Chương 264: Đốt nến.
Trong văn phòng dành riêng cho lãnh chúa.
Hiện tại, có thể thấy được bóng người của Nguyễn An Bình đang cặm cụi làm việc, xử lý đủ thứ công việc được cấp dưới gửi về.
Nếu như những thành viên đi theo vị lãnh chúa từ ngày đầu mà chứng kiến cảnh tượng này.
Có lẽ, họ sẽ phải tháo con mắt của mình ra, lau sạch để có thể nhìn rõ đây liệu có phải sự thật hay không?
Vì ai đi theo Nguyễn An Bình lâu rồi đều sẽ biết, tính cách của hắn vốn tản mạn, ngoài việc nghiên cứu ra, có rất ít chuyện câu được lòng hiếu kỳ của hắn.
Nên khi vị lãnh chúa này bắt đầu nghiêm túc mà làm chính vụ, thì có lẽ trời sắp sập rồi!
Nhưng khi ngước nhìn bầu trời ánh đỏ của Xích Triều, vô số những vết rách không gian vẫn ở đó và đang dần nhỏ đi trong thấy.
Có vẻ, ngày trời sập xuống vẫn còn rất rất xa.
Vì vậy, đáp án cho tất cả sự bất thường này chỉ có một.
Đó là người đang phê duyệt đủ loại công văn không phải bản thân vị lãnh chúa ấy.
Và quả thực, người đang ngồi trên ghế chỉ là một thế thân, một công cụ xử lý chuyện bàn giấy không hơn không kém.
Ngay khi vừa xử lý xong một chồng công vụ, ánh mắt của Nguyễn An Bình chợt bị thu hút bởi thứ dị tượng đang xảy ra bên ngoài cửa sổ.
Tại góc tây nam của căn cứ, từ xưởng chế tạo máy móc thiết bị của lãnh địa.
Một cột sáng màu đỏ máu bùng lên, khiến nồng độ ô nhiễm có trong không khí nhanh chóng tăng lên.
Phải biết, nhờ vào đủ thứ công nghệ mới được phát minh, không chỉ có những khẩu pháo phòng ngự có thể hấp thu ô nhiễm.
Mà rất nhiều các công trình khác trong pháo đài cũng đã được tích hợp công nghệ ấy.
Nhờ vậy, tỉ lệ ô nhiễm, mất khống chế tại lãnh địa của Nguyễn An Bình mới thấp tới độ chẳng có gì để nói.
Nhưng giờ, trụ sáng rực đỏ tại khu xưởng giống như một ngọn núi lửa bùng nổ, không ngừng giải phóng đủ thứ ô nhiễm ra môi trường, khiến cảm giác ngột ngạt bắt đầu bao phủ cả thân thể lẫn tâm linh tất cả mọi người.
Cảm nhận ô nhiễm phun trào, Nguyễn An Bình lập tức nhíu mày không vui.
“Chẳng lẽ, một người mạnh như Nicolas Smith cũng đã mất khống chế hay sao?”
Nhưng rất nhanh chóng, trong cảm nhận của vị lãnh chúa.
Tất cả những dị tượng vừa xảy ra là do tên chỉ huy tóc trắng đã chơi lớn, khi lôi từ chính thân thể hắn một lượng lớn ô nhiễm ra, rồi đem chúng đi làm nguyên liệu chế tạo vũ khí mới.
Còn ô nhiễm khiến tất cả mọi người khó chịu chỉ là một phần rò rỉ không đáng nhắc tới trong quá trình rèn đúc.
Thấy vậy, Nguyễn An Bình thở dài.
Hiện tại, dù hắn chỉ vận dụng sức mạnh tới từ hóa thân, nhưng chừng đó cũng đủ để khởi động con mắt trái có khả năng bóc tách thực tại.
Nhưng chưa đợi vị lãnh chúa đích thân ra tay.
Chỉ thấy ở một phương hướng khác, một luồng ánh sáng hoàng kim thần thánh bùng lên.
Thứ sức mạnh như có thể thanh tẩy vạn vật ấy đi đến đâu, tất cả ô nhiễm bị trấn áp tới đó.
Cảm nhận ánh sáng thuần khiết như có thể thanh tẩy vạn vật này, Nguyễn An Bình giờ cũng phải ngạc nhiên.
“Luồng khí tức này, đây chẳng lẽ là sức mạnh của Aldric sao?
Không đúng, thứ ánh sáng của tên thánh hiệp sĩ đó đúng là có khả năng thanh tẩy vạn vật thật, nhưng liệu những người chìm trong thánh quang của hắn còn lại tro cốt hay không cũng là một vấn đề.
Nên thánh quang lần này thuộc về một người hoàn toàn khác, chẳng lẽ, là Tô Vạn Kim?”
Thấy có người đã ra tay, ngăn cản lại thảm họa có thể xảy ra, Nguyễn An Bình cũng lười mà can thiệp.
Còn phía bên ngoài căn cứ.
Hai luồng năng lượng thuần khiết và ô uế đang không ngừng va chạm, áp chế lẫn nhau.
Nhưng một bên là thứ ô nhiễm màu đỏ máu giống như nước không nguồn, trong khi đó, thánh quang lại được người phía sau không ngừng thôi thúc.
Nên chưa đầy một phút, tai nạn khi Nicolas Smith rèn đúc vũ khí cũng đã được áp chế lại.
Thông qua giám sát trong nhà xưởng, Nguyễn An Bình cũng thấy được cảnh tượng người thanh niên tóc trắng lại một lần nữa chỉnh sửa tất cả trang bị trên người hắn.
Khác với những lần nâng cấp vũ khí trước đó.
Lần này, với sự trợ giúp của Medea.
Tất cả những trang bị mà Nicolas Smith sử dụng đều được chúc phúc bởi một thực thể thần bí.
Chúng không còn là một dạng máy móc đơn thuần mà đã sống lại, kết hợp với chủ nhân của chúng.
Cảnh tượng ấy rất nhanh chóng được truyền vào trong dị không gian, nơi bản thể thực sự của Nguyễn An Bình đang bế quan tu luyện.
Sau nhiều lần cải tạo, vị lãnh chúa cuối cùng cũng có cho hắn một căn phòng bế quan tuyệt đối bí mật, một nơi nằm giữa khe hẹp của thực tại.
Nơi gần như không thể bị người tìm tới.
Thấy tự dưng có một tin nhắn được gửi tới chỗ mình, Nguyễn An Bình cũng cảm thấy khá là nghi hoặc.
Nhưng hắn biết, thế thân ngoài kia sẽ không để hắn phải quản những chuyện lông gà vỏ tỏi thường ngày.
Nên hắn lập tức xem xét thông tin vừa được gửi vào từ thế giới thực.
Thấy được Medea đang đưa cho Nicolas Smith một viên tinh thể, thứ chứa bên trong sức mạnh của một thực thể siêu thoát chưa biết tên.
Nguyễn An Bình lập tức lộ rõ một vẻ không vui trên gương mặt, cùng với đó là một tiếng thở dài.
“Haiz. Người anh em, ta thật đúng là không biết nên nói sao về ngươi nữa.
Lúc bình thường, ngươi đã hấp thụ đủ thứ ô nhiễm từ Xích Triều, cái thứ sức mạnh thuộc về Vạn Quân Chúa Tể rồi.
Giờ, ngươi lại còn sử dụng thêm sức mạnh từ Vạn Cơ Mẫu Thần, một thực thể chưa biết nữa…”
Than ngắn thở dài xong, gương mặt hắn trầm ngâm, không biết đang có toan tính gì.
“Xem ra, một ngày nào đó ta cũng cần nhắc nhở Nicolas Smith, không thể để hắn tùy ý làm loạn như thế này được.”
Bỏ tin nhắn sang một bên, từ trong nhẫn trữ vật, Nguyễn An Bình lấy ra bốn ngọn nến với những hình thù kỳ quái khác nhau.
Lần trước, khi mượn sức mạnh từ vận mệnh hóa thân Chúa Tể Nến Trắng.
Nguyễn An Bình cũng đã sử dụng sức mạnh của bản thân hắn trong tương lai, cưỡng ép áp súc sức mạnh của bốn thực thể siêu thoát khác, để tạo ra những ngọn nến ngay trước mặt.
“Mấy hôm vừa rồi đúng là quá bận rộn, hại ta quên mất là mình còn tàng trữ đống nến này luôn.
Nhưng không sao cả, giờ nếu đã rảnh rỗi rồi thì ta muốn xem thử, có gì trong tri thức tới từ mấy vị siêu thoát giả nào.”
Cây nến đầu tiên được Nguyễn An Bình lấy ra giống như cả đại dương thâm thúy được ngưng tụ lại, cũng là tạo vật ẩn chứa bên trong sức mạnh và tri thức tới từ Vĩnh Hằng Phi Hạm.
Ngọn lửa trắng tăng cường ngộ tính bùng lên, dần thiêu đốt ngọn nến ngay trước mặt.
Trong tích tắc, khi khói xanh vừa bay lên, tinh thần của vị lãnh chúa đã được kéo vào một chiều không gian xa lạ.
Tại nơi giống như một thư viện khổng lồ đó, vô số tri thức được rót thẳng vào bên trong đầu óc hắn.
Sau khoảng 15 phút đồng hồ, khi những phần sáp nến cuối cùng bị thiêu đốt và tan chảy vào hư vô.
Cuối cùng, Nguyễn An Bình cũng đã hổn hển mà tỉnh giấc.
Hắn liên tục sử dụng sức mạnh tới từ những vận mệnh hóa thân khác nhau, liên tục quét qua quét lại, đảm bảo không có bất cứ tia ô nhiễm nào tồn tại.
Sau khi đã chắc chắn không còn tai họa ngầm.
Vị lãnh chúa giờ mới xem xét lại những tri thức hắn đã có được từ ngọn nến khi nãy.
Có thể thấy được, gương mặt của Nguyễn An Bình chợt trầm mặc lại.
“Ta thật không nghĩ ra được, cái tri thức về cách chế tạo hệ thống đã bị xóa bỏ từ lâu, nhưng một lần nữa nó lại trở về với ta.
Nhưng nhìn kiểu gì đi nữa, ta cũng không phải loại người thích hợp để sử dụng hệ thống.”
Trong đầu vị lãnh chúa, những kế hoạch về cách chế tạo hệ thống giờ muốn vung đi cũng không được.
Đồng thời, hắn cũng đang suy nghĩ nên thử nghiệm chế tạo, rồi ném mấy cái hệ thống này cho những người nào.
Loại bỏ tạp niệm ra khỏi đầu, Nguyễn An Bình đã thử qua và xác nhận.
Tất cả những ô nhiễm khi được xử lý bởi sức mạnh từ Chúa Tể Nến Trắng đã trở nên vô hại.
Như vậy, hắn cũng nhìn vào ba cây nến còn lại.
Khi thiêu đốt cây nến đen đặc mọc ra vô số những con mắt, mang theo tri thức của Thiên Mục Thần Quân.
Ngay lập tức bầu không khí trong căn phòng trở nên quái dị, khiến bất cứ ai bước vào cảm thấy bất an và lo lắng, như thể đang có vô số con mắt nhìn ngắm họ từ trong những hốc tối.
Không để ý tới những cảm giác bồn chồn đó, Nguyễn An Bình tập trung tiếp nhận vô số thông tin quỷ dị đang tràn vào đầu óc hắn.
Sau một quãng thời gian tương tự.
Vị lãnh chúa rời khỏi ảo cảnh với gương mặt đầy vẻ thất vọng, khi thứ hắn nhận lại được không phải thứ gì khác ngoài quyển Thiên Nhãn Kinh hắn đã thuộc làu làu.
Nhưng may mắn, bản kinh văn này vẫn có vài điểm khác biệt, khi nó có thêm một vài ghi chú về cách có thể điều khiển, để tầm nhìn của bản thân trở nên linh hoạt hơn.
Nguyễn An Bình nghĩ, hắn có thể đem những tri thức mới bổ sung thêm cho con mắt đang được đặt trên thế thân ngoài thế giới thực.
Đốt lên cây nến hoàng kim mang sức mạnh của Kim Tiền Khí Vận Tài Thần.
Vị lãnh chúa cảm thấy khá hài lòng, khi bên trong ẩn chứa tri thức về cách làm thế nào có thể in ấn, và phát hành một loại tiền tệ mới.
Như vậy, trong tương lai, hắn và cả tổ chức dưới trướng mình có thể tự chủ về mặt tài chính, không cần phụ thuộc vào những đồng vàng có nguồn gốc từ một vị ngoại thần nữa.
Cuối cùng, ánh mắt vị lãnh chúa nhìn vào ngọn nến duy nhất còn sót lại, thứ được chế tác từ ô nhiễm của Xích Triều.
“Sức mạnh và tri thức từ Vạn Quân Chúa Tể sao?
Ta rất muốn biết, liệu có gì hay ho trong tri thức từ đầu nguồn của cái thảm họa đã đẩy cả thế giới vào hỗn loạn này.”
Nói rồi, một ngọn lửa trắng điểm trên cây nến đỏ, thứ ẩn chứa bên trong là cả một chiến trường khốc liệt.
Sương mù máu bùng lên, lan tỏa khắp căn phòng, khiến người khó lòng thấy được năm ngón tay, một cảm giác ngộp thở xuất hiện, vì đường hô hấp của hắn bị nhấn chìm trong mùi máu tanh.
Khi rời khỏi ảo cảnh, có thể thấy nụ cười của tên lãnh chúa giờ muốn khép lại cũng là chuyện khó khăn.
“Khà khà, ta thật không nghĩ ra nổi, vị Vạn Quân Chúa Tể này lại hào phóng tới như vậy, khi hắn rất tri kỷ mà hướng dẫn cho bất cứ ai cách để chế tạo ra một chiều không gian riêng biệt.
Nhưng cái chiều không gian được chế tạo ra sớm muộn cũng bị xâm lấn, và trở thành một phần của Vô Tận Chiến Trường.
Cái giá này… hơi chát.– Vị lãnh chúa cau mày suy nghĩ.