Chương 292: Đánh nổ mặt trời.
Nghe đối thủ nói việc mình hấp thu thần cách là một sai lầm, trong đầu của Hắc Nhật Chân Thần lập tức xuất hiện hai luồng ý kiến trái chiều.
Một luồng ý kiến từ Tử Thần, cho rằng Aldric Solaraeus chỉ đang hư trương thanh thế.
Và ý kiến còn lại đầy vẻ chán nản tới từ Cực Đỉnh Thái Dương Thần, hắn giờ vô cùng hối hận về quyết định hấp thu thần cách của mình.
Tuy trong đầu có nhiều suy nghĩ hỗn tạp như vậy, nhưng Hắc Nhật Chân Thần vẫn lấy suy nghĩ của Tử Thần làm chủ đạo.
Nhưng việc hai luồng ý kiến đối nghịch xuất hiện cũng khiến phản ứng của vị tân thần chậm một nhịp.
Nên trong chưa đầy một giây, Aldric Solaraeus cũng đã lao thẳng tới với tốc độ ánh sáng.
Trên thanh đại kiếm của vị thánh hiệp sĩ là hàng ngàn những mặt trời cỡ nhỏ đang quay quanh, rồi cùng nổ tung, tạo ra một vụ nổ siêu tân tinh quét sạch cả bầu trời.
Khi ánh sáng chói lòa dần quay trở lại và bổ sung năng lượng cho vị hiệp sĩ.
Bóng hình của Hắc Nhật Chân Thần cũng xuất hiện một lần nữa.
Chỉ là thân thể của hắn hiện tại đã bị đục một cái lỗ lớn ở bả vai phải, dẫn tới một cánh tay cũng đã hoàn toàn bị thổi bay.
Trong lúc đối phương còn đang ngây người, Aldric Solaraeus cũng đã thủ thế, chuẩn bị cho một đợt tấn công tiếp theo.
“Chậc, mới chỉ thổi bay đi được một bên cánh tay của ngươi thôi sao?
Ta tưởng có thể xử lý ngươi ngay trong một đòn, nhưng có vẻ ngươi vẫn phản ứng nhanh nhẹn hơn ta nghĩ đấy.”
Nghe được những lời vị thánh hiệp sĩ nói, Hắc Nhật Chân Thần giờ mới bừng tỉnh, hắn đang ở trên chiến trường mà còn thẫn thờ nữa thì đúng là tìm chết.
Trong tích tắc, cả hai ý chí trong thân thể cũng đã đồng lòng chống lại kẻ thù ngay trước mắt.
Nên khi vị thánh hiệp sĩ lao qua với tốc độ tiệm cận ánh sáng.
Vị tân thần cũng đã có thể nhìn rõ hướng tấn công của đối phương để kịp thời nghiêng người né tránh.
Nhưng vì vẫn chậm một nhịp nên trên ngực của Hắc Nhật Chân Thần đã có thêm một vết cắt vô cùng sắc bén.
Dù vậy, vị tân thần cũng không còn đứng đó để làm bao cát, từ trong lòng bàn tay thần, một vòng lửa đen dần xuất hiện.
“Hắc Nhật Thần Luân!
Lên cho ta!”
Vẫn còn đang cảm thấy khó tin trước tốc độ phản ứng nhanh không có gì để chê của đối phương, nay lại thấy đòn phản công đang bay tới.
Aldric Solaraeus rất nhanh chóng lấy lại tinh thần, hắn lợi dụng phần lực còn dư lại mà quay người, vung ra một đạo kiếm quang xé rách bầu trời.
Ánh sáng và bóng tối va chạm nhau, chỉ thấy Hắc Nhật Thần Luân do Hắc Nhật Chân Thần thả ra giờ như băng tuyết gặp nắng hè, hoàn toàn bị kiếm khí của vị thánh hiệp sĩ cắt thành hai nửa và bị thiêu đốt vào hư vô.
Không dừng lại ở đó, đôi cánh rực lửa sau lưng Aldric Solaraeus đập mạnh, tạo ra phản lực kinh khủng đẩy vị hiệp sĩ nhanh chóng áp sát kẻ thù.
Hiện tại, thuộc tính của hắn đang áp chế đối phương, như vậy, hắn cũng không ngại mà dạy cho đối phương một bài học.
Thấy tên thánh hiệp sĩ với gương mặt đầy vẻ tự tin lao thẳng về phía mình.
Hắc Nhật Chân Thần cảm thấy bối rối không thôi.
“Không thể nào! Ta đã mạnh lên rất nhiều rồi mà!
Ta là vô địch mới đúng, tại sao một con sâu kiến như ngươi lại không sợ ta chứ?”
Vừa gào thét, vị tân thần không ngừng ngưng tụ ra đủ mọi loại vũ khí khác nhau, và ném loạn chúng hòng ngăn trở bước tiến của Aldric Solaraeus.
Nhưng những nỗ lực của thần lúc này là vô vọng như vậy.
Khi mà những thứ vũ khí được hắn ngưng tụ ra còn chưa kịp chạm vào người đối phương thì đã bị lớp lá chắn nhiệt độ cao đánh tan thành tro bụi.
“Chẳng lẽ, quyết định dung hợp của ta là sai lầm sao?”
Hắc Nhật Chân Thần thẫn thờ, chỉ có thể trơ mắt nhìn vị thánh hiệp sĩ lao nhanh tới, cắt đôi thân thể thần thành hai nửa.
Ngọn lửa có thể đốt rụi cả thần quốc lại một lần nữa bùng lên, nhanh chóng thiêu đốt thân xác của đối phương thành tro tàn.
Ngay sau khi hoàn thành một sự kiện vĩ đại là diệt thần, có thể thấy một vẻ uể oải xuất hiện ngay trên gương mặt Aldric Solaraeus.
Đây là điều tất nhiên, vì thực lực của vị thánh hiệp sĩ còn thua kém Hắc Nhật Chân Thần một đoạn.
Nên để có được chiến tích đáng gờm kia, hắn đã không ngại thiêu đốt cả ma lực bản nguyên lẫn cấu trúc ma pháp trận, chỉ để đổi lấy sức mạnh trong thời gian ngắn.
Bình thường, đây là một hành động vô cùng nguy hiểm, vì chẳng khác nào đổ thóc giống ra mà ăn.
Chỉ cần ma lực bản nguyên cạn kiệt, và ma pháp trận hoàn toàn tan vỡ.
Lúc đó Aldric Solaraeus chắc chắn sẽ mất hết tu vi, và cũng chưa chắc hắn còn có thể đứng để đi lại như một người bình thường.
Nhưng hiện tại, với đủ loại thương thế đang dày vò trong thân thể.
Như vậy, thời gian hắn tồn tại cũng chẳng còn nhiều, ai mà quan tâm việc tu vi trong tương lai tinh tiến như thế nào nữa?
Chợt, Aldric Solaraeus cảm thấy có gì đó không ổn ở đây.
Chẳng phải là Hắc Nhật Chân Thần đã bị tiêu diệt rồi sao?
Tại sao dị tượng đang treo trên bầu trời vẫn chưa biến mất?
Nhìn chăm chú vào mặt trời đen, vị thánh hiệp sĩ chợt cảm thấy thiên thể ấy có gì đó rất quái lạ.
Trong tầm mắt hắn, từng con mắt lớn nhỏ bắt đầu mọc ra trên ngôi sao ô uế ấy, và nó đang không ngừng tỏa ra ô nhiễm lên toàn bộ đại lục.
“Ra là vậy sao, cái thứ ta vừa đánh bại kia vốn chỉ là một hóa thân của Cực Đỉnh Thái Dương Thần trước khi bị ô nhiễm, nên nó mới dễ dàng bị đánh bại tới vậy đi.
Có vẻ, ô nhiễm từ Thiên Mục Thần Quân kinh khủng hơn ta đã nghĩ, Tử Thần chỉ cần đồng hóa được một hóa thân, cũng có thể tìm tới và ô nhiễm tới tận chân thân của ngươi, tới tận vầng mặt trời của thế giới này.”
Vị thánh hiệp sĩ vừa lẩm bẩm, vừa nâng kiếm như thể đang khiêu chiến với mặt trời.
Nhưng ngoài mọc ra vài con mắt đầy vẻ chết lặng, chân thân của vị tân thần hoàn toàn không bộc lộ bất cứ cảm xúc hay sự phẫn nộ nào ở đây.
Tất cả chỉ còn một vẻ trầm mặc như thời gian ngưng đọng.
Nhìn vào tình hình hiện tại, có vẻ hai ý chí thần thánh trong thiên thể đầy ô nhiễm đã cãi nhau quyết liệt, khiến biểu hiện của thực thể ấy giống như đang chết máy.
Giờ, vị hiệp sĩ đã có đủ thời gian để dùng toàn bộ sức mạnh của hắn, hủy diệt thế giới này.
Nhưng có vẻ, không cần hắn phải ra tay, thì với cái đà phá hoại của Hắc Nhật Chân Thần như hiện tại.
Sớm muộn, cả Oreka đại lục rồi cũng sẽ chìm trong ô nhiễm không thể diễn tả như thế giới phía bên kia khe nứt.
Nhưng khi vị thánh hiệp sĩ nhìn vào mặt đất, nhìn vào từng sinh linh đang đau khổ gào thét dưới ánh mặt trời ô uế.
Thân là một hiệp sĩ của dòng thờ Herriona, một anh hùng với lý tưởng bảo vệ nhân loại tới cực đoan.
Việc bỏ mặc những con người ở nơi đây sống chết giống như một bức tường mà hắn không thể vượt qua nổi.
Đương nhiên, Aldric Solaraeus có thể lấy cớ con người ở thế giới này chỉ nhìn giống người mà thôi.
Còn về cơ bản, họ là một giống loài hoàn toàn khác nếu so với quê nhà của hắn ở Tân Lục Địa, và cũng khác với trái đất bên kia khe nứt.
Vị hiệp sĩ nhắm mắt, đưa ra quyết định liệu hắn có nên cứu vớt Oreka đại lục hay không?
Hay cứ đứng đó mà chờ nơi đây bị hủy diệt?
Khi ánh mắt Aldric Solaraeus mở ra, chỉ còn lại ở đó một vẻ quyết tuyệt.
Hắn thiêu đốt gần như toàn bộ những gì còn lại, cưỡng ép đột phá từ Trấn Thế cảnh lên Đăng Thần cảnh dù chỉ là thoáng qua.
Ngay lập tức, một lĩnh vực khổng lồ xuất hiện, bao phủ toàn bộ thế giới.
Tại khoảnh khắc này, tất cả sinh linh trên đại lục đều chứng kiến một dị tượng khó tin.
Khi trong chớp mắt, bọn họ hoàn toàn mất đi thị lực của mình.
Vì ngay tại lúc này, dưới ảnh hưởng của lĩnh vực, toàn bộ ánh sáng có trên thế giới đều đã nghe theo mệnh lệnh từ một quân chủ duy nhất.
Tại thời khắc đó, chúng đột phá giới hạn về tốc độ ánh sáng, và gần như xuất hiện trước mặt Aldric Solaraeus ngay lập tức.
Không còn ánh sáng soi đường chỉ lối, vị thánh hiệp sĩ cũng chẳng thể nào thấy được vị trí mặt trời đen đang ở nơi đâu.
Nhưng khí tức của đối phương nồng nặc chẳng khác nào ánh nến trong đêm đen, nên theo khí tức ấy, vị hiệp sĩ vẫn dễ dàng tìm được vị trí kẻ địch.
Cảm nhận được năng lượng khổng lồ tích tụ trong thanh đại kiếm, Aldric Solaraeus biết, hắn đã đi tới giới hạn rồi.
Trong thời khắc tăm tối nhất, một luồng sáng mạnh mẽ bùng lên, chiếu rọi cả thế gian.
Tia sáng hủy diệt ấy nhắm thẳng và nghiền nát mặt trời đen trong tích tắc.
Không dừng lại ở đó, với sức mạnh toàn lực của một Hiệp Sĩ đã bước vào Đăng Thần cảnh.
Đòn pháo ánh sáng tiếp tục tiến về vũ trụ xa xôi, liên tục hủy diệt vài dải ngân hà trên đường đi của nó.
Để lại một bầu trời đã bị đục thủng một cái lỗ lớn tới không thể khôi phục lại.
Dưới mặt đất, từ những làng quê xa xôi cho tới những thành thị đông đúc.
Người dân của Oreka đại lục sau nhiều lần đấu tranh tâm lý, cuối cùng, họ cũng đã chịu bước chân ra thế giới bên ngoài.
Và vẻ vui mừng dần xuất hiện trên gương mặt họ, cảm giác khó chịu khi sinh mệnh bị thiêu đốt đã biến mất.
Mọi người đồng thời nhìn lên trời cao, hi vọng rằng ánh nắng ấm áp sẽ quay trở lại.
Nhưng sắc mặt họ nhanh chóng tái nhợt, vì ngoài một lỗ thủng lớn trên bầu trời với các ngôi sao xa xôi đã bị thổi bay ra, mặt trời đã hoàn toàn biến mất.
Do dự giữa nhiệm vụ hủy diệt thế giới và lời thề thủ hộ nhân loại, Aldric Solaraeus đã hành động như một người lớn, khi hắn đã chọn cả hai.
Nếu như để Hắc Nhật Chân Thần tiếp tục sống sót, đó sẽ là một thảm họa với nhân loại, và rất có thể giống loài này sẽ biến mất chỉ sau vài tháng.
Nên hắn hủy diệt mặt trời cũng coi như đã giữ vững lời thề bảo hộ của mình, khi đã kéo dài sinh mệnh cho loài người thêm một khoảng thời gian, thay vì bị hủy diệt ngay tức khắc.
Và mất đi mặt trời, Oreka đại lục sớm muộn cũng sẽ bước tới ngày tàn.
Nhưng trước đó, nhờ vào những đám mây lửa còn sót lại, cùng những pháp tắc mảnh vụn của Hắc Nhật Chân Thần.
Ánh sáng và nhiệt độ từ tàn dư trận chiến vẫn có thể duy trì, kéo dài sự sống cho nơi đây trong vài năm tới…