Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cam-nang-vuot-cuu-chau-tien-phu.jpg

Cẩm Nang Vượt Cửu Châu Tiên Phủ

Tháng 2 1, 2026
Chương 100: Cổ Kiếm Môn nam Bồ Tát Chương 99: Nam nhân ở giữa số lượng đọ sức
ke-bat-chuoc-than.jpg

Kẻ Bắt Chước Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 517: Hành lang ý đồ Chương 516: Đêm giáng sinh
truong-sinh-tu-doc-sach-bat-dau

Trường Sinh Từ Đọc Sách Bắt Đầu

Tháng 2 5, 2026
Chương 558: Thái Sơ bí chìa (cuối cùng) Chương 557: Văn Khúc Tinh
sieu-vo-xam-lan.jpg

Siêu Võ Xâm Lấn

Tháng 1 8, 2026
Chương 358: đường về ( đại kết cục ) Chương 357: hết thảy đều kết thúc
nhat-pham-than-boc.jpg

Nhất Phẩm Thần Bốc

Tháng 1 21, 2025
Chương 938. Đại kết cục Chương 937. Trấn Yêu Tháp hoàn thành
tich-tinh-sat-luc.jpg

Tịch tĩnh sát lục

Tháng 3 10, 2025
Chương 943. Chung kết Chương 942. Vô địch
ta-ten-hoang-thien-thuong-thien-da-chet-cai-quy-gi-vay.jpg

Ta Tên Hoàng Thiên, Thượng Thiên Đã Chết Cái Quỷ Gì Vậy?

Tháng 2 8, 2026
Chương 216, ngươi ác ma này! Thế giới chi vương! ! (2) Chương 216, ngươi ác ma này! Thế giới chi vương! ! (1)
tu-tu-trang-xuat-bao-quan.jpg

Tử Tù Tràng Xuất Bạo Quân

Tháng 2 26, 2025
Chương 316. Đại Kết Cục Chương 315. Trở Lại Di Tích Viễn Cổ!
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 245: Hóa thân máu thịt.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 245: Hóa thân máu thịt.

Ở giữa ranh giới hủy diệt và tái sinh.

Đang có một bóng người cắn răng, chịu đựng đủ loại đau đớn.

Nhưng rồi, trong màn đêm của thống khổ tưởng chừng có thể kéo dài đến vĩnh cửu ấy.

Từng tia sáng dần nở rộ, một lần nữa đánh thức vị lãnh chúa đang chìm trong mê man.

Nhờ vào chỉ số Tinh Thần mạnh mẽ, nên khi tỉnh dậy một khắc này, Nguyễn An Bình đã lập tức lấy lại sự tỉnh táo của hắn.

“Aldric Solaraeus! Chẳng phải ta đã nói, ngươi không cần thiết phải tốn…”

Nhưng chưa nói được hết câu, vị lãnh chúa đã nhận ra.

Những người đang có mặt, trị thương cho hắn là cả một đoàn đội hàng chục chức nghiệp giả, còn tên thánh hiệp sĩ có vẻ vì vẫn đang cảm thấy hổ thẹn, nên hắn ta không có mặt ở đây.

“Lãnh chúa, ngài đã tỉnh rồi.”

“Chào một ngày mới thưa lãnh chúa.”

Vừa nói, tất cả những nhân viên y tế của lãnh địa vừa duy trì thánh quang lên người hắn.

Thương thế không ngừng khôi phục, giúp cho Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được cảm giác thoải mái mà lâu rồi hắn chưa cảm nhận được.

Chứng kiến những chức nghiệp giả có mặt đang tăng tốc độ chữa lành vết thương cho mình.

Vị lãnh chúa giờ cũng chỉ nở một nụ cười khổ.

“Xem ra, dù cho có là một tín đồ của ta chăng nữa, nhưng câu nói vào mấy ngày trước của ta cũng khiến cho tên Aldric Solaraeus đó giận không nhẹ rồi nhỉ?

Và giờ, hắn thành lập ra cả một đoàn đội y tế như thế này, tất cả chỉ là để đánh mặt ta đi.

Nhưng không sao, đánh mặt mà đem lại lợi ích như thế này, ta vác cái mặt ra cho hắn đánh cả ngày cũng không thành vấn đề.”

Nghe những câu bông đùa tới từ vị lãnh chúa nhà mình, đám người xung quanh cùng lắm chỉ nở một nụ cười khó coi, ai nấy trong số họ đều cố gắng làm như không nghe được những gì mà “Trần Bình An” vừa nói ra.

Ở phía bên ngoài căn phòng thí nghiệm.

Hiện tại, Aldric Solaraeus cùng Nicolas Smith đang quan sát khung cảnh chữa trị thông qua những hệ thống camera cũ nát.

Khi nhìn vào tiến độ khôi phục của Nguyễn An Bình, ai trong số họ giờ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Tốt, tốt lắm, với đà khôi phục như thế này, chẳng mấy chốc đại ca của ta có thể đi ra ngoài một lần nữa.” – Vị chỉ huy tóc trắng vui vẻ nói.

Tiếp đó, hắn quay người về phía sau, vỗ nhẹ lên bộ áo giáp bạc của vị thánh hiệp sĩ.

“Khà khà, làm tốt lắm, nhị ca.

Giờ mọi thiết bị máy móc trong căn cứ này đều đã đi vào hoạt động, còn việc bảo trì cũng đã có Medea lo.

Nên giờ, ta đi ra ngoài kiếm chút việc vui đây, ngươi ở lại trông giữ căn cứ này nhé.”

Nói rồi, Nicolas Smith giống như không cần xem xét Aldric Solaraeus liệu có đồng ý hay không.

Hắn tung tăng chạy nhảy rồi biến mất không lâu sau đó.

Còn về vị thánh hiệp sĩ, trước khi bóng hình thanh niên tóc trắng kia hoàn toàn biến mất, hắn cũng kịp mắng cho đối phương một câu.

“Chờ chút đã, ngươi nói ai là nhị ca hả?

Ta làm sao dám xưng huynh gọi đệ với đấng tối cao của mình bao giờ!?”

Nhưng đáp lại lời mắng từ Aldric Solaraeus, một tiếng vọng từ cuối hành lang đã vọng lại, khiến vị thánh hiệp sĩ chỉ có thể cười khổ.

“Khà khà, đại ca là người đầu tiên đã đánh cho ta không có sức để hoàn thủ, còn ngươi chính là kẻ thứ hai làm được điều đó.

Nên đương nhiên, ta không gọi ngươi là nhị ca thì gọi ai ở đây nữa?

Chẳng lẽ gọi tên đồ đệ mập mạp của ngươi hay sao?”

Nghe tiếng vọng của đối phương càng lúc càng trở nên mờ nhạt, Aldric Solaraeus giờ cũng chẳng biết nên nói gì nữa.

“Ta, sánh ngang được với đấng thánh thần sao?

Chuyện này nghĩ kiểu gì cũng thật là báng bổ mà?”

Miệng tuy nói như vậy, nhưng có thể thấy, một nụ cười nhạt cũng đang nở trên môi vị thánh hiệp sĩ.

Có lẽ, trong lòng của tên tín đồ trung thành này, một vài suy nghĩ mới cũng đang dần được nảy sinh.

Một ngày sau, tại phòng thí nghiệm của Nguyễn An Bình.

Hiện tại, toàn bộ đội ngũ nhân viên y tế đều đã dần dần rời khỏi nơi đây, khi thương tích của lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã khôi phục lại gần như hoàn toàn.

Khi này, đám người cũng biết công việc của họ đã kết thúc, cùng với lệnh trục khách tới từ “Trần Bình An”.

Nên tất cả bọn họ đều nhanh chóng rời khỏi căn phòng với vô số bùn máu đầy dơ bẩn này.

Khi tất cả cảm quan trên người mình khôi phục, điều đầu tiên Nguyễn An Bình làm sau khi khỏe lại chính là phải nhăn mặt nhăn mũi, trước những mùi hương chỉ có thể nói là quá mức ghê tởm ở nơi đây.

“Ọe, cái mùi này, có lẽ đám nhân vật chính khi tẩy kinh phạt tủy cũng không có mùi ghê tởm như thế này đi.

Thảo nào đám nhân viên y tế sau khi nhận được cái gật đầu từ ta, chúng lại chạy ra khỏi nơi đây nhanh tới vậy?”

Tuy mặt mũi khó chịu là vậy.

Nhưng nhìn vào hồ máu dưới chân, thấy được hình bóng phản chiếu của mình ẩn hiện ở trong đó.

“Chậc, ta cũng không nghĩ ra được, mới có vài ngày bị thương mà thôi, thế mà số máu ta chảy ra cũng đã đủ để tạo cả một đầm lầy rồi.

Mà kể ra, nếu đổ đống máu này đi thì vừa phí phạm, vừa tăng nguy cơ bị người đem đi nguyền rủa.

Như vậy, ta nên xử lý chúng thế nào giờ?”

Suy đi nghĩ lại, trong đầu Nguyễn An Bình chợt nổi lên một ý tưởng.

“Đống máu thịt này, chẳng phải tất cả đều là những nguyên liệu hoàn hảo nhất để ta có thể chế tạo ra những thế thân của mình sao?”

Nghĩ là làm, Phân Hồn Quy Nhất Thuật được triển khai.

Từ trong cấu trúc ma pháp trận đã vỡ làm vô số khối sau lưng, Nguyễn An Bình lần lượt phân tách, giải phóng ra từ đó hàng trăm, hàng ngàn những mảnh vỡ linh hồn của hắn.

Những mảnh vỡ ấy dung hợp vào trong hồ máu dưới chân, khiến mặt hồ sôi sục, đủ loại bọt nước liên tục mọc lên và vỡ tung.

Một khung cảnh kinh hoàng, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải cảm giác lạnh gáy.

Và từ trong bể máu tanh hôi ấy, từng cánh tay xương xẩu dần mọc lên, như thể một quân đoàn ác quỷ trồi lên từ địa ngục.

Cả trăm bộ xương khô đạp lên bùn máu mà đứng dậy, sắp xếp thành từng hàng chỉnh tề như một đạo quân.

Nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng ở đó.

Chỉ thấy mặt nước dưới chân từng bộ xương ấy vẫn chưa hề yên tĩnh lại dù chỉ một giây.

Vì ngay lúc này, từng xúc tu đỏ dưới hồ máu trồi lên, cuốn quanh từng bộ xương như những sợi dây leo đầy quỷ dị.

Chúng vặn vẹo, đan dệt lại với nhau cùng một chỗ, tạo thành một hệ thống cơ, xương hoàn chỉnh.

Từng quả mọng được mọc ra từ những sợi dây leo ấy, hóa thành các cơ quan nội tạng như não, tim, phổi,…

Khi lục phủ ngũ tạng đều đã đầy đủ, chỉ thấy một làn da mỏng xuất hiện, đắp lên thân thể bị lột da đầy kinh dị của chúng.

Tiếp đó, lông tóc mọc ra, một đội quân Nguyễn An Bình đã có mặt đầy đủ.

Khi này, có thể thấy hồ máu dưới chân tuy đã gần như khô cạn, nhưng vẫn còn một vài phần máu thịt sót lại.

Nhưng với Nguyễn An Bình, chẳng có gì là thừa ở đây.

Vì chỉ vài giây sau, tất cả những phần máu thịt đó đều đã hóa thành những chiếc áo choàng đen bí ẩn, với chất vải mềm mượt như tóc, khoác lên thân thể trần trụi của đám hóa thân.

Nhìn vào đội quân hóa thân mình vừa tạo ra, vị lãnh chúa cũng có một bài phát biểu ngắn gửi tới chúng.

“Được rồi, mọi người, ta hiện tại có một vài thí nghiệm nguy hiểm, cần được tiến hành cách xa căn cứ.

Nên trong lúc ta vắng mặt, hi vọng các ngươi có thể thay ta xử lý những chuyện vặt vãnh trong lãnh địa.”

“Đã rõ, thưa bản tôn.” – Đám hóa thân đồng loạt hô vang.

Sau nhiều ngày trời, ánh mắt của những chức nghiệp giả đã phải bất ngờ khi chứng kiến một bóng người quen thuộc.

Ngay lập tức, họ cúi đầu chào hỏi.

“Lãnh chúa.”

“Lãnh chúa vạn tuế.”

Một cảm giác thoải mái lâu ngày không cảm nhận được xuất hiện trong lòng, làm mỗi bước chân Nguyễn An Bình giờ lâng lâng như đang bước trên mây.

Sau nhiều ngày bị dày vò bởi vận mệnh phản phệ.

Giờ, hắn cảm thấy cái thế giới tận thế như địa ngục này cũng có thể xem như một thiên đường.

Ánh mắt hắn đảo qua tất cả những người đi đường, rồi gật đầu nhẹ khi chứng kiến thực lực đã tăng lên cả chục lần so với trước của họ.

“Ra là vậy a, thì ra đây chính là những thể chất đặc thù mà Aldric Solaraeus đã nhắc đến hay sao?

Ta thật không ngờ được, chỉ bằng vài ma pháp cấp thấp, nếu biết đường kết hợp với nhau, cũng có thể tạo ra những thể chất mạnh mẽ, có thể sánh được với những thần thể, thánh thể trong tiểu thuyết đi.” – Hắn vừa đi, vừa không nhịn được mà than thở.

Nghe được lời cảm thán tới từ vị lãnh chúa có thực lực sâu không lường được.

Đám chức nghiệp giả cũng không tự chủ được mà nở một nụ cười tự tin.

Thậm chí, nhiều người cũng đang nổi lên một vài ý tưởng không đáng có, giống như muốn thách đấu với người đứng đầu lãnh địa này, để xem thực lực giữa họ và hắn còn cách nhau bao nhiêu cái tầng lầu nữa?

Nhưng khi cả đám nhìn lên bầu trời, một nơi không chỉ có một màu đỏ máu, mà còn xuất hiện vô số những khe nứt ngang dọc khác nhau.

Những người ở bên ngoài căn cứ chắc chắn sẽ không biết được nguồn gốc của những khe nứt không gian ấy.

Còn thân là những chức nghiệp giả đã ở trong pháo đài lô cốt, chứng kiến Nguyễn An Bình sử dụng toàn lực, xé nát tất cả vách ngăn không gian trên toàn thế giới.

Giờ, phải điên rồ lắm mới có kẻ dám đi lên khiêu khích vị lãnh chúa ấy.

Tuy vậy, sống lưng của đám người khi đi qua tên “Trần Bình An” đó cũng đã thẳng tắp được vài phần.

Vì ai trong số chúng cũng cảm nhận được, tuy lãnh chúa nhà mình rất mạnh, nhưng hắn cũng mới hoàn tất việc chữa thương mà thôi.

Và họ vẫn đang dẫn trước hắn, dẫn trước một thiên tài trong lĩnh vực thể chất đặc thù này.

Chỉ là, đám người đâu biết được.

Mỗi khi Nguyễn An Bình đi ngang qua một người, hắn lại sử dụng sức mạnh có được từ vận mệnh hóa thân Trường Sinh Thánh Chủ.

Rồi liên tục sao chép, đánh cắp giữ liệu về từng loại thể chất mới trên đường hắn đi.

Tuy tò mò như vậy, nhưng vị lãnh chúa cũng chỉ lựa chọn khổ chủ là vài lĩnh dân đang ở gần mình.

Còn lại, những người khác đã có đám hóa thân của hắn lo, nên chẳng việc gì hắn phải cuống cuồng mà thu thập dữ liệu.

Đúng lúc này, Nguyễn An Bình chợt cảm nhận được, đang có những chấn động khổng lồ từ phương xa hướng tới.

Meo! Gào!

Một tiếng thú rống vang vọng khắp đất trời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-trong-sach-nu-chinh-hinh-tuong-toan-bo-sup-do.jpg
Người Tại Trong Sách, Nữ Chính Hình Tượng Toàn Bộ Sụp Đổ
Tháng 1 20, 2025
loan-vo-tu-bai-nhap-vo-quan-bat-dau.jpg
Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu
Tháng 1 31, 2026
dien-roi-di-vua-trung-sinh-lien-buc-ta-dem-nu-nhi-tang-nguoi.jpg
Điên Rồi Đi, Vừa Trùng Sinh Liền Bức Ta Đem Nữ Nhi Tặng Người
Tháng mười một 26, 2025
mot-nguoi-chem-phien-loan-the.jpg
Một Người Chém Phiên Loạn Thế
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP