Chương 341: Yêu tộc rút lui
Giao Cốt bị một kiếm chém làm hai nửa, màn trời cao cao tại thượng cũng tại chỗ rách toạc, cảnh tượng này hiển nhiên đem toàn bộ yêu tộc đại quân đều dọa cho sợ vỡ mật.
Cấp cao yêu tộc còn tốt, dù cho hoảng sợ thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không mất kiểm soát. Còn như đông đảo cấp thấp yêu tộc chưa mở ra linh trí mà nói, bọn hắn cảm nhận được khí tức hủy diệt truyền tới từ ngoài trăm dặm lập tức hoảng sợ bỏ chạy tứ tán.
Cảnh tượng mấy vạn yêu tộc dẫm đạp lên nhau chạy về phương xa thực sự chỉ có thể miêu tả bằng hai từ hỗn loạn. Vô số yêu loại không phải chết dưới tay nhân tộc mà bị chính đồng tộc của mình dẫm thành một đống thịt vụn.
Bốn phía yêu tộc đại quân lúc này đột nhiên xuất hiện rất nhiều yêu thú thân hình khổng lồ, bọn chúng cũng không giống như những con yêu thú khác theo bản năng hoảng sợ bỏ trốn mà hướng yêu tộc đại quân điên cuồng gầm thét liên miên.
Trong số yêu tộc cấp thấp, một số sau khi nghe thấy tiếng gầm thét liền khựng lại thân hình, tuy nhiên rất nhanh sẽ lại bị phía sau vô số yêu tộc khác tiến lên dẫm nát. Xu thế tan rã của yêu tộc đại quân không có chút nào đình chỉ dấu hiệu.
Tuy nhiên bất cứ khi nào có yêu tộc cấp thấp chạy ra được một khoảng cách nhất định liền sẽ bị yêu tộc cấp cao thẳng tay diệt sát. Chẳng bao lâu bốn phía yêu tộc đại quân đã ngập trong biển máu núi thây, cảnh tượng thảm thiết không hề thua kém một trận chiến chính chém giết.
Tình hình này kéo dài liên tục nửa canh giờ mới chịu dừng lại, yêu tộc cấp thấp cuối cùng cũng thoát ra được hoảng sợ, bị cảnh tượng đẫm máu trước mắt dọa vỡ mật, nhất thời không dám động đậy mảy may nữa.
Trên trời một đầu thanh giao lao thẳng xuống mặt đất, lúc sắp va chạm lại biến thành một thiếu niên mặc thanh sam. Mặc Giao lạnh lẽo nhìn một lượt xung quanh đều là một màu đỏ sậm nhức mắt, cau mày ở miệng gầm lên một tiếng giao ngâm chấn thiên.
Vô số yêu tộc lập tức quay trở lại vị trí ban đầu của mình, đội hình yêu tộc đại quân cuối cùng cũng ổn định lại.
Yêu tộc cấp thấp không có linh trí, hành động toàn bộ đều là dựa vào bản năng, đây chính là điểm mạnh của yêu tộc đồng thời cũng là điểm yếu của bọn hắn. Không có linh trí đồng nghĩa với việc không biết sợ hãi, không biết do dự, một khi vô số yêu tộc hòa thành một dòng lũ tấn công mà nói, trừ khi là giết chết sạch bọn chúng nếu không chúng sẽ không bao giờ dừng lại.
Tuy nhiên không có linh trí nghĩa là không có chiến thuật, không có kỷ luật, về phương diện này bọn chúng căn bản không thể nào so sánh được với nhân tộc đại quân.
Tất cả yêu tộc cấp cao đều nhanh chóng tụ tập lại bên cạnh Mặc Giao, bốn con yêu thú trực tiếp biến ảo trở thành thân người.
Trong đó có một đầu ngũ sắc khổng tước thân hình lớn tới gần trăm mét biến trở thành một mỹ phụ mặc một bộ ngũ sắc cung trang, nàng ta nhíu chặt lông mày hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao Giao Cốt có thể bị giết được?!”
Chỉ là tất cả những yêu tộc có mặt ở đây đều rõ ràng, đối diện với một kiếm kinh thiên động địa ban nãy Giao Cốt bị giết mới là chuyện hiển nhiên, đừng nói là chỉ một bộ xương, chỉ sợ dù là có là Song Đầu Giao thời kỳ toàn thịnh cũng chưa chắc có thể đỡ được một kiếm này.
Một tên trung niên nhân trên người mọc đầy lông đen thô lỗ nói: “Chúng ta phải làm sao đây? Ngay cả Giao Cốt cũng bị người ta chém thành hai nửa rồi, nếu như chúng ta chạy không nhanh thì cũng sẽ có kết cục tương tự.”
“Tất cả trật tự!” Mặc Giao nhíu mày lớn tiếng nói. “Chưa gì đã bị dọa cho sợ vỡ mật thế kia thật là làm mất mặt yêu tộc.”
“Hừ! Xem vừa nãy ai mới là kẻ bôi mỡ vào chân chạy được nhanh nhất.” Mỹ phụ mặc ngũ sắc cung trang mảy may không hề sợ hãi chút nào, âm thanh tràn đầy châm chọc.
Mặc Giao nhưng đối với nàng không để ý mà nghiêm giọng nói tiếp: “Vừa rồi chém ra một kiếm kinh thiên động địa kia là Thiên Gia Kiếm, một trong Thập Đại Thần Khí.”
Thiên Gia Kiếm ba chữ vừa xuất hiện liền làm cho đông đảo yêu tộc cấp cao chấn động, nhất thời không ai tiếp tục lên tiếng.
Mặc Giao nói tiếp: “Thiên gia kiếm không xuất hiện đã gần ngàn năm nay, trong quãng thời gian dài đằng đẵng đó nó hẳn đã tích trữ được vô số linh khí cho nên một kiếm vừa rồi mới khủng khiếp như vậy. Tuy nhiên vừa rồi rút kiếm cũng có nghĩa ít nhất trong vòng mười năm nó sẽ không thể uy hiếp tới chúng ta nữa, các ngươi không cần sợ hãi.”
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào? Tấn công hay là không tấn công Linh Kính Thành?”
Mặc Giao lắc đầu: “Hiện tại quân ta chiến ý đã mất hết, vừa rồi một trận yêu loạn cũng tổn thất thảm trọng. Nhân tộc bên kia khí thế thì như mặt trời ban trưa, giờ tấn công cũng chỉ là tự chui đầu vào chỗ chết mà thôi. Trước mắt hãy rút quân rồi lại nói tiếp.”
Những người khác tất nhiên không có dị nghị gì.
Mặc Giao quay đầu nhìn về phương hướng Linh Kính Thành, giọng nói tràn đầy khinh thường: “Việc gấp trước mắt không phải là đoạt lấy Linh Kính Thành mà là đoạt lấy Thiên Gia Kiếm. Thần vật bực này tuyệt đối không thể nào để rơi vào tay nhân tộc.”
Mỹ phụ mặc ngũ sắc cung trang không hiểu hỏi: “Ngươi có phải là bị dọa sợ tới phát điên rồi hay không? Vừa bảo không tấn công Linh Kính Thành giờ lại bảo phải đoạt lấy Thiên Gia Kiếm. Không vào được thành chúng ta làm sao có thể đoạt kiếm được?”
“Ngươi sinh ra cùng lớn lên trong địa bàn nhân tộc nhưng xem ra vẫn chưa hiểu rõ được bọn chúng. Chủ nhân Thiên Gia Kiếm hiện tại chắc chắn không ở trong Linh Kính Thành.” Mặc Giao cười cợt trả lời.
“Nói vậy có nghĩa là sao?”
“Chủ nhân của Thiên Gia Kiếm chính là hội chủ của Lạc Hồng Thương Hội vừa quật khởi tại Thanh Châu cách đây không lâu. Kẻ này ta từng giao đấu mấy lần, thực lực không tệ nhưng cùng lắm cũng chỉ là một tên Nhị Châu Cảnh mà thôi. Một kẻ như vậy làm sao có thể giữ được thần vật giống như Thiên Gia Kiếm chứ! Nếu như hắn không nhanh trí trốn cho nhanh thì chỉ sợ khó mà sống qua được đêm nay, vô số nhân tộc sẽ xé xác hắn ra rồi tranh đoạt Thiên Gia Kiếm.” Mặc Giao chắc chắn mười phần nói.
Một yêu tộc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Không thể nào! Hắn vừa giết chết Giao Cốt, cứu mạng của toàn bộ nhân tộc bên trong Linh Kính Thành cơ mà. Làm sao nhân tộc có thể giết hắn chỉ vì một thanh kiếm được.”
Mặc Giao thấp giọng lẩm bẩm: “Bởi vì chúng là nhân tộc!”
…
Bên trong Linh Kính Thành.
Cửa hàng của Lạc Hồng Thương Hội hiện tại đã bị rất nhiều quan binh bao vây lại, trong không khí lơ lửng một cỗ không khí túc sát làm cho người ta sởn cả tóc gáy.
Trang Ngọc gấp gáp cưỡi ngựa tới phía trước cửa hàng rồi vội vàng chạy vào bên trong.
“Sư phụ! Chuyện này là thế nào?” Trang Ngọc thở gấp hỏi, thần sắc tức giận.
Lão giả gầy gò đang ngồi trên bàn ung dung uống trà, thấy vậy không nhịn được cười khổ lắc đầu: “Ngươi hiểu nhầm ta rồi! Ta cũng không ngu ngốc tới nỗi đánh chủ ý với Lạc Hồng Thương Hội này. Dù sao hiện tại Lý hội chủ không biết tung tích, nếu như ta dám đụng tới thương hội của hắn thì chẳng biết khi nào sẽ ăn một kiếm của Thiên Gia Kiếm đâu.”
“Vậy tại sao người lại cho quan binh vây lại nơi này?” Trang Ngọc không hiểu nổi nói.
“Ai nói là ta vây bọn hắn? Ta đây là đang bảo vệ bọn hắn thì có. Lý hội chủ hiện tại đang nắm giữ Thiên Gia Kiếm người người đều mơ ước, có trời mới biết được có tên điên nào tấn công Lạc Hồng Thương Hội hay không?” Lão giả gầy gò nhấp một ngụm trà, chậm rãi trả lời.
“Sư phụ đang giúp hắn bảo vệ thương hội sao? Đây hình như không phải là phong cách hành sự của ngươi!”
“Nếu như không thể đoạt được Thiên Gia Kiếm mà nói thì chi bằng lùi lại một bước, có thể kết minh cùng chủ nhân của Thiên Gia Kiếm cũng không tệ. Kể từ hôm nay trở đi Nam Việt Vương Phủ chúng ta nhất định phải toàn lực bảo vệ Lạc Hồng Thương Hội. Mấy năm sau, đợi tới khi Thiên Gia Kiếm tích trữ đủ linh khí, Lý hội chủ một lần nữa tái xuất giang hồ mà nói, thử hỏi có kẻ nào còn dám không phục!” Lão giả vỗ bàn một cái, âm thanh mười phần kiên định.