Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bon-nay-nguoi-choi-so-quy-cang-quy.jpg

Bọn Này Người Chơi So Quỷ Càng Quỷ

Tháng 4 22, 2025
Chương 1241. Chung chương Chương 1240. Mới thời đại bọn hắn 2
Trẫm Chỉ Là Một Diễn Viên

Bắt Đầu Ẩn Cư Mười Năm

Tháng 1 15, 2025
Chương 146. Quay về Chương 145. Cổ Thanh Y
hinh-bong-tham-khong.jpg

Hình Bóng Thâm Không

Tháng 2 9, 2026
Chương 318: Thù mới hận cũ (năm hợp nhất) Chương 317: Vì Đế Hoàng (năm hợp nhất)
thai-so-dien-dao-tu-nhan-vat-phan-dien-bat-dau.jpg

Thái Sơ Diễn Đạo: Từ Nhân Vật Phản Diện Bắt Đầu

Tháng 2 16, 2025
Chương 201. Đại kết cục Chương 200. Quá ngu ngốc!
cha-ta-tuyet-doi-bi-nguoi-doat-xa.jpg

Cha Ta Tuyệt Đối Bị Người Đoạt Xá

Tháng 1 18, 2025
Chương 288. Thương Nguyên đại ấn cùng Giới Nguyên châu Chương 287. Nguyệt Hàn Quân suy đoán
van-linh-than-quang-binh

Vạn Linh Thần Quang Bình

Tháng 2 6, 2026
Chương 1301 Tiên giới Chí Tôn Chương 1300 chơi đem lớn
nga-huu-xuc-phat-lieu-an-tang-kich-tinh.jpg

Ngã Hựu Xúc Phát Liễu Ẩn Tàng Kịch Tình

Tháng 2 27, 2025
Chương 35. Tư thâm giả cùng những người mới Chương 34. 3 cữu mỗ gia vs Chủ Thần
phan-phai-nu-chu-bao-ta-dung-nhu-vay.jpg

Phản Phái: Nữ Chủ Bảo Ta Đừng Như Vậy

Tháng 2 2, 2026
Chương 500: Hợp lấy ngươi chưa thấy qua a Chương 499: Bị bắt đi
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 325: Huynh đệ hòa hợp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 325: Huynh đệ hòa hợp.

Quốc Toản cùng người của mình lầm lũi cưỡi ngựa đi trên phố mà chẳng bị mấy cản trở. Sau bao ngày cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, về tới Thăng Long khiến tâm tình của Quốc Toản lại tệ đi rất nhiều. Chỉ có dầm mình dưới cơn mưa nặng hạt mới khiến nộ hỏa trong lòng dịu bớt, để hắn dễ chịu hơn chút ít.

Có lẽ vì trời tối, cộng thêm cơn mưa nặng hạt khiến đường phố Thăng Long vắng người qua lại. Khắp con phố rộng thênh thang chỉ lác đác vài người còn bận mải mưu sinh, mặc áo tơi đi lại, thêm vài gánh hàng rong sớm dọn hàng vì ế khách, thêm vài tốp lính đi tuần trị an.

Với những người vất vả mưu sinh, sống dựa vào chính sức của bản thân, Quốc Toản đều rất tôn trọng. Đường bị những gánh hàng cản trở hắn cũng không vội vã giành đường. Bị người khác cản đường cũng không quát tháo, không nổi giận.

Nhưng với kẻ mặc áo tơi đang chắn giữa đường chắp tay khom người kia thì khác, hắn thật sự muốn một đao chém xuống cho xong chuyện. Quốc Toản không muốn ngừng lại, không muốn dây dưa, lại càng sợ ở lại càng lâu lại càng khó kiềm chế bản thân. Hắn chỉ thúc ngựa lên vài bước rồi nói:

– Lê Quý Ly – Lê Lý Nguyên, không muốn người biết trừ khi đừng làm. Vài mưu toan của ngươi khó qua mắt thiên hạ. Mượn dao giết người dù lợi hại nhưng cũng cho thấy ngươi tính cách hèn nhát, dã tâm lại không tương xứng. Nể mặt Hoàng Thượng, nể mặt Điện Hạ, lần này ta tạm bỏ qua cho Lê Tộc, bỏ qua cho họ Hồ Vĩnh Ninh. Ngươi biết điều thì thu lại lòng tham của mình mà cùng tộc nhân phối hợp với Điện Hạ. Còn nếu ngươi vẫn muốn kháng cự, cho rằng bản vương không làm được gì các ngươi thì cứ tới. Bản vương tiếp, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là tinh thần Đông A.

