Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nuong-tu-dung-nhu-vay.jpg

Nương Tử, Đừng Như Vậy!

Tháng 2 4, 2026
Chương 178: Nhân gian địa ngục Chương 177: Tước gia, sang bên này! (3)
toan-dan-sang-the-chi-co-ta-the-gioi-la-khong-the-dien-ta

Toàn Dân Sáng Thế: Chỉ Có Ta Thế Giới Là Không Thể Diễn Tả

Tháng mười một 4, 2025
Chương 809: Nguyên lai, ta chính là không thể diễn tả! Chương 808:
sat-thep-ma-phap

Sắt Thép Ma Pháp

Tháng 2 4, 2026
Chương 962: Chương 961:
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Ta Đồ Đệ Đều Thiên Phú Vô Địch

Tháng 1 15, 2025
Chương 407. Chúng sinh Chương 406. Đạo bất đồng
hoan-my-ngo-tinh-nhat-niem-tran-the-gian.jpg

Hoàn Mỹ Ngộ Tính, Nhất Niệm Trấn Thế Gian

Tháng 5 5, 2025
Chương 332. Vạn giới chi chủ ( đại kết cục ) Chương 331. Hung phạm! Luận ngữ thánh điển người nắm giữ!
toan-dan-than-phan-rut-the-ta-rut-trung-toai-thi-cuong-ma.jpg

Toàn Dân Thân Phận Rút Thẻ, Ta Rút Trúng Toái Thi Cuồng Ma!

Tháng 2 7, 2026
Chương 272: Hoàn Lạt! Thủy tinh nổ! Chương 271: Quang vinh ngày (5 )
quet-ngang-vo-dao-tu-them-diem-bat-dau-nhuc-than-thanh-thanh

Quét Ngang Võ Đạo: Từ Thêm Điểm Bắt Đầu Nhục Thân Thành Thánh

Tháng mười một 22, 2025
Chương 148: Đô thị người sói truyền thuyết Chương 147: Đế Hào tư nhân câu lạc bộ
phoi-nang-lien-bien-cuong-ta-quet-ngang-van-co.jpg

Phơi Nắng Liền Biến Cường, Ta Quét Ngang Vạn Cổ

Tháng 1 22, 2025
Chương 496. Vĩnh sinh vũ trụ Chương 495. Chân chính tương lai, chúa tể tề tụ
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 352: Trận chiến mới 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 352: Trận chiến mới 2.

Tác chiến trong địa hình rừng núi khó khăn nhất là hậu cần. Đường xá chỉ là những lối mòn quanh co, nhỏ hẹp, sông suối thì nhiều vô kể. Việc đưa được lượng lớn vật tư, khí giới vào chiến trường đòi hỏi rất nhiều công sức, hao tổn cũng rất lớn. Chưa kể tới những dịch bệnh, thú dữ hoành hành cũng tạo không ít khó khăn cho đại quân viễn chinh.

Hơn nữa, khu vực Tây Nam, người Hán ở những khu vực này chỉ là thiểu số, mỗi lần đánh dẹp được các cuộc nổi loạn của những dân tộc ở đây như Mèo, Dao, Tràng,…. thì cũng chỉ ít lâu sau mọi chuyện lại đâu vào đấy. Chỉ vì dân cư tản mát, lối sống khác biệt, cùng ti tỉ những thứ khác khiến việc triều đình muốn kiểm soát nơi đây hoàn toàn là điều bất khả thi.

Chính vì thế chế độ Thổ Ty mới ra đời để có thể giúp triều đình kiểm soát được phần nào vùng đất này. Thổ Ty là một hình thức dùng những tù trưởng, tộc trưởng người địa phương vào hệ thống quan lại để cai quản chính địa phương đó. Đồng thời di dân để trung hòa dân số, đồn trú quân đội, bố trí thêm lưu quan người Hán.

Trận chiến này cũng không ngoài mục tiêu đó. Dẹp phản loạn, đồn trú quân đội, chọn lấy tù trưởng thích hợp thiết lập chế độ thổ ty. Dù ở vùng xa xôi nhưng làm được điều này đều mang tới quyền lực lớn cho vị tướng cầm quân. Thường họ sẽ được cho đặc quyền để có thể quản lý cả quân đội lẫn hành chính, thoát khỏi sự kìm kẹp của đám quan văn, đây là thứ mà nhiều vị tướng lĩnh thèm khát.

Mất hai tháng ròng rã để băng rừng vượt núi, đội quân của Phùng Tín Dũng cuối cùng cũng tới được phía Tây Nam của Long châu. Vốn tưởng đối diện sẽ chỉ là những lớp tường lũy tạm bợ như của đám thổ phỉ, hoặc chỉ là những cuộc phục kích lẻ tẻ, nhưng khi thấy lớp tường lũy bằng gỗ chắc chắn chắn ngang khe núi, Phùng Tín Dũng liền biết không thể khinh suất đánh bừa.

Kể cả mùa khô chỉ có vài tháng ngắn ngủi, hậu cần khó khăn, hắn vẫn quyết định tạm dừng tiến quân, phát quang đoạn đường mòn và chút sườn núi hai bên phía trước để lập doanh trại. Chờ hậu cần tiếp tế tới đủ mới tổ chức tấn công. Phùng Tín Dũng hành xử rất cẩn thận còn cho người lập các chòi gác, phong hỏa đài dọc hai bên sườn núi để đề phòng tập kích, đủ cho thấy hắn là kẻ dày dạn trên chiến trường.

Nhìn doanh trại đối phương dần thành hình phía dưới, Dương Dũng chắp tay xin lệnh:

– Chủ soái, cho thuộc tướng 1000 quân. Nhân lúc địch mới tới mệt mỏi, ta nhàn, thuộc tướng xung phong phá trại địch. Dập tắt nhuệ khí của chúng.

Dương Tú trầm ngâm dơ tay lắc đầu:

– E rằng đối phương cũng nghĩ tới chuyện này, chúng chỉ chờ ta xuất quân tập kích mà thôi. Ngươi có thấy chúng tiến quân rất chậm rãi, mất hai tháng mới tới được đây không? Làm thế chính là để tiết kiệm sức lực cho binh sĩ. Đừng vội, cứ chờ đi. Đợi thành lũy này từ từ rút máu của chúng, khi đấy chúng mới thực sự mệt mỏi. Chúng ta lựa thời phá trại không khó.

Dương Tú nói xong liền quay ngược trở vào trong giao phó lại cho cho phó tướng:

– Phó tướng, thay ta chỉ huy trên lũy. Kẻ địch sẽ sớm đánh thăm dò thôi, cứ bình tĩnh ứng phó. Dương Dũng, chúng ta lui về đại doanh, xem lại tuyến đường hậu cần của chúng, lên biện pháp đối phó.

– Mạt tướng tuân lệnh.

Đúng như những gì Dương Tú đã dự đoán, quân Minh sau vài canh giờ nghỉ ngơi, cũng bắt đầu tổ chức những nhóm nhỏ tấn công thăm dò. Khu rừng yên bình bắt đầu vang lên những tiếng hô hào chém giết lạ lẫm.

Trong lúc Lý Ngạn Thành ở đại doanh đang hau háu nhìn trận chiến mở màn tìm kiếm công trạng cho mình, thì ở Khâm Châu, Trần Hiếu cũng dẫn theo hai trăm người, cùng đống hàng hóa ngồi trên những chiếc thuyền nhỏ cập bờ trước cổng một thủy trại giữa khu đầm lầy ven cửa biển Khâm Châu.

Thủy trại được dựng trên một trong vô số bán đảo ở vùng cửa biển Khâm Giang, vị trí không quá bí mật nhưng hành tung của đám người trong thủy trại lại cực khó nắm bắt do hệ thống luồng lạch và đầm lầy ở đây. Thủy trại không quá kiên cố, phía bắc hướng vào đất liền toàn bộ đều dựng bằng lũy gỗ đơn giản không đủ kiên cố để người và vật tư có thể luân chuyển trên lũy. Dọc lũy có vài tháp canh có từ ba tới bốn tên lính canh gác. Cánh cổng trại bằng thân những cây gỗ cỡ bắp tay ghép lại không có vẻ gì là chắc chắn.

Phần chính của thủy trại hoàn toàn hướng biển với cả chục cầu tàu leo đậu tới mấy chục chiến thuyền lớn nhỏ. Còn trên bờ chỉ có một gian nhà lớn ở trung tâm và chút lán trại dựng bằng gỗ, lợp mái rơm. Dường như phần lớn hải tặc ở đây vẫn thường xuyên ở lại trên tàu thuyền để đảm bảo thuyền bè luôn trong tình trạng sẵn sàng ra khơi, chỉ có số ít hoặc thay phiên lên bờ ở trong các lán trại.

Nhìn quy mô và bố trí thế này có thể hiểu một phần vì khu vực cửa biển này thiếu những cây gỗ lớn để dựng một thủy trại kiên cố, một phần có vẻ như chủ nhân của thủy trại này, “Hải Vân bang” chủ đích làm như thế để dễ dàng rời bỏ thủy trại, giảm thiểu thiệt hại khi cần để đối phó với những cuộc truy quét của quan binh.

Trần Hiếu thừa nhận, đối với một toán cướp trong thời kỳ nhạy cảm, khi triều đình đang đẩy mạnh truy quét các thế lực cát cứ và giặc cướp thì cách bài trí này rất hợp lý. Không tội gì phải trọi cứng với quan binh làm gì, bảo toàn được thực lực mới là quan trọng nhất.

Vào tới thủy trại cũng là lúc màn đêm buông xuống. Giữa khu đầm lầy trong bán kính cả trăm dặm chỉ có thủy trại này là nổi bật lên với hàng trăm ánh đuốc, chậu lửa trong đêm tối. Trần Hiếu cởi áo tơi để lộ ra giáp phục của Khâm Châu vệ rồi đường hoàng dẫn theo mười người bước giữa hai hàng hải tặc để tiến vào gian nhà chính được dựng trên các cọc gỗ giống như nhà sàn. Số còn lại đều lỉnh kỉnh khiêng theo từng thùng hàng tới trước gian nhà chính.

Thủy trại đơn giản, không gần thành trấn lớn nào nhưng đồ dùng trong gian chính lại khá đầy đủ, thực phẩm, chén bán đều rất đa dạng. Thậm chí có cả hơn mười nô tì đang đi lại đứng phục vụ hai bên. Có lẽ tất cả những thứ này đều là chiến lợi phẩm do chúng cướp mà có được.

Tên thủ lĩnh và Trần Hiếu dù chưa gặp mặt bao giờ, cũng chẳng thân quen nhưng vừa chạm mặt, hắn đã đon đả bước từ chủ vị xuống, hai tay đưa ra hồ hởi:

– Haha Quan nhân, quan nhân, bọn ta chờ ngài tới đã lâu. Từ khi nhận được tin tức Lý Chỉ huy sứ cho người tới có điều muốn giao phó, ta sốt sắng mãi không thôi. Nhưng …. hình như chúng ta chưa gặp nhau, không rõ ngài là….?

Trần Hiếu liền quan cách đưa ra một tấm thẻ bài nói:

– Ta là Trần Hiếu, lĩnh chức Bách Hộ trong Khâm Châu vệ. Đây là quan điệp của ta nếu thủ lĩnh cần kiểm tra.

Tên thủ lĩnh mắt liếc nhanh xuống tấm thẻ bài thấy đúng là quan điệp trong Khâm Châu vệ, hắn mới cởi bỏ cảnh giác, liên tục xua tay ra vẻ bản thân không có ý kiểm tra nói:

– Không dám, không dám. Chỉ là từ lúc nhận được tin nhắn Lý đại nhân cử người tới có việc muốn giao phó, ta còn lo lắng không biết người tới là ai. Việc của Chỉ huy sứ bọn ta thật không dám trễ nải. Trần Bách hộ lần đầu gặp mặt nên ta có chút chưa quen mà thôi. Chứ không có ý nghi ngờ gì. Thất lễ rồi, thất lễ rồi.

Trần Hiếu cố chìa thẻ bài cho đối phương nhìn rõ để hạ bớt cảnh giác rồi mới cất ngược vào ngực áo, vẫn nghiêm mặt nói:

– Không phải tự nhiên mà Hải Vân bang được lớn mạnh, thủ lĩnh lo lắng là có lý. Điều này là việc nên làm. Không phải các Thiên Hộ đã theo Chỉ Huy sứ đi thảo phỉ thì đã không tới lượt một Bách Hộ như ta tới đây. Nếu không còn vấn đề gì, chúng ta có thể bàn chuyện được rồi chứ? Thời gian ta rời nhiệm sở cũng không được bao lâu nữa.

Tên Thủ lĩnh vội chìa tay ra mời niềm nở:

– Không dám, không dám. Mời Trần Bách hộ, chúng ta ngồi xuống rồi nói.

– Mời thủ lĩnh.

Trần Hiều gật đầu cũng đưa tay ra mời lại cho phải phép, hắn ra hiệu cho người của mình có thể ngồi xuống bên trái rồi bản thân cũng về chiếc bàn thấp ở hàng trên cùng ngồi xuống. Đối diện phía bên kia là đám đầu lĩnh của Hải Vân bang, phía sau lưng còn chục tên hải tặc đứng sát vách, hông dắt những cây đao đen đúa vừa để đề phòng, vừa để tạo uy thế.

Hai hàng nô tỳ theo tín hiệu của tên Thủ lĩnh lần lượt bước ra phục vụ đồ ăn thức uống, đợi bọn họ rút đi, tên thủ mở lời:

– Nghe nói Chỉ huy sứ đại nhân đã viễn chinh được hơn hai tháng, không biết tình hình chiến sự thế nào rồi? Trần Bách Hộ có thể tiết lộ một chút được chăng?

Trần Hiếu chắp tay lên cao rồi điềm tĩnh trả lời:

– Việc quân cơ ta không thể nói nhiều, nhưng thủ lĩnh cứ biết chiến sự đang hồi căng thẳng, thời cơ lập công trạng đang ở ngay trước mắt chủ tướng. Chỉ cần có công trạng này, ngài ấy có thể được chuyển lên Ngũ Quân Đô Đốc phủ. Khi đó, người dưới chúng ta cũng sẽ được thơm lây. Có điều, để làm được việc đó, Chỉ huy sứ cần các vị giúp một tay. Đây cũng chính là lý do hôm nay ta tới đây theo phân phó của chủ tướng.

Tên thủ lĩnh tỏ ra hứng thú:

– Ô, chuyện là thế nào? Xin Bách hộ đại nhân nói rõ hơn. Hải Vân bang sẽ cố hết sức.

Trần Hiếu trầm ngâm rồi chậm rãi nói:

– Chiến sự hiện đang tới hồi quyết liệt. Hang ổ của kẻ phản loạn đã ở ngay trước mắt đại quân. Nhưng có một vấn đề khiến Chủ tướng của bọn ta phải lo lắng. Đấy là hang ổ của bọn cướp ngay gần trấn Lạng Sơn của An Nam, khi tình thế nguy ngập, Chỉ huy sứ lo rằng đám phản loạn kia sẽ bỏ chạy về phía nam. Rừng núi mênh mông, nếu chúng làm thế thì rất khó để chủ tướng có thể bắt gọn bọn chúng về báo công. Vì vậy, chủ tướng muốn có một lực lượng vòng ra sau bọc hậu, chặn đường lui của đám phản loạn. Đấy là lý do, trước khi làm được điều này, đại quân vẫn chậm rãi tiến công để câu thêm thời gian.

– Chẳng lẽ Lý Chỉ huy sứ muốn bọn tiểu nhân vòng ra sau đám phản loạn kia. Điều này là bất khả thi, Long Châu cách cửa biển cả ngàn dặm, đám tiểu nhân không thể vào sâu đất liền như thế.

Tên thủ lĩnh nhíu mày suy đoán rồi lắc đầu về tính bất khả thi của kế hoạch. Nhưng Trần Hiếu mỉm cười dơ tay ra ngắt lời hắn nói tiếp:

– Thủ lĩnh hiểu sai rồi. Việc ngài nói đúng là bất khả thi. Cái Chỉ huy sứ muốn là người Tráng ở Thượng Tả sẽ giúp chủ tướng chặn đường lui của phản quân. Người Tráng ở đây vốn bị đám phản loạn cướp mất khu vực sinh sống, đã có sẵn bất mãn. Chuyện này chủ tướng đã thu xếp xong xuôi, một số vị tộc trưởng đã đồng ý giúp đỡ chúng ta. Đại sự nhất định sẽ thành.

Tên thủ lĩnh nghi hoặc:

– Nói vậy, không biết Chỉ huy sứ đại nhân còn cần Hải Vân bang giúp đỡ điều gì?

Trần Hiếu mỉm cười phất tay ra ngoài, lập tức có bốn binh sĩ khiêng hai thùng hàng lớn vào trước mặt những người trong gian nhà. Hai thùng hàng vừa mở ra, tức thì đám hải tặc đều tỏ ra bất ngờ và không giấu được sự thèm thuồng. Một thùng đầu tiên là hơn mười thanh đao mới toanh với lưỡi đao ánh lên từng tia hàn quang sắc bén, toàn thân đao còn được bôi mỡ để chống gỉ bóng loáng. Một thùng là năm cây nỏ cùng hơn trăm mũi tên mới tinh. Toàn bộ đều là hàng quân dụng, còn nguyên con dấu của binh bộ trên cán đao. So với trang bị của đám hải tặc ở đây thì đúng là một trời một vực.

Trần Hiếu chỉ tay về số binh khí bình tĩnh giải thích:

– Vấn đề hiện tại là bọn ta cần chuyển số vũ khí này vòng ra sau trấn Vạn Ninh của An Nam rồi giao cho người Tráng ở khu vực biên giới. Chỉ huy sứ cho rằng, Hải Vân bang quen biết rộng rãi, thông thạo luồng lạch, việc này không phải thủ lĩnh thì không còn ai có bản lĩnh này. Đương nhiên, chuyện thành công, quyền lợi của Hải Vân bang cũng không thiếu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-ma-chung-dao.jpg
Tâm Ma Chủng Đạo
Tháng 1 25, 2025
ngu-thu-tat-ca-deu-la-than-thoai-cap-theo-tru-ma-ve-dao-bat-dau.jpg
Ngự Thú Tất Cả Đều Là Thần Thoại Cấp, Theo Trừ Ma Vệ Đạo Bắt Đầu
Tháng mười một 29, 2025
trinh-quan-de-nhat-hinh-an-quan.jpg
Trinh Quán Đệ Nhất Hình Án Quan
Tháng 1 31, 2026
dai-thua-huong-luyen-khi-dao-khiem-ta-truc-tiep-lua-chon-diet-the
Đại Thừa Hướng Luyện Khí Xin Lỗi? Ta Trực Tiếp Lựa Chọn Diệt Thế
Tháng 12 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP