Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
than-y-xuong-nui-bat-dau-bi-tuyet-sac-dai-tieu-thu-day-nguoc.jpg

Thần Y Xuống Núi: Bắt Đầu Bị Tuyệt Sắc Đại Tiểu Thư Đẩy Ngược

Tháng 1 26, 2025
Chương 945. Địa Cầu, gia hương! Chương 944. Bản nguyên giới, tấn giai!
662c5d8615ac6fead692c10f9f648cc8

Hokage: Từ Uzumaki Kushina Bắt Đầu Làm Phản Đồ

Tháng 1 15, 2025
Chương 596. Đại kết cục Chương 595. Thần Thụ trái cây tranh đoạt chiến
ta-kiem-tien-nu-do-doa-ma-hau-thuc-tinh-doc-tam-thuat.jpg

Ta Kiếm Tiên Nữ Đồ Đọa Ma Hậu Thức Tỉnh Đọc Tâm Thuật

Tháng 1 24, 2025
Chương 91. Hiện đại thiên phiên ngoại Chương 90. Phi thăng
one-piece-chi-toi-cuong-bang-long.jpg

One Piece Chi Tối Cường Băng Long

Tháng 1 22, 2025
Chương 749. Thủ Hộ Giả, Loya! Chương 748. Từ Ma Thú Thế Giới - World of Warcraft mang đi đến cùng là cái gì
tu-tien-tu-trong-thay-ky-ngo-bat-dau.jpg

Tu Tiên: Từ Trông Thấy Kỳ Ngộ Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 236. Quay về Thiên Vũ Châu! Chương 235. Xâu giết Thánh tử!
toan-cau-phe-tho-ta-khai-ruong-ra-dinh-cap-cho-tranh-nan.jpg

Toàn Cầu Phế Thổ: Ta Khai Rương Ra Đỉnh Cấp Chỗ Tránh Nạn

Tháng 12 8, 2025
Chương 0: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 784: Đại kết cục, ngươi thế giới ( 2 )
15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b

Bắt Đầu Vô Tận Thiên Phú, Ta Bắt Đầu Rút Đến Thăng Cấp

Tháng 1 16, 2025
Chương 260. Chương cuối Chương 259. Lúng túng thực lực
truong-sinh-co-dao-theo-luyen-ra-si-tinh-co-bat-dau.jpg

Trường Sinh Cổ Đạo: Theo Luyện Ra Si Tình Cổ Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 672. Kết cục Chương 671. Chém giết Vĩnh Dạ Đạo Chủ
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 326: Cách Vật Trí Tri - Cách vật viện.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 326: Cách Vật Trí Tri – Cách vật viện.

– Nói vậy là đệ mới ở chỗ Đỗ Tử Bình về? Đệ muốn Đỗ Khiết đảm nhận trọng trách đánh dẹp phỉ tặc này?

Bữa cơm xong xuôi, Lê thị biết ý rời đi, để lại Quốc Toản cùng Trần Kính người ngả ra gối, người ngồi duỗi chân trên phản gỗ cùng ấm trà và khay trầu thoải mái trò chuyện. Quốc Toản gật gù:

– Đúng thế, dùng cách này để tách Đỗ gia ra khỏi các vọng tộc khác. Lê tộc cũng đã bị huynh kìm chế. Theo đệ, dùng cách này để phân hóa bọn chúng là cách tốt nhất, đem lại lợi ích lớn nhất cho huynh.

Trần Kình hiểu tâm ý này, nhưng ánh mắt vẫn hiện lên vẻ hung ác:

– Hừ, ta còn đang định mai tìm Đỗ Tử Bình tính sổ cái chuyện hắn biết mà không báo. Đệ tới rồi thì ta bỏ qua vậy. Cầm lấy.

Trần Kính tung một tấm hổ phù về phía Quốc Toản, bắt được hổ phù, Quốc Toản ngơ ngác hỏi:

– Huynh cho đệ quân à?

Trần Kính gật đầu:

– Phải, là một quân Thánh Dực ở Thiên Trường, ta đã điều chúng vào Hà Hoa. Ta biết quân đội các nơi khác đệ đều đã có kế hoạch cụ thể, không tiện rút ra. Cánh quân này giao lại cho đệ, cứ thỏa sức mà làm, có hổ phù này, đệ có thể huy động quân lương ở các châu phủ quân đội đi qua. Trừ Sư Hiền ra, chỉ cần làm trong âm thầm, muốn giết ai thì cứ giết.Ta không hề nói chơi. Những đệ cũng cần cẩn thận, bằng cách này hay cách khác, bọn chúng sẽ cắn trả chứ không chịu ngồi yên đâu.

