Chương 353: Trận Chiến với Hải Vân Bang.
Phận làm hải tặc, cả đời phải lênh đênh trên biển, sống ngoài vòng pháp luật. Tới bất cứ đâu cũng thường xuyên bị quan binh xua đuổi, nếu không cũng chỉ được ở vùng cửa sông ven biển, chẳng mấy khi được vào các thành trấn để buôn bán. Trang bị của chúng vì vậy không thể thường xuyên thay thế, sửa chữa, có mua được cũng rất khó khăn và hạn chế.
Chúng có thể móc nối buôn bán với đám buôn lậu, hoặc thương nhân từ nơi khác tới nhưng cũng không được là bao nhiêu. Nên trang bị của đám hải tặc luôn trong tình trạng thiếu thốn, đa số đều là đồ đã cũ, món dùng tới mấy mươi năm cũng có. Chưa kể việc đi biển quanh năm khiến vũ khí càng nhanh hoen gỉ cũ nát. Số đồ này với chúng, nhất là số nỏ cứng kia còn hơn cả báu vật. Đánh nhau trên biển, có số nỏ này sẽ là một ưu thế tuyệt đối.
Vài tên đầu lĩnh hải tặc bắt đầu nhấp nhổm không yên, chẳng cần nói ra cũng biết chúng đang thèm muốn số binh khí này. Cả đám cứ mấp máy mồm mấy lần muốn khuyên tên thủ lích phía trên.
Tên thủ lĩnh cũng không ngoại lệ, đầu óc hắn còn đang đắn đo là vì tính nuốt gọn số binh khí này, nuốt một phần hay thay mận đổi đảo đem binh khí cũ nát của chúng giao cho người Tráng, còn bản thân dùng đồ mới.
– Sao rồi, toàn bộ số hàng ta mang theo đều là những binh khí này, thủ lĩnh có thể làm được việc này không? Làm được, chủ tướng hứa Hải Vân bang sẽ có chỗ đứng vững chắc ở Khâm Châu chứ không còn là nơi thủy trại tạm thời này nữa.
Tên thủ lĩnh bị Trần Hiếu kéo ra khỏi suy nghĩ tham lam của bản thân, trước con mắt mong đợi của đám đầu lĩnh không rõ hắn quyết định sẽ làm gì số hàng này, trước mắt thì cứ khẳng khái nhận lời:
– Hahaha đương nhiên, đương nhiên rồi. Việc của chỉ huy sứ, bọn ta sao dám thoái thác. Được rồi, việc này cứ để Hải Vân bang lo. Nếu hàng ngài đã mang tới đây, vậy ngay ngày mai bọn ta sẽ cho thuyền rời bến, chuyển hàng đi. Nào nào, Trần Bách Hộ, chẳng mấy khi ngài tới đây, chuyện chính đã xong vậy chúng ta phải ăn mừng cho thỏa thích vì sự hợp tác này. Để đại nhân thấy được sự hiếu khách của Hải Vân bang chúng ta. Nào, Bách Hộ đại nhân. Mời!
Trần Hiếu cũng vui vẻ hai tay nâng chén rượu lên nói nhẽ bẫng như đã giải quyết được một việc khó khăn:
– Hahaha thủ lĩnh nhận lời, việc lớn của chủ tướng ắt thành. Vậy số hàng này ta giao lại cho ngài. Nào, chén này ta kính thủ lĩnh.
– Mời!
Bàn việc đã xong, màn tiệc tùng cuối cùng cũng tới. Đám hải tặc và quan binh đều là phường thèm rượu, uống rượu như nước lã, chỉ sau vài bát mở đường, cả đám đã thành hảo huynh đệ như đã thân quen từ lâu. Ngay cả Trần Hiếu và tên thủ lĩnh cũng thế, hai tên dẹp bỏ khoảng cách, bắt đầu vừa uống vừa nói đủ thứ chuyện từ vấn đề nội tại ở Khâm Châu, tới những chuyến hàng cướp được của hải tặc.
Đám nô tì được chải chuốt mái tóc rối bết, cố khoác lên mình vài bộ đồ gợi cảm, những chiếc váy chỉ kéo tới ngang ngực, cố nặn ra bộ dáng yểu điệu học theo đám kỹ nữ ở lầu xanh, dần tiến ra từ sau rèm. Dù không xinh đẹp gì cho cam nhưng với đám đực rựa như quân lính hay hải tặc, thì chỉ cần có gái là được.
Đám nô tì tiến vào khiến bữa tiệc từ tiếng chúc tụng mời mọc rượu chè thành toàn những âm thanh tán tỉnh, gạ gẫm, đưa đẩy cùng những hành động uốn éo đầy khiêu khích. Hòa lẫn với mùi rượu, mùi thức ăn, mùi cơ thể hôi hám của đám hải tặc là mùi son phấn rẻ tiền vẫn đủ khiến đám hải tặc như phát cuồng tận hưởng bữa tiệc thác loạn. Vài quan binh sau chút e dè ban đầu cũng dần nhập vào cuộc chơi hoan lạc xung quanh.
Giữa bữa tiệc có phần điên dại, một tên hải tặc người ngợm nhếch nhác với mái tóc rối bù cùng hàm răng lởm chởm. Hắn gian nan nách qua hàng người đang ôm ấp những nô tì vần đi vần lại, tới được trước mặt tên thủ lĩnh đang ngồi cùng Trần Hiếu, hắn vội vã quỳ xuống nói lớn:
– Thủ lĩnh, thủ lĩnh. Phía ngoài cổng có tín hiệu của phong hỏa đài. Hình như bên ngoài có kẻ địch đang tiến tới.
Tên thủ lĩnh đang từ vẻ ngà ngà say liền bừng tỉnh vội bước tới trước mặt tên hải tặc, hắn cau mày gằn giọng truy hỏi:
– Có tín hiệu từ phong hỏa đài? Tình hình bên ngoài thế nào? Thấy kẻ địch không?
Tên hải tặc còm nhom hai tay chống sàn cúi gằm mặt lắc đầu:
– Thuộc hạ không rõ. Chỉ thấy phong hỏa đài cháy là thuộc hạ về đây bẩm báo ngay cho thủ lĩnh. Bên ngoài đầm lầy vẫn không có động tĩnh gì.
– Được rồi, lui ra, triệu tập người tới cổng doanh trại. Tạm thời đừng gây náo loạn.
– Vâng, thuộc hạ lĩnh mệnh.
Tên thủ lĩnh phân phó xong trong lòng liền dấy lên cảm giác bất an khó ta. Phong hỏa đài là thứ hắn cho dựng rải rác trong khu đầm lầy phía bắc để cảnh báo thủy trại khi có kẻ địch tiếp cận. Hắn không tin phong hỏa đài vô cớ bị đốt lên, nhưng lại càng khó tin khi có kẻ dám hành quân trong đêm giữa khu đầm lầy đầy lau sậy này.
Hắn nghi hoặc quay lại nhìn Trần Hiếu vẫn đang điềm nhiên uống rượu:
– Trần Hiếu lão đệ, bên ngoài phong hòa đài bị đốt lên. Không biết ở Khâm Châu đệ có nghe tin tức gì về việc quan binh được điều tới đối phó với bọn ta hay không?
“Giết…giết…giết” Bên ngoài bỗng nổ ra tiếng chém giết hỗn loạn, đánh bay những âm thanh dâm dục trong bữa tiệc. Ánh lửa dần bùng lên có thể thấy được qua khe hở của vách gỗ, thấp thoáng bên ngoài, những bóng đen chạy đi chạy lại hỗn loạn không rõ địch ta thế nào.
– Người đâu, bên ngoài có chuyện gì? Rốt cuộc có chuyện gì?
Đám đầu lĩnh hải tặc liền cảnh giác hò hét truy hỏi chuyện gì xảy ra, đám nô ti chôn chân rồi vồi ôm lấy váy, kéo cái áo xộc xệch lên vai che đi bộ ngực trần trụi, dần dần lùi lại với khuôn mặt đầy lo lắng.
Đám quan binh theo Trần Hiếu âm thầm tiến tới hai thùng hàng trong góc, lật tung lên lấy vũ khí. Trần Hiếu vươn tay bắt lấy hai thanh đao được đồng đội ném tới, hắn điềm nhiên trả lời giữa khung cảnh dần hỗn loạn:
– Có, Khâm Châu có quan binh được phái tới để lấy đầu của thủ lĩnh.
“Rít rít rít phập phập phập” vài mũi nỏ từ phía quan binh đi theo Trần Hiếu thình lình rít lên những tiếng xé gió ghê người, kèm theo tiếng da thịt bị xuyên thấu. Ba tên đầu lĩnh bất ngờ ôm lấy lồng ngực đau nhói rồi ngã khụy xuống, mũi tên xuyên tim khiến máu của chúng đã chảy ra thành vũng. Rất nhanh biến cả ba tên thành cái xác còn đầy vẻ ngỡ ngàng trên mặt. Đám hải tặc thoáng bừng tỉnh rồi gầm hét:
– Chết tiết, trá hàng, bọn chúng trá hàng. Người đâu, giết bọn chúng. Giết!
Đám thị vệ xung quanh vừa rồi chú ý tình hình bên ngoài, bây giờ mới kịp phản ứng liền tuốt đao lao vào phía quan binh. Tức thì cả gian phòng triệt để hỗn loạn. Trần Hiếu xoay xoay hai cây đao trên tay để làm quen rồi gằn giọng nhìn chằm chằm tên thủ lĩnh nói:
– Kẻ được phái tới, chính là ta đây.
Dứt lời, Trần Hiếu dồn sức ở chân bật mạnh lao tới. Tên thủ lĩnh nghiến răng căm tức gầm lên:
– Thằng chó chết, dám lừa lão tử. Giết nó!
Tên thủ lĩnh như nổi điên, hắn dùng chân hất mạnh cái bàn thấp về phía Trần Hiếu. “Rầm” Chiếc bàn đang quay vù vù hướng tới lập tức bị Trần Hiếu vung đao chẻ làm hai mảnh văng sang hai bên.
Nhân cơ hội có hai tên thân tín tới tiếp ứng, tên thủ lĩnh bật nhanh tới phía chủ vị, nơi có thanh đao của mình đang gác trên giá. Trần Hiếu vặn hông, lia đao xẻ toang eo một tên hải tặc khiến nội tạng cùng máu của hắn ộc ra cả mảng. Tên hải tặc còn lại mới kịp nhắm cổ Trần Hiếu chém ngang thì đã kinh hãi thấy lồng ngực mình lạnh buốt.
Trần Hiếu thu chiêu hồi mã thương, để xác tên hải tặc đổ gục trước mặt, rồi nhìn chằm chằm vào đối thủ phía trước. Tên thủ lĩnh nhấc thanh đao ra, hắn thoáng bất ngờ với thân thủ của Trần Hiếu, kẻ trong chớp mắt đã hạ hai thân tín của mình. Hắn gầm lớn:
– Oắt con không biết sống chết. Tới đây.
Tên thủ lĩnh đạp chân lên bàn thấp bật mạnh lao tới dũng mãnh như thú dữ vồ mồi, cây trảm mã đao trong tay hắn lợi dụng chiều dài nhằm thẳng đầu Trần Hiếu mà bổ xuống. Lưỡi đao mạnh mẽ như rạch đôi cả không gian, Trần Hiếu không dám đón đỡ mà phải nghiêng người né tránh.
Lưỡi đao sượt qua vai Trần Hiếu để lại một cảm giác lạnh buốt tới rợn người. Đao bổ mạnh xuống sàn gỗ khiến sàn thủng một mảng lớn, gỗ vụn bắn tứ tung ra xung quanh. Trần Hiếu vội đưa tay lên vừa tránh để gỗ vụn bắn vào mắt, vừa xoay cổ tay đưa hai lưỡi đao lia ngang nhắm tới cổ tên thủ lĩnh Buộc hắn phải thu đao về chống đỡ.
“Keng” Lực va chạm mạnh hơn tên thủ lĩnh tưởng tượng, hắn dùng tay phải cầm cán đao, cánh tay trái chống giữ sống đao, một chân lùi lại làm trụ để giữ bản thân không bị đánh bật. Hắn nghiến răng khen ngợi:
– Khá lắm, lâu rồi ta không gặp kẻ nào bản lĩnh như ngươi! Đối thủ như vậy mới đáng chứ!
Trần Hiếu cũng gồng hết hai tay, nghiến răng đáp lại:
– Quá khen, quá khen. Bản thân ta còn kém lắm. Xem đao!
Trần Hiếu trở thanh đao bên tay phải lựa theo lưỡi đao của đối phương chém ngược lên nhắm vào bàn tay đang cầm đao của đối phương. Buộc hắn phải hất đao tách bản thân ra một đoạn. Trần Hiếu liền nhân cơ hội, xoay cổ tay, vặn hông, thanh đao còn lại liền vẽ một vòng lớn nhắm vào tấm lưng rộng của tên thủ lĩnh.
Tên thủ lĩnh to lớn nhưng nhanh nhẹn, hắn xoạc chân, lập tức cả người hắn thụp xuống tránh được lưỡi đao trong gang tấc. Tay hắn lại thu về cuối chuôi trảm mã đao, rồi vận sức thân trên vung mạnh. Lưỡi đao lướt nhanh nhắm thẳng vào hạ bàn của Trần Hiếu trước mặt.
Lực quá mạnh, phạm vi lại rộng, Trần Hiếu không mạo hiểm tìm cách trả đòn mà phải thu người, hai chân bật lùi về sau rồi nhẹ nhàng đáp xuống để tránh lưỡi đao. Không cần nghỉ lấy hơn, hắn lại bận tới, lợi dụng thân thủ nhanh nhẹn không cho đối phương thời gian để hồi sức.
Trong gian phòng, như hình thành hai cuộc chiến riêng biệt. Ngoài cuộc đấu tay đôi ăn miếng trả miếng liên tục của Trần Hiếu, cuộc chiến của những quan binh với gần hai mươi tên hải tặc cũng quyết liệt không kém.
Những quan binh còn lại thành thục chiến đấu theo tổ ngũ, chiến thuật duy nhất họ đã huấn luyện suốt hơn hai tháng qua. Đám hải tặc chiến đấu không có đội hình rõ ràng, chẳng thể nào mà tiếp cận được những quan binh. Chúng lo tránh những mũi nỏ sắc bén còn chưa xuể.
Thiết Bát ở vòng ngoài không ngờ chiến thuật tập tới nhàm chán này lại hiệu quả tới vậy, hắn hồ hởi hét với Đại Lực ở tổ ngũ bên kia:
– Đại Lực, đánh kiểu này nhàn quá. Chúng ta có cần qua giúp Trần Hiếu không?
Đại Lực lực lưỡng vung cây chùy mấy chục cân đập thẳng vào tấm thuẫn gỗ bọc da mong manh khiến nó vỡ tan nát. Còn dư lực đánh bay tên hải tặc vào góc nhà, cả thân xác của tên hải tặc như bị bóp vụn, xương cốt như đều gãy nát, cả người hắn rơi xuống thành một đống bầy nhầy dưới chân vách.
Đánh xong tên đao thuẫn thủ định đánh lén, Đại Lực lại lui về tổ ngũ của mình, hắn liếc mắt nhìn sang Trần Hiếu, vẫn cẩn thận không chút chủ quan nói:
– Không cần lo cho Trần Hiếu. Hắn dặn rồi, chúng ta nhất định phải giữ đội hình tổ ngũ, những chuyện khác đừng quan tâm. Thiết Bát, ngươi đừng chủ quan.
Thiết Bát, chỉ tay ra hiệu cho nỏ thủ trong đội bắn gục tên hải tặc muốn lao tới sau lưng Trần Hiếu, rồi hắn nhe răng nói:
– Khì khì, ta đùa thế thôi. Giải quyết cho xong bọn này đi nào. Đừng để huynh đệ bên ngoài chờ lâu.
Chung cảnh với trong gian phòng, cuôc chiến bên ngoài tiếng chém giết cùng những đống lửa bùng lên ngày càng lớn.