Chương 288: Tan vỡ Tử Vong Thần Quốc.
Aldric Solaraeus cố chém đứt tứ chi Tử Thần, ngăn không cho bộ xương trắng làm loạn.
Nhưng chỉ sau vài giây, từng xúc tu bắt đầu mọc ra từ trong những hốc tối của bộ xương khổng lồ.
Không dừng lại ở đó, vị thánh hiệp sĩ chứng kiến từng con mắt quỷ dị liên tục mở ra, chúng nheo mắt, nhìn về phía hắn với thái độ đầy vẻ trêu tức.
Ánh mắt chúng nhìn chằm chằm vào hắn, từng tiếng nỉ non liên tục vang lên bên tai, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải bị những âm thanh đáng ghét đó làm cho phát bực.
“Vô ích nha.”
“Mạnh tay nữa lên, chưa ăn cơm sao tên giáp bạc?”
Bị đối phương liên tục thì thầm bên tai khiêu khích, vị hiệp sĩ cắn răng, cố gắng kìm hãm cơn giận dữ trong lòng mình.
Và hắn làm vậy không phải để nhẫn nhịn, mà chỉ là tránh cơn thịnh nộ đốt rụi ý chí của chính bản thân.
Còn về hành động…
Chỉ thấy Aldric Solaraeus vung tay, trọng lực mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng đè ép tới.
Trước áp lực nặng nề như lõi của một hố đen, tứ chi của bộ xương còn chưa kịp khôi phục lại đã biến dạng.
Trong chớp mắt, cả một bộ xương khổng lồ đã bị vị thánh hiệp sĩ dùng trọng lực vò lại thành một khối cầu to bằng mặt trăng.
Nhìn vào khối cầu được trộn lẫn giữa vụn xương cùng vô số con mắt và các xúc tu đỏ đen, bất cứ sinh linh nào nhìn vào cũng cảm nhận được từng tiếng gào thét, nỉ non đầy đau đớn vang lên bên tai họ.
Trước những tiếng khóc than đang bủa vây tâm linh mình.
Aldric Solaraeus nhăn mặt đầy khó chịu, trong lòng hắn có chút hối hận khi đã nén bộ xương quạ kia lại thành một hành tinh quỷ dị như vậy.
Trong lúc đầu óc và lý trí đều bị kẻ thù quấy nhiễu, vị thánh hiệp sĩ vẫn nhớ được mục đích của hắn khi bay lên không gian.
“Nếu đánh tại thế giới này, ta đúng là bó tay.
Nhưng nếu chuyển ngươi sang một thế giới khác, nơi không có ô nhiễm.
Như vậy, liệu khả năng khôi phục của ngươi còn hoạt động hay không?”
Vừa nói, Aldric Solaraeus vừa nhìn vào khe nứt không gian, nơi kết nối với Tử Vong Thần Quốc.
“Với lại, nếu vẫn tiếp tục đánh ở nơi đây, ta không nghĩ hành tinh quê nhà của sáng thế thần có thể tồn tại được.” – Vị thánh hiệp sĩ âm thầm lẩm bẩm.
Nhưng tiếng lẩm bẩm nhỏ bé ấy cũng đã đến tai một Tử Thần chẳng còn bao nhiêu lý trí.
Ngay lập tức, từng tiếng gào khóc như xé nát tâm linh xuất hiện trong lòng, làm Aldric Solaraeus cảm thấy bực bội không thôi.
Trước khi hoàn toàn không nhịn được mà xé nát đống xương vụn đó, vị thánh hiệp sĩ dùng chút lý trí cuối cùng, hắn dùng trọng lực lôi đống xương trắng về phía vết nứt không gian.
Giờ, hắn lại gặp phải một vấn đề, khi khe nứt không gian có vẻ quá nhỏ, không đủ để mặt trăng xương trắng có thể đi lọt.
Nhưng Aldric Solaraeus cũng không rảnh mà nương tay với kẻ thù.
Vị hiệp sĩ không ngừng vung kiếm như đồ tể vung dao, băm quả cầu xương trắng ra thành trăm ngàn mảnh, và bình tĩnh mà ném tất cả những gì còn lại sang bên kia khe nứt.
Trục xuất thành công Tử Thần ra khỏi thế giới, nhưng vị thánh hiệp sĩ chắc chắn không có ý định muốn ngừng lại ở đây.
Hắn từ từ tiến về phía trước, thiêu đốt tất cả sương mù đen đang bay ra từ bên kia vết rách không gian.
Chợt, vị hiệp sĩ giống như nhớ ra điều gì đó, hắn quay đầu về sau, nhìn vào khe nứt đang dần khép lại.
Từ đôi cánh sau lưng vị hiệp sĩ, có thể thấy ngọn lửa mang sức nóng tựa lõi mặt trời bùng lên.
Thứ ma lực nóng cháy được hắn thả ra nhanh chóng cô đặc, tạo hình, và dần hóa thành một trận pháp rực sáng, hoàn toàn chặn lại khe nứt không gian.
Hành động phong ấn này của Aldric Solaraeus nhìn qua khá vô nghĩa, vì với đà khôi phục tự nhiên của không gian, thì chỉ sau khoảng 3 ngày, mọi thứ rồi sẽ đâu vào đấy.
Còn mục đích trận pháp mà vị thánh hiệp sĩ bày ra?
Đơn giản là để đảm bảo không có thứ gì có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Chứng kiến một viên thiên thạch nhỏ bay ngang qua và lập tức hóa khí, Aldric gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Rồi hắn không hề chần chờ mà tiến thẳng về phía thế giới bên kia.
Sự xuất hiện của một mặt trời khiến màn đêm vĩnh cửu của Tử Vong Thần Quốc được xua tan sau hàng vạn năm tồn tại.
Vô số những quái vật tử linh gào thét trong đau đớn, khi chúng phải đứng trước ánh sáng chói lóa như thể thanh tẩy thế gian vạn vật.
Trước sự xuất hiện của kẻ xâm nhập, đám vong linh vô tri lập tức tụ tập, muốn dùng số lượng tuyệt đối để có thể nhấn chìm mặt trời trong một biển xương trắng.
Thứ đầu tiên chào đón Aldric Solaraeus là một đạo quân vong linh khổng lồ lao lên như những con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Trước đội quân đông đảo, vị thánh hiệp sĩ cũng chẳng rảnh mà để ý tới chúng.
Vì đám khô lâu và đủ thứ sinh vật tử linh khác còn chưa kịp chạm vào người bị hiệp sĩ.
Tất cả chúng đều bùng cháy và hóa thành tro trước ánh mặt trời chói lọi.
Tuy vậy, Aldric Solaraeus nhanh chóng cảm thấy có gì đó không ổn ở đây.
Từ đống tro tàn, từng con khô lâu với xương cốt đen đặc từ từ trỗi dậy.
Nhìn vào từng con mắt thần bí đang mọc ra trên những khối xương đen, vị thánh hiệp sĩ cũng phải nhăn mày lại, khi đám vong linh cũng đã bị ô nhiễm.
Nếu như Tử Thần không trở lại, đám vong linh ở Tử Vong Thần Quốc sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng khi vị thần của tử vong đã trở lại tiểu thế giới của hắn.
Thân là đầu nguồn của sức mạnh tử vong, thì rất nhanh chóng, những sinh linh phụ thuộc vào thần cũng sẽ bị ô nhiễm ăn mòn, biến đổi thành những quái vật quỷ dị, không thể diễn tả.
Và những bộ xương đen mới chỉ là món khai vị, khi từ phía xa, những xác sống với một con mắt khổng lồ đang chiếm gần nửa gương mặt từ từ bước tới.
Những tín đồ của Tử Thần ai nấy đều biến dị, khiến vị thánh hiệp sĩ suýt nữa nhầm lẫn chúng là đám chức nghiệp giả đi lạc sang phía bên kia khe nứt.
Đám hồn ma vốn cực kỳ e ngại ánh sáng, giờ lại tùy ý bay lượn giữa nắng chói, với một làn khói đen ẩn chứa vô số con mắt thần bí đang ký sinh lên chúng.
Aldric Solaraeus nheo mắt lại nhìn ra bốn phương tám hướng.
Đủ thứ quái vật kinh dị giờ đang bao vây xung quanh hắn.
“Ta mới rời mắt khỏi ngươi chưa đầy một phút, thế mà cả cái thế giới của ngươi đã biến dị tới như thế này rồi sao?”
Ánh mắt của vị hiệp sĩ nhìn tới đâu, vạn vật đều bốc cháy và nhanh chóng hóa thành tro tàn tới đó.
Theo ánh nhìn của Aldric Solaraeus, mặt đất đầy xương xẩu bị sấy khô, thiêu rụi và nhanh chóng hóa thành than cốc, để lộ ra một nền đất đen đặc, sền sệt như bùn lầy.
Một cái bọc mủ phồng rộp từ nơi vị hiệp sĩ đang nhìn chăm chú, và hình dạng bọc mủ ấy càng lúc càng giống một con ngươi còn đang nhắm chặt.
Nhưng chỉ một giây sau, một con mắt khổng lồ như một ngọn núi nhỏ đột nhiên mở ra.
Ngay lập tức, trong đầu thánh hiệp sĩ lập tức xuất hiện một cảm giác khó chịu, như vừa có ai đó dùng gạch gõ vào đầu hắn.
Chưa dừng lại ở đó.
Từ những đỉnh núi chất đầy xương sọ, trên những cánh đồng chỉ toàn bạch cốt, và trên bầu trời đen đặc dù mặt trời đã soi sáng cả thế giới.
Vô số những con mắt đã mở ra, nhìn chằm chằm, khiến Aldric Solaraeus phải ôm đầu đau đớn.
Tử Vong Thần Quốc là sân nhà, và cũng là một phần của Tử Thần.
Nên ngay khi vị thần cai quản cái chết trở lại, ô nhiễm từ phía bên kia khe nứt đã lan tràn, biến đổi cả một tiểu thiên thế giới.
Giờ, Aldric Solaraeus không chỉ phải đối đầu với thần linh, mà hắn cũng phải chiến đấu chống lại cả một thế giới.
Ánh mắt đầy lửa đỏ phản chiếu tâm linh của vị hiệp sĩ, một tâm linh thuần khiết với ý niệm duy nhất, đó chính là hủy diệt, biến mọi thứ ô uế trước mặt hắn thành tro tàn.
“Hừm, ra là vậy sao?
Con quạ đáng ghét nhà ngươi dung hợp với cái tiểu thế giới này, và nghĩ rằng có thể sử dụng lực lượng có từ một cái thế giới cỏn con để vây chết ta?
Ha, đúng là si tâm vọng tưởng!”
Thấy khống chế tâm linh không ăn thua trước vị hiệp sĩ, có thể thấy những con mắt đang mọc khắp muôn nơi giờ đều đang rực sáng khi tích tụ năng lượng.
Nhìn vào cảnh tượng ngàn vạn ánh mắt chuẩn bị giải phóng ra thứ sức mạnh để nghiền nát bản thân, Aldric Solaraeus nhếch miệng.
“Lại là chiêu trò này sao?
Chẳng lẽ, đám Vực Sâu Tà Nhãn tụ hợp thể trước đó không nói với ngươi, mấy trò bắn tia năng lượng này là vô hiệu với ta à?” – Vị thánh hiệp sĩ vừa nói vừa nở một nụ cười đầy vẻ trào phúng.
Nhưng mặc kệ cho Aldric Solaraeus có đang nói gì.
Thân là một vị thần đã chẳng còn lại bao nhiêu lý trí, thì chỉ một giây sau, theo ý niệm của Tử Thần, vô vàn đòn công kích đủ mọi loại sắc màu lao tới như muốn bắn hạ một mặt trời.
Tuy vậy, hành động này chỉ có thể nói là tốn công vô ích.
Vì trong trạng thái giải phóng toàn bộ sức mạnh này, chỉ với một ý niệm, Aldric Solaraeus hoàn toàn khống chế tất cả những đòn tấn công từ đám Vực Sâu Tà Nhãn.
Giờ, chút lý trí còn lại của Tử Thần cũng dần rơi vào trầm mặc, khi những tia sáng không những không đánh trúng đối phương, mà những tia sáng ấy lại quay quanh tên thánh hiệp sĩ, tạo thành một lớp lá chắn với vô số những chùm sáng di chuyển theo đường tròn.
Dù đã giải phóng toàn bộ sức mạnh, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa, sẽ chẳng còn gì áp chế lại thương thế trong người Aldric nữa.
“Khụ, đáng chết, xem ra thời gian của ta cũng không còn nhiều nữa.
Như vậy, con quạ nhà ngươi, cùng với cả cái thế giới ô uế không chịu nổi này.
Tất cả chuẩn bị hủy diệt đi.” – Vị thánh hiệp sĩ lạnh lùng nói.
Aldric Solaraeus nâng cao thanh đại kiếm quá đỉnh đầu.
Ngay lúc này, vô số những tia sáng đang quay vòng quanh người hắn giống như nhận được lệnh hiệu triệu.
Chúng đổi hướng, bắn thẳng vào và gia tăng thêm một phần năng lượng cho thanh đại kiếm.
Một cảm giác bị xóa bỏ xuất hiện trong tâm linh của Tử Thần, khiến vị thần của tử vong cũng giống như những người phàm, khi nó đang cố gắng giãy dụa để trốn thoát khỏi cái chết.
Nhưng có vẻ, phần lý trí còn sót lại vẫn chưa rút ra quá nhiều bài học, khi từng tia sáng với đủ loại thuộc tính hủy diệt vẫn đánh tới, giúp uy thế của Aldric Solaraeus càng lúc càng mạnh hơn.
Cảm nhận được sức nặng có trong thanh đại kiếm đã đi tới cực hạn.
Một cú bổ với ánh sáng thuần khiết giáng xuống, chia đôi đại địa, xé toạc trời cao.
Khiến không gian của Tử Vong Thần Quốc tan vỡ như gương, để lộ ra bầu trời của lục địa Oreka ở phía sau màn đêm vĩnh cửu.