– Tạ ơn vương gia khai ân…..Hạ quan hiểu rồi!

Lê Quý Ly trước sát khí của Quốc Toản như bị đè nén xuống, càng khom người thêm sâu. Hắn khó khăn lắm mới nói ra được, còn muốn nói nhiều hơn nhưng Quốc Toản không cho hắn cơ hội, đã thúc ngựa đi qua.

———————–

Trần Kính tới vương phủ thì trời đã tạnh mưa, từ tiền sảnh âm thanh vù vù của binh khí vang lên quyết liệt càng khiến hắn bước tới càng nhanh.

Văn quan gửi gắm nỗi lòng qua thơ ca, thi họa có khi thành danh sĩ thiên hạ. Còn võ tướng, cảm xúc của họ chỉ biết phơi bày qua đường đao, mũi giáo.

Trong sân trước thư phòng, Quốc Toản múa thương không còn biết trời đất. Cây thiết thương cứ điên cuồng khi xoay tít như gió lốc, khi quét ngang cắt đôi không khí, khi bổ đập khiến sàn gạch bật tung, khi đâm dồn dập như sấm sét.

Trần Kính hơi thở dồn dập, tay bấu chặt cánh cổng cứ lặng người quan sát, không hiểu vì sao mắt hắn lại nhòe đi cùng cảm giác cay nơi sống mũi ngày càng nặng. Hắn ngộ ra, bản thân xung quanh ngày càng có nhiều người giúp đỡ, trong số đó có không ít người nhờ Quốc Toản lập mưu mà thành.

Còn đứa trẻ trước mắt hắn, chịu bao nhiêu uất ức, bao nhiêu nguy hiểm, bao nhiêu dồn nén vẫn chỉ biết vung thương để giải tỏa. Bản thân đứa đệ đệ của hắn vẫn phải một mình gánh vác đủ mọi cái nhìn căm hận, đủ mọi dèm pha, đủ mọi âm mưu quỷ kế. Trớ trêu nhất, nó càng chịu nhiều nguy hiểm, bản thân người làm huynh như hắn lại càng thuận lới giành lấy quyền lực. Câu nói tưởng như bông đùa bên đồn Khoái của hắn ngày nào dường như lại ứng nghiệm vào bây giờ.

“Haa” Tiếng hô lớn của Quốc Toản làm Trần Kính giật mình tỉnh lại từ suy nghĩ miên man. Trước mặt hắn, cây thương rít gào lao đi mãnh long sẵn sàng hủy diệt bất cứ thứ gì cản đường. Cây thị nhỏ trong sân bị mũi thương xé toạc thân, còn dư đà đục một lỗ trên bức tường bằng gạch rắn chắc. Cán thương rung lên bần bật như tấm thân của Quốc Toản hiện giờ.

Trần Kính dùng ống tay áo lau vội mặt mũi cất tiếng:

– Muốn giết ai thì cứ giết, việc gì phải ở đây hành hạ bản thân như thế.

Quốc Toản ngực phập phù thở dốc, nghe tiếng Trần Kính phía sau, hắn quay lại cố điều hòa hơi thở bình thản nói như đã trút được hết cảm xúc trong người ra ngoài:

– Trần Kính đại ca, huynh tới từ khi nào vậy? Huynh đừng nói đùa, đệ ở đây thêm vài ngày, chưa biết chừng đệ thật sự sẽ đem bọn chúng một hơi mà giết sạch đấy.

Trần Kính chẳng có vẻ gì là đùa cợt. Trước khi gặp Quốc Toản, hắn còn đủ bình tĩnh để cân nhắc thiệt hơn, nhưng bây giờ, hắn thật sự muốn đệ đệ của hắn được phóng tay thoải mái mà làm một phen, bất chấp hậu quả có thế nào. Trần Kính vừa bước vào sân vừa nhẩn nha nói:

– Đệ cho rằng ta đang đùa à? Mà đệ nói vậy, nghĩa là đệ sẽ sớm rời Thăng Long?

Quốc Toản định chắp tay vái thì Trần Kính nhíu mày khó chịu khi thấy cổ áo của hắn:

– Coi ta là người ngoài thì cứ vái. Vết thương nghiêm trọng thế à? Sao lại chảy máu rồi?

Quốc Toản lúc này mới ngó vào cổ áo, máu lại hơi rớm ra ngoài vải băng, hắn như không coi ra gì đáp:

– Chắc tại đệ vận động mạnh, vết thương lại hở ra chút ít. Không có gì phải lo lăng đâu. Huynh ăn cơm chưa? Đệ chưa ăn, để đệ bảo người hầu dọn mâm, huynh đệ chúng ta cùng ăn.

Trần Kính bước tới gần, vỗ vỗ vai Quốc Toản, nhìn hắn như nhìn đứa em ruột thịt của mình phấn chấn nói:

– Không cần, có người chuẩn bị cho chúng ta rồi. Đi thôi, ta với đệ hôm nay phải uống cho đã. Mà đệ vẫn chưa trả lời ta? Đệ định bao giờ rời Thăng Long.

Quốc Toản sánh vai đi cùng Trần Kính, nói chuyện rất tự nhiên:

– Phải, ngay sáng mai đệ sẽ đi, đệ đi quá lâu rồi, người nhà hẳn đang rất lo cho đệ. Với lại, ở đây thêm vài ngày, e rằng đệ sẽ thật sự giết người mất.

Chuyện này Quốc Toản không hề nói đùa, Trần Kính cũng vô tư nhún vai nói lại:

– Thì ta bảo mà, đệ muốn giết ai thì cứ giết. Dù rất muốn để ở lại đây thêm vài hôm, nhưng đúng là đệ nên sớm về Ngự Thiên. Cả Cao tổ mẫu và em dâu đều rất lo lắng cho đệ.

Quốc Toản cùng Trần Kính thong dong vừa đi vừa nói chuyện rất thoải mái, hòa hợp. Công việc hiện giờ chủ yếu trao đổi qua thư từ, thời gian để bọn họ có thể ngồi cùng một chỗ ngày càng ít, nên mỗi khi gặp mặt là cơ hội hiếm hoi để cả hai lột bỏ đi vẻ ngoài của mình. Một người không còn là vị Điện hạ uy nghiêm chuẩn bị lên ngôi Cửu Ngũ, một người không còn là vị tiểu vương hống hách như vẻ bề ngoài.

Quãng đường trở lên ngắn ngủi, thi thoảng cả hai cất tiếng cười hiếm hoi trong những ngày qua. Tới gian khách, trước tấm phản lớn, mâm cỗ lớn được bày biện cẩn thận, cầu kỳ, đẹp đẽ. Quốc Toản vội vàng bước vào trong gian nhà chắp tay vái:

– Thái….à không….chị dâu. Không biết chị cũng đến, em thất lễ rồi. Mấy chuyện này để người dưới làm là được, đâu cần chị nhọc công đến thế.

Quốc Toản ngoái đầu ra sau quát gọi người hầu:

– Người đâu,…

Lê thị hai ống tay xắn cao tự mình bày biện mâm cơm, vội bước tới lên tiếng ngăn cản, giọng đầy áy náy:

– Chú Toản, cứ để chị làm. Vì chị nhẹ dạ mà gây đủ phiền phức cho chú, còn làm chú gặp nguy hiểm tới tính mạng. Chị vô cùng xấu hổ, nhưng lại chẳng biết làm thế nào để tạ lỗi với chú, nên chỉ biết làm vài món ăn này để thay lời muốn nói. Xin chú….

Lê Thị nói tới đây, đưa tay về bên eo nhún người muốn hành lễ, Quốc Toản vội bước lại gần đỡ lại cười xuề xòa nói:

– Chị dâu, chị làm thế là không coi em là người nhà rồi. Chị xem, chẳng phải em vẫn khỏe như vâm đây à? Được chị tự tay chuẩn bị đồ ăn thế này thì vinh hạnh cho em quá, chắc hẳn bữa này sẽ rất đáng nhớ. Trần Kính đại ca, huynh nói xem có đúng không?

Trần Kính mỉm cười vui vẻ bước vào thoải mái nói cười với cả hai:

– Haha chị dâu của đệ thấy ta từ trên triều về rồi mải móng muốn đi ngay nên biết ta đi gặp đệ, thế là nhất quyết đòi đi theo. Đây là lần đầu tiên chị dâu đệ “vô phép vô tắc” như thế, đây là tâm ý của nàng ấy. Nhưng đệ ấy nói phải, đều là người nhà cả, không cần quá khách khí. Chúng ta cùng hiểu là được rồi, coi như đây là tiệc mừng công, mừng chú Toản bình an trở về đi.

Quốc Toản cười ha hả nói hùa theo:

– Phải, tính ra chuyện này có chút ngoài dự kiến, nhưng cuối cùng lại mang tới kết quả tốt cho cả hai huynh đệ chúng ta. Đại ca thì có thêm thân tín nắm vị trí trọng yếu, đệ thì có lý do để vung tay mà làm, dẹp sạch đám giặc cỏ trong nước. Chị dâu, chị không cần áy náy, tính ra đây còn là một cái công lớn đấy.

Lê Thị vẻ mặt tiều tụy vì tự trách từ khi biết chuyện, nghe nói thế thì rơm rớm nước mắt sụt sịt rồi nức nở nói:

– Tạ ơn phu quân, tạ ơn chú Toản. Nhờ hai người khéo léo ứng biến, bằng không …. bằng không ta có chết cũng không hết tội.

Trần Kính sợ nhất Lê thị rưng rức thế này, hắn xoa bụng tiến về mâm cơm hồ hởi nói:

– Thôi, chúng ta đừng nói nữa. Ta đói quá rồi. Xem nào, xem nào …. xem hôm nay nhờ phúc tiểu đệ mà ta được ăn những gì nào?

Quốc Toản thì vừa thấy mâm cơm mồm đã oang oang:

– Chị dâu, đây tất cả đều là chị làm à? Gà tần, chả phượng, chim trĩ quay, xôi gấc…. Chị khéo tay thật đấy, bảo sao đại ca của đệ tới giờ vẫn say như điếu đổ, ngoài dạo chơi Thuyền Hoa ra thì một thiếp cũng chưa từng nạp.

Trần Kính liếc Quốc Toản một cái nhếch môi khinh bỉ:

– Không cần kích đểu, chỗ thuyền hoa của lão Hàn mà ta dẫn đệ tới chị dâu đệ cũng biết. Chị dâu đệ còn rất nhiều thứ lợi hại mà đệ chưa biết đâu. Thôi, nhanh nhanh ngồi xuống, ta thật sự rất đói rồi.

Trần Kính, Quốc Toản kẻ tung người hứng khiến Lê thị gạt đi được áy náy trong lòng, lau vội hai khóe mắt, nàng mỉm cười hùa theo:

– Huynh đệ hai người đừng tâng bốc ta lên mây xanh nữa. Chú Toản khéo mồm thế này hẳn Chiêu Dương thích lắm. Nào nào, hai huynh đệ ăn đi kẻo nguội.

Gian khách vắng vẻ bao lâu nay của vương phủ chỉ có thế dần trở nên ấm cúng, dù chỉ có 3 người nhưng cũng tạo ra được không khí sum vầy vui vẻ, tiếng cười nói, trêu đùa vang lên không ngớt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

theo-co-gioi-su-bat-dau-vo-han-chuyen-chuc
Theo Cơ Giới Sư Bắt Đầu Vô Hạn Chuyển Chức
Tháng mười một 26, 2025
tien-phu-tu-tien.jpg
Tiên Phủ Tu Tiên
Tháng 1 25, 2025
cuc-pham-de-vuong.jpg
Cực Phẩm Đế Vương
Tháng 1 19, 2025
ma-nu-ta-that-khong-phai-tham-hai-co-than
Ma Nữ , Ta Thật Không Phải Thâm Hải Cổ Thần
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP