Chương 295: Cây trắng.
Ngay khi vừa uống xong chỗ rượu được pha trộn từ đủ thứ nguyên vật liệu không thể diễn tả.
Tầm nhìn của Nguyễn An Bình đã mất đi, khi thế thân bên ngoài thế giới thực của hắn gục ngã.
Trong dị không gian, lúc này, vị lãnh chúa cũng đành trầm mặc mà nhìn vào những chuyện đang xảy ra.
“Ta là người đầu tiên gục trong lần đánh cược này sao?
Chẳng lẽ, tửu lượng của ta kém tới như thế à?”
Hắn sau một hồi gãi đầu bứt tai, cuối cùng cũng đã tìm ra một đáp án hợp lý cho cái tửu lượng thấp không hợp thói thường của mình.
“Đúng rồi, tại sao ta phải so tửu lượng với hai tên kia chứ?”
“Một tên thì lấy ô nhiễm ra làm năng lượng để chiến đấu, tu hành, gần như miễn nhiễm hoàn toàn với đủ thứ khí tức từ các thực thể siêu thoát.
Tên còn lại thì sở hữu một dạng cửu chuyển kim đan, lại có nội tại tịnh hóa vạn vật, cũng có thể xem hắn như là khắc tinh cứng đối với những thứ ô nhiễm không thể diễn tả kia.
Còn ta thì sao đây?
Có vẻ, từ trước tới nay, ta luôn phải cứng đối cứng với đống ô nhiễm này.
Dù cho kháng tính của ta đúng là có cao hơn những người khác một chút xíu, nhưng chắc chắn ta không thể nào là đối thủ của hai tên kia cho được.”
Tuy tự an ủi bản thân như vậy.
Nhưng khi ở trong dị không gian, chứng kiến thế thân của mình nằm bẹp ở một góc bàn, và cơ thể lại bắt đầu mọc ra đủ thứ con mắt, xúc tu.
Có thể nói, hắn đã thua, thua rất triệt để.
Sau khi đối thủ đầu tiên của buổi cá cược đã bị loại khỏi bàn nhậu.
Chỉ còn nơi đây cuộc đối đầu giữa Tô Vạn Kim và Nicolas Smith.
Thân là hai kẻ không cần nhìn ô nhiễm, nên cuộc đọ sức giữa họ hiện tại chỉ đơn giản là một cuộc đấu về tửu lượng thuần túy.
Dù khí tức từ các thực thể siêu thoát không thể ảnh hưởng hai người họ.
Nhưng chúng cũng có tác dụng tương tự thiên tài địa bảo, khi có thể khiến số độ của những loại rượu bình thường trở nên nặng nề, đủ để chuốc say cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất.
Sau khi đã uống cạn hơn năm bình rượu được cất giữ từ bấy lâu nay.
Tửu lượng của Nicolas Smith không có gì để chê nên hắn là người giành chiến thắng sau cùng, còn Tô Vạn Kim hiện tại đã chui vào một góc tường mà nôn thốc nôn tháo.
Tuy vẫn còn đang chếnh choáng, nhưng vị chỉ huy vẫn nhớ được lần nhậu nhẹt này cũng là một lần đánh cược.
Nên hắn tới bàn cược, lấy lại cánh tay máy móc của mình, và cũng tiện thể mang đi luôn những nghiên cứu mới nhất của Nguyễn An Bình, cùng mảnh thần cách sót lại của Tử Thần.
Ở trong dị không gian, vị lãnh chúa giờ chỉ muốn chửi bậy.
Rõ ràng trước khi anh em uống với nhau, tất cả mọi người đã thống nhất ai hóa điên vì ô nhiễm trước là người thắng cược sau cùng…
Chợt, Nguyễn An Bình nhớ lại mới thấy những lời tên Nicolas Smith nói trước khi cá cược là mơ hồ tới vậy.
Nhưng từ dị không gian, vị lãnh chúa cũng chỉ đành thở dài.
Dù sao hắn cũng nhìn ra được, tất cả những phần thưởng được đặt trên bàn cược ấy đều là đồ vô dụng mà hắn và Tô Vạn Kim đã bỏ đi.
Cuốn sổ ghi chép những nghiên cứu về cách mở mang dị không gian là vô dụng, khi hắn đã có con mắt với khả năng mở ra những khe hẹp giữa các thực tại.
Còn với vị tân nhiệm thánh hiệp sĩ, thần cách của Tử Thần khi kết hợp với mặt trời đúng là rất quỷ dị.
Nhưng màn thể hiện của Hắc Nhật Chân Thần trong trận chiến với Aldric Solaraeus quá đáng thất vọng.
Nên Tô Vạn Kim đem nó đặt cược mà không thèm nháy mắt.
“Chậc, ta nghĩ nhiều làm gì nữa nhỉ?
Dù sao đồ cũng đã bị người đóng gói đem đi rồi.”
Ánh mắt vị lãnh chúa đầy vẻ chờ mong khi nhìn bóng lưng Nicolas Smith dần rời xa.
“Người anh em, ta rất muốn thấy được ngươi có thể phát triển như thế nào khi có được những kiến thức mới.”
Khi vị lãnh chúa còn chưa thì thầm được vài câu.
Chợt, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, khi vừa bói toán vừa phải nhăn mặt nhăn mũi.
Hiện tại, Nguyễn An Bình chỉ muốn chửi bậy.
“Không phải chứ, ta biết thế giới của mình tận thế rồi, nhưng đủ loại thảm họa có cần phải giáng lâm dồn dập như vậy hay không a!?”
Hít sâu một hơi cho lòng mình bình tĩnh, vị lãnh chúa cẩn thận xem xét lại những gì hắn chứng kiến từ đủ loại thủ đoạn dò xét tương lai.
Dựa vào Cơn Gió Của Vận Mệnh, hắn thấy được ô nhiễm của Xích Triều đã tăng lên như triều dâng, nhấn chìm toàn bộ tất cả những sinh linh còn lý trí vào trong đại dương điên loạn.
Còn về tầm nhìn của Vận Mệnh Dẫn Lối, hắn thấy được những sợi tơ với sắc đỏ đang bủa vây bản thân.
Dựa vào việc quan sát, hắn đã tạm gọi màu sắc của những sợi tơ vận mệnh này là sát kiếp.
Nó không xui xẻo như màu xám, không biểu hiện tử vong tới gần như màu đen.
Nhưng một khi có người bị những sợi tơ màu đỏ máu này chạm phải, trong số phận của họ chắc chắn có một kiếp nạn cần vượt qua.
Kiếp nạn đó có thể là hắn khiến người khác phải đổ máu, hoặc phải đổ máu và để mạng mình lại trong tay ai đó.
Thời khắc này, Nguyễn An Bình sử dụng tầm nhìn vận mệnh của hắn, dò xét tất cả người dân có trên lãnh địa của mình.
Và thứ vị lãnh chúa chứng kiến đã khiến hắn rơi vào trầm mặc.
Khi mà tất cả mọi người, dù cho có là những con người lạc quan hay những người đã đến bên bờ sụp đổ.
Tất cả họ hiện tại đều đang chìm ngập trong những sợi tơ đỏ.
Dựa vào những gì mà hắn đã chứng kiến trong tương lai, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán ra được kịch bản tiếp theo của chương tận thế này là gì.
Cơ bản, mọi thứ sẽ lặp lại y như những gì đã xảy ra trong đợt Xích Triều thứ nhất và thứ hai.
Đó là khi tất cả mọi người đều bị ăn mòn bởi ô nhiễm, bị những tư tưởng bạo lực và điên cuồng nhất điều khiển, trở thành những quái vật điên rồ không lý trí.
Giờ này, vị lãnh chúa ngẩng đầu và nhìn về trời cao.
Tại nơi đó, màn sương máu có vẻ đang dần ngưng tụ lại thành những đám mây lớn, giống như miệng của một con quái thú muốn cắn nuốt cả bầu trời.
Phải biết, trong trận chiến với Tử Thần.
Để có đủ năng lượng đấu với vị thần đầu quạ, chỉ huy Nicolas Smith đã sử dụng khả năng hấp thu ô nhiễm của hắn lên mức tối đa.
Kết quả, một mình hắn đã khiến cho màn sương đỏ của Xích Triều mỏng đi trông thấy, khiến cho bầu trời sau nhiều ngày đỏ máu cuối cùng cũng có chút chuyển sắc.
Và nếu có sương mù ô nhiễm từ những ngóc ngách khác của vũ trụ tràn tới, có lẽ đó cũng phải là chuyện của vài tháng, thậm chí là vài năm sau.
Nhưng giờ, màu đỏ ấy đã dần quay trở lại, khiến vị lãnh chúa cảm thấy mệt lòng không thôi.
“Xem ra, ta phải chuẩn bị cho một đợt Xích Triều thứ ba có thể xảy ra bất cứ lúc nào vậy.”
Trong lúc Nguyễn An Bình không để ý.
Ngay trong dị không gian nằm giữa các thực tại của hắn, từng làn sương đỏ mỏng manh dần xuất hiện.
Đã một tuần trôi qua kể từ khi một cuộc chinh phạt các thế lực xung quanh buộc phải thay đổi, trở thành một cuộc chiến tranh bảo vệ thế giới.
Và sau trận chiến ngày hôm đó, thành phố xung quanh pháo đài Ngọc Lục Bảo đã được xây dựng lại một lần nữa.
Nhưng trên những con phố rộng lớn hiện tại đều chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng.
Không có bất cứ hàng quán nào mở cửa, cũng chẳng còn tiếng vang của nhịp sống thường ngày.
Nếu không có vài bóng người vội vàng bước nhanh qua từng con phố vắng, có lẽ nơi đây cũng chẳng khác nào một thành phố ma.
Ngay sau khi hóa thân bên ngoài thế giới thực tỉnh rượu, Nguyễn An Bình từ dị không gian đã quyết định tung ra thông tin về đợt Xích Triều thứ ba cho toàn thế giới.
Và sau ngày hôm đó, người xây dựng mật thất, kẻ tự mình bày trận.
Tất cả mọi người trong lãnh địa không ít thì nhiều cũng đã tích trữ những ngọn nến trắng do lãnh chúa chế tạo.
Tuy đây là vật phẩm có tác dụng chủ yếu là tăng cường ngộ tính của một người trong thời gian ngắn, nhưng nó cũng có một công dụng khác là đốt cháy tạp niệm, cũng khá hiệu quả trong việc chống lại ô nhiễm.
Và quan trọng nhất.
Để có thể đảm bảo tất cả mọi người có thể vượt qua được đợt Xích Triều sắp tới.
Nguyễn An Bình đã cho xây dựng một tòa tháp cao như ngọn hải đăng, và đó cũng là nơi mà Tô Vạn Kim, tân nhiệm giáo quan của lãnh địa sẽ trấn giữ.
Hắn muốn sử dụng khả năng chống lại ô nhiễm của vị thánh hiệp sĩ để tạo ra một lá chắn bao phủ toàn lãnh địa, chống lại thảm họa trong tương lai.
Đứng trên tháp cao, vị lãnh chúa dùng ánh mắt đầy chết lặng mà nhìn vào những con người đang ẩn nấp bên trong căn nhà mới xây của họ.
Nhờ tầm mắt có thể chứng kiến vận mệnh, hắn đã phải mệt mỏi và gần như sụp đổ, khi mà những sợi tơ đỏ có trong số mệnh của từng người không hề biến mất, nó vẫn còn ở đó và càng lúc càng siết chặt họ hơn.
“Chẳng lẽ, thế giới này sẽ kết thúc như vậy sao?”
Trong lúc Nguyễn An Bình còn đang trầm mặc.
Chợt, một chấn động khiến cả hành tinh rung chuyển xuất hiện.
Không, không dừng lại ở đó!
Trong phạm vi thần niệm của hắn, những hành tinh xung quanh, thậm chí là cả vũ trụ cũng đang rung chuyển.
“Đợt Xích Triều thứ ba,… bắt đầu rồi à?”
Còn chưa kịp lẩm bẩm hết câu, tầm nhìn của Nguyễn An Bình đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong một màu trắng xóa.
Luồng sáng ấy mạnh như thể một quả lựu đạn choáng đã phát nổ ngay trước mắt.
Nhưng nhờ vào con mắt trái nằm trên thế thân ngoài thế giới thực, vị lãnh chúa cũng đã chứng kiến được đầu nguồn của thứ ánh sáng chói lóa ấy.
Từ trên trời cao, một gốc cây trắng xóa đang cắm rễ trong không gian của thế giới này.
Dù đã bị chặn ngang chặt đứt, nhưng những gì còn sót lại của gốc cây có vẻ vẫn có sức sống vô cùng mạnh mẽ.
Từng rễ cây trắng uốn lượn, đâm xuyên qua từng chiều không thời gian.
Trong thoáng chốc đó, không hiểu sao, Nguyễn An Bình lại có cảm giác thế giới của hắn giống như đã xuất hiện thêm rất nhiều chiều không gian mới.
Gốc cây trắng đột ngột xuất hiện, nó cắm rễ và tan biến vào trong hư vô như bóng ma.
Vị lãnh chúa chỉ có thể cảm nhận được gốc cây ấy thực sự tồn tại, nhưng hắn dù có sử dụng tầm nhìn nào cũng không thể nhìn, hay tìm ra được vị trí của nó.
Và rất nhanh chóng, Nguyễn An Bình cũng không cần phải bận tâm về những điều ấy nữa.
Vì đợt Xích Triều thứ ba đã bắt đầu rồi.