi duy nhất, đó chính là tiến tới trước mặt chỉ huy Nicolas Smith.
Cảm nhận được nguồn năng lượng ô nhiễm dồi dào, thanh niên tóc trắng giờ cũng không hề cố kỵ gì nữa.
Từ trên người hắn, chín vùng dị không gian tham lam cắn nuốt tất cả ô nhiễm có mặt.
Giờ này, Nicolas Smith có thể cảm nhận được những “động thiên” mà hắn chế tạo ra đang phát triển nhanh hơn bao giờ hết.
Càng hấp thu nhiều ô nhiễm, thể tích của những vùng tiểu thế giới ấy càng lúc càng được mở rộng ra, đồng thời, cấu trúc không gian của chúng cũng ngày càng vững chắc hơn.
Nhờ vào đó, hắn có thể nhanh chóng trưởng thành và mạnh lên.
Có được ba chức nghiệp giả mạnh nhất bảo hộ, bầu không khí lãnh địa Ngọc Lục Bảo nhìn sơ qua vẫn khá trong lành, trong khi thế giới bên ngoài đã hoàn toàn chìm trong một đại dương đỏ máu.
Chỉ cần ba người tiếp tục duy trì trạng thái hiện tại.
Thì sớm muộn, họ cũng có thể vượt qua được đợt Xích Triều mạnh nhất lịch sử.
Khi Tô Vạn Kim đang dồn hết sức lực để duy trì trận pháp, Nicolas Smith phải điên cuồng dùng sức hấp thu ô nhiễm.
Thì trên môi họ, một nụ cười cũng dần xuất hiện.
Chuyện vượt qua đợt Xích Triều này, ổn.
Trái lại với hai người họ.
Có thể thấy rõ gương mặt của Nguyễn An Bình giờ vẫn liên tục cau có.
Vì trong tầm nhìn vận mệnh của hắn, sát kiếp đỏ rực vẫn đang phủ kín số phận của tất cả mọi người.
“Chuyện này… chẳng lẽ còn có một lỗ hổng nào đó trong hàng phòng ngự mà chúng ta đã bày ra sao?” – Vị lãnh chúa lầm bầm tự hỏi.
Trong lúc hắn không để ý.
Từng làn sương đỏ của đợt Xích Triều thứ ba đã thâm nhập tới từng chiều không gian, và dị không gian nơi bản thể của hắn đang trú ngụ cũng không ngoại lệ.
Đến khi Nguyễn An Bình cảm thấy từng suy nghĩ tiêu cực liên tục nổi lên trong lòng, hắn giờ mới bàng hoàng khi tầm nhìn hoàn toàn bị nhấn chìm trong sắc đỏ.
Không chần chờ, lợi dụng khả năng bóc tách thực tại, vị lãnh chúa tiếp tục bỏ trốn tới những vùng dị không gian khác.
Nhưng hắn cũng dần nhận ra một sự thật đáng sợ, khi tất cả chiều không gian đều đã bị Xích Triều nhấn chìm.
Trong cơn hoảng hốt, hắn cố gắng để lòng mình bình tĩnh lại, tìm ra đối sách nhằm vượt qua nghịch cảnh.
Đáng tiếc, dù Nguyễn An Bình có muốn bình tĩnh đến như thế nào, các ma pháp trụ cột của hắn có ra sức bảo hộ lý trí ra làm sao cũng vô ích.
Một chiếc ô có thể che chắn một cơn mưa nhỏ, nhưng nó không thể bảo vệ con người trước đại dương ập tới.
Trong thoáng chốc, chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới hoàn toàn bị nhấn chìm trong đủ thứ suy nghĩ điên cuồng.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng vị lãnh chúa.
Cái cảm giác khi lý trí không còn cách nào sai khiến được thân thể, linh hồn này, tại sao nó giống như khi say tới vậy?
Khi một trong ba chủ lực bảo hộ cho lãnh địa đã bị nhấn chìm, thì đương nhiên, mọi áp lực sẽ tự dưng đổ ập lên hai người còn lại.
Mất đi khả năng gom góp ô nhiễm Xích Triều từ Nguyễn An Bình.
Dù cho Nicolas Smith có như một chiếc máy hút bụi, không ngừng cắn nuốt ô nhiễm để mạnh lên, thì cũng đành bất lực mà nhìn cả lãnh địa bị nhấn chìm bên trong màn sương đỏ.
Trong con mắt hoàng kim của vị chỉ huy, từng ánh nến trắng bảo trụ cho lý trí của tất cả mọi người đều đã dần dập tắt.
Từng tiếng gào thét đầy điên cuồng bắt đầu vang vọng khắp chốn.
Ngay bên dưới chân hắn, cũng là nơi Tô Vạn Kim đang duy trì trận pháp, từng tiếng kêu gào đau đớn cũng đã vang lên.
Thân là kẻ đã sử dụng kim đan như mắt trận.
Nên khi trận pháp bị hủy một khắc này, kim đan của vị thánh hiệp sĩ cũng đã xuất hiện một vài vết rách, khiến cho một kẻ tưởng chừng miễn nhiễm với thứ sức mạnh không thể diễn tả cũng đã phải gục ngã.
Giờ, Nicolas Smith có thể tưởng tượng được viễn cảnh hàng trăm ngàn con quái vật biến dị bước ra từ những công trình đổ sụp.
Khi vị chỉ huy đã chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất có thể xảy ra.
Chợt, từ trên trời cao, bóng hình một gốc cây khổng lồ ẩn hiện.
Trong chớp mắt, bộ rễ to lớn của nó tỏa ra hấp lực mạnh mẽ, cuốn phăng gần như toàn bộ ô nhiễm trên thế giới, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Để có thể biến chức nghiệp giả trở thành quái vật, chỉ có cảm xúc tiêu cực mãnh liệt thôi là chưa đủ, mà còn cần nồng độ ô nhiễm đủ lớn.
Nên tin tốt, có lẽ, không ai biến thành quái vật.
Tin xấu, sau đợt Xích Triều này, sẽ có một đám chức nghiệp giả điên rồ, hiếu chiến, và sẵn sàng tàn sát bất cứ ai chỉ để thỏa mãn cơn khát máu.