Quốc Toản vô tư cất hổ phù vào trong ngực, lần này có khá hơn một chút nhưng vẫn như thường lệ hắn chẳng nói một câu cảm ơn, tiếp tục câu chuyện:

– Đệ xin, chuyện này đệ cũng đã nghĩ tới, cuộc chiến này sẽ rất khốc liệt. Nhưng vừa khéo là cơ hội tốt để chặt bớt tay chân của bọn chúng trước khi triều đình ra đòn quyết định. Huynh yên tâm, chỉ cần chúng không công khai đánh vào Ngự Thiên thì muốn hạ gục đệ là điều nằm mơ nói mộng. Nói chuyện của chúng ta đi, chỗ đảo Chàng Sơn thì sao? Huynh định thế nào rồi?

Trần Kính tìm tư thế thoải mái, đưa chén trà lên nhâm nhi, liếc Quốc Toản một cái rồi như chịu thua nói:

– Ta bảo Lê Giốc phối hợp với người của đệ rồi. Cũng đổi tên nó thành Thanh Lân đảo. Mà ta hỏi thật, đệ cứ nhất định phải kéo ta vào làm chung à? Ta hết tiền rồi, đệ có hiểu không? Chỗ công xưởng vì mấy phần thưởng của đệ mà ta tốn thêm không ít tiền. Nhưng công nhận, khả năng sáng tạo của công tượng thật đáng phục.

Quốc Toản nhún vai bĩu môi không coi lời của Trần Kính ra gì nói:

– Có thực mới vực được đạo là vì thế. Đệ cũng rất muốn tự mình qua công xưởng xem tận mắt một chuyến, nhưng đành để dịp sau vậy. Còn chuyện lập thủy trại ở Thanh Lân đảo huynh nhất định phải tham gia. Đệ tự mình làm cũng được, nhưng như thế chẳng khác nào đệ đang xây dựng chỗ đứng cho riêng đệ vậy. Quá nguy hiểm. Mà trên hết, huynh biết chuyến đi biển vừa rồi đệ thấy điều gì không?

Nhìn bộ dạng Quốc Toản nhổm dậy đầy hưng phấn, Trần Kính không muốn bản thân mắc mưu nên vẫn giữ tâm trạng điềm tĩnh hỏi:

– Đệ thấy điều gì?

Quốc Toản phấn khích:

– Rộng lớn. Biển cả quá rộng lớn. Còn quá nhiều thứ ngoài đó là bí ẩn với chúng ta. Khi đó đệ mới ngộ ra, huynh có bao giờ thắc mắc vì sao Diệp Điều (Java) Thiện (Miến Điện) Thiên Trúc (Ấn Độ)…. Có thể dong thuyền tới chỗ chúng ta buôn bán trong khi chúng ta lại mờ tịt, chưa từng rời khỏi vùng biển an toàn của Đại Việt không?

Trần Kính thản nhiên trả lời:

– Chẳng phải quá rõ ràng à? Vì tiền. Chúng ta đâu đủ tiền để đầu tư, đóng những con thuyền lớn đi biển, cũng đâu đủ sức tổ chức hạm đội lớn đủ sức đi xa. Hao tốn biết bao nhiêu mà kể, trong khi chưa biết có đem lại lợi ích gì không, quốc khố lại đang trống rỗng?

Quốc Toản bò trộc dậy, hồ hởi:

– Đám ngoại quốc kia cũng tốn kém như thế, nhưng vì sao chúng vẫn đi? Đáp án chỉ có một, đấy là tiền. Tốn kém, nguy hiểm nhưng chúng vẫn bất chấp ra khơi, chưa từng từ bỏ. Có đầu tư mới có thu hoạch, “Lợi nhuận gấp đôi thì mạo hiểm, lợi nhuận gấp 5 thì liều cả tính mạng”. Bản chất của thương nhân chính là như thế. Điều đó chứng tỏ, những chuyến đi này mang lại cho chúng nguồn lợi khổng lồ, đủ để chúng chấp nhận mạo hiểm ngoài kia. Bọn chúng ưa chuộng trà, lụa, gốm của chúng ta, chắc hẳn những thứ này mang lại giá trị rất lớn. Nếu vậy chúng ta mang được trà, lụa, gốm tới chỗ chúng để bán thì lợi nhuận sẽ lớn thế nào? Quốc khố khi đó lại đầy ắp tiền, có khi chả cần thu thuế ruộng nữa vẫn dư sức tiêu. Huynh không thấy kích thích à?

Trần Kính thực lòng cũng cuồn cuộn nổi sóng, đạo lý đơn giản này mà không ngờ xưa nay hắn chưa từng để ý tới. Nhưng như lo sợ bị Quốc Toản lừa vào tròng, hắn vẫn một vẻ điềm nhiên, còn trừng mắt đưa tay muốn gõ đầu Quốc Toản, ra bộ dáng huynh trưởng dạy dỗ tiểu đệ:

– Mới có mấy tháng, ra biển một chuyến mà trong mắt đã chỉ thấy mấy đồng tiền thối. Đệ còn thiếu tiền à?

Quốc Toản ra vẻ chưng hửng bĩu môi:

– Gớm, huynh lúc nào cũng kêu hết tiền mà giờ cũng biết chê tiền thối? Đệ đang phải cật lực kiếm tiền để lo cho kế hoạch của chúng ta đây, nếu huynh chê tiền thì cứ đem cho đệ. Trần Kính đại ca, ngoài tiền tài, việc đi biển sẽ giúp chúng ta cải tiến kỹ thuật đóng tàu, cải thiện sức chiến đấu của thủy quân, có hạm đội mạnh luôn là một việc tốt để bảo vệ bờ cõi, chưa kể tới tri thức mang lại. Đệ được xem tàu của đám ngoại thương rồi, tàu của chúng có thứ gọi là long cốt, nhờ đấy mà khả năng chống chịu sóng gió của tàu thuyền vượt xa chúng ta. Đệ nhất định sẽ cho người nghiên cứu thứ này. Tới lúc đấy huynh đừng có đòi chia phần.

Trần Kính xem chừng có vẻ Quốc Toản nói thật, không phải đang dụ dỗ hắn như nhiều vố trước đây. Hắn tặc lưỡi:

– Được rồi, được rồi, để ta xem xét. Chuyện này cũng không thể vội được.

Về khoản này thì Quốc Toản đồng thuận ngay:

– Huynh nói đúng, ra biển không hề đơn giản. Chúng ta phải từ từ đi từng bước, vội vàng hấp tấp chỉ tổ hao tiền tốn của, sẽ không nên công trạng gì.

Đang thoải mái trò chuyện, Nguyễn Chính lại từ ngoài cửa chắp tay nói vọng vào:

– Bẩm Điện Hạ, vương gia, bên ngoài có Chương Túc quốc thượng hầu và Đình Úy Tự Khanh đại nhân cầu kiến.

Quốc Toản thì mặc kệ để Trần Kính tùy ý quyết đinh:

– Mời hai vị đại nhân vào.

Trương Đỗ đi trước dẫn Trần Nguyên Đán theo vào gian khách. Lão Trương Đỗ thì thoải mái, không còn quá e dè khi ở Hoài Văn vương phủ, không như Trần Nguyên Đán vẫn còn giữ lễ chủ khách rất đúng mực.

Quốc Toản dù còn trẻ, nhưng so về tước vị còn cao hơn Trần Nguyên Đán, còn so về thứ bậc thì thôi, tính kỹ ra ở đây đều phải gọi hắn là ông trẻ hết.

Trần Nguyên Đán là cháu đời thứ 5 của Chiêu Minh Đại vương Trần Quang Khải, theo vai vế thì là em của Trần Kính. Nên đâm ra trừ Trương Đỗ, thì Trần Nguyên Đán dù lớn tuổi nhưng lại là út.

Nhưng Quốc Toản còn trẻ, hắn vẫn tỏ ra lễ phép mời trà mời trầu rồi mở lời:

– Không biết hai vị đại nhân đã muộn còn tới đây vì việc gì?

Trương Đỗ tự nhiên mở lời mà không cần phải chắp tay vái trước:

– Điện hạ, vương gia, người biết Linh Lung nghi chứ?

Trần Kính thì khỏi nói cũng biết, Quốc Toản thì cũng đã nghe tới gật gù bảo:

– Đại nhân nói tới dụng cụ của Đài Lang thái sử Cục lệnh Đặng Lộ? Nghe nói ngài ấy dùng thứ này để khảo nghiệm khí tượng trên trời, không việc gì là không đúng?

