Chương 351: Trận chiến mới.
Trong thời kỳ tình trạng quan liêu còn chưa hoàn thiện, việc thi cử còn chưa tuyển được mấy người tài, nho sĩ vẫn còn thờ ơ với triều đại mới. Quan viên được đề bạt đôi khi chỉ là phần thưởng cho những đại hào tộc có chút công lao, triều đình lợi dụng họ để tạm ổn định tình hình địa phương. Quan viên thời đại này vì thế phần nhiều không quá quan tâm tới trong giới giang hồ, ai là kẻ đứng đầu địa bàn mình quản hạt, thứ họ muốn nhất là quyền và lợi của những kẻ giang hồ mang tới. Chỉ cần kẻ đó không chống đối, nếu phục tùng họ nữa thì càng tốt.
Phùng Mặc Lăng lăn lộn chốn quan trường ở Khâm Châu bao năm, dù chỉ là bộ đầu nhưng hắn nắm rõ tâm lý của cả quan phủ. Những kẻ không mong gì hơn địa phận mình quản lý được quy củ và yên ổn. Ít nhất là trong mắt quan trên phải được như thế. Hàng năm, kiếm thêm vài kẻ trộm gà trộm chó làm thành tích là đủ. Phần lớn bọn họ tin rằng, chỉ cần cung phụ tốt vị đại nhân nào đó đang chống lưng cho họ là đủ, con đường phía trước của họ không thăng quan thì cũng phát tài.
Thế nên, khi Khâm Châu được một đêm hoảng loạn, thậm chí còn hơn những gì lão tưởng tượng. Đám trộm cướp ở thành Đông, thành Bắc khi địa bàn mất đi thủ lĩnh, chúng được thể bùng lên hoành hành. Phùng Mặc Lăng liền biết đã đến lúc dừng của cuộc đấu này. Lại nhận được Kỳ Tử từ tay Cửu Tứ mang tới, lão cũng biết mình phải làm thế nào.
Tìm kẻ tử tù có sẵn, đem hắn ra làm dê thế tội, để Kỳ Tử lật lại lời khai. Trần Hiếu được giải oan, danh tiếng của Khương Dật Phong trong nội thành Khâm Châu đã không thể thối hơn. Hiện giờ, ngoài Trần Hiếu chẳng còn ai đủ khả năng để nhanh chóng ổn định đám giang hồ trong Khâm Châu nữa. Đại quân lại sắp xuất chinh, quan phủ chắc chắn sẽ phải nhượng bộ. Phùng Mặc Lăng biết chắc cách này của hắn sẽ thành công.
Ba ngày sau, quả thực Trần Hiếu và đám huynh đệ Cô Nhi bang bị bắt hôm bạo loạn đều được thả, Đại Cẩu tới đón hắn ở cổng nhà giam. Thấy Trần Hiếu nó muốn nhào tới nhưng không ngờ lần này nó lại chậm chân. Trịnh Tẩu không biết lấy can đảm ở đâu đã nhào tới trước, giành phần ôm ghì lấy người Trần Hiếu. Đại Cẩu ngẩn tò te bị Uyên Nương túm cổ áo kéo lại.
Trần Hiếu cũng bất ngờ, hắn cười tươi rạng rỡ nói đùa:
– Trịnh Tẩu, ta chỉ vào đại lao có mấy hôm thôi mà. Mọi người ở ngoài chịu nhiều vất vả rồi.
– Yên Chi. Tên ta là Trịnh Yên Chi.
Trịnh Tẩu gục mặt trong ngực Trần Hiếu, lần đầu tiên nàng nói ra tên thật của mình. Xung quanh ngỡ ngàng, Trần Hiếu cũng ngờ ngàng. Hắn cử động máy móc, bối rối không biết phải làm thế nào. Hắn vừa mới cựa mình một chút, Trịnh tẩu đã lên tiếng:
– Đừng nhúc nhích.
Trần Hiếu không hiểu sao bản thân liền tự động đứng im như tượng sau lời Trịnh Tẩu nói. Không một chút phản kháng. Hắn nào biết, Trịnh Tẩu sau phút bốc đồng để cảm xúc lấn át hiện giờ đang không dám đối diện với chuyện mình vừa làm ra thế nào? Thành ra cứ phải gục đầu trong ngực hắn như thế để trốn tránh thế giới bên ngoài. Như thể chỉ cần nàng không nhìn thấy những ánh mắt xung quanh là những ánh mắt kia cũng không còn tồn tại.
Trần Hiếu gian nan một mình đối diện với hàng chục cặp mắt của đồng đội đang trợn tròn bủa vây xung quanh nhìn hắn và Trịnh Tẩu, kèm thêm những tiếng cười khúc khích. Đang thế bí, may mà có Uyên Nương đứng ra ứng cứu, phá vỡ bầu không khí gượng gạo:
– Các ngươi còn đứng ngẩn ở đây à? Ra tù rồi thì mau về dọn dẹp đi, người ở lại bọn ta làm quần quật mấy hôm nay rồi. Không nhanh, đợi tuyết rơi là cả đám chết cóng với nhau đấy.
– Để tý nữa thôi Uyên Nương, cho bọn ta xem thêm một tý.
Nhiều tên chân rời đi nhưng mắt còn đầy tiếc nuối ngoái lại nhìn cảnh thân mật kia, Uyên nương xua tay như đuổi gà mới đuổi được họ đi về, nàng bỏ qua luôn Trịnh Tẩu lại hướng về Trần Hiếu nghiến răng rít lên:
– Cả ngươi nữa, có kế hoạch như thế sao không báo ta trước. Biết trong miếu hoang bị đốt mất bao nhiêu đồ đạc, chăn màn không hả? Đều là tiền cả đấy, giời ơi là giời. Ngươi mau nghĩ cách bù lại cho ta.
Có cơ hội, Trịnh Tẩu nhanh chóng thoát ra khỏi ngực Trần Hiếu nói nhanh rồi muốn lủi đi:
– Uyên Nương, ta về miếu trước, ở đó cần người chỉ đạo việc thu dọn.
Trần Hiếu tránh ngón nay búp măng thon thả của Uyên Nương nói với theo:
– Trịnh Tẩu…à không Trịnh Yên Chi, đợi chút, chúng ta cùng về. Uyên nương, báo trước để cô dọn dẹp thì lộ hết. Đốt đi vừa hay chúng ta có một miếng đất trống, giờ có thể xây gì tùy thích. Ta hứa sẽ cho Đại Lực một miếng đẹp để dựng nhà hỏi cưới cô.
Uyên Nương mặt liền rạng rỡ, còn hơi ửng đỏ hí hửng hét lên:
– Thật không? Hai người, chờ ta với. Mà Trịnh Yên Chi cái gì, tên ngốc. Phải nói là Yên Chi cô nương, nói nhẹ nhàng chút, nghe rõ chưa?
– Rồi rồi, ta biết rồi. Yên Chi cô nương. Được chưa.
Trần Hiếu gật đầu lia lịa như để tránh mọi phiền hà, chỉ cần Uyên Nương nói gì là hắn làm ngay. Uyên Nương thấy Trịnh Tẩu cúi gằm mặt nhìn đường muốn bước nhanh về miếu hoang thì háy mắt, tủm tỉm trêu ghẹo:
– Bất ngờ thật. Trịnh Tẩu, chiêu của cô hôm nay lợi hại lắm.
– Cô vừa nhắc ta phải gọi là Trịnh Yên Chi cơ mà?
Uyên nương cụt hứng quay ra Trần Hiếu như kẻ ngốc chán ghét nói:
– Yên Chi là tên để cho ngươi gọi. Còn bọn ta vẫn phải gọi như cũ. Đúng không? Trịnh Tẩu cô nương.
– Hai người phiền quá. Ai thích gọi sao thì gọi. Chúng ta nhanh về thôi.
Trịnh Tẩu mặt mũi đỏ bừng không dám ngẩng lên, bước càng nhanh hơn. Uyên Nương cười hóm hỉnh huých vai Trần Hiếu một cái rồi nhanh chóng đuổi theo.
Chứng kiến toàn bộ cảnh vừa rồi, nhìn bọn họ vui vẻ rời đi, trong một chiếc kiệu hoa ven đường, Uyển Nhi khẽ thở phào nhưng lòng lại rối loạn. Gương mặt xinh xắn trở lên buồn bã. Thu Mai bên cạnh thở dài, vỗ vai an ủi:
– Haizzzz số mạng của ca cơ chúng ta là như thế, chẳng thể tự do tìm kiếm hạnh phúc cho mình. Đối với chúng ta, đây là thứ xa xỉ. Đừng buồn nữa, ta nhìn Trần Hiếu vẫn chưa thích nàng ta đâu, hắn chỉ đang cảm kích mà thôi. Chúng ta về đi, không thể ra ngoài quá lâu được, thời gian lão Hàn cho đã sắp hết rồi.
“Ừm” giọng như nghẹ lại, Uyển Nhi chẳng thể nói được gì, chỉ khẽ gật đáp lại.
Chiếc kiệu được bốn phu kiệu khiêng lên, nhanh chóng hòa lẫn vào con phố dần nhộn nhịp trở lại. Nhưng vẫn không thiếu những tốp lính đi lại tuần tra, thậm chí xu hướng còn nhiều lên. Báo hiệu thời điểm xuất chinh dần tới gần.
Năm Hồng Vũ thứ năm, người Miêu, người Dao một lần nữa lại nổi dậy. Vua sai đô đốc Tôn Cảnh và Đô đốc Kim Triều Hưng chia quân đi đánh dẹp. Tôn Cảnh phụ trách dẹp loạn ở Hồ Nam, Kim Triều Hưng phụ trách dẹp loạn ở Quảng Tây.
Trong đó, Kim Triều Hưng trực chỉ trước lấy Tư Lãng phủ, Tả Giang châu sau phối hợp cùng Tôn Cảnh thành thế đầu đuôi khóa chặt bình định Hồ Nam. Cuối cùng, phối hợp với quân đội người Duy Ngô Nhĩ dưới quyền Ha Lặc Ba Sĩ tiến vào bình định Quý Châu. Chỉ chừa lại một góc Vân Nam hiện do Lương vương Ba Táp Lạt Ngõa Nhĩ Nhật và tập đoàn Đoàn thị thống trị.
Phó tướng của Kim Triều Hưng là Phùng Tín Dũng được điều tới Khâm Châu đốc quân, vận chuyển lương thảo cho đại quân ở phía Tây Bắc. Đồng thời, lĩnh một cánh hai vạn quân khác phối hợp cùng Khâm Châu vệ trực chỉ Long Châu và Thượng Tư Châu dẹp yên biên thùy. Tổng quân số 24000 quân. Lý Ngạn Thành chỉ huy sứ Khâm Châu vệ xuất chinh chính là theo cánh quân này.
Lý Ngạn Thành cũng biết mục tiêu của cánh quân mà hắn theo là gì, cũng biết nếu thực sự hậu duệ Đại Chu còn sống, bắt được kẻ này sẽ là công lao lớn. Còn không thì cũng được cái công diệt phỉ. Chuyến này hắn rất tự tin, vì theo những gì hắn biết, trong đội ngũ đối phương có không ít nội gián do nhà Minh cài vào. Đã nắm rõ lực lượng đối phương, trong tay đại quân đông hơn tới bốn lần. Lý Ngạn Thành tin rằng đây là cánh quân tác chiến dễ dàng nhất mà lại có cơ hội lập công lao lớn nên đã dụng mọi cách để xin đi theo.
Mong ước của Lý Ngạn Thành cuối cùng cũng thành sự thật, ngày xuất quân cuối cùng cũng tới, hắn cùng Khâm Châu vệ theo đại quân hướng về phía tây. Chỉ để lại Khâm Châu một thân tín cùng Phùng Mặc Lăng cùng hơn ngàn quân canh giữ. Bằng điều này, người ta có thể thấy rõ, lão Phùng đã hoàn toàn bị gạt bỏ ra khỏi mọi kế hoạch của Lý Ngạn Thành và đám quan viên khác.
Phùng Mặc Lăng đã hoàn toàn hóa thành con cừu đen lạc giữa đàn.
Trong khi đó, phía Tây Nam Long Châu, Thái Ngạn Văn cũng biết tới chuyện đại quân nhà Minh xuất chinh. Nhìn mảnh giấy được đưa tới, bên trong ghi cái tên không mấy nổi bật, Thái Ngạn Văn hừ nhẹ:
– Phùng Tín Dũng? Chỉ là cấp phó của Kim Triều Hưng. Hừ, Dương tướng quân nói xem, có phải chúng ta trong mắt chúng chỉ là phường sâu bọ không đáng để ý tới?
Dương Tú trong bộ giáp gọn gàng, hai tay xem mảnh giấy cũng phải thừa nhận:
– Đại nhân nói đúng, chúng đang coi thường chúng ta. Nhưng suy cho cùng chúng có cơ sở để nghĩ như thế. Chỉ là, không ai ngờ được, chúng ta mấy tháng qua đã thay đổi rất nhiều. Lần này, chúng sẽ ăn phải quả đắng.
Thái Ngạn Văn mỉm cười, nhìn Dương Tú, Dương Dũng đầy quyết tâm:
– Dương Tú, Dương Dũng tướng quân. Nếu đã không tiếp tục giấu tung tích được nữa. Vậy, hãy dùng trận này để dõng dạc tuyên bố cho cả thiên hạ được biết, Đại Chu vẫn còn. Để chí sĩ thiên hạ từng chịu ơn tiên đế biết đường mà theo về. Xin Đại Vương hạ chỉ, cho Dương Tú, Dương Dũng tướng quân lĩnh binh quét sạch giặc thù.
Thái Ngạn Văn hướng về Trương Sĩ Tôn vái dài chờ đợi. Trương Sĩ Tôn trước giờ mọi quyết định đều nghe theo Thái Ngạn Văn nên hắn không ngần ngại đứng lên đưa ra lệnh tiễn, quyết đoán ra lệnh:
– Lệnh, Dương Tú làm chủ, Dương Dũng làm phó, thống lĩnh toàn bộ 6000 tráng sĩ Đại Chu ta phá tan giặc Minh đang kéo tới. Quyết dùng trận này dương danh, từng bước giành lại thiên hạ.
Dương Tú, Dương Dũng chờ đợi ngày này đã lâu, họ hừng hực khí thế, máu dồn lên khiến mặt đỏ gay, cả hai đồng loạt quỳ xuống chắp tay hô lớn nhận mệnh:
– Chúng mạt tướng lĩnh mệnh. Xin thề, quét sạch giặc Minh, quyết giành lại thiên hạ cho Đại Chu. Đại vương vạn tuế, vạn vạn tuế.
– Xin thế, quét sạch giặc Minh, quyết giành lại thiên hạ cho Đại Chu.
– Xin thế, quét sạch giặc Minh, quyết giành lại thiên hạ cho Đại Chu.
Hàng trăm binh sĩ trang bị cung nỏ đầy đủ bên ngoài cũng đồng loạt hô lớn lấy khí thế. Tiếng hô vang vọng núi rừng, khiến chim muông tán loạn. Càng khiến hơn hai mươi tên người Hán mặt mũi lấm lem đang quỳ dưới cây đại kỳ lớn thêm run rẩy. Các đao phủ phía sau chúng cũng lần lượt tiến lên không ngần ngại lấy đầu và máu của chúng làm lễ tế cờ cho đại quân của mình xuất chinh.