Chương 291: Hắc Nhật Chân Thần.
Cầm trong tay thần cách của Tử Thần.
Cực Đỉnh Thái Dương Thần giờ lộ rõ một vẻ mê say, hắn liên tục ngắm nghía viên tinh thể như đang thưởng thức một loại châu báu mê người.
Còn ngay sau lưng hắn.
Khi không còn thần cách của một vị thần chèo chống, Tử Vong Thần Quốc vốn đã rách tan rách nát nay lại càng bị chia tách bởi vô số những khe nứt không gian.
Đáng lẽ ra, một lục địa khổng lồ như vậy sẽ gây ra thảm họa hủy diệt cho một vùng rộng lớn.
Nhưng trước ngọn lửa có thể thiêu đốt vạn vật thành tro tàn của Aldric Solaraeus, tàn dư thần quốc đã hóa thành một đám mây các hạt cơ bản, phủ kín và khiến cả một vùng rộng lớn rực sáng.
Tử Thần đã bị tiêu diệt, về cơ bản, sứ mệnh của vị thánh hiệp sĩ đã kết thúc.
Tuy vậy, vị hiệp sĩ vẫn không hề trở lại thế giới cũ.
Sự hiện diện của hắn tuy đã dọa sợ các thần tại Oreka đại lục, nhưng trong tương lai, sớm muộn hai bên cũng sẽ có một trận chiến.
Một trận chiến nơi Aldric Solaraeus không còn để bảo hộ cho tất cả.
Vả lại, trong tầm mắt của vị thánh hiệp sĩ, Tử Vong Thần Quốc đã hủy diệt, thân xác Tử Thần cũng đã hóa tro tàn.
Nhưng thần không hề bị tiêu diệt, khi mà thần cách, chân linh của thần vẫn còn đang tồn tại, và đang nằm gọn trong tay một vị thần khác.
Trong lúc Cực Đỉnh Thái Dương Thần còn đang say mê nhìn vào viên tinh thể thần bí, thì chợt, một giọng nói lạnh lùng vang lên kéo hắn về thực tại.
“Khụ, rất xin lỗi nhưng thần mặt trời của thế giới này, liệu ngươi có thể giao lại viên thủy tinh đó cho ta được hay không?
Ta có thể cảm nhận được kẻ thù của mình vẫn còn sống sót, linh hồn của hắn vẫn còn ở trong viên đá đó…”
Còn chưa đợi Aldric Solaraeus nói xong.
Một vẻ tham lam điên cuồng đã xuất hiện trên gương mặt của Cực Đỉnh Thái Dương Thần.
Vị thần linh mạnh nhất Oreka đại lục như thể đang sợ hãi sẽ có người lấy đi thần cách từ trong tay hắn.
Nên từng tiếng răng rắc vang lên, ngay sau đó là thần cách bị nghiền nát trong lòng bàn tay thần mặt trời.
Ngay khi viên tinh thể ấy vỡ nát, một làn khói đen ẩn chứa quyền hành tử vong đã lập tức được hắn hấp thu.
Có thể thấy rõ một vẻ say mê, sảng khoái như ở trên chín tầng trời xuất hiện trên gương mặt thần mặt trời.
“Haha, thần linh từ dị giới, đừng tưởng ta không biết ý định của ngươi là gì!
Ngươi cũng giống như chúng ta, cũng muốn có được thần cách, trở thành một trong những kẻ sở hữu quyền hạn chi phối thế giới này!
Ta chỉ cần một mắt cũng có thể nhìn ra, ngươi đang nuôi kế hoạch muốn trở thành thần linh để thâm nhập vào Oreka đại lục, rồi làm tan rã nó từ bên trong.
Thân là một người thủ hộ cho thế giới này, ta sẽ không để kế hoạch của ngươi được như ý!” – Vị thần chưởng khống ánh sáng và thái dương nói chắc như đinh đóng cột.
Tự dưng bị người vu khống như vậy khiến Aldric Solaraeus cảm thấy khá khó chịu, hắn chỉ muốn tiêu hủy viên tinh hạch thần cách đó, để Tử Thần không bao giờ có thể ngóc đầu trở lại mà thôi.
Chợt, từ trên người Cực Đỉnh Thái Dương Thần, vị hiệp sĩ phát hiện ra một loại khí tức vô cùng quen thuộc.
Thứ khí tức thuộc về Tử Thần!
Cùng lúc đó, vị thần của mặt trời giống như đã hóa điên.
Hắn ta giờ điên cuồng cười vang, khiến chúng sinh trên khắp Oreka đại lục đều có thể nghe thấy.
“Ahaha! Sức mạnh!
Ta cảm nhận được sức mạnh!
Từ giờ trở đi, trên thế giới này, sẽ không có ai cản bước được ta nữa!”
Vừa nói, từng làn khói đen ẩn chứa tử vong dần bốc lên trên bề mặt của mặt trời.
Thấy có chuyện không ổn đang xảy ra, Aldric Solaraeus không chần chờ mà lập tức ra tay.
Một đạo kiếm quang toàn lực của hắn được tung ra, với sức mạnh đủ để xé nát cả vách ngăn của thần quốc.
Nhưng khi kiếm khí sắp sửa đánh lên trên người Cực Đỉnh Thái Dương Thần, tất cả uy năng của đòn tấn công biến mất, như thể nó chỉ là một đặc hiệu màu mè, vô hại.
Ánh mắt vị thánh hiệp sĩ lập tức phải nheo lại khi nhìn vào màn chắn vô hình đang bảo hộ đối phương, một màn chắn có thể hấp thu mọi đòn tấn công và nguyền rủa.
“Màn chắn vừa rồi, chẳng lẽ là thế giới đang bảo hộ cho ngươi sao?”
Chiến đấu ngay trên sân khách, Aldric Solaraeus cảm nhận được ác ý từ khắp mọi nơi đang nhắm thẳng vào mình.
Trong lúc vị thánh hiệp sĩ bị thế giới ý chí áp chế, có thể bị lôi kiếp bổ lên đầu bất cứ lúc nào.
Ở phía đối diện, Cực Đỉnh Thái Dương Thần cũng đã hấp thu xong thần cách tới từ Tử Thần.
“Haha, đúng vậy a, vực ngoại thiên ma! Khi một vị thần hấp thu thần cách để tạo ra thần vị mới, thế giới sẽ luôn bảo hộ chúng ta!”
Nhưng còn chưa cười được bao lâu, có thể thấy biểu cảm của thần mặt trời dần trở nên vặn vẹo.
“Không, không đúng!
Tử Thần! Chẳng phải ngươi đã chết rồi sao?!
Tại sao chân linh của ngươi vẫn có thể bám trụ lại trên thần cách?!”
“Haha, Cực Đỉnh Thái Dương Thần, ngươi vẫn luôn ngu ngốc và kiêu ngạo như mọi khi nhỉ?
Nếu là lúc trước, đương nhiên ta không thể nào để chân linh tồn tại khi thần thể tan biến được.
Nhưng hiện tại, ta đã được “vị kia” ban cho chút sức mạnh, giúp ta có thể biến những điều không thể thành có thể.”
Hai giọng nói cùng vang lên từ một cái miệng, nhưng ai cũng nhận ra được, nó tới từ hai người hoàn toàn khác nhau.
Bóng tối lan tràn, dần cắn nuốt vẻ ngoài hào nhoáng của Cực Đỉnh Thái Dương Thần.
Đến cuối cùng, nào còn lại một vị thần luôn tỏa ra ánh sáng thần thánh như mặt trời treo trên cao nữa.
Mà chỉ có một thực thể hình người, khoác trên mình một bộ chiến giáp như thể được bọc bởi xương cốt và những ngọn lửa đen bất diệt, và từ những ngọn lửa đen, vô số con mắt ẩn hiện khiến người phải lạnh gáy.
Để chúc mừng cho sự xuất hiện của một thần vị mới, dưới tác động của thần cách lên quy tắc thế giới, thời gian như được tua nhanh.
Từ phương đông, mặt trời nhanh chóng mọc lên, lơ lửng trên trời cao ngay giữa đêm trăng lạnh.
Chứng kiến dị tượng ấy, tất cả các thần cùng Aldric Solaraeus đều cảm nhận được có gì đó không ổn ở đây.
Mặt trời đúng là đã xuất hiện, nhưng ánh sáng phát ra từ nó không còn là sự ấm áp, mà những gì người ta cảm nhận được chỉ là một sự lạnh lẽo như đóng băng linh hồn.
Trên lục địa Oreka, hai khái niệm mặt trời và tử vong đã được hợp nhất lại làm một!
Trong ánh nhìn đầy hoảng sợ của chúng sinh, họ đang chứng kiến bóng tối xuất hiện, dần dần cắn nuốt mặt trời.
Nhưng đây không phải là nhật thực, mà là những đốm đen dần xuất hiện, và nhấn chìm ánh sáng vào trong bóng tối.
Tuy vậy, vẫn còn một vòng ánh sáng le lói xung quanh ngôi sao đen đặc, vừa đủ để cung cấp chút ánh sáng yếu ớt cho Oreka đại lục.
Nhìn vào một mặt trời bị nhuộm đen.
Vị thần mới được khai sinh nâng cao hai cánh tay đầy kiêu ngạo, như một nhà vô địch tuyên bố chiến thắng của mình.
“Kể từ lúc này, ta, Hắc Nhật Chân Thần mới là chúa tể thực sự của Oreka đại lục!”
Nghe những lời tuyên bố của vị tân thần.
Không hiểu sao, Aldric Solaraeus lại có cảm giác muốn xấu hổ thay cho đối phương.
Nhưng ngay lúc này, ánh mắt của vị thánh hiệp sĩ cũng nhanh chóng quan sát tất cả những gì đang diễn ra trên mặt đất.
Dưới ánh sáng của một mặt trời đen, ai nấy đều cảm nhận được một vẻ suy yếu đang ăn mòn thân thể họ.
Những đứa trẻ chỉ mới phơi dưới ánh nắng chưa được vài giây đã xuất hiện từng sợi tóc bạc, cùng những nếp nhăn in hằn trên gương mặt non nớt.
Còn về người lớn và người cao tuổi, mọi thứ còn tồi tệ hơn.
Khi những người đầu tiên đột nhiên bỏ mạng, tất cả đều cuống quýt chạy đi tìm nơi ẩn núp.
Từ những khung cửa sổ, những người còn sống sót thấy được có người đang ôm hai mắt, la hét khi ngọn lửa đen bùng lên, thiêu đốt họ vì dám nhìn thẳng vào mặt trời.
Có người lại sợ hãi khi thấy đủ loại thực vật điên cuồng biến dị, chúng mọc ra những con mắt và hóa thành những loài săn mồi khát máu.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cả một thế giới đã hóa thành địa ngục.
Sau khi tùy ý giải phóng sức mạnh của mình, Hắc Nhật Chân Thần quay người lại, dùng đôi mắt tím bùng lửa đen hờ hững nhìn về phía Aldric Solaraeus.
“Trước khi ta mở một cuộc thanh tẩy nội bộ thế giới, quét sạch tất cả đám ngụy thần kia.
Có lẽ, ta nên xử lý ngươi trước tiên, vực ngoại thiên ma.” – Hắn nói như thể đối thủ trước mặt chỉ là sâu kiến.
Trước lời khiêu khích tới từ một vị thần, Aldric Solaraeus vẫn cười nhạt đầy vẻ tự tin.
Nếu lúc trước, Cực Đỉnh Thái Dương Thần dù yếu hơn hắn, nhưng sẽ cho hắn một cảm giác rất khó chơi, khi mà người này không thể làm gì được người kia.
Việc tên đó có thể miễn nhiễm trước những đòn kiếm khí rực lửa của vị thánh hiệp sĩ là minh chứng rõ ràng nhất.
Còn hiện tại, dù cho khí tức của Hắc Nhật Chân Thần đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều lần, sau khi hấp thu thần cách của Tử Thần.
Nhưng không hiểu sao, trực giác của Aldric Solaraeus lại cảm thấy, đối phương không còn khó chơi như trước.
Có lẽ, vì thuộc tính của đối phương đã không còn là mặt trời thuần túy.
Và để chứng thực suy nghĩ của mình, vị thánh hiệp sĩ lại vung ra thêm một kiếm.
Đây chỉ là một đòn tiện tay vô cùng hời hợt.
Cảm nhận được đòn kiếm khí đang bay tới, Hắc Nhật Chân Thần hoàn toàn không để ý tới nó.
Thần là một vị thần có trong đầu ký ức của cả Tử Thần lẫn Cực Đỉnh Thái Dương Thần.
Nên thực thể ấy nhận định tất cả những đòn tấn công từ đối phương đều là vô hiệu với mình.
Lần này, không còn có thế giới ý chí bảo hộ, nên đòn kiếm khí bay thẳng một mạch và lướt ngang qua người Hắc Nhật Chân Thần.
Trong khoảnh khắc thoáng qua đó, Aldric Solaraeus đã lập tức nở một nụ cười nhạt.
Vì hiện tại, một vết cắt đã gần như cắt đôi gương mặt của vị tân thần, khiến thứ thần huyết tanh hôi tràn đầy ô nhiễm tràn ra, hóa thành vô số những con mắt đầy quái dị.
“Không thể nào? Chuyện này làm sao có thể xảy ra chứ?”
Còn không đợi hắn kịp lấy lại tinh thần, một luồng sát khí từ phía đối diện đã khóa chặt hắn.
“Quả nhiên, sau khi hấp thu sức mạnh từ con quạ đó, thuộc tính của ngươi đã thay đổi rồi.
Và đó sẽ là quyết định sai lầm nhất cuộc đời ngươi.”