Trương Đỗ đầy phấn khích phụ họa:

– Đúng vậy, đây là thứ học vấn thần kỳ, lịch Hiệp Kỷ cũng từ đấy mà ra đời. Những học vấn này giúp ích rất nhiều cho việc tính toán, chia mùa vụ, đắp đê phòng lũ, dự đoán được cả thiên tượng.

Trương Đỗ nói tới đây thì lại tỏ ra tiếc nuối, vừa đưa tay về phía Trần Nguyên Đán, giọng não nề:

– Chỉ tiếc rằng, lâu nay thứ học vấn này ngày càng mai một, chẳng còn người theo học. Nắm bắt được những kiến thức này chỉ còn Băng Hồ huynh đây mà thôi, nhưng cứ thế này thì dù đã dốc sức soạn ra “Bách thế thông kỷ thư” e rằng cũng không thể ngăn cản được một môn học vấn nữa sẽ biến mất theo thời đại.

Trần Nguyên Đán hiệu Băng Hồ là người kế thừa học vấn của Đặng Lộ mà soạn ra Bách thế thông kỷ thư, được Trương Đỗ tâng bốc mở đường, hắn tỏ ra khiêm tốn:

– Trương huynh quá khen rồi. Đặng Cục lệnh kiến thức uyên bác, càng đào càng sâu không thấy đáy, thứ ta học được cũng chỉ là chút ít bên ngoài mà thôi. Nhưng quả thực những học vấn này quá đáng quý, nếu để mai một thật là đáng tiếc.

Trần Kính bên cạnh cũng không giấu được vẻ buồn bã, liên tục gật đầu đồng thuận, liên tục thở dài bất lực, liên tục nói “phải, phải” tiếc nuối. Quốc Toản bị cảm nhiễm bởi cả ba người trước mặt, cũng ủ ê chẹp miệng nói:

– Đáng tiếc, đúng là đáng tiếc. Môn học vấn hữu ích vậy mà không còn duy trì được bao lâu nữa.

Gian khách thoáng chốc trở lại với im lặng đầy khó xử, chẳng ai biết nên nói gì tiếp theo. Lão Trương Đỗ có chút nóng nảy nhìn vào Quốc Toản gặng hỏi:

– Vương gia, ngài chỉ thấy đáng tiếc là thôi à?

Quốc Toản tròn mắt gật đầu, vô tư đáp:

– Đúng thế, chuyện này nếu phải bỏ dở thì thật là đáng tiếc. Mấy khi được thấy Trương Sư bày kế, ta thực sự rất muốn xem tới cuối cùng xem ngài còn định làm gì để dụ ta nữa.

“Phụt….hahaha” Trần Kính không nhịn được vỗ đùi cười ra nước mắt trong khi Trương Đỗ mặt mày tối sầm lại trước lời của Quốc Toản. Trần Kính cười cho đã rồi gạt khóe mắt nói:

– Hahaha Trương Đỗ, ta đã bảo rồi mà. Muốn lừa tiểu tử này khó lắm. Dùng khổ nhục kế với nó chỉ tự làm xấu mặt mình thôi. Cứ nói thẳng với nó thì hiệu quả hơn. Cuối cùng lão cũng tự nếm cảm giác này rồi. Hahaha

Trương Đỗ mặt tối sầm lại vì tức giận, Trần Nguyên Đán thì có chút xấu hổ đưa chén trà lên uống cho đỡ ngượng. Quốc Toản mặt nghệt ra nhìn Trương Đỗ nói hòa giải:

– Phải đấy, Trương Sư, ngài muốn ta giúp sức để Hậu nghi Đài được tiếp tục hoạt động thì cứ nói thẳng. Được xem một màn diễn xuất ủy mị này của Hổ Thần đại nhân đã là quá đủ, một Hậu Nghi Đài có đáng là gì, ta sẵn sàng giúp đỡ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-quoc-bong-toi
Đế Quốc Bóng Tối
Tháng 12 27, 2025
tam-quoc-bat-dau-mot-cai-bat.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Một Cái Bát
Tháng 1 24, 2025
to-tinh-khong-dong-y-ta-di-nguoi-dung-truy.jpg
Tỏ Tình Không Đồng Ý, Ta Đi Ngươi Đừng Truy
Tháng mười một 27, 2025
am-tien
Âm Tiên
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved