Chương 150: Chuyện trên đường (8).
Sau khi trốn thoát thành công khỏi tầng thực tại N+45, nơi mà Nobita bị bắt làm vật nghiên cứu và suýt bị nghiền nát bởi chính áp lực nơi đó, cả nhóm thống nhất gọi đó là tầng thực tại nguy hiểm bậc nhất mà họ từng đặt chân đến.
Không chỉ vì những gì đã xảy ra, mà vì nơi đó cũng là nơi nhóm cảm thấy khắc sâu nhất trong cả hành trình, như thể chính ý chí sinh tồn cũng từng bị rút cạn.
Họ kiệt sức, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Và vì thế, khi đặt chân tới tầng kế tiếp, tầng thực tại N+46, nhóm quyết định sẽ dành trọn một tuần tại đây để nghỉ ngơi.
N+46 là một tầng kỳ lạ, là thế giới mang chủ đề “truyện cổ tích” với phong cảnh rực rỡ như tranh vẽ: đồng cỏ bất tận phủ đầy nấm kẹo và hoa biết hát, bầu trời trải dài mây hồng hình trái tim, rừng cây thì toàn lá làm từ đường phèn giòn tan, còn lâu đài thì treo lơ lửng giữa bầu trời như những khối đá mộng ảo.
Dòng sông ở đây mang vị nước chanh, chim muông biết ca múa, còn những con thỏ mặc vest sẽ chào bạn bằng chất giọng quý tộc khi đi ngang. Thế giới như một quyển truyện tranh sống động mà mọi đứa trẻ từng đọc khi còn bé – đáng yêu, ấm áp và dị thường.
Tầng này thật sự không nguy hiểm, ít nhất là theo nghĩa thông thường. Không có cạm bẫy ẩn, không có dị biến thời gian hay không gian, trọng lực đảo ngược, áp lực nghịch thường, không sinh vật sát thương cao hay quái vật mồi vô hình.
Dù vậy, sự “an toàn” này không đồng nghĩa với bình thường.
Mọi thứ ở tầng N+46 mang đậm chất phi lý cổ tích, đáng yêu đến mức… đáng sợ.
Những nhân vật xấu bị trừng phạt bằng hình thức đáng yêu nhưng bản chất thì không. Kẻ cướp bị biến thành lợn con rồi làm thịt trong bữa tiệc vương quốc, phù thủy độc ác bị thiêu cháy giữa quảng trường trong ngọn lửa “chính nghĩa” đang hát vang ca khúc chiến thắng. Phán xét không đến từ tòa án, mà từ quy luật cổ tích vô hình mà ai cũng tin là đúng.
Dù vậy, nếu biết né tránh nhưng điều nguy hiểm trên, còn lại dù có phạm sai lầm như nói dối, tham ăn, lười biếng quá mức, thì cũng chỉ bị phạt nhẹ.
Như Suneo nói dối, khoác lác về sự vai trò của mình, mũi liền bị dài ra đến ba mét, đâm phải tổ ong biết bay.
Nobita thì ngủ quên giữa buổi tiệc, lập tức bị biến thành một con nhện mặc áo ngủ, đeo kính, lủi thủi leo trần suốt một giờ không dám đi xuống.
Doraemon vì ăn quá nhiều bánh kem trong rừng sữa, bụng cậu phồng ra như khinh khí cầu, bay lên mắc kẹt trên đỉnh cột cờ lâu đài gần cả tiếng đồng hồ, phải nhờ Jaien kéo xuống.
Dù rắc rối như vậy, ai cũng thừa nhận, đây là một trong những khoảng thời gian đẹp nhất trong hành trình.
Nobita và Shizuka cùng nhau đóng vai hoàng tử công chúa, tay trong tay khiêu vũ giữa lâu đài trên mây trong lễ hội ánh trăng. Âm nhạc vang lên từ những nhạc công hình hoa hồng, còn váy Shizuka thì biến đổi theo từng bước nhảy, lấp lánh như được dệt từ mảnh trăng bạc.
Suneo và Jaien thì thành hiệp sĩ diệt rồng, cặp đôi dũng cảm đánh bại một con rồng nước đường khổng lồ ở cuối hẻm núi kem tươi, giải cứu vương quốc bánh kẹo khỏi tai họa tan chảy.
Doraemon và các Mini Dora thì hóa thân thành bảy chú lùn, gùi hành lý, cầm đèn, đẩy xe nấm… hộ tống công chúa Shizuka về gặp quốc vương Nobita trong một vở kịch vương quốc ngẫu hứng kéo dài ba ngày liền.
Ở tầng thực tại này, họ không còn phải chạy trốn, không phải chiến đấu, không phải tính toán từng hơi thở. Họ được làm chính mình hoặc phiên bản cổ tích của chính mình, điều đó là đủ quý giá.
Tại tầng thực tại N+46, Tháp San Hô, từng là biểu tượng khủng khiếp trong trí nhớ của nhóm lại xuất hiện trong một hình thức hoàn toàn khác, là một vương quốc dưới đáy biển, tráng lệ và kỳ vĩ như bước ra từ thần thoại.
Những ngọn tháp lấp lánh bằng san hô thủy tinh phát sáng nhẹ trong dòng nước, những dòng cá phát quang bay theo hàng đội, và tiếng nhạc vỏ ốc ngân nga trong làn sóng như hát ru cho cả đại dương.
Người trị vì nơi đó không ai khác ngoài Đại Học Giả, không còn là hình tượng lạnh lùng cao ngạo như trong các tầng trước, mà nay là một vị minh quân hiền hậu, râu bạc dài tới bụng, ánh mắt hiền từ ẩn sau kính ngọc trai, lúc nào cũng ôm chặt một quyển sách khổng lồ ghi chép mọi kiến thức về các dòng hải lưu và lịch sử cổ tích biển sâu.
Khi nhóm đưa cho ông bản sao của Vạn Hải Ký Tàng Thư, ông xúc động đến mức lệ ngập mặt kính bảo hộ, cả người run lên như bạch tuộc bị điện giật, rồi đứng dậy tuyên bố một câu khiến mọi người không ai dám thở mạnh:
“Đứa trẻ tên Nobita kia! Con có muốn cưới con gái ta, kế thừa vương quốc biển xinh đẹp này?!”
Không khí im lặng cứng đờ trong ba giây.
Trong lúc Nobita còn chưa kịp phản ứng, mà thành thật thì ánh mắt cậu đúng là có dao động thì Doraemon đã ngay lập tức kéo cậu lùi ra sau, Mini Dora phong tỏa đường lùi, còn Jaien và Suneo thì đồng loạt ho khan một cách không tự nhiên. Shizuka, mặt không biểu cảm, nhưng hai tay siết chặt vạt váy, lặng lẽ quay đi.
Không có hôn lễ nào diễn ra. Nhóm rời khỏi Tháp San Hô, từ chối vinh hoa phò mã, tiếp tục hành trình.
Sau tầng đó, mọi thứ thay đổi.
Không phải cảnh vật, mà là cách họ nhìn hành trình.
Họ vẫn thận trọng, vẫn giữ cảnh giác với những biến cố bất ngờ, nhưng trong lòng, họ đã không còn mang áp lực như lúc khởi đầu.
Hành trình qua các tầng thực tại giờ đây không còn là cuộc đào thoát hay một nhiệm vụ khẩn cấp phải hoàn thành bằng mọi giá, mà bắt đầu mang màu sắc một cuộc lữ hành.
Họ không còn vội vã truy tìm vị Đại Học Giả ở mỗi tầng để đưa đi bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư. Không còn nơm nớp phải ẩn thân che giấu mỗi khi đặt chân đến nơi lạ.
Thay vào đó, họ cho phép mình chậm lại, quan sát và sống trong từng thế giới, từng tầng thực tại họ đặt chân tới. Ăn món ăn địa phương của các tầng, thử mặc trang phục kỳ dị bản xứ, trò chuyện với sinh vật kỳ lạ, viết nhật ký tầng theo ngày.
Hành trình giờ đây không chỉ là đi, mà là sống và cảm nhận.
Không chỉ là bảo vệ thứ gì, mà còn là tìm thấy điều gì đó.
Mỗi tầng thực tại, dù chỉ tạm trú vài ngày, cũng để lại những dấu vết nho nhỏ trong lòng họ. Một món ăn không tìm thấy lại, một nhân vật phụ kỳ lạ, một khung cảnh chỉ có thể vẽ lại trong trí nhớ.
Phía sau là hành trình kéo dài qua nhiều tầng thực tại, là một cuộc song hành giữa những tầng cùng cực khó khăn và những tầng vui vẻ nhộn nhịp, những nơi mà sự sống có khi chỉ là một lần trốn thoát, có khi lại là những phút giây đẫm tiếng cười kỳ quặc.
Đến tầng N+88, nhóm lại một lần nữa đặt chân vào một thế giới mang sắc màu trường thiên cổ đại, nguyên thủy, hùng vĩ và tràn ngập xung đột.
Một tầng thực tại tái hiện lại kỷ Phấn Trắng, thời kỳ mà thế giới còn chìm trong tiếng thở phì phò của những sinh vật khổng lồ, những nền văn minh tiền nhân chưa bao giờ được ghi vào sách sử.
Tại tầng N+88 ấy, nổi bật trên toàn bộ mặt đất là một công trình không thuộc về bất kỳ giống loài nào – Tháp San Hô, lần này không nằm dưới biển, mà vươn thẳng từ trung tâm đại lục lên tầng mây đục, như một trụ thần cổ xưa chia cắt thiên địa.
Mỗi tầng tháp được cấu thành từ một loại vật chất khác nhau: tầng chân bằng xương hóa thạch, tầng giữa bằng tinh thể biển cổ, tầng trên cùng không ai từng nhìn rõ, chỉ thấy ánh sáng chớp lên mỗi đêm như đang giao tiếp với trời, cùng cầu thang xoắn ốc không ai đếm nổi từng bậc, dẫn thẳng lên đỉnh mù mịt, nơi tương truyền là chỗ ở của thần.
Chính sự hiện diện siêu nhiên ấy khiến cho cả thế giới tầng này rơi vào một cuộc tranh đoạt dài không dứt kéo dài hàng trăm năm là trung tâm của cả tầng thực tại. Tranh chấp, tôn giáo, tri thức và mộng tưởng, tất cả đều xoay quanh nó.
Giữa sự hỗn loạn đó, a thế lực lớn đã hình thành, ba thành bang vừa giao chiến, vừa cùng nhau phát triển trong thế đối trọng phức tạp:
Phe Đại Học Giả, đại diện cho loài lưỡng cư và các loài cá cổ. Thành bang của họ nằm sâu trong các vịnh ngầm và rừng ngập mặn. Họ tin rằng Tháp San Hô từng chìm trong biển cổ, là nơi thần đại dương để lại ý chí cùng kho tàng, chỉ những kẻ sống giữa hai thế giới (nước và cạn) mới có thể đọc hiểu được ngôn ngữ thiêng.
Phe Đại Hiền Giả, là loài bò sát cổ cùng các nhánh chim sơ khai, tổ chức thành liên minh quân sự theo mô hình tổ bay và quân đoàn. Thành bang của họ được xây bằng các cột đá thẳng đứng trong hẻm núi gió thổi vù vù ngày đêm, mỗi thành viên đều có biểu tượng lông vũ gắn nơi trán. Họ tin Tháp San Hô là trụ trời, nối bầu trời cổ với trái đất và chỉ những loài sinh ra để bay mới có quyền tiếp cận tầng trên cùng, nơi trú ngụ của thần bầu trời.
Phe Đại Trí Giả, gồm loài có vú cổ đại và loài côn trùng khổng lồ tiến hóa, là phe phát triển xã hội phức tạp nhất. Họ xây dựng thành bang dạng tổ hợp mê cung, đặt thủ đô trong lòng một cây nấm sống khổng lồ. Họ tin Tháp San Hô là trụ tri thức, là nơi vạn vật khởi nguồn, ghi nhận thế gian hết thẩy tri thức và chỉ loài biết sinh đẻ, tổ chức và ghi chép mới có quyền giải mã toàn bộ.
Ba phe, ba lý tưởng, ba nền văn minh đều hướng về cùng một nơi.
Chiến tranh giữa họ không phải kiểu diệt chủng, mà giống như chiến tranh trường kỳ của loài tiến hóa. Có thời điểm hòa đàm, có thời điểm kết hôn liên minh, rồi lại phản bội, rồi lại cạnh tranh, đẩy nhau tiến hóa lên tầng xã hội và thần thoại mới.
Và tất cả vẫn quây xung quanh Tháp San Hô, không ai leo được đến tầng cuối, nhưng ai cũng tin nếu lên tới nơi, cả loài sẽ đổi mệnh.
Khi nhóm Doraemon đặt chân đến tầng thực tại N+88, họ không ngờ mình đã bước vào đúng thời khắc chiến tranh lên đến đỉnh điểm.
Sau ba thế kỷ tranh giành không dứt quanh Tháp San Hô, ba chủng tộc lớn đã hoàn toàn đánh mất khả năng duy trì cân bằng. Mỗi ngày, có hơn mười ngàn sinh linh ngã xuống, tan rã thành cát xám phủ kín chiến trường, cả đại lục như bị hít cạn sinh khí.
Cuối cùng, trước nguy cơ diệt vong cả ba nền văn minh, hội đồng tam phương buộc phải đạt được một thỏa thuận đặc biệt: tổ chức một cuộc thi quyết định tối hậu quyền thống trị. Không phải bằng xâm lược, mà bằng ba vòng đấu trí và đấu lực.
Vòng một là chiến lực cá thể.
Mỗi thành bang cử ra một chiến binh toàn năng nhất, không chỉ mạnh mà còn mang theo biểu tượng di truyền của cả giống loài.
Họ được thả vào địa hình biến động mênh mông, nơi đất di chuyển, cây săn thịt và cả những sinh vật tuyệt diệt còn sót lại. Không có luật, không có đồng minh, chỉ còn một sinh linh sống sót cuối cùng, kẻ ấy đại diện cho sức mạnh cá nhân tuyệt đối của chủng tộc.
Vòng hai là chỉ huy chiến đấu quần thể.
Thay vì dốc toàn lực, vòng này nhấn mạnh vào trí tuệ chiến thuật. Mỗi bên chỉ được cử từ một tiểu đội tối thiểu đến một đại đội tối đa, không tính theo số lượng mà tính theo khả năng phối hợp và chỉ huy. Bên nào dùng càng ít quân mà tiêu diệt càng nhiều kẻ địch, bên đó chiến thắng. Trận địa thay đổi từng phút, giả định đột kích, tiếp viện, phản gián… đều được mô phỏng như chiến trường sống.
Vòng ba là leo tháp.
Vòng cuối cùng, không đánh nhau. Chỉ còn thể xác, tinh thần và vận mệnh. Đại diện của mỗi phe phải tự mình leo lên Tháp San Hô, không có hỗ trợ. Ai leo được cao nhất, người ấy được quyền tuyên xưng lãnh đạo thời đại mới, tái thiết lại trật tự ba chủng.
Nhóm Doraemon vốn chỉ muốn tìm gặp Đại Học Giả và trao lại bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư, nhưng một lần nữa lại bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc tranh đoạt quyền lực vượt quá sức tưởng tượng.
Trong tình thế không thể từ chối và cũng không thể rút lui, nhờ vào các Bảo Bối và Thần Khí, cả nhóm nhanh chóng được Đại Trí Giả lựa chọn làm người đại diện cho thành bang của mình, trực tiếp tham gia ba vòng thi định đoạt vận mệnh giữa ba thế lực chủng tộc.
Trong đó, Jaien với cơ thể cường tráng và năng lực cận chiến được chỉ định trở thành chiến binh của vòng thi thứ nhất.
Suneo nhờ tài ứng biến và tính cách có phần xảo quyệt, đảm nhiệm vai trò chỉ huy trong vòng thi chiến thuật quần thể.
Còn Shizuka với sự thanh khiết và tinh thần kiên cường, được chọn làm người leo Tháp San Hô trong vòng thi cuối cùng, nơi đòi hỏi ý chí vững vàng vượt qua mọi áp lực không gian và tâm lý.
Vòng thi đầu tiên, Jaien dùng thực lực vô song của mình dễ dàng đánh bại hai đối thủ còn lại. Với lực lượng khủng khiếp đến từ thân thể người khổng lồ, cậu hạ gục kẻ thù mà không gây ra sát thương chí mạng.
Tuy nhiên, chính vì không ra tay kết liễu đối phương mà cậu lại bị xử thua, theo tiêu chuẩn của tầng thực tại này, một kẻ chiến thắng thực sự phải là người khiến sinh vật khác biến mất khỏi dòng tiến hóa. Jaien không giết, nên bị coi là không hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu.
Đến vòng thi thứ hai, Suneo điều phối đội quân sinh vật trí tuệ cực cao, vận dụng chiến lược và mưu mẹo khiến đối phương rơi vào hỗn loạn mà không phải chịu tổn thất nào. Mọi hành động đều chính xác, hiệu quả và gần như không hao tổn lực lượng.
Thế nhưng, do đội hình Suneo sử dụng quá đông, vượt quá giới hạn quân số cần thiết theo tiêu chí tối giản tối ưu của cuộc thi, nên vẫn bị xử thua. Một lần nữa, sự hoàn hảo về kết quả không đủ để được công nhận là chiến thắng.
Vòng cuối cùng, Shizuka tiến vào thử thách leo Tháp San Hô, nơi càng lên cao thì áp lực hiện thực cá nhân càng đè nặng lên cơ thể và tinh thần.
Bằng nghị lực và sự lặng lẽ của mình, cô đã vượt qua vô vàn ảo ảnh, vượt hơn nửa chặng đường, thậm chí còn khiến Tháp phát ra ánh sáng đỏ cam chào đón. Nhưng chỉ vì người đại diện bên Đại Học Giả đã đến đích trước, cô vẫn bị xử thua, một kết quả đầy tiếc nuối, bởi khoảng cách giữa thắng và thua chỉ là chậm hơn một bước.
Dù không giành được chiến thắng nào trong ba vòng, nhóm Doraemon vẫn hoàn thành sứ mệnh chính của họ: giao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho Đại Học Giả, hoàn tất mục tiêu ban đầu của hành trình tại tầng N+88.
Không ai trong nhóm tỏ ra quá thất vọng, bởi họ hiểu rõ, không phải tầng nào cũng cần phải chiến thắng, mà là vượt qua và giữ được bản chất của mình mới là điều quan trọng.
Sau khi khép lại những ngày căng thẳng tại chiến trường cổ đại, nhóm bước vào cánh cửa dẫn sang tầng thực tại tiếp theo.
Sau khi vượt qua hàng chục tầng thực tại đầy hiểm nguy, thử thách lẫn điều kỳ diệu, nhóm Doraemon một lần nữa tiến đến một tầng đặc biệt – tầng N+102.
Ngay từ lúc đặt chân xuống, họ đã cảm nhận được sự dị thường bao trùm nơi này. Không khí yên ắng đến rợn người, không có lấy một tiếng động, phía trước chỉ là một vùng biển mênh mông vô tận, mặt nước lặng như gương, trải dài tới tận chân trời, hoàn toàn không có dấu hiệu nào của Tháp San Hô hay bất kỳ sinh vật sống nào.
Tại tầng thực tại này, thế giới được chia thành bảy tầng lớp chồng lên nhau, không theo nghĩa vật lý mà là theo dạng cấu trúc nhận thức, một hệ thống phân tầng mà trong đó, các tầng thấp hơn có thể can thiệp, tác động vào tầng cao hơn, trong khi tầng cao hơn lại không thể chạm vào hay thậm chí khó quan sát được tầng thấp hơn.
Đây là quy luật nghịch thường chi phối toàn bộ thế giới nơi đây, khiến cho việc di chuyển giữa các tầng trở nên không thể thực hiện bằng phương tiện thông thường.
Để di chuyển qua các tầng, nhóm phát hiện ra rằng không thể sử dụng bất kỳ Bảo Bối nào có tính chất dịch chuyển không gian hay thời gian.
Thay vào đó, cách duy nhất để tiếp cận tầng lớp khác là thông qua giấc mơ, nghĩa là phải đi vào giấc ngủ, nhập mộng, rồi từ trong giấc mơ tìm ra “lối vào” dẫn sang tầng tiếp theo. Mỗi tầng là một trạng thái mộng giới riêng biệt, nơi logic và thực tại không còn tuân theo quy tắc thông thường nữa.
Ban đầu, cả nhóm tỏa ra khắp nơi, cố gắng tìm kiếm dấu vết Tháp San Hô như mọi tầng trước đó. Doraemon đã thử dùng hàng loạt Bảo Bối tìm kiếm nhưng tất cả đều vô hiệu. Không một phản ứng, không một tín hiệu. Biển vẫn tĩnh lặng đến kỳ lạ, thậm chí cả hệ thống quét sinh học cũng không phát hiện được bất kỳ hoạt động nào.
Cả nhóm bắt đầu hoài nghi liệu có phải tầng này là tầng không hề tồn tại Tháp San Hô như các tầng trước? Sự mơ hồ này khiến tâm trạng cả nhóm trở nên trầm xuống, gần như định kết thúc việc tìm kiếm.
Thế nhưng, khi mọi người còn đang thảo luận, Nobita, như thường lệ lại nằm vật ra và… ngủ gật.
Và cũng như mọi lần kỳ lạ khác, chính trong cơn ngủ vô thức ấy, cậu lại vô tình tìm thấy thứ không ai khác có thể thấy: một không gian khác hoàn toàn, nơi tồn tại cánh cửa dẫn đến tầng lớp thứ sáu, một không gian lơ lửng giữa biển, ánh sáng đỏ cam như lửa mặt trời rọi xuống bề mặt nước, như một vòng xoáy trung tâm đang nhẹ nhàng mở ra như đang mời gọi người đến.
Khi tỉnh dậy, Nobita hốt hoảng kể lại giấc mơ của mình. Ban đầu mọi người còn tưởng cậu nói nhảm như mọi lần, nhưng ánh mắt kiên định bất thường của cậu khiến Doraemon chú ý.
Cả nhóm quyết định thử sử dụng Bảo Bối Giao Thoa Giấc Mơ để đồng bộ giấc mơ, không ngờ tất cả đều được kéo vào đúng không gian mà Nobita đã thấy.
Từ đó, họ mới nhận ra bản chất thực sự của thế giới tầng N+102: một chuỗi tầng nhận thức lồng vào nhau, nơi tầng thấp nhất, tức tầng thứ nhất mới là nơi Tháp San Hô thực sự tồn tại, nhưng lại không thể được quan sát từ tầng hiện tại.
Sau khi nhận ra cách duy nhất để tiếp cận các tầng thấp hơn trong thế giới kỳ dị này là thông qua giấc mơ, nhóm Doraemon bắt đầu hành trình đi xuyên tầng mộng giới.
Họ liên tục sử dụng đủ loại Bảo Bối hỗ trợ giấc ngủ nhằm rơi vào những trạng thái mộng giới khác nhau, rồi từ đó tìm kiếm các cánh cửa dẫn lối sang tầng kế tiếp.
Tuy nhiên, không gian trong mơ của tầng N+102 lại hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ tầng thực tại nào mà họ từng trải qua. Nơi ấy như một khối hỗn mang vô tận của màu sắc, ký ức và hình ảnh không thể gọi tên, các mảng sáng tối đan xen, trôi nổi như những dòng sông ý niệm, không có trọng lực, không có phương hướng, không có khái niệm về thời gian.
Tất cả như một bản vẽ chưa hoàn thiện của một họa sĩ mộng du, nơi mọi giấc mơ, từ đẹp đẽ nhất đến kinh hoàng nhất, từ trong trẻo nhất đến trừu tượng, quái lạ nhất, đều cùng tồn tại và đan xen.
Trong khối hỗn độn đó, nhóm nhiều lần bị lạc vào những mộng cảnh lạ thường.
Jaien bị rơi vào một vòng lặp vô tận nơi cậu phải chiến đấu với chính hình bóng của mình, Suneo bị cuốn vào mê cung nơi mọi con đường đều dẫn đến chính điểm xuất phát.
Shizuka lang thang giữa vườn hoa lơ lửng trong không gian nhưng mỗi bông hoa lại thì thầm những ký ức đau buồn, còn Doraemon phải đối diện với một thế giới nơi không tồn tại công nghệ, không có bảo bối, không có tương lai.
Tệ hơn cả, số lượng cánh cửa dẫn tầng lớp thật sự quá nhiều, có cái hiện ra dưới dạng cửa gỗ, có cái là giếng nước, có cái là thang máy, có cái lại chỉ là một khe nứt giữa hai tấm gương,…
Mỗi cánh cửa đều dẫn đến một tầng mơ riêng biệt, không cái nào giống cái nào. Việc tìm ra đúng “lối xuống” – cánh cửa dẫn đến tầng thấp hơn, trở thành một cuộc tìm kiếm không khác gì mò kim đáy biển trong lòng hư vô.
Nhóm phải ngủ liên tục, lần lượt tiến sâu hơn vào mộng giới, rồi từ mộng giới lại mộng trong mộng, giấc mơ lồng trong giấc mơ, từng lớp từng lớp chồng lên nhau như những trang sách bị đảo trật tự.
Họ bắt đầu không còn phân biệt rõ đâu là thực, đâu là mơ, có những lúc tỉnh lại, họ không biết liệu mình đã xuống được tầng kế tiếp, hay chỉ đang mơ thấy mình đã xuống được tầng kế tiếp.
Cuối cùng, sau một chuỗi giấc ngủ kéo dài gần tương đương với thời gian của một tầng thực tại, dù chính xác bao lâu không ai rõ, bởi thời gian nơi đây không còn ổn định, nhóm cũng tìm được lối vào tầng thứ nhất, tầng thấp nhất, cũng là nơi tất cả bắt đầu.
Tại nơi sâu nhất ấy, trong một vùng đất phủ đầy ánh sáng mềm như tơ mộng, họ gặp lại Đại Học Giả, người mà tại tầng thực tại này được gọi bằng một cái tên khác: Người Bảo Vệ Giấc Mơ.
Ông không chỉ là học giả nữa, mà là một sinh thể bán thần, người duy trì trật tự cho toàn bộ tầng mộng giới, canh giữ biên giới giữa thực tại và giấc mơ.
Cũng tại nơi đó, cuối cùng nhóm đã được nhìn thấy Tháp San Hô, hiện thân của Thần Quốc Giấc Mơ – một tòa tháp mọc lên từ ký ức, ánh sáng và niềm tin, uốn lượn như khúc nhạc không lời dựng đứng giữa lòng đại dương ý thức.