Chương 226: Vận Mệnh Hành Giả.
Đúng lúc mọi người còn đang hoang mang.
Có một chức nghiệp giả miệng không ngừng nuốt nước bọt vì sợ hãi, hắn run run, giơ tay hỏi.
“Thưa ngài lãnh chúa, hôm nay ngài gọi tất cả chúng tôi có mặt ở đây không chỉ là để khoe khoang sức mạnh mà ngài mới đạt được chứ?”
Trước câu hỏi có vẻ mạo phạm ấy, Nguyễn An Bình đứng lên, nhìn thẳng vào đối phương.
Hắn thấy được, người thanh niên vừa giơ tay kia không phải là vì hắn thắc mắc, mà đơn giản, thanh niên ấy đang bị những người khác đứng sau điều khiển.
Hắn tuy thấy được kẻ đứng đằng sau là ai, nhưng hắn cũng không quan tâm, khi sự thăm dò tới từ đối phương cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới buổi phát biểu này.
“Hỏi rất hay, nhưng đương nhiên ta triệu tập mọi người lại không phải là để làm cái trò nhàm chán tốn thời gian đó rồi.”
Lại một lần nữa, 7 bóng hình đáng sợ kia xuất hiện, nhưng không phải là trên mấy cái màn hình mờ ảo nữa, mà chúng ẩn hiện sau lưng Nguyễn An Bình như những bóng ma.
Nếu vị lãnh chúa không áp chế lại khí tức của những hóa thân vận mệnh ấy, thì có lẽ phải một nửa số chức nghiệp giả có mặt ở đây bỏ mình.
“Ta đoán, chắc mọi người đang có mặt ở đây đều nhớ tới ngân hàng đi.”
Nghe vậy, tất cả chức nghiệp giả đều gật đầu trong vô thức.
Dù sao vẫn chỉ mới 10 năm qua đi kể từ khi thế giới trở nên hỗn loạn mà thôi, cũng không quá lâu để mọi người quên đi những khái niệm ấy.
Giờ này, Nguyễn An Bình bắt đầu nói ra mục đích chân thật của hắn.
“Còn vấn đề chính của ngày hôm nay, đó là ta chuẩn bị mở một dịch vụ mới với tất cả mọi người.
Mọi người có thể hiểu, đây là một khoản vay nợ, ta cho mọi người vay mượn sức mạnh của mình.
Còn cái giá mà mọi người phải trả,… đó chính là vận mệnh.”
Hắn nói thẳng, không che lấp, không mỹ hóa.
Vì tất cả những gì hắn nói cho đám chức nghiệp giả dưới kia cũng chỉ là một phần của sự thật.
Thực tế, cái giá phải trả cho những kẻ vay mượn sức mạnh từ hắn không hề đơn giản chỉ là vận khí hay mệnh khí.
Mà đó còn là khả năng vận mệnh của một người bị ăn mòn, cắn nuốt từ từ bởi những hóa thân của Nguyễn An Bình.
Để rồi, một ngày nào đó, số phận của tất cả bọn họ đều gắn chặt vào hắn, giống như những tín đồ đã bị tà thần hủ hóa từ thân thể, năng lượng tới linh hồn, rồi hóa thành những quyến tộc chịu sự chi phối của hắn.
Nên việc Nguyễn An Bình chủ động công bố cái giá như vậy là đã nói giảm nói tránh rất nhiều lần.
Nghe tới cái giá phải trả là khí vận, là mệnh số, rất nhiều người trong lòng đã đánh trống lui quân.
Giao vận mệnh của mình vào tay người khác?
Như vậy thì có khác nào nguyện ý làm nô lệ cả đời?
Nhưng ngay lúc này, tất cả mọi người nhận ra, có vẻ vị lãnh chúa của họ đã không còn kiên nhẫn nữa.
Nguyễn An Bình nhìn vào từng đoàn người đang náo động ngay dưới kia mà thở dài.
“Xem ra, ta đúng là có mệnh làm lãnh chúa, nhưng cuối cùng, ta vẫn chưa phải là một chính trị gia thực thụ a.
Mà thôi, trong loạn thế, có thực lực mới làm người chú ý, còn lời nói chắc chẳng ai quan tâm.”
Dưới uy áp của hắn ta, tất cả mọi người đang có mặt đều không thể cử động, dù chỉ là một đầu ngón tay.
Lúc này, vị lãnh chúa giống như một giảng viên, liên tục mở ra từng màn hình tinh thể to lớn trước mặt tất cả mọi người.
Với sức mạnh từ Hoàng Đế Của Ký Ức, cùng với khả năng tăng cường ngộ tính từ Chúa Tể Của Nến Trắng.
Rất nhanh chóng đám chức nghiệp giả đang có mặt đều đã nhận thức được về vận khí, mệnh khí, biết được sức mạnh vận mệnh to lớn tới như thế nào.
Cho đến khi Nguyễn An Bình trả lại tự do cho tất cả mọi người một lần nữa.
Đám người giờ mới hít sâu một hơi, ai nấy đều hai mắt nhìn nhau.
Quả nhiên, lãnh chúa của lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã làm tất cả những gì hắn đã nói trong tin nhắn vừa rồi.
Đó chính là để cho mọi người biết tới một thể hệ tu hành mới, có sức mạnh khủng khiếp, thực lực tăng tiến theo thời gian, không cần thiết phải bế quan như những con đường tu luyện khác.
Còn con đường tu luyện mới được gọi là Vận Mệnh Hành Giả.
Cách để trở thành một hành giả cũng vô cùng đơn giản, khi chỉ cần một người chứng kiến được những bóng mờ vận mệnh của “Trần Bình An” họ sẽ lập tức nhận được một lời mời trở thành một người tu luyện.
Hiện tại, Nguyễn An Bình mới phác thảo ra năm cảnh giới chính cho thể hệ này là: Mệnh Chủng, Nạp Vận, Mệnh Đan, Thần Kiều, Hóa Thần.
Đợi đám người có được vài giây để tiêu hóa thể hệ tu hành mới, lúc này, vị lãnh chúa chỉ nhẹ nhàng đưa ra một câu hỏi.
“Được rồi, ta đoán đang có rất nhiều người có mặt ở đây nghi ngờ ta, sợ hãi ta.
Nhưng ta chỉ có một điều muốn nhắn nhủ với mọi người.
Ta mạnh hơn tất cả các ngươi, nhưng vẫn chịu ở lại, giảng đạo lý với các ngươi thay vì nhét thẳng cái thể hệ tu hành mới này vào miệng mấy người.
Đây cũng có thể xem là nhân từ của ta, và cũng là may mắn của các người.”
Giờ, cả quảng trường đều trở nên tĩnh lặng, bầu không khí quá tốt tại pháo đài lô cốt này đã khiến nhiều người lãng quên, đây không còn là cái thế giới pháp trị mà họ từng sinh sống nữa.
Còn với những “ma cũ” những chức nghiệp giả đi theo Nguyễn An Bình và Nicolas Smith, cùng lập lên căn cứ này từ những ngày đầu.
Cả đám người này chợt cảm thấy, sao bầu không khí ngày hôm nay lại quen thuộc tới như vậy?
Và họ đang đứng đó, âm thầm cười nhạo những người mới không biết lượng sức mình, khi dám mở miệng chất vấn kẻ mạnh hơn.
Ngay lúc này, một câu hỏi xuất hiện, đánh vỡ sự im lặng đang bao phủ nơi đây.
“Còn giờ, ai muốn đi lên trước, làm mẫu cho tất cả những người đang có mặt nào?”
Khi nghe xong câu hỏi ấy, ngay lập tức, có một thiếu niên ăn mặc rách nát, lập tức giơ tay xin đi đầu.
Có thể thấy được, trong ánh mắt thiếu niên ấy giờ chỉ có ý chí một đi không trở lại, giống như một con bạc đang điên cuồng, sẵn sàng đánh cược tất cả những gì còn sót lại.
Chỉ nhìn qua, mọi người đều có thể đánh giá cậu nhóc này là người có chuyện xưa, nhưng cũng chẳng ai quan tâm tới chuyện xưa của tên nhóc đó.
Bước lên ngay phía trước đám người, cậu nhóc nhìn thẳng về phía Nguyễn An Bình, nói.
“Tôi chỉ là một chức nghiệp giả F cấp, tôi đơn độc, tôi quá yếu, và tôi chẳng thể bảo vệ được gì cả.
Vì vậy, mặc kệ ngày hôm nay ngài lấy đi thứ gì từ tôi, dù đó có là tính mạng, linh hồn, hay số mệnh gì đó.
Thì tôi cầu xin ngài, hãy ban cho tôi sức mạnh!”
Gật đầu hài lòng trước khí thế của đứa trẻ, cả bảy vận mệnh phía sau Nguyễn An Bình đồng loạt mở mắt.
Trong thời khắc này, một cảm giác như không còn chút bí mật nào xuất hiện trong lòng thiếu niên, cùng với đó, đủ thứ áp lực nặng nề như núi cao đè xuống, khiến một đứa trẻ có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Nhưng bằng ý chí cứng rắn, thiếu niên ấy vẫn vượt qua được ánh nhìn tới từ những vận mệnh hóa thân.
Sau khi được vận mệnh nhìn chăm chú, cuối cùng, vận mệnh Tuyệt Diệt Ác Ma đã lựa chọn thiếu niên làm hành giả của mình.
Ở phía Nguyễn An Bình, khi thấy được vận mệnh của thiếu niên này, hắn cũng chỉ lắc đầu nhẹ.
“Cái gì đây chứ, là một thằng nhóc bị chi phối bởi hận thù sao?
Như vậy, cũng thật dễ hiểu tại sao cái vận mệnh thiên về phá hoại lại lựa chọn nó rồi.”
Hắn cũng chỉ lẩm bẩm một lúc rồi không hề quan tâm.
Vì ngay giờ phút này, không gian của hai thiên phú Truyền Lửa (SSS cấp) và Vận Mệnh Dẫn Lối (SSS cấp) đã được đánh thông với nhau.
Từ ngọn lửa chính của Truyền Lửa, một điểm chỉ số hóa thành tàn lửa và bay ra, va chạm vào bóng mờ của Tuyệt Diệt Ác Ma.
Có thể thấy rõ, hình ảnh tàn lửa của chỉ số ấy nay đã biến đổi, hóa thành một ngọn lửa mang hai màu trắng đen đặc trưng của vận mệnh phân thân ấy.
Và khi trở lại với không gian Truyền Lửa, dựa vào liên kết giữa chiều không gian đặc biệt này với tất cả những chức nghiệp giả trên thế giới.
Điểm chỉ số bị ô nhiễm từ Tuyệt Diệt Ác Ma đã được cấy ghép thẳng vào người thiếu niên, giống như trồng một hạt giống vào trong đất vườn.
Đây cũng chính là cảnh giới đầu tiên của Vận Mệnh Hành Giả, Mệnh Chủng.
Tại thời khắc này, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một ngọn lửa đen khiến người phải sợ hãi bùng lên từ người đứa nhóc gầy yếu ấy.
Khi dung nạp Mệnh Chủng, thì Vận Mệnh Hành Giả cũng sẽ có được một đặc tính tương ứng với vận mệnh đã lựa chọn họ.
Và từ Tuyệt Diệt Ác Ma, thiếu niên nhận được đặc tính hấp thu đủ loại năng lượng như một miếng bọt biển.
Trong cảm nhận của những chức nghiệp giả đang có mặt, ai nấy giờ đều nhận ra nồng độ linh khí xung quanh nơi đây đang sụt giảm nhanh chóng.
Chính xác hơn, đó là do linh khí và đủ loại năng lượng khác đã bị thiếu niên trước mắt họ điên cuồng hấp thu.
Và với đà hấp thu năng lượng kinh khủng như vậy, dù cho đứa nhóc kia chỉ nằm im chăng nữa, thì vài năm sau, thể chất của nó cũng có thể sánh ngang với những Trúc Cơ tu sĩ, hoặc là các Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả.
Đó còn chưa kể tới, nếu tất cả chỉ số Sức Mạnh của thiếu niên đều có thực lực đó, như vậy, việc thằng nhóc ấy xé xác được cả Kim Đan tu sĩ cũng không thành vấn đề.
Nhìn vào nụ cười gằn đang nở trên môi người trẻ tuổi, mọi người đều có thể đoán được, phải có chỗ tốt to lớn tới không tưởng mới khiến một người hưng phấn như vậy.
Tuy đã nhận được sức mạnh, nhưng thiếu niên giờ vẫn không quên hướng về phía người đã ban sức mạnh cho mình.
Nhìn vào đứa trẻ đang dập đầu quỳ lạy ngay trước mắt, Nguyễn An Bình sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
“Được rồi, không cần phải quỳ nhiều làm gì nữa.
Từ giờ trở đi, ngươi có hai con đường có thể chọn.
Thứ nhất, chính là đột phá thẳng tới cảnh giới tiếp theo, cũng chính là Nạp Vận cảnh, khi đó, sức mạnh của ngươi sẽ gia tăng càng lúc càng nhanh, đồng thời vận khí của ngươi khi này cũng bắt đầu trả lại một phần cho ta.
Và nếu một ngày vận khí trả hết, ngươi sẽ hoàn toàn tự do, không cần nhất thiết phải đi trên con đường của Tuyệt Diệt Ác Ma nữa.
Còn phương án thứ hai, đơn giản là đánh tốt cơ sở, để Mệnh Chủng dung nhập, cải tạo lại thân thể ngươi, khiến chuyện vượt cấp chiến đấu cũng chỉ như cơm bữa.
Nên giờ, ngươi chọn con đường nào đây?”