Chương 261: Phá Hạn cảnh.
Trên bầu trời của pháo đài, hiện tại có hai nguồn sáng chói lóa đang bay lướt qua.
Đó không phải là hai mặt trời mà là hai bóng người đang vận dụng sức mạnh của Thái Dương Thần Thể.
Khi đi ngang qua khu xưởng máy của pháo đài, cả Aldric Solaraeus lẫn Tô Vạn Kim đều lập tức bị thu hút bởi những tiếng gào thét, và những chấn động khiến cả căn cứ có thể cảm nhận được.
Ban đầu, vị thánh hiệp sĩ còn tưởng có chức nghiệp giả nào phát cuồng, hóa thành quái vật và bắt đầu đập phá lung tung, hoặc có gián điệp thuộc các thế lực khác cài vào để tiến hành phá hoại.
Ngay lập tức, vị hiệp sĩ nắm chắc thanh đại kiếm trong tay mình.
Nhưng khi nhìn qua khung cửa sổ và thấy được chuyện đang xảy ra bên trong khu xưởng.
Aldric Solaraeus đã chứng kiến Nicolas Smith bị thiếu nữ Medea dùng những xúc tu máy treo ngược lên giữa không trung.
Ngay sau đó, một thế công mạnh mẽ như mưa giông gió giật đã được cô gái cyborg triển khai.
Dù nhìn qua Medea như muốn lấy mạng cấp trên của cô ta.
Nhưng bằng ánh mắt của mình, vị thánh hiệp sĩ đánh giá những đòn roi đó chỉ có thể gây ra những vết thương da thịt.
Mà với khả năng chống chịu và khôi phục nhanh chóng của Nicolas Smith, thì những đòn quất roi đó chỉ đơn giản là gãi ngứa.
Thấy không có chuyện gì nguy hiểm với lãnh địa, Aldric Solaraeus dẫn theo Tô Vạn Kim quay người rời đi.
“Chậc, làm ta cứ tưởng lãnh địa bị tấn công, hóa ra là cặp vợ chồng trẻ đang giận dỗi nhau mà thôi.
Chúng ta đi.”
Dù cho rất muốn ở lại để tận mắt chứng kiến nhân vật quyền lực số hai lãnh địa bị bạn gái treo lên đánh.
Nhưng thân là một người học trò, Tô Vạn Kim cũng chỉ đành bám theo sau lưng sư phụ mình.
Hai mặt trời bay ngang qua, và đậu lại trong một sân tập vắng người.
Ngọn lửa hoàng kim trên người họ rút đi, để lộ ra dáng vẻ thực sự của họ.
Thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus có vẻ không có quá nhiều thay đổi, khi vẫn khoác lên trên người bộ áo giáp bạc trắng.
Nhưng nếu có gì khác biệt so với trước đó, có lẽ là sau vài ngày không cần tranh đấu, sắc mặt vị hiệp sĩ đã tốt lên trông thấy, da thịt hồng hào, không còn vẻ trắng bệch bệnh trạng.
Còn ở phía đối diện, Tô Vạn Kim giờ giống như đã hoàn toàn lột xác.
Cũng như sư phụ mình, trên người thanh niên giờ cũng khoác lên một bộ giáp với kiểu dáng khá tương tự, chỉ là không có nhiều hoa văn trang trí cầu kỳ như vị thánh hiệp sĩ.
Và thay đổi to lớn nhất vẫn chính là dáng người.
Khi dáng vẻ to béo đã không còn, chỉ còn lại ở đây một thanh niên cao lớn, với chiều cao vượt trội khoảng hai mét rưỡi.
Không những vậy, khí tức mà Tô Vạn Kim phát ra hiện tại cũng đủ để hắn trở thành người mạnh thứ tư trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Tất cả những thay đổi to lớn đó có được là nhờ vào vị hiệp sĩ thực tập đã đột phá, sắp đặt chân vào cảnh giới thứ ba.
Tại nội thế giới của Nguyễn An Bình, hay giờ là Tân Lục Địa.
Kể từ khi những thể chất đặc thù được Herriona phát triển, một thể hệ luyện thể mới đã xuất hiện, đi song song với thể hệ pháp sư truyền thống.
Vì bản chất, đây vẫn là một dạng pháp sư nhưng chỉ tu ma pháp bị động, nên nhiều người vẫn dùng hệ thống phân cấp cũ tại lục địa Alrat để áp đặt lên thể hệ tu hành mới.
Còn Aldric Solaraeus, hắn là một thiên kiêu đi lên từ luyện thể, vì vậy, hắn muốn chính danh và tách hẳn thể hệ tu hành mới ra khỏi hệ thống cảnh giới pháp sư cũ.
Nên dù cho không ai công nhận, nhưng hắn cũng đã gọi hệ thống tu luyện mới là Hiệp Sĩ.
Còn các cảnh giới của nó lần lượt là: Học Đồ, Rèn Thể, Phá Hạn, Lột Xác, Hợp Nhất, Nạp Đạo, Thăng Hoa, Trấn Thế, Đăng Thần.
Cảnh giới Học Đồ cơ bản chính là các pháp sư học đồ, có thể sử dụng một vài thủ đoạn siêu phàm nhưng chưa chính thức bước vào siêu phàm, không có gì đáng nói ở đây.
Còn Rèn Thể là cảnh giới mà tất cả những chức nghiệp giả tại pháo đài Ngọc Lục Bảo đều đã đạt được, khi họ thành công chế tạo ra thể chất đặc thù của riêng mình.
Và trong số những người đó, Tô Vạn Kim chính là kẻ có tốc độ tu luyện nổi bật nhất.
Khi bước vào cảnh giới Rèn Thể, mỗi một người đều sẽ phải tìm một phương thức khác nhau để bổ sung và đưa thể chất của họ tới cực hạn.
Có thể chất thiên về hỏa thuộc tính, cần phải thu nạp càng nhiều lửa, dị hỏa hoặc bất kỳ đồ vật nào có nhiệt độ cao vào thân thể họ.
Với Thiên Cơ Khí Vận Thể của Lâm Kình Thiên, thiếu niên ấy sẽ cần thu hoạch một lượng lớn vận khí và mệnh khí để trưởng thành.
Còn với Tô Vạn Kim, nhờ vào việc xác định được con đường cần phải đi từ sớm, nên tiến độ tu luyện của hắn chỉ có thể nói là một ngày ngàn dặm.
Thái Dương Thần Thể của hắn có thiên hướng về thần đạo, nên chỉ cần thu hoạch được nhiều hương hỏa thì tốc độ tu hành nhanh khỏi phải nói.
Và trong lịch sử, không có thời điểm nào thu thập hương hỏa tốt hơn khi loạn thế xảy ra, khi con người cần một chỗ dựa tâm linh để an ủi tinh thần họ.
Trong một tuần hắn đã liên tục ẩn hiện ở những nơi đông người, dùng thánh quang của mình để chữa lành, an ủi tâm linh cho tất cả mọi người.
Dưới ánh sáng thần thánh có thể áp chế ô nhiễm, những chức nghiệp giả tuyệt vọng đã thấy được hi vọng, khi họ chứng kiến thân thể biến dị của mình một lần nữa trở lại làm người.
Tô Vạn Kim trong những ngày đó không hề tu luyện, vì cách hắn mạnh lên nhanh nhất chính là trở thành biểu tượng hi vọng cho tất cả chức nghiệp giả trong lãnh địa.
Thậm chí có nhiều người đã tụ tập cùng nhau, dần dần hình thành một giáo phái, và tôn người thanh niên đang cố cứu vớt họ lên làm đấng cứu thế.
Dưới hương hỏa nguyện lực của hàng trăm ngàn người tu luyện, tất cả đã tạo thành số tín ngưỡng lực lượng khổng lồ, nhiều hơn cả hành tinh hàng tỉ người cùng chung một tôn giáo.
Rất nhanh chóng, kim thân của Tô Vạn Kim đã viên mãn, đẩy hắn tới cực hạn, có thể đột phá cảnh giới tiếp theo bất cứ lúc nào.
Vì vậy, ngày hôm nay, Aldric Solaraeus mới triệu tập hắn, chuẩn bị hộ pháp cho đệ tử mình đột phá.
Nhìn vào đệ tử mà mình tùy ý thu nhặt, vị thánh hiệp sĩ cũng không thể ngờ được thiên phú tu luyện cùng cơ duyên của Tô Vạn Kim lại tốt tới như vậy.
Nhớ lại ngày trước, hắn dù mang danh thiên tài cũng không tu luyện nhanh như thế này.
Hồi đó, hắn phải thuê một phi thuyền để tiếp cận một mặt trời, và dùng cả tháng trời bế quan, hấp thu đủ ánh sáng cùng nhiệt độ mới có thể đẩy bản thân tới cực hạn.
Không nghĩ về những ngày xưa cũ, vị hiệp sĩ nhìn vào thực tại.
Hắn nhìn vào Tô Vạn Kim, một thanh niên tóc đen với tư thế oai hùng kia mà gật đầu hài lòng.
“Vạn Kim, ta gọi con tới ngày hôm nay để làm gì chắc con cũng biết.
Vì giờ, con chỉ thiếu một bước nữa là có thể tiến vào cảnh giới Phá Hạn.”
Dù đã biết thông tin này từ trước, nhưng khi nghe sư phụ của mình nhắc tới chuyện này, Tô Vạn Kim vẫn cảm thấy hưng phấn không thôi.
“Thầy Aldric, con sắp không chờ được nữa rồi, người mau chỉ cho con cách đột phá cảnh giới đi.”
Thấy thái độ vội vàng của đệ tử mình, Aldric Solaraeus cũng chỉ đành thở dài.
Hắn từ tốn giải thích.
“Quá trình đột phá từ Rèn Thể đến Phá Hạn là một quá trình đột phá từ lượng tới chất, và tạo ra một tia Ma Lực Hạch Tâm.
Và mỗi khi có ma lực được thu nạp, chúng đều sẽ bị phóng xạ của hạch tâm ảnh hưởng, hóa thành loại năng lượng mới, có chất lượng và sức mạnh cao hơn. ”
Để minh họa, vị thánh hiệp sĩ nâng cao tay phải của mình lên, bên trong lòng bàn tay của hắn, có một ma pháp trận nhỏ bé ẩn hiện, cùng với một lượng ma lực nóng bỏng ẩn chứa bên trong.
Nhờ vào pháp trận duy trì, nên lượng ma lực ấy không bị hòa tan vào không khí xung quanh.
Tiếp đó, chỉ thấy Aldric Solaraeus tập trung tinh thần, một áp lực vô hình xuất hiện, không ngừng đè ép, khiến luồng ma lực vốn gần như trong suốt nay bị dồn nén cùng một chỗ, tạo thành một tia ma lực mới, có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Chứng kiến thứ nhìn như một sợi tóc nhỏ đang rực cháy, rồi cảm nhận sức mạnh của nó.
Tô Vạn Kim đánh giá, chất lượng ma lực sau khi được dồn nén lại đã mạnh gấp hàng chục lần so với trước.
“Con thấy rồi chứ? Đây chính là tia năng lượng được gọi là Ma Lực Hạch Tâm.
Và nguyên lý bước vào Phá Hạn cảnh cũng rất đơn giản, đúng không?”
Nghe sư phụ nói vậy, người thanh niên lập tức bĩu môi, vì để dồn nén một lượng ma lực vào cùng một chỗ, mà cam đoan chúng ngoan ngoãn chuyển hóa thay vì phát nổ là cả một vấn đề.
Nhưng chưa dừng ở đó, Aldric Solaraeus lại tiếp tục dồn nén sợi ma lực bé nhỏ ấy, và khiến nó bùng cháy, hóa thành một cái dây tóc bóng đèn giữa không gian.
“Vừa rồi, ta chỉ trình bày cho con cách mà một kẻ tầm thường đột phá tới Phá Cực cảnh mà thôi.
Nhưng thực tế, trước khi hoàn toàn trở thành Phá Cực cảnh, một Hiệp Sĩ có thể rèn luyện Ma Lực Hạch Tâm thêm nhiều lần nữa.”
Nghe sư phụ mình nói vậy, giờ Tô Vạn Kim cũng gật đầu đã hiểu, tại sao vị thánh hiệp sĩ ấy lại yêu cầu hắn phải có mặt ở đây.
Đơn giản là vì ông thầy này không muốn đào tạo ra một đệ tử tầm thường, chỉ rèn luyện được ma lực một lần cực hạn.
Còn giờ, Tô Vạn Kim không thể nào giấu được một vẻ tò mò, hắn hỏi.
“Thầy Aldric, con muốn biết thầy đã rèn luyện Ma Lực Hạch Tâm của mình bao nhiêu lần?
Còn ma lực sau khi đã được thầy rèn luyện mạnh đến như thế nào?”
Nghe được câu hỏi từ người học trò, vị thánh hiệp sĩ ngẩng đầu lên trời cao, trên gương mặt xuất hiện một vẻ tiếc nuối.
“Chậc, hồi đó ta tu luyện không tới nơi tới chốn, chỉ có thể rèn luyện được 10 lần Ma Lực Hạch Tâm.
Nghĩ tới giờ, ta vẫn cảm thấy thật tiếc nuối khi đã không đủ sức để phá vỡ giới hạn.”
Giờ, Tô Vạn Kim mới biết, ông thầy đáng kính của mình còn có lòng hư vinh lớn tới như vậy.
Không dừng lại ở đó, chỉ thấy tay trái của Aldric Solaraeus vồ nhẹ vào hư không, lấy linh khí thay cho ma lực.
Và chỉ sau một giây, chỗ năng lượng ấy được chuyển hóa và giải phóng qua bàn tay phải, tạo ra một tia năng lượng nóng rực, đủ để làm mặt đất tan chảy trong tích tắc.
Tô Vạn Kim có thể cảm nhận được.
Dù năng lượng chỉ đi qua thân thể Aldric Solaraeus một vòng, nhưng nó cũng đủ để làm Ma Lực Hạch Tâm cho một Hiệp Sĩ đột phá 3, 4 lần cực hạn!