Chương 225: Buổi phát biểu.
Phía bên ngoài pháo đài lô cốt.
Với sự mở rộng lãnh địa thường xuyên và nhanh chóng tới từ chỉ huy “Nikolai Pobedislav” cùng với những chức nghiệp giả khác.
Lúc này, số lượng quái vật ẩn hiện tại nơi đây đã tăng lên nhanh không tưởng.
Tuy vậy, với những chức nghiệp giả khát máu dưới trướng Nguyễn An Bình, đám quái vật ấy quả thực là không đủ để nhét kẽ răng, có gộp lại một đội hình cả chục con quái vật cũng không đủ điều kiện để một người có thể lên cấp.
Dù mỗi phút, mỗi giây đều sẽ có quái vật gia tăng khi đi lạc qua vách ngăn không gian, nhưng chỉ sau vài phút, tất cả chúng đều sẽ bị xử lý.
Rống!
Một tiếng thét gào đầy đau đớn vang lên từ miệng của loài quái vật khát máu.
Và đó cũng là tiếng thét cuối cùng mà sinh vật ấy có thể phát ra, khi mà một thanh kiếm vô cùng sắc bén đã đâm xuyên qua, chia tách hộp sọ của nó làm hai nửa.
Kể từ ngày có Nicolas Smith, một trong những thợ rèn mạnh nhất thế giới xuất hiện.
Có thể thấy rõ ràng, giáp trụ từ đầu tới chân của những chức nghiệp giả thuộc khu vực căn cứ mới đã được nâng cấp, và tiêu chuẩn hóa ở mức độ cao.
Với một bộ trang bị thuộc loại tốt như vậy, việc săn giết quái vật của những người còn sống sót đã trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau khi đã xóa sổ một bầy hơn 10 con quái vật ở cấp độ Hắc Thiết, đám chức nghiệp giả nhanh chóng vệ sinh vũ khí trong tay mình, tránh để máu chứa hàng loạt những chất ăn mòn của những kẻ biến dị làm giảm độ bền của vũ khí.
Cuộc săn ngày hôm nay của họ mới diễn ra được một nửa mà thôi, nên rất nhanh chóng, ánh mắt những chức nghiệp giả này đã khóa chặt một khu vực mới.
Nhưng đúng lúc này, tiếng điện thoại nhận được tin nhắn vang lên, khiến đám người phải đột ngột dừng lại.
Từ lúc gia nhập vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo tới giờ, mỗi khi tiếng chuông thông báo ấy reo vang lại chứng tỏ lãnh chúa của họ chuẩn bị cập nhật thêm những tri thức mới, hoặc các loại trang bị mới để mọi người có thể trao đổi.
Từ trên màn hình vụn vỡ của những chiếc điện thoại cũ nát, từng dòng thông tin được hiện lên, khiến những tất cả mọi người đang đọc tin nhắn ấy cũng không thể tin nổi.
Lần này, lãnh chúa “Trần Bình An” của họ đã quyết định đưa ra một thể hệ tu hành mới.
Với những đặc điểm vô cùng nổi bật như lực chiến mạnh, tốc độ tu hành nhanh chóng, có thể mạnh lên cùng với sự phát triển của một chức nghiệp giả, không cần thiết phải đau khổ tu luyện, bế quan như những thể hệ siêu phàm trước đó.
Chứng kiến những thông tin này, bên cạnh những người mừng vui thì cũng phải có những kẻ nghi ngờ.
Nhưng với uy tín của Nguyễn An Bình, mọi người đều có thể thấy được hắn ta gần như không có một chút ác ý nào đối với những thuộc hạ dưới trướng, và các truyền thừa hắn dạy cho mọi người đều không có bất cứ vấn đề.
Vì vậy, dù có đang bận rộn như thế nào, đám chức nghiệp giả cũng trở về căn cứ, muốn thử xem lãnh chúa của họ muốn bày ra một trò mới gì.
Rất nhanh chóng, chỉ sau vài phút, với khả năng bay lượn gấp hai lần tốc độ âm thanh, tất cả mọi người đều đã có mặt tại sảnh đường chính của pháo đài lô cốt.
Về cơ bản, sảnh đường chính của pháo đài mới xây dựng này cũng khá giống với lối kiến trúc của pháo đài Ngọc Lục Bảo tại lục địa Alrat.
Đứng từ trên đài cao, Nguyễn An Bình nhìn ngắm từng dòng người đang dần đổ về nơi đây.
Hắn giờ vẫn cảm thấy khá bất ngờ, khi không biết từ lúc nào, số lượng những người sống sót tụ tập và gia nhập dưới trướng mình lại nhiều tới như vậy.
Nhưng suy đi nghĩ lại, Nguyễn An Bình cũng thấy đây là một điều hiển nhiên.
Vì mỗi khi một vách ngăn không gian bị đánh vỡ, một ô cờ được giải phóng, đó cũng là lúc mà những người sống sót thấy được hi vọng của họ.
Nên để tìm một chỗ dựa đáng tin trong cái loạn thế này, những chức nghiệp giả lang thang đó không tìm kiếm đến hắn để nhận sự che chở thì tìm ai bây giờ?
Nguyễn An Bình giờ không nhịn được mà thổn thức.
“Chậc, ta cũng không nghĩ ra được, chỉ trong khoảng một hai tuần mà thôi, số người sống sót về dưới trướng ta đã vào khoảng 50000 người rồi.”
Ánh mắt của hắn liên tục đảo qua đảo lại, nhưng vẫn không thấy được chỉ huy quân sự của mình, Nicolas Smith đang ở nơi đâu.
“Xem ra người anh em của ta giờ vẫn còn đang bận tìm kiếm cơ duyên, nên hắn không về kịp lúc được a.
Nhưng thôi, mặc kệ vậy, dù sao thể hệ mà ta sắp sửa công bố cũng không phù hợp với một kẻ mạnh như hắn.”
Thấy gần như tất cả mọi người trong căn cứ đều đã có mặt, Nguyễn An Bình giờ cũng không muốn chờ đợi lâu hơn nữa.
Hiện tại, dù bảy hóa thân vận mệnh đều đã bị vị lãnh chúa ẩn sâu vào trong một vùng thực tại khác, nằm ngoài tầm mắt con người có thể chứng kiến.
Nhưng không thể phủ nhận một điều, sức mạnh từ những hóa thân như thần như ma đó vẫn đang lấy bản thân Nguyễn An Bình làm cánh cổng, không ngừng tràn ra không gian xung quanh.
Khiến vị lãnh chúa như thể được bao vây bởi đủ thứ dị tượng khác nhau, như thiên hà rực rỡ, khiến người không muốn chú ý tới sự tồn tại của hắn là điều không tưởng.
Và khi thấy được lãnh chúa nhà mình tuy ăn mặc rách nát, nhưng phong cách ra sân lại gồm đủ loại hào quang bám quanh người.
Tất cả chức nghiệp giả đều có thể đoán được, tên “Trần Bình An” đó lại có bước tiến lớn về thực lực, khiến những kẻ không phục giờ cũng phải kiêng kỵ hắn vài phần.
Chứng kiến ánh mắt của những người xung quanh, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành lắc đầu cười khổ.
“Rất xin lỗi tất cả mọi người, vì ta mới khai phá thứ sức mạnh này không lâu, nên dù cho ta đã rất cố gắng để thu liễm chúng, nhưng mấy thứ dị tượng này không phải muốn tắt là tắt ngay được.
Nên làm phiền tất cả mọi người phải chịu ô nhiễm ánh sáng trong buổi phát biểu ngày hôm nay vậy.”
Thấy được vị lãnh chúa đứng đầu căn cứ này có vẻ là người dễ nói chuyện, sắc mặt căng thẳng của một vài thành viên mới gia nhập cũng đã giảm đi chút ít.
Bắt đầu buổi phát biểu, chỉ thấy Nguyễn An Bình vung nhẹ cánh tay.
Ngay lập tức, không gian trước mặt hắn dập dờn, xuất hiện bảy tấm kính trong suốt.
Và trong những tấm kính đó, là bảy bóng người đang ẩn hiện, với bề ngoài, bộ dáng của những thực thể ấy chỉ khiến người có ấn tượng sơ qua.
Còn nếu ai muốn nhớ kỹ bộ dáng của họ đều sẽ phát hiện, họ giống như không có bất cứ ấn tượng nào.
Đây chính là khả năng tẩy xóa ký ức mà Nguyễn An Bình có được từ Hoàng Đế Của Ký Ức.
Từ sau khi triệu hoán các hóa thân vận mệnh ấy, chúng đã là một phần của hắn, luôn đồng hành cùng hắn.
Tuy vẫn còn đang nhỏ yếu, với thực lực ngang bằng hắn ở hiện tại, nhưng bản chất của chúng lại cực cao.
Và nhờ vào điều đó, Nguyễn An Bình cũng đã có thể sử dụng những loại năng lượng thông thường như ma lực, linh khí, sinh mệnh, để thôi động một phần nhỏ sức mạnh tới từ những vận mệnh hóa thân này.
Nên khả năng tẩy xóa ký ức của những người đang có mặt với hắn giờ cũng dễ như ăn kẹo.
Còn tại sao hắn lại phải lòng vòng tẩy xóa ký ức của những chức nghiệp giả dưới trướng như vậy?
Đơn giản, vị lãnh chúa ấy đang hối hận vì đã chơi quá đà, khi hắn đắp nặn hình tượng cho từng hóa thân vận mệnh của mình đều quá mức vặn vẹo, không thể diễn tả.
Phải biết, dù phần lớn đám chức nghiệp giả dưới kia không ít thì nhiều cũng có một số biến dị trên thân thể.
Nhưng miễn là còn lại chút lý trí, thì chắc chắn sẽ không ai có thể tán đồng, tôn thờ một đám thực thể với ngoại hình như tà thần, chỉ một mắt nhìn qua cũng biết không phải thứ tốt lành gì.
Vì vậy, Nguyễn An Bình cũng chỉ có thể vừa hối hận, vừa phải liên tục làm nhiễu loạn ký ức của mọi người trên quảng trường này.
“Thưa lãnh chúa, những bóng hình này là thứ gì vậy? Dù ta chỉ nhìn qua những bức hình mờ nhạt của chúng cũng có cảm giác tim đập nhanh, như thể một ánh mắt từ chúng cũng có thể nghiền nát ta vậy?”
“Đúng vậy, thưa lãnh chúa, rốt cuộc ngài đang cho chúng tôi xem thứ gì đây?”
Từng âm thanh đầy nghi ngờ vang vọng trên khắp quảng trường của căn cứ.
Có thể thấy rõ, một vài người vì đa nghi mà bắt đầu nhìn trái ngó phải, chuẩn bị tìm một con đường chạy trốn nếu có gì đó bất thường xảy ra.
Nghe được những âm thanh chất vấn đó, Nguyễn An Bình cũng chỉ đơn giản là thu lại bóng hình của đám hóa thân vận mệnh.
Ngay khi những màn hình tinh thể ký ức biến mất, tất cả mọi người lại càng cảm thấy mờ mịt, khó mà nhớ nổi về những thực thể họ từng chứng kiến.
Và khi họ vẫn còn chưa kịp định thần, giọng nói của Nguyễn An Bình đã vang lên bên tai, âm thanh như tiếng trời, chải vuốt lại tâm linh rối bời của những kẻ đang hoảng hốt.
“Tất cả mọi người đừng lo lắng, những gì mà các người vừa chứng kiến chỉ là những cái bóng mờ về tương lai mà ta có thể trở thành thôi.”
Nghe được câu trả lời từ hắn, lúc này đám chức nghiệp giả có người hiểu có người không.
Và không đợi mọi người có thể tiêu hóa những thông tin ấy, Nguyễn An Bình đã lập tức giải thích.
“Nói cho dễ hiểu, bảy cái bóng mọi người vừa chứng kiến chính là bảy vận mệnh mà ta có thể trở thành trong tương lai.
Như mọi người đã thấy, chúng đều có sức mạnh không tưởng.
Và chỉ một tia sức mạnh không đáng kể từ chúng cũng có thể khiến thực lực của một người có những thay đổi vô cùng to lớn.”
Khi nghe tới đây, đám chức nghiệp giả đang có mặt ai nấy đều hai mắt nhìn nhau, khó có thể tin tưởng vào những gì họ vừa nghe được.
Dù sao tất cả mọi người ở đây đều chỉ là những người một chưởng đánh sập tầng lầu, người xuất sắc tung đòn toàn lực sánh ngang bom nguyên tử.
Ấy thế mà tại vị lãnh chúa của mình, chính xác hơn là từ trong những cái bóng hình của bảy vận mệnh kia, họ đã thấy được vũ trụ hủy diệt, tinh hà đổ sụp.
Cách biệt về thực lực như vậy liệu có quá lớn hay không?
Và quan trọng nhất, “Trần Bình An” gọi mọi người tới đây để làm gì?