Chương 244: Đúc kim thân.
Trước ánh sáng có thể thanh tẩy vạn vật, cả quảng trường đã hoàn toàn hỗn loạn trước đám đông hiếu kỳ.
Bình thường, những chuyện vô kỷ luật này sẽ bị vị thánh hiệp sĩ nhanh chóng dọn dẹp.
Nhưng giờ, Aldric Solaraeus chỉ đứng trên đài cao và mỉm cười, hắn không có ý can thiệp vào những gì đang xảy ra.
Vì nếu hắn đặt mình trong trường hợp những người khác, hắn cũng sẽ hành động giống y như họ.
Dưới quảng trường, vô số chức nghiệp giả đang bao quanh Tô Vạn Kim, như thể đang nhìn vào một loài động vật quý hiếm.
Kể từ ngày đợt Xích Triều thứ hai bùng nổ, toàn bộ nhân loại không ít thì nhiều cũng đã biến dị.
Tất cả những người sốc tâm lý đều đã không chịu nổi mà hóa điên, chỉ để lại những kẻ đã chấp nhận sự thật mà sống chung với thân thể người không ra người, quỷ không ra quỷ này.
Nhưng khi bọn họ đã xuôi tay, mặc kệ, chấp nhận dáng vẻ xấu xí của mình cho tới cuối đời.
Thì bỗng chợt, ánh sáng từ Tô Vạn Kim xuất hiện, cho đám người một hy vọng mới.
Nhiều người hiện tại đã không nhịn được mà quỳ xuống vái lạy, người lại ôm nhau mà khóc, khung cảnh ồn ào không thôi.
Tất cả những cảm xúc vỡ òa tới từ các chức nghiệp giả, những người tu hành, đã hóa thành những dòng chảy tín ngưỡng thuần túy nhất, khiến kim thân của thanh niên to béo càng lúc càng trở nên ngưng thực.
Dù sao những người đang có mặt ở đây, ai nấy đều là người tu luyện, nên đương nhiên chất lượng “tín ngưỡng” của họ sẽ cao cấp hơn những người bình thường rất nhiều lần.
Vì vậy, tốc độ ngưng tụ kim thân của Tô Vạn Kim muốn chậm cũng là chuyện không thể nào.
Thấy được cảnh tượng bị vạn người quỳ bái như thế này.
Tô Vạn Kim vốn là một kẻ mắc chứng sợ xã hội, rất ít khi giao tiếp với những người khác.
Nhưng giờ, hắn lại cảm thấy bị nhiều người vây quanh có lẽ cũng không đáng sợ tới như vậy.
Sau vài phút qua đi.
Cảm xúc của đám người cũng đã dần bình ổn lại, ánh mắt những chức nghiệp giả xung quanh nhìn về phía Tô Vạn Kim cũng không còn quá sùng kính như trước, thay vào đó là những ánh mắt đầy tôn trọng.
Còn với thanh niên to béo.
Hắn biết tín ngưỡng mà những người khác cung cấp cho mình không phải là vô cùng vô tận.
Vì vậy, hắn cũng dần thu lại kim thân của mình, trở lại dáng vẻ thường thường không có gì lạ.
Nhưng chỉ vài phút sau, khi không còn ánh sáng từ hắn chiếu rọi.
Một vài chức nghiệp giả lại cảm thấy thân thể họ nhoi nhói.
Từ chỗ những cơ quan biến dị vừa biến mất không lâu, thì chỉ sau năm phút, một vài khối u đã có dấu hiệu dần mọc lại.
Nhìn vào cảnh tượng này, đám chức nghiệp giả cũng chỉ đành lắc đầu cười khổ.
Đúng là thánh quang phát ra từ Tô Vạn Kim có thể áp chế lại ô nhiễm, giúp các chức nghiệp giả một lần nữa trở lại làm người.
Nhưng dưới ánh sáng của Xích Triều, hành động ấy đơn giản chỉ là đang trị ngọn không trị gốc.
Tuy vậy, việc trải nghiệm làm con người bình thường một lần nữa với đám người cũng là một trải nghiệm không tồi chút nào.
Thấy tinh thần những “tín đồ” của mình có vẻ đang xuống thấp.
Tô Vạn Kim lập tức lên tiếng, trấn an tất cả mọi người xung quanh.
“Mọi người, đừng lo lắng.
Từ giờ trở đi, ở ngay quảng trường này, tôi sẽ dành khoảng 1 giờ chỉ để chiếu sáng cho tất cả mọi người.
Thậm chí, nếu trị liệu thường xuyên, có khi những biến dị trên thân thể tất cả chúng ta sẽ biến mất vào một ngày nào đó cũng không chừng.”
Nghe thanh niên mập mạp nói vậy, đám người lại lộ rõ một vẻ cảm kích trên mặt.
Còn Tô Vạn Kim giờ đang cười tươi trong lòng, vì hắn phát hiện ra.
Chỉ cần hắn đóng vai người tốt, một vị thánh sống trong mắt tất cả mọi người.
Như vậy, số tín ngưỡng đám người mang lại cho hắn sẽ luôn dồi dào như sông như biển.
Trong đầu hắn hiện tại, tất cả chỉ có làm cách nào để đám người càng sùng bái, càng dành nhiều cảm xúc cho mình, để tiến độ tu luyện kim thân của hắn tăng lên càng nhanh càng tốt.
Khi hắn còn đang nghĩ suy, những chức nghiệp giả xung quanh ai lại về vị trí người đó.
Từng tiếng hô khi tu luyện dần vang lên, bầu không khí trật tự xuất hiện một lần nữa.
Hiện tại, trên sân vẫn còn khoảng 5000 người chưa tu luyện ra được thể chất đặc thù của họ.
Cũng có thể nói, đây là đám người có tư chất kém nhất trong căn cứ lô cốt.
Dù cho đoàn người có cố gắng tu luyện như thế nào chăng nữa, thì cảm giác mặc cảm, tự ti vẫn đang dần dần chiếm lấy tâm linh họ.
Đã vậy, vô số ánh mắt từ những kẻ thành công đang nhìn vào, đánh giá từng người ở trên quảng trường, lại càng khiến tốc độ tu luyện của họ bị ảnh hưởng nặng nề.
Giờ, Tô Vạn Kim có thể nhìn ra, đám người này phải tu luyện thêm mười ngày nửa tháng nữa may ra mới có thể nhập môn, tu ra thể chất đặc thù của riêng họ.
Bỗng chợt, trong đầu thanh niên to béo chợt nhớ tới thiên phú của mình, Trao Đổi Công Bằng (S cấp).
Trong mô tả của cái thiên phú đó, nó chỉ nói là có thể trao đổi tất cả những vật phẩm ẩn chứa năng lượng siêu phàm lấy những vật phẩm, hoặc trạng thái tương ứng.
Nhưng trao đổi ở đây lại không nói rõ đối tượng giới hạn chỉ ở hắn, hay hắn cũng có thể giúp những người khác trao đổi.
Nghĩ tới đây, Tô Vạn Kim trong lòng lập tức muốn thử nghiệm.
Nên hắn tới gần một chức nghiệp giả đang phải cau có, người nãy giờ không tu luyện ra một chút manh mối nào.
Ngay khi người thanh niên mới thắp sáng được thêm một động tác tu luyện của mình, hắn chợt cảm nhận được có một bóng người đang đi tới.
Vốn hắn còn định bão nổi, muốn đuổi kẻ đang chắn trước mặt đi xa.
Nhưng khi thấy người tới là ân nhân của mình, tên “tín đồ” này lập tức cung kính nở một nụ cười.
“Haha, đại ca Tô Vạn Kim, anh có gì muốn chỉ giáo sao?”
Đáp lại câu hỏi của thanh niên trước mặt, Tô Vạn Kim gật đầu nhẹ, nói.
“Không có việc gì đâu, tại tôi thấy người anh em đây tu luyện rất khắc khổ, ấy vậy mà hiệu quả lại không khả quan.
Nên tôi nghĩ mình có thể giúp một tay, để cậu có thể một bước hoàn thành ngưng tụ thể chất đặc thù mà thôi.”
Nghe vậy, người thanh niên lập tức mừng ra mặt.
Nhưng hắn còn chưa mừng được bao lâu, điều kiện của Tô Vạn Kim đưa ra đã lập tức khiến hắn phải nhíu mày.
“Như vậy đi, để cậu có thể một hơi nhập môn, ta nghĩ cậu nên chuẩn bị sẵn 120 đồng vàng ra trước.”
Nghe thấy có mùi không ổn, sắc mặt người thanh niên lập tức trở nên âm trầm.
Chẳng lẽ, tên Tô Vạn Kim khiến người phải kính ngưỡng này vừa trở thành anh hùng của mọi người chưa được bao lâu, hắn đã lập tức biến chất, muốn cắt rau hẹ rồi sao?
Nhưng lúc này, người thanh niên chợt nhớ ra, khi nãy để một hơi tạo ra thể chất đặc thù.
Tô Vạn Kim cũng đã bày ra một đống vàng ngay trước mặt, rồi lẩm bẩm điều gì đó, và hắn đã nhập môn ngay lập tức trong con mắt của bao người.
Nghĩ tới đây, tên chức nghiệp giả đang cảm giác vô vọng kia lập tức cắn răng, hắn lấy ra túi tiền sau lưng mình.
Dốc hết tất cả những gì có trong túi, trên mặt đất lúc này nhiều hơn khoảng 30 đồng vàng, cùng với một vài bộ phận đặc thù như răng, móng, hoặc tinh thạch thu hoạch được trên người đám quái vật.
“Đại ca Tô Vạn Kim, đây là tất cả tài sản mà tôi đang có.
Giờ tuy đồng vàng tôi không có đủ, nhưng nếu như tôi đem chỗ nguyên liệu này đi trao đổi, có lẽ cũng có thể miễn cưỡng góp đủ số tiền đó.
Chỉ cần anh ở đây chờ tôi một chút, tôi có thể đi đổi lấy tiền ngay và luôn.”
Nhưng trước thái độ đầy sốt ruột tới từ đối phương, Tô Vạn Kim chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
“Không cần thiết phải trao đổi loằng ngoằng vậy đâu anh bạn.
Không chỉ là những đồng vàng, mà miễn là những vật phẩm ẩn chứa sức mạnh siêu phàm, tất cả đều có thể đem đi làm giao dịch.”
Hiện tại, trong lòng của thanh niên to béo đã nở hoa.
Quả nhiên như hắn đã nghĩ, có thiên phú Trao Đổi Công Bằng trong tay, hắn thực sự có thể trở thành trung gian thương, giúp những người khác trao đổi lấy những gì mà họ mong muốn.
“Khà khà, anh bạn này không biết được, nếu như đổi tất cả những tài nguyên có ở đây, tổng trị giá cũng phải tương đương 135 đồng vàng, trong khi đó, ngươi chỉ cần 100 đồng vàng cũng có thể đột phá rồi.
Như vậy, chỗ năng lượng còn lại, ta cũng xin nhận a.” – Từng lời thầm thì nhỏ hơn cả muỗi kêu vang lên.
Khi Tô Vạn Kim còn mừng thầm trong bụng, vì không ai biết được những gì hắn đang nghĩ trong lòng.
Nhưng tại đài cao, Aldric Solaraeus với cách biệt cảnh giới quá lớn cũng đã nghe rõ mồn một những gì hắn nói.
Tuy vậy, vị thánh hiệp sĩ cũng không đứng ra ngăn cản.
Buôn qua bán lại, phải có lãi người ta mới làm, nên đương nhiên hắn sẽ không ngăn lại hoạt động giao dịch này.
Hắn chỉ lắc đầu nhẹ vì cái tính khôn vặt của người học trò.
Ngay sau khi tất cả mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ với một suy nghĩ của Tô Vạn Kim.
Toàn bộ đồng vàng cùng những tài liệu khác đều hóa thành từng chùm sáng không cánh mà bay.
Tất cả những người đang quan sát cuộc giao dịch này cũng phải cảm thấy bất ngờ.
Và ngay sau đó, một cảnh tượng quen thuộc lại xảy ra, nó giống hệt như khi Tô Vạn Kim ngưng tụ ra thể chất đặc thù, khi cấu trúc ma pháp trận sau lưng người tu luyện liên tục nhấp nháy ánh sáng của đột phá cảnh giới.
“Haha! Ta thành công rồi!”
Người thanh niên tuy cảm thấy đau ví, khi tất cả tiền bạc tích lũy đã không cánh mà bay, nhưng đồng thời, hắn cũng vui mừng ra mặt vì dùng chút tài nguyên đã có thể đổi lấy được sức mạnh.
Tất cả những người xung quanh thấy cảnh tượng đó đều lập tức nuốt nước miếng vì hâm mộ.
Chỉ vài giây sau, có người đã nâng cao túi tiền của họ lên.
“Đại ca, không nghĩa phụ Tô Vạn Kim!
Làm ơn cũng cho nhi tử tăng tăng cái cấp với, bao nhiêu tiền cũng không phải vấn đề!”
Câu nói đó giống như đốt lên một thùng thuốc nổ, khiến cho đoàn người tiến về phía Tô Vạn Kim càng lúc càng đông hơn.
Sau ngày hôm đó, đoàn người vui mừng vì cuối cùng cũng đã nhập môn, và có thể tự do đi lại, không cần ngày ngày phải khoa chân múa tay, chịu đủ loại ánh nhìn trên quảng trường này nữa.
Còn với Tô Vạn Kim.
Mọi thứ chỉ có thể nói là niềm vui nhân đôi.
Khi hắn kiếm được một số tiền lớn, nhiều đến nỗi chủ nhân của lãnh địa Ngọc Lục Bảo là Nguyễn An Bình giờ chưa chắc đã giàu bằng hắn.
Và lại, từng đợt cảm xúc dâng trào của những người xung quanh đã hóa thành tín ngưỡng, tưới nước và giúp kim thân của hắn phát triển nhanh chóng.