Chương 265: Chiến tranh thống nhất?
Lại ba ngày nữa qua đi, cũng chính là mười ngày kể từ trận đại chiến với đám Vực Sâu Tà Nhãn tụ hợp thể.
Sau ba ngày này, những thành viên chủ chốt trong lãnh địa đều đột ngột bước ra, họ cùng nhau họp bàn, và đưa ra một thông báo có thể ảnh hưởng tới cuộc sống của những cư dân.
Trên màn hình được đặt ở ngoại thành, nơi có mật độ dân cư đông đúc nhất.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía màn hình trung tâm.
Tại nơi đó, thay vì những người đứng đầu lãnh địa như mọi khi, thì giờ, một nữ MC đang đưa ra thông báo.
“Như mọi người đã biết, trận pháp triệu hoán dị giới là một trong những tri thức phổ biến nhất thế giới.
Nhưng đồng thời, nó cũng là một mối nguy hiểm tiềm tàng, không thể lường trước.”
Nói rồi, trên màn hình chuyển sang hình ảnh về một góc sân vườn nhìn qua có vẻ cũ nát.
Nhưng nhìn về những tòa nhà và công trình ở phương xa, một vài lĩnh dân đã nhận ra.
Nơi đó chẳng phải là lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ sao?
Tại nơi đây, một chức nghiệp giả đang lén lút sử dụng trận pháp triệu hoán dị giới.
Ánh sáng bùng lên và tan biến, để lại giữa trận pháp triệu hoán một sinh vật với một con ngươi ở chính giữa, và từ con mắt quái dị ấy, vô số xúc tu mảnh mai mọc ra bồng bềnh như một mái tóc dài tung bay trong gió.
Đây rõ ràng chính là một con Vực Sâu Tà Nhãn, cũng chính là nguyên do dẫn tới bầy đàn quái vật tụ hợp thể sau này.
Ban đầu, có thể thấy tên chức nghiệp giả triệu hoán ra sinh vật ấy còn cảm thấy rất hưng phấn.
Nhưng khi cảm nhận được ngoài vẻ xấu xí ra, sức chiến đấu của một con Vực Sâu Tà Nhãn đơn độc chẳng có gì đáng để nói.
Nên tên chức nghiệp giả đã thẳng tay ném con quái vật vừa được triệu hồi như rác rưởi.
Và kết quả sau đó như thế nào, tất cả mọi người đều có thể đoán ra.
“Như tất cả khán giả của chương trình có thể chứng kiến.
Trận pháp triệu hoán dị giới dù đem lại nhiều lợi ích, nhưng đồng thời, nó cũng mang theo quá nhiều rủi ro.
Vì vậy, sau một hồi họp bàn cùng nhau, ban lãnh đạo đứng đầu là lãnh chúa Trần Bình An đã đưa ra quyết định.
Kể từ ngày hôm nay, tất cả chức nghiệp giả trong phạm vi lãnh địa Ngọc Lục Bảo không được tự ý sử dụng trận pháp triệu hoán dị giới.
Mà tất cả những người muốn thử vận may đều có thể tới trung tâm triệu hoán của lãnh địa, nơi mọi hành động triệu hoán đều sẽ được lực lượng cảnh vệ của lãnh địa giám sát gắt gao.
Đồng thời, các chuyên gia của lãnh địa cũng sẽ hết lòng hỗ trợ mọi người, trong công việc đánh giá độ nguy hiểm của người, hoặc sinh vật vừa được triệu hồi.”
Nghe xong bản tin thời sự.
Đám chức nghiệp giả ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ.
Dù cho uy tín của lãnh địa Ngọc Lục Bảo đúng là không có gì để chê, và những người đứng đầu cũng sẽ chẳng mặn mà gì nếu như có người triệu hoán thành công một cơ duyên bất ngờ nào đó.
Nhưng Diêm Vương dễ nói, tiểu quỷ khó chơi.
Ai mà biết được đội ngũ chuyên gia có thực sự công tâm?
Liệu có người vì thấy cơ duyên quá mê người mà nảy lòng tham, đánh giá đồ vật vừa được triệu hồi là nguy hiểm, rồi lấy cớ đó để cướp đoạt cơ duyên hay không?
Hoặc người trong đội ngũ bảo vệ có kín miệng, hay âm thầm buôn bán thông tin của khách hàng cho những băng đảng, và đủ loại thế lực ngầm?
Vô số kịch bản xuất hiện trong đầu, khiến đám chức nghiệp giả kiêng kỵ không thôi.
Chưa cần phải đợi những số liệu đầu tiên được công bố.
Bên trong một căn phòng họp kín.
Tại nơi đây, chỉ có một vài thành viên cao tầng trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo mới được tham dự.
Và những thành viên cấp cao đó bao gồm.
Lãnh chúa Nguyễn An Bình.
Chỉ huy Nicolas Smith.
Giáo quan Aldric Solaraeus.
“Đấng cứu thế” Tô Vạn Kim.
Cố vấn cơ khí, máy móc Medea.
Đại diện những người sống sót thuộc lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ gồm: Mộc Nhận, Lương Văn Giang.
Đại diện cho những tán tu mới gia nhập lãnh địa: Eros Robinson.
Đáng lẽ ra, trong lãnh địa vẫn còn hai người đủ tư cách để gia nhập vào cuộc họp lần này, là Trần Thu Thảo và Lâm Kình Thiên.
Nhưng do Nguyễn An Bình chưa bao giờ tin tưởng tên đệ tử từ trên trời rơi xuống của hắn, nên đương nhiên, cả hai chiến lực cấp cao này đều bị loại khỏi cuộc họp ngay từ đầu.
Và khi thông báo trên truyền hình được đưa ra, đó cũng là lúc mà tiến độ cuộc họp đã đi hết hơn nửa thời lượng.
Nhìn vào những quyết định của những người khác, đại diện tán tu mới gia nhập lãnh địa là Eros giờ đang có những biểu cảm vô cùng khó chịu.
Là một kẻ đi thẳng về thẳng, nên ông già trong bộ giáp sắt lá này lập tức đưa ra ý kiến.
“Thưa lãnh chúa, tôi biết giờ có hơi muộn màng khi quyết định của ngài đã được thông qua.
Nhưng việc cấm cửa trận pháp triệu hoán dị giới có hại nhiều hơn lợi.
Tuy bộ luật ấy đảm bảo an toàn cho mọi người, nhưng đồng thời, nó cũng có thể khiến nhiều người nảy sinh tâm lý phản nghịch không đáng có.
Vả lại, lợi nhuận thu được khi mở ra trung tâm triệu hoán chắc chắn cũng không thu lại bao nhiêu lợi nhuận.
Sau nhiều năm sinh tồn trong bạo lực, chắc tất cả mọi người đều có thể đoán được đám chức nghiệp giả đa nghi ngoài kia sẽ cẩn thận như thế nào rồi đi.”
Trước những ý kiến phân tích của Eros, mọi người trong căn phòng đều đáp lại với một vẻ trầm mặc.
Và bầu không khí ấy chưa duy trì được lâu, thì vị lãnh chúa đã mở miệng phá tan bầu không khí ấy.
“Ông Eros, ai trong căn phòng này cũng nhận ra được sự thật đó thôi.
Nhưng điều mà lãnh địa chúng ta cần nhất bây giờ là sự ổn định nội bộ, vì vậy, một thứ có thể phá vỡ sự ổn định ấy là trận pháp triệu hoán dị giới buộc phải bị cấm trong một thời gian dài.”
Ngay từ đầu, Nguyễn An Bình cùng những cao tầng khác trong lãnh địa cũng có thể đoán được tám chín phần, số liệu của trung tâm triệu hoán sẽ thảm đạm như thế nào.
Nên đương nhiên, những gì được nhắc tới trên bản tin cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của họ.
“Ổn định bên trong? Chẳng lẽ, ngài định…”
Eros giống như đã nhận ra điều gì đó, những nếp nhăn trên gương mặt của người đàn ông lớn tuổi run run.
Và cuối cùng, lão tán tu cũng giống như nhận mệnh, cúi đầu xuống và ngồi yên lặng một chỗ.
Muốn dẹp bên ngoài thì phải yên bên trong.
Rõ ràng, tất cả mọi người ở đây đều nhận ra được ý đồ muốn tổ chức một cuộc chinh phạt tới từ vị lãnh chúa của họ.
Nghĩ lại, hiện tại đang là thời buổi tận thế, một thời đại loạn lạc tới không thể nào loạn lạc hơn.
Và đây cũng là thời đại tốt nhất để những kẻ có dã tâm nổi lên, thống nhất toàn nhân loại.
Nên không sớm thì muộn, một cuộc chiến tranh thống nhất là điều không thể nào tránh khỏi.
Thấy trong phòng họp đã không ai còn ý kiến.
Lãnh chúa Nguyễn An Bình đứng lên, khí thế thần bí của hắn áp đảo tất cả.
“Khụ, mọi người.
Từ sau khi những vách ngăn không gian biến mất, một lục địa mới gồm những tàn tích của thế giới cũ đã mở ra trước mắt chúng ta.
Và trên lục địa ấy, có rất nhiều các thế lực do những người sống sót thành lập đã nổi lên, không ngừng khuếch trương địa bàn xung quanh.
Mở rộng lãnh thổ, đây cũng là lẽ thường tình. Nhưng…”
Nói tới đây, sắc mặt của Nguyễn An Bình trầm ngâm, giọng nói của hắn cũng lạnh lùng hơn hẳn.
Phía sau lưng vị lãnh chúa, một màn hình cỡ lớn bắt đầu trình chiếu về bản đồ của lãnh địa.
“Như mọi người đã thấy, đám người bên ngoài kia đang coi lãnh địa Ngọc Lục Bảo chúng ta là uy hiếp tới sự tồn tại của chúng.
Chỉ trong vài ngày, những lực lượng trinh sát của chúng ta đã nhận được tin tức thông báo về sự tồn tại của hàng chục tổ chức, lãnh địa có từ 10000 chức nghiệp giả trở lên.
Phải biết, dù chúng ta được xem như tổ chức mạnh nhất thế giới chăng nữa, thì lãnh thổ cũng chỉ chiếm một diện tích khoảng 15000 km vuông, quá nhỏ so với diện tích cả thế giới.
Nhưng những thế lực khác lại đóng quân quanh địa bàn của chúng ta với mật độ dày đặc như vậy.
Đây rõ ràng chính là một vòng vây muốn siết chặt lãnh địa Ngọc Lục Bảo.”
Dù cho Nguyễn An Bình đã phân tích tình hình, nhưng phần lớn những thành viên đều tỏ ra vô cùng thản nhiên.
Với bọn họ, sức mạnh quân sự của lãnh địa là không cần phải bàn cãi.
Nên dù cho tất cả những kẻ yếu cùng lao lên vây đánh chăng nữa, thì chiến lực của chúng cũng không thể nào là một mối đe dọa.
Chỉ nhìn qua, vị lãnh chúa cũng có thể đoán được đám người đang suy nghĩ gì trong lòng.
Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, và Nguyễn An Bình không cho phép thái độ khinh địch có thể tồn tại trong hàng ngũ của hắn.
“Ta hi vọng mọi người luôn giữ thái độ cẩn thận trước bất cứ đối thủ nào.
Nếu cứ để mặc những thế lực xung quanh phát triển, thì một ngày nào đó, rất có thể những thế lực xunh quanh mà chúng ta từng coi thường bất ngờ có được cơ duyên, và trở thành mối đe dọa không thể nào lường trước.
Chắc hẳn mọi người vẫn nhớ được trận chiến chỉ diễn ra 10 ngày trước đi.
Ai mà có thể nghĩ ra được, một giây trước mọi thứ vẫn đang yên bình, một giây sau cả một thành phố sống đột ngột lơ lửng trên đầu chúng ta.”
Nghe lãnh chúa của mình nói vậy, đám người cũng nghiêm túc hơn cho cuộc chinh phạt có thể xảy ra trong tương lai.
Thấy những người dưới trướng cuối cùng cũng đã tập trung để nghe lời mình nói.
Nguyễn An Bình bắt đầu trình bày kế hoạch cho một cuộc chiến tranh bất ngờ của hắn.
Để tránh một ngày nào đó bị người đánh tới tận cửa.
Hắn muốn chủ động tiến công, trước đánh một nhóm, diệt một nhóm để thể hiện vũ lực, giết gà dọa khỉ, rồi lôi kéo một nhóm, và từ từ đặt trật tự của cả hành tinh trong tầm kiểm soát của hắn.
Kế hoạch nghe có vẻ rất đơn giản.
Dù sao thì hình thức tồn tại của các thế lực trong loạn thế này cũng không khác những băng đảng giang hồ là bao, nên việc lôi những chiến thuật đánh trận ở quy mô quốc gia vào chưa chắc đã phù hợp.
Trong ánh mắt của vị lãnh chúa, tất cả chỉ còn lại một vẻ lạnh lùng không cảm xúc.
Hắn biết, chiến tranh là chết người, có thể khiến những lợi ích về ngắn hạn của hắn bị ảnh hưởng.
Nhưng với Nguyễn An Bình, đây lại là một cuộc chiến không thể không đánh.