Chương 262: Kim đan.
Dưới sự giám sát của Aldric Solaraeus, Tô Vạn Kim cũng bắt đầu vận chuyển cấu trúc ma pháp trận, tạo thành áp lực và chuẩn bị dồn nén ma lực trong thân thể tới cực hạn.
Trong con mắt của vị thánh hiệp sĩ, hắn thấy được trên đầu người học trò của mình đang bốc lên từng tia từng sợi hương hỏa khí vận.
Chúng mờ mờ ảo ảo, ngưng tụ không tan, như sương như khói, và tỏa ra ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ tựa áng mây buổi bình minh.
Tuy vậy, giữa ánh sáng huy hoàng lúc nào cũng len lỏi một vài phần khói đen.
Chúng là đủ loại cảm xúc tiêu cực, dục niệm vặn vẹo, hỗn loạn tụ hợp thể, là cực ác trong nhân tính, và cũng là bản chất không thể nào xóa nhòa bên trong mỗi con người.
Vì vậy, người ta thường nói, hương hỏa có độc.
Nên trong chư thiên vạn giới, đã không biết có bao nhiêu bậc đại thần vì nhiễm phải cực ác có trong hương hỏa mà sa đọa, trở thành tà thần tàn hại chúng sinh.
Và để trấn áp lại một phần tác dụng phụ, những vị thần linh đều phải thực hiện chức trách, tạo phúc một phương, để xoa dịu đi phần nào nguyện vọng có trong hương hỏa nguyện lực.
Đây chính là một bài toán kinh doanh khiến biết bao vị thần linh phải đau đầu suy nghĩ.
Có người vì biết đường làm ăn, nên vừa đảm bảo cuộc sống ấm no của tín đồ, vừa biết đường phát triển bản thân, và dần trở thành một bậc đại thần được nhiều người cung phụng.
Nhưng phần lớn các thần linh khác lại không may mắn như vậy, họ chỉ có thể cố gắng để duy trì thu chi cân bằng, đảm bảo sự tồn tại của mình.
Còn thảm nhất, có lẽ chính là những thần linh đã phá sản vì không được người đời cung phụng, trở thành những hương dã tà thần, dựa vào cực ác có trong nguyện lực mà sống qua ngày.
Và như đã nói, cực ác có trong nguyện lực chưa bao giờ là đồ tốt lành gì, khi nó có thể khiến cả những vị thần sống qua cả ngàn năm không cẩn thận cũng phải sa đọa thành tà vật làm hại một phương.
Trở lại với Tô Vạn Kim.
Hắn tuy là một Hiệp Sĩ lấy ma lực và hương hỏa làm căn cơ, nhưng về bản chất, hắn không phải thần linh.
Nên với một người phàm, tiếp xúc với hương hỏa là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ cần không cẩn thận là có thể bị thần tính trong nguyện lực ăn mòn, khiến nhân tính tiêu tan.
Hoặc tệ hơn là bị cực ác ô nhiễm, trở thành một con quái vật đội lốt người.
Nhưng những trường hợp đó chỉ xảy ra khi Tô Vạn Kim đi theo con đường hương hỏa thành thần.
Còn với một thể hệ luyện thể được gọi là Hiệp Sĩ này.
Với ma pháp trận như một công cụ tinh luyện tinh vi nhất.
Thứ ma lực hoàng kim trộn lẫn với tín ngưỡng nhanh chóng được áp súc, tinh luyện và phân tách.
Trở thành hai loại ma lực xen lẫn nguyện lực thuần túy, và ma lực trộn cùng chúng sinh ác niệm.
Lần tinh luyện đầu tiên, Tô Vạn Kim đã có thể tách hai loại lực lượng này ra.
Nhưng hắn không đào thải ác niệm như một loại tạp chất, mà hắn đối xử nó công bằng như hương hỏa thuần túy.
Ma pháp trận của vị hiệp sĩ học đồ dần trở thành âm dương thái cực, một bên với những ánh hoàng kim thần thánh, bên còn lại là màn đêm đen đặc đầy ô uế.
Nhưng suy cho cùng, đây mới chính là lần đột phá cực hạn đầu tiên.
Phía sau lưng Tô Vạn Kim, ma pháp trận tiếp tục sáng rực qua từng lần đột phá.
Sau mỗi lần vượt qua cực hạn, vị hiệp sĩ trẻ tuổi lại cảm nhận được một cảm giác ngưng trệ và nặng nề hơn.
Đồng thời, nguyện lực sau mỗi lần đột phá đều trở nên tinh thuần hơn nhờ ép ra vô số ác niệm, và ngược lại, ác niệm cũng dần trở nên thuần túy.
Nhưng rồi, khi tới vòng đột phá cực hạn thứ sáu, gương mặt của Tô Vạn Kim giờ đã chảy đầy mồ hôi.
Hắn cảm thấy mình đang dần đi tới giới hạn, nhưng hắn cũng cắn răng đột phá cực hạn lần thứ bảy.
Một cảm giác mệt mỏi xuất hiện khiến thân thể rã rời.
Cùng với đó, trong lòng vị hiệp sĩ trẻ đã xuất hiện những âm thanh mơ hồ, nói rằng hắn chỉ có chút thiên phú mà thôi, cũng chẳng phải thiên kiêu yêu nghiệt.
Nên nếu đã tới cực hạn rồi thì không cần tiếp tục cố gắng làm gì nữa.
Ban đầu, Aldric Solaraeus cũng không đặt quá nhiều hy vọng vào đệ tử của hắn, vì theo dự tính của vị thánh hiệp sĩ, việc Tô Vạn Kim có thể vượt qua 6 lần cực hạn là chuyện bình thường.
Còn hiện tại, việc học trò của hắn đột phá bảy lần giới hạn đã là rất khá.
Nhưng chợt, hắn lại thấy Tô Vạn Kim đang cắn răng, tiếp tục vận chuyển hai loại năng lượng trái ngược cùng một lúc, muốn sử dụng lực bài xích của hương hỏa thần tính và ác niệm chúng sinh để bổ trợ, tăng thêm xác suất đột phá.
Thấy được ma pháp trận của đệ tử đang dần xuất hiện những vết rạn nhỏ, Aldric Solaraeus cũng chỉ đành thở dài.
“Ai, Vạn Kim, con đã tới giới hạn, nên ta chỉ có thể giúp con đi thêm một bước nữa thôi.”
Nói rồi, vị thánh hiệp sĩ vỗ nhẹ lên vai của Tô Vạn Kim.
Một nguồn năng lượng mênh mông từ Aldric Solaraeus tràn vào, tạo thành một trường lực mạnh mẽ, đè nén và giúp học trò của hắn vượt qua lần đột phá giới hạn thứ tám.
Ngay lập tức, tên đệ tử của vị thánh hiệp sĩ quỳ một chân trên đất, dáng vẻ chật vật như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Trong cảm nhận của Tô Vạn Kim, hắn thử vận dụng ma pháp trận, vọng tưởng muốn đột phá cực hạn lần thứ chín.
Nhưng cảm giác mà hắn nhận lại chẳng khác nào một người bình thường muốn dùng tay không để bẻ cong sắt thép.
Thấy thành tích mà học trò mình đạt được.
Aldric Solaraeus giờ có thể gật đầu hài lòng.
Dù sao đi nữa, nếu đặt tên học trò của hắn ở Tân Lục Địa cũng có thể xem là một thiên tài, không làm nhục sư môn.
Khi vị thánh hiệp sĩ nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc.
Nhưng hắn chợt cảm thấy bất ngờ, khi Tô Vạn Kim bắt đầu lấy ra những đồng xu.
Có vẻ Aldric Solaraeus đã quên mất, đệ tử của hắn không giống những thiên kiêu ở Tân Lục Địa.
Hắn có một thiên phú rất mạnh.
Mạnh như bật hack!
Chỉ thấy vị hiệp sĩ thực tập bắt đầu tung hứng những đồng xu, miệng thì liên tục lẩm bẩm, tính toán với chính thiên phú của bản thân mình.
Và với kinh nghiệm lâu năm khi dùng thiên phú Trao Đổi Công Bằng.
Tô Vạn Kim cuối cùng cũng đã tìm ra được giá cả thích hợp nhất cho một cuộc buôn bán.
“Ta trao đổi một phần tư tài phú, đổi lấy trong ma pháp trận có áp lực đủ lớn, giúp sức mạnh của ta chất biến, đột phá giới hạn lần thứ chín!”
Dưới ánh nhìn đầy vẻ trầm mặc tới từ Aldric Solaraeus, học trò của vị thánh hiệp sĩ cứ như vậy mà đột phá một cách rất nhẹ nhàng.
Nhìn cái vẻ mặt thoải mái như không trải qua bất cứ đau khổ nào của đối phương, vị hiệp sĩ giờ chỉ muốn tìm một góc ngồi an tĩnh suy nghĩ nhân sinh triết học.
Nhưng còn chưa đợi vị hiệp sĩ có thể nghỉ ngơi.
Thì trước mặt hắn, chỉ thấy Tô Vạn Kim đã ngửa tay ra, gãi đầu.
“Khụ, thầy Aldric, con giờ muốn 10 lần phá hạn, nhưng khổ nỗi là còn thiếu chút tài nguyên để trao đổi với thiên phú, nên con muốn vay chút tiền từ chỗ của thầy…”
Nghe học trò mình nói vậy.
Aldric Solaraeus cũng phải mất ba giây để có thể định thần lại.
Hắn thở dài, lấy ra từ trong nhẫn trữ vật khoảng 5000 viên đá ma thuật, loại tài nguyên thường thấy nhất tại Tân Lục Địa.
“Đây, chừng này là đủ rồi đi, Vạn Kim?”
Thấy ông thầy của mình hào phóng như vậy, Tô Vạn Kim cũng phải sững sờ trong thoáng chốc.
Nhưng ngay sau đó, hắn gật đầu như giã tỏi.
“Đủ, đủ rồi thưa thầy.”
Sau khi đã gom đủ tiền, không nói gì nhiều, tên hiệp sĩ thực tập lập tức lựa chọn trao đổi.
Giờ, Aldric Solaraeus trầm mặc đứng ở một bên, nhìn học trò của hắn nhẹ nhàng đột phá cảnh giới.
Hắn nhìn vào một Tô Vạn Kim vẫn bay nhảy như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi so sánh với cái lần hắn phải đánh cược mạng của mình để phá vỡ mười lần giới hạn.
Phải biết, sau khi đã đột phá xong, hắn đã tự thả mình trôi giữa không gian vũ trụ trong cả tháng trời, vì thân thể khó mà thích ứng nổi trước sức mạnh của một Ma Lực Hạch Tâm đã mười lần phá hạn.
Chưa kể tới việc đột phá của tên học trò nhẹ nhàng ra làm sao.
Nhưng với chỉ số thân thể kinh khủng đã giúp các chức nghiệp giả nhanh chóng thích ứng với sức mạnh mới, nên Tô Vạn Kim vẫn có thể đi lại bình thường, như thể hạch tâm bên trong ma pháp trận của hắn chỉ trải qua một lần phá hạn.
Tất cả khiến thế giới quan của Aldric Solaraeus sụp đổ, suýt chút nữa phải hoài nghi nhân sinh.
Chỉ khi vị thánh hiệp sĩ tự nhủ trong lòng mình.
Tô Vạn Kim đột phá được không phải nhờ thiên phú tu luyện tốt đến cỡ nào, mà là nhờ lợi dụng thiên phú của các chức nghiệp giả.
Nên nghĩ tới điều đó, sắc mặt vị thánh hiệp sĩ mới tốt hơn đôi chút.
Trong khi Aldric Solaraeus còn đang đấu tranh tư tưởng, tránh tẩu hỏa nhập ma.
Thì tên đệ tử của hắn đã bắt đầu đùa nghịch với Ma Lực Hạch Tâm vừa được ngưng tụ không lâu.
Cảm nhận được độ cứng của từng sợi ma lực, Tô Vạn Kim có cảm giác thứ năng lượng này như một mạng lưới kim loại rắn chắc.
“Ngưng tụ Ma Lực Hạch Tâm?
Suy cho cùng, bản chất của nó cũng chỉ là chuyển một dạng năng lượng từ thể khí sang thể lỏng, rồi cuối cùng là thể rắn.
Thế này thì có khác gì ngưng tụ kim đan trong mấy truyện tu tiên không chứ?”
Miệng tuy nói vậy, nhưng chỉ một mắt, người thanh niên cũng nhìn ra, thể năng lượng cứng như kim loại kia đang dần sắp xếp lại theo từng mạch ma thuật của cấu trúc ma pháp trận, như những đường mạch dẫn trong các thiết bị điện tử.
Khi cấu trúc ma pháp trận đã được nâng cấp hoàn tất, chất lượng ma lực mỗi lần phun ra nuốt vào đều sẽ tự động chuyển hóa thành một dạng năng lượng cấp cao hơn.
Tô Vạn Kim để ý, khi đột phá, hắn đã có hai loại ma lực với tính chất riêng biệt.
Nên theo lý thuyết, hắn chỉ cần giữ lại một phần ma lực cũng đủ để tăng cường cho ma pháp trận.
Và phần Ma Lực Hạch Tâm còn lại, hắn có đem nó biến thành hình dáng gì thì cũng không có bất cứ vấn đề gì xảy ra.
Nghĩ là làm, Tô Vạn Kim sử dụng tất cả chỗ tài nguyên còn lại trên mặt đất, hắn nở một nụ cười.
“Ta muốn thay đổi hình dạng của phần ma lực đã trộn lẫn với nguyện lực thuần túy kia.
Biến đổi hình dạng của nó từ một mạng lưới… sang hình thái một viên kim đan đi.”