Chương 289: Chúng thần quan chiến.
Trên lục địa Oreka, chuyện Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần tìm ra được một phương thế giới hoàn toàn mới vốn đã không còn là bí mật.
Nhưng trong số 8 vị Đại Thần, và vô số các Tiểu Thần khác, chỉ có Tử Thần là kẻ biết được tọa độ chính xác của phương thế giới ấy.
Nên ngoài thần vực của vị thần đầu lợn là khiến đám người chú ý ra, thì bên ngoài Tử Vong Thần Vực cũng bị giám thị vô cùng gắt gao.
Trong đó, 6 vị Đại Thần còn lại là những kẻ quan tâm nhất tới tiến độ khai phá của vị thần đầu quạ.
Những vị thần đó gồm có: Hủ Dịch Ôn Thần, Vực Thẳm Bạo Thực Thần, Sinh Mộc Dục Ma Thần, Tham Lam Loạn Xà Thần, Bạch Nguyệt Chiếu Nữ Thần, và cuối cùng là Cực Đỉnh Thái Dương Thần.
Ngày hôm nay, khi cảm nhận không gian chấn động liên tục phát ra từ trong Tử Vong Thần Quốc.
Các thần lập tức nhận ra, cuộc viễn chinh dị giới của Tử Thần đã bắt đầu rồi.
Nếu như trong thần quốc của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần có gián điệp do các vị thần khác cài vào.
Thì đương nhiên, trong Tử Vong Thần Quốc cũng có gián điệp tới từ các thế lực khác.
Ngay khi khe nứt không gian được mở ra, tất cả các thần đều đã chú ý tới diễn biến của cuộc chiến.
Có người sử dụng những quả cầu thủy tinh, có thể nhìn xuyên không gian, xuyên qua cả vách ngăn giữa các thần quốc.
Người lại phân tách con mắt và lỗ tai của mình, rồi dán vào trong vách ngăn thần quốc của Tử Thần.
Tuy thủ đoạn đa dạng, không ai giống ai, nhưng về cơ bản, chúng thần đều có thể trực tiếp quan sát được sự kiện đang diễn ra.
Nhưng họ chỉ có thể nghe, nhìn và không thể nào tham dự được vào cuộc chinh phạt thế giới mới.
Khi các thần thấy đạo quân vong linh thiên tai trùng trùng điệp điệp tiến qua khe nứt, ai nấy đều thở dài, tiếc hận, vì người đầu tiên bước chân tới thế giới mới không phải là họ.
Không lâu sau đó, khi chứng kiến quân đoàn vong linh thiên tai bị kẹt cứng, chúng thần lúc này mừng thầm, thế giới bên kia không phải là không có sức chống cự.
Giờ, họ chỉ cần ngồi chờ một chỗ, đợi tới khi cả hai bên đều kiệt quệ thì nhảy ra thu hoạch trái ngọt sau cùng.
Khi thấy được vong linh thiên tai giống như bị kẻ địch điều khiển ngược, và đám quyến tộc của Tử Thần bắt đầu quay ra chém giết lẫn nhau.
Giờ, mọi người đều ý thức được thế giới phía bên kia khe nứt là không thể xem thường.
Từ cổ vũ cho thế giới phía bên kia có thể trụ vững trước đà xâm lấn của Tử Thần, nay đám người chỉ hi vọng vị thần đầu quạ có thể dành được chiến thắng trước đối phương.
Nhưng rồi, dị biến xảy ra.
Thông qua đủ loại thủ đoạn do thám, đám người có thể thấy được thần quốc của Tử Thần đang có những thay đổi vô cùng to lớn.
Đám quyến tộc của thần, từ những con khô lâu không đáng chú ý, cho tới những giống loài vong linh bá chủ.
Tất cả chúng đều đang biến dị, mọc ra vô số con mắt, và trở thành những giống loài quái vật mới mà họ chưa bao giờ chứng kiến.
Không hiểu sao, dù đã cách cả màn hình và các thủ đoạn theo dõi khác, đám người cũng có thể cảm nhận được những con mắt đầy quỷ dị đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Một cảm giác bất an nổi lên trong lòng, thậm chí, một vài vị Tiểu Thần cũng bắt đầu cảm thấy thần thể nhoi nhói, như đã có một vật thể lạ nào đó xâm nhập vào người họ.
Nhưng không ai chú ý tới những cảm giác kỳ lạ thoáng qua rồi biến mất ấy.
Vì lúc này, tất cả các thần đều phải sợ hãi, khi Tử Thần đang được gửi trở lại từ phía bên kia khe nứt theo từng mảnh xương vụn.
Giờ, dù cho có ngốc tới mấy, ai cũng hiểu được thế giới phía bên kia khe nứt không phải là quả hồng mềm.
Trước khi tất cả những thủ đoạn giám sát tới từ các vị thần khác hoàn toàn mất đi tác dụng.
Thứ cuối cùng các thần chứng kiến là một vầng sáng chói lóa đã đi qua khe nứt, chiếu rọi cả vương quốc chìm dưới màn đêm vĩnh cửu của Tử Thần.
Không lâu sau, tất cả liên lạc với người trong Tử Vong Thần Quốc biến mất, khiến không một vị thần nào nắm được những diễn biến xảy ra sau đó.
Còn về Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Tại nơi thần quốc lúc nào cũng chìm trong ánh hoàng hôn đỏ.
Giữa những cánh đồng đỏ máu, nơi vô số xác chết của những chiến binh anh dũng nhất đang bị bầy kền kền hủ thực tìm tới, chia ăn.
Nhưng giữa cánh đồng và những ngọn núi xác, là một ngai vàng được tưới đỏ bằng máu.
Và kẻ đang ngự trị trên chiếc ngai đó không phải ai khác ngoài chủ nhân của thần quốc này, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Còn tại sao một vị thần lại giống như một người vô gia cư, vác ghế ra ngồi giữa đồng không mông quạnh?
Trước kia, khi biết được tin có thuộc hạ dưới trướng bán đứng mình, khiến tọa độ của một thế giới mới bại lộ ra bên ngoài.
Vị thần với cái đầu lợn lòi đã phát điên, xé đôi cung điện duy nhất trong thần quốc của hắn.
Và không lâu về trước, khi chứng kiến Tử Thần giáng lâm thế giới mà hắn đã coi là vật trong lòng bàn tay.
Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần lại không thể giấu nổi cơn thịnh nộ của hắn.
Thần điện trong thần quốc của máu tanh đã bị chính chủ nhân của nó đánh nát, đánh cho tới khi một tòa cung điện từng hùng vĩ một thời nay chỉ còn là tàn tích.
Sau khi đã xả giận xong, vị thần đầu heo giờ chỉ có thể ngồi trên một đống gạch vụn do chính hắn bày ra, và ngồi đắm mình trầm mặc dưới cơn mưa máu đỏ.
Nhưng rồi, cảm giác khó chịu của vị thần ấy đã nhanh chóng biến mất, trong khi hắn quan sát quá trình xâm lấn thế giới của Tử Thần.
Nhìn vào một trong những tử địch của mình bị chặt thành xương vụn, nhìn thần quốc của hắn bị ô nhiễm đến điên cuồng không thể diễn tả.
“Ực, đúng là trong cái rủi có cái may, ta thật không nghĩ ra được thế giới bên kia khe nứt lại đáng sợ tới vậy.”
Vị thần của chiến tranh, máu và thảm sát giờ lại thở phào nhẹ nhõm, vì hắn may mắn không phải là kẻ tiên phong dò đường.
Nhưng Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần càng nghĩ càng giận.
“Hừm! Tên phàm nhân Roel đó!
Thế giới bên kia khe nứt hung hiểm như vậy, thế mà hắn dám không báo lại tình hình thực tế cho ta!”
Cơn thịnh nộ lại bốc lên đỉnh đầu, khiến vị thần đầu lợn giờ vô cùng nóng nảy, chỉ muốn kiếm một bao cát để có thể xả ra toàn bộ sự phẫn nộ trong lòng hắn.
Bị người đâm lưng quá nhiều lần, khiến hạt giống của sự hoài nghi không ngừng nảy lên trong lòng thần.
Đến cả những thần sứ thân cận nhất với thần cũng liên tục phản bội, như vậy, một tên tín đồ đang ở trên một thế giới khác lại càng không đáng tin hơn.
Rất có thể, kế hoạch của Roel vốn là để lừa thần tới thế giới bên kia, và phải đối mặt với những kẻ địch kinh khủng, có sức mạnh vượt xa bản thân vô số lần.
Càng nghĩ, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần lại càng cảm thấy chuyện này là chính xác tới vậy.
Nhưng nhớ tới đây, vị thần của máu tanh và tàn sát chợt sững người lại.
“Khoan đã, ta đã từng dùng một lời sấm truyền, khẳng định ta sẽ xuất hiện tại thế giới bên kia khe nứt trong vài tháng nữa…
Không xong, không xong rồi.”
Giờ này, vị thần từng bá đạo ngày nào lại giống như một con rối bị cắt dây, ngồi xõng xoài trên chiếc ngai báu, còn miệng thì không ngừng lẩm bẩm những lời đầy vẻ tuyệt vọng.
Với những con người bình thường, chuyện thất hứa ngoài việc khiến danh tiếng của họ trở nên kém ra, nó gần như không có một chút ảnh hưởng nào tới thân thể hay ý chí họ.
Nhưng với những người tu luyện, dù cho có là tu tiên, tu võ, hay bất cứ thể hệ nào khác.
Chuyện thất hứa hay bất cứ hành động làm trái bản tâm nào đều vô cùng nguy hiểm, khi nó sẽ không ngừng quấy nhiễu linh hồn và tâm linh người tu luyện, thậm chí có thể biến thành một dạng tâm ma, phản phệ bản thân lúc nào chẳng hay.
Và với một vị thần linh, hoặc những sinh linh đã sử dụng hương hỏa, việc nuốt lời chính là tối kỵ của tối kỵ.
Vì chỉ cần một vị thần không làm tròn lời nói của họ, tín ngưỡng vị thần ấy tích lũy bao lâu nay sẽ lập tức bị vặn vẹo, trở thành những tia ác niệm điên cuồng nhất.
Thứ ác niệm ấy ăn mòn quyền hành, làm rạn nứt thần cách, thậm chí có thể phá tan chân linh của cả một vị thần.
Nên giờ, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã rơi vào tình huống đâm lao phải theo lao, nếu như hắn không muốn tín ngưỡng phản phệ, thần cách sụp đổ, khiến cấp độ sống chỉ còn là một Tiểu Thần.
Hoặc tệ hơn là rơi xuống thần đàn, và phải giãy dụa sinh tồn trong cõi phàm trần dơ bẩn.
Giờ, vị thần đầu lợn cũng đã có thể tưởng tượng ra viễn cảnh đen tối nhất.
Vào lúc đó, sẽ không có bất cứ bàn tay nào chìa ra để giúp đỡ hay cưu mang hắn.
Mà chỉ có từng kẻ thù và vô số kẻ muốn bỏ đá xuống giếng vây quanh, chia cắt lợi ích từ một vị thần đã sụp đổ.
“Không! Không được! Ta không thể chờ chết như thế này được!”
Giờ, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giống như một người choàng dậy khỏi cơn ác mộng điên rồ nhất.
Từng làn sương đỏ được phát ra mỗi khi thần liên tục thở dốc.
Vị thần của máu tanh nhanh chóng bình tĩnh suy xét tình hình.
“Xem ra, việc ta giáng lâm lên cái thế giới đáng nguyền rủa đó là không thể nào tránh khỏi.
Như vậy, ta cũng nên chuẩn bị một đường lui cho mình.”
Trong lúc thần còn đang vắt óc suy nghĩ, thì chợt, kênh liên lạc trực tiếp giữa thần với Tử Vong Thần Quốc đã được nối trở lại.
Nhưng khung cảnh xuất hiện lại là thứ khiến tất cả những vị thần đang quan sát phải trầm mặc.
Khi một đường kiếm chói lòa như thái dương giáng xuống, chia đôi thần quốc của Tử Thần thành hai nửa.
Một nửa Tử Vong Thần Quốc lập tức vỡ vụn, và nhanh chóng bị hư không cắn nuốt.
Nhưng một nửa thần quốc còn lại có vẻ vẫn còn đang “sống sót”.
Cả một tiểu thiên thế giới giáng lâm vào thực tại.
Vùng lãnh địa to lớn như một tinh vân xuất hiện, và nó nhúc nhích như một quái vật khổng lồ, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải bàng hoàng.
Còn chưa dừng ở đó, chỉ thấy phía sau lưng quái vật khổng lồ ấy, một bóng người mang theo ánh sáng cùng nhiệt độ chói lóa như thái dương xuất hiện.
Và hắn như có thù không đội trời chung với con quái vật khổng lồ kia, khi điên cuồng truy đuổi ngay sát phía sau